7
"Đại tá Witwisit tìm tôi không biết là có nhiệm vụ gì?" Lingling Kwong nhìn đồng hồ. Đã 10 giờ đêm rồi.
"Ừm... đúng là có nhiệm vụ." Đại tá Witwisit gật đầu cười. "Nhưng cô không cần quá lo lắng, chỉ là một nhiệm vụ nhỏ mà thôi."
"..."
"Ngày mai cô cùng tôi đi diễn thuyết ở trường Đại học CMU. Chúng ta cần chiêu mộ nhân tài để nhập ngũ."
Lingling Kwong nhướn mi: "Tôi?"
"Phải. Tôi và Scott tổng tham mưu đã bàn bạc rất kĩ, xét qua xét lại vẫn cảm thấy cô phù hợp nhất. Thể chất tốt, lãnh đạo tốt, tính cách tốt. Tóm lại, đồng chí Lingling Kwong, cô là một nữ bộ đội đặc chủng có đủ tiêu chuẩn ba tốt."
Lingling Kwong lắc đầu: "Không dám. Tôi cảm thấy Freen đại tỷ vẫn phù hợp hơn."
"Freen ngoại hình cô ấy quá nhu nhược."
"Đại tá Witwisit, đây không phải cuộc thi tuyển người mẫu."
"..."
"Tóm lại, xin hãy cho tôi một lý do chính đáng để có thể quy phục nhận nhiệm vụ."
Đại tá Witwisit bĩu môi: "Lingling à, cô cũng đâu cần phải lạnh lùng cứng ngắc như vậy?"
Lingling Kwong vẫn nhìn đại tá Witwisit, sâu thẳm trong đôi mắt là sự kiên định chờ đợi.
"Aizz... được rồi, tôi nói tôi nói. Là Freen không phù hợp để ra ngoài. Bởi vì cô ấy bị thương."
"Bị thương?" Lingling Kwong mờ mịt hỏi. "Mấy hôm trước trở về tôi có hỏi chị ấy, rõ ràng chị ấy nói không sao cơ mà."
Đại tá Witwisit tặc lưỡi, tiếp tục thở dài: "Cho nên Lingling à. Cô vẫn là nên tìm cách cải thiện tính tình lãnh khốc cổ quái của mình đi. Chú ý quan tâm tới người xung quanh một chút. Lão Witwisittôi chứng kiến sáu người các cô trưởng thành, ai ai cũng hoạt bát vui vẻ, sao chỉ có mình cô lại kì lạ như vậy?"
"Tôi cảm thấy đôi khi không nên nói quá nhiều thì hơn."
"..."
"Dù sao thì đại tá Witwisit, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ thật tốt." Dường như đã trở thành thói quen, cho nên đồng chí Kwong lập tức đứng nghiêm, làm động tác chào quen thuộc.
***
Từ phòng làm việc của Witwisitđại tá trở về khu nhà ở. Lingling Kwong lưỡng lự một hồi rồi đứng trước cửa phòng đối diện phòng mình, vươn tay gõ gõ vài cái.
Rất nhanh, Freen Sarocha tóc vẫn còn ướt xuất hiện trước mặt cô.
"Lingling, có chuyện gì thế?"
"Đại tỷ, em vào được không?"
"Đương nhiên rồi." Freen Sarocha rất hào sảng hợp tác. Cô nghiêng người qua một bên nhường lối cho cô vào.
Lingling Kwong đây không phải là lần đầu tiên vào phòng ngủ của Freen Sarocha. Thậm chí vài năm trước, nơi này cũng được coi là phòng của cô.
Cách bài trí vẫn quen thuộc như thế...
"Em vào phòng chị không phải chỉ để tham quan đấy chứ?" Freen Sarocha ôn hòa cười, vừa cắm điện bật máy sấy tóc vừa hỏi.
"Không." Lingling Kwong ngắn gọn đáp. "Đại tỷ, chị bị thương ở đâu?"
"Bị thương...?" Freen Sarocha có chút chột dạ. "Khi nào?"
"Chị đừng mong giấu em." Lingling Kwong vẫn như cũ ngồi trên sofa, song vô cùng nghiêm túc nhìn cô ấy. "Mối quan hệ giữa chúng ta tốt như vậy, em không hy vọng bản thân bị lừa dối."
Freen Sarocha thoáng sửng sốt, cô chưa từng nghĩ Lingling sẽ mang dáng vẻ dọa người này ra để thẩm vấn cô.
"Ừ, chị bị trúng một dao." Rốt cuộc vẫn phải thỏa hiệp, Freen Sarocha đặt máy sấy xuống, vén ống tay áo lên, để lộ vết băng dài.
"Đối phương dùng dao?"
"Ừm... là sát thủ của Kim Long hội."
Lingling Kwong trầm mặc nhìn Freen Sarocha, sau đó đứng dậy chậm rãi nâng cánh tay cô ấy lên, vân đạm phong khinh nói: "Đại tỷ, em biết mặc dù nhiệm vụ rất khó khăn, nhưng em không hy vọng chị bị thương."
"Chỉ là vết thương ngoài da thôi mà." Freen Sarocha bật cười. "Em đây là đang quan tâm chị ư?"
Lingling Kwong mím môi im lặng. Đối với những câu hỏi cần bày tỏ tình cảm như thế này, cô sẽ không bao giờ tốn thời gian để trả lời.
Nhưng mà cũng không thể chắc chắn được.
***
Sáng hôm sau, Lingling Kwong theo chân Witwisitđại tá tới đại học CMU để tuyển quân. Trên đường đi, không hiểu vì sao mi mắt cô cứ liên tục giật giật.
"Quái lạ..." Lingling Kwong lầm bầm trong cổ họng.
Chẳng lẽ là gặp chuyện xui?
Bất quá đối với vấn đề tâm linh này, đồng chí Kwong chỉ lắc lắc đầu cố gắng đè xuống. Cô làm đặc công nhiều năm như vậy, đừng nói là gặp ma, kể cả gặp quỷ thì cũng không được phép sợ.
"Làm sao thế? Lẽ nào say xe?" Đại tá Witwisit ngồi ở ghế phụ nhìn Lingling Kwong ngồi phía sau, nổi lên quan tâm hỏi.
Nào ngờ đổi lại là ánh mắt sắc như dao.
Đại tá Witwisit: (ಥ﹏ಥ)
***
Orm Kornnaphat ngồi ở vị trí gần cửa xe, im lặng ngắm cảnh tuyết rơi ngoài trời và đám đông đang đi trong tuyết.
Mỗi người có một vẻ mặt khác nhau, người thì vui vẻ, hạnh phúc, người thì buồn bã, người thì không biểu lộ cảm xúc gì, tất cả đều toát lên sự vội vã.
Có người ngồi ở quán ven đường thưởng thức món súp cay nóng hôi hổi, có người đang cầm bắp ngô thơm ăn ngon lành, còn kia một nhân viên đang đẩy một xe chở đầy bánh ngọt. Có một cặp tình nhân trẻ đang đi bộ vui vẻ trên đường phố, cô gái tự dưng làm nũng ngồi thụp xuống đất đòi chàng trai kéo nàng trên mặt đất trơn trượt...
Cuộc sống như vậy đối với nàng thật sự là quá xa vời.
"Đây là đường gì?" Orm Kornnaphat đột nhiên lên tiếng hỏi.
Đối với tính cách của tiểu thư, Kate đã nắm trong lòng bàn tay, cho nên nàng không hề cảm thấy ngạc nhiên khi bất ngờ bị hỏi. Dường như bất cứ lúc nào, nàng cũng chuẩn bị sẵn sàng làm tốt công việc trả lời các câu hỏi của tiểu thư.
"Đây là đường C5. Vì cả con đường này đều là trường học, cho nên việc ăn uống ở đây cũng được Chính phủ kiểm soát, tuy nhiên cũng không phải quá nghiêm khắc." Kate trả lời.
"Đại học CMU cũng ở đây sao?" Orm Kornnaphat khẽ chớp chớp hàng mi dài, dáng vẻ thờ ơ chống khuỷu tay lên cửa sổ xe.
"Vâng. Ở phía trước cách đây không xa chính là Đại học CMU." Kate trả lời chi tiết. Tự dưng nàng có linh cảm không tốt.
"Vậy thì dừng xe ở phía trước." Orm Kornnaphat hạ lệnh.
"Tiểu thư... chúng ta tới thành phố Songkhla để dự hội nghị."
"Tôi không đi, sẽ không có vấn đề gì, đúng chứ?" Orm Kornnaphat hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, không cần biết nữ trợ thủ đang nhìn mình.
"Đúng vậy ạ." Kate cụp mi trả lời. Sau khi doanh nghiệp đi vào quỹ đạo làm việc, công việc của tổng giám đốc cũng sẽ giảm đi. Nàng chỉ cần chỉ đạo những việc thực hiện các mục tiêu lớn, còn những vấn đề cụ thể sẽ có người khác giải quyết.
Chuyện gì mà cũng đến mình giải quyết thì ông chủ thuê nhiều nhân viên để làm gì?
"Cứ làm theo lời tôi nói đi." Rốt cuộc, Orm Kornnaphat vẫn vô cùng cố chấp muốn dừng xe.
***
Phòng hội nghị rất lớn. Đại tá Witwisit sau một hồi thao thao bất tuyệt diễn thuyết về tầm quan trọng của quân nhân đối với sự bình an của nước nhà, cuối cùng đã thành công đổi lấy sự cảm động muốn rơi nước mắt của các tiểu sinh viên ngồi bên dưới.
Lingling Kwong không thể không thừa nhận, lão bá này nói thực rất hay.
Phòng hội nghị vốn còn đang yên lặng... đột nhiên bất ngờ dấy lên vài trận xôn xao...
Tiếp đến là mọi người đổ dồn ánh mắt nhìn ra cửa sổ.
Thì ra là một cô gái đang đứng ngoài đó...
Là một mỹ nữ.
Mỹ nữ trông thật tao nhã và sang trọng trong chân váy màu đen kéo dài đến bắp chân. Trên người nàng mặc một chiếc áo sơ mi trắng với hoa văn được thêu thủ công bằng chỉ vàng. Chiếc áo không một nếp nhăn được sơ vin gọn gàng với chân váy. Nàng khoác bên ngoài áo dạ dài màu đen, điểm nhấn là cổ lông dày mềm mại.
Khi nàng xuất hiện, dường như loại khí chất vương giả bất phàm không ngừng lan tỏa ra xung quanh. Khiến mọi người trong phòng có cảm giác bị đàn áp. Cô gái đứng ở đó có chút kỳ lạ, đúng ra với dáng vẻ này chỉ nên xuất hiện ở những trường học quý tộc ở Châu Âu– nơi dành cho những công chúa và vương tử mới đúng.
Nàng không nói một lời, sự im lặng gần như tuyệt đối, mờ ảo như một giấc mơ...
Nàng cũng không cười, khắp người chậm rãi toát lên vẻ đẹp lãnh diễm mà như cách xa ngàn dặm.
***
Lingling Kwong nhìn theo ánh mắt của mọi người. Sau khi thấy rõ nữ nhân đứng bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt lạnh lùng thường ngày khó khăn lắm mới bình tĩnh trở lại.
Cái nữ nhân kia từ đâu mà đến đây? Nàng đến đây làm gì?
Nghi hoặc phóng về phía đại tá Witwisit, chỉ thấy hắn nhún nhún vai, tỏ vẻ ta rất vô tội.
***
Giống như bị thôi miên, Lingling Kwong cứ như vậy lách qua dòng người để ra ngoài gặp nàng.
Orm Kornnaphat đút hai tay vào túi áo, cặp mi dài rũ xuống dường như che giấu rất nhiều tâm sự.
"Cô kia." Lingling Kwong nghi hoặc gọi.
"..." Nàng ngẩng đầu lên. Đáy mắt lộ ra tia kinh ngạc, song rất nhanh liền khôi phục trạng thái lãnh đạm ban đầu. "Sao cô lại ở đây?"
"Câu này tôi nên hỏi cô mới đúng, sao cô lại ở đây?" Lingling Kwong phát hiện ra Kate đứng cách đó không xa. Thậm chí có vài vệ sĩ đứng xung quanh. Điều này làm cho cô xuất hiện đôi chút yên tâm.
Orm Kornnaphat không trả lời câu hỏi của Lingling Kwong, nàng nhìn cô, nhẹ giọng nói: "Cô có thể gặp tôi một lúc không?"
Đại tiểu thư tiếp tục đưa ra yêu cầu, Lingling Kwong mặc dù không cam lòng, song vẫn gật đầu: "Được, cô tới công viên bên cạnh chờ tôi một lát. Xong việc tôi sẽ tới tìm cô."
Orm Kornnaphat "ừm" một tiếng rồi nhẹ nhàng xoay gót rời khỏi trường Đại học CMU.
***
Khi Lingling Kwong đến công viên. Orm Kornnaphat vẫn thủy chung đứng đợi ở đó. Xung quanh nàng dường như tỏa ra thứ ánh sáng giống như mặt trời nhỏ. Và đương nhiên, một vài người đi bộ gần đó thường xuyên lén lút nhìn nàng.
Nếu không phải do Kate và đám vệ sĩ đứng cách đó không xa, mặt ai cũng đều mang hàn ý, thì có lẽ Kornnaphat đại tiểu thư này sẽ được rất nhiều thanh niên chạy tới làm quen.
"Xin lỗi. Bây giờ tôi mới xong việc." Lingling Kwong thành thật lên tiếng.
"Không sao." Orm Kornnaphat hơi nhướn mi, song rất sảng khoái đáp.
Hai người im lặng nhìn nhau, rốt cuộc đồng chí Kwong cũng xuống nước, nhàn nhạt hỏi: "Kornnaphat đại tiểu thư tìm tôi không phải chỉ để ngắm tôi thôi chứ?"
"Thực ra hôm nay tôi tới thành phố Songkhla dự hội nghị. Bất quá muốn nhìn thử... tuyết rơi ngoài trời, không khí ấm áp trong phòng học, giảng viên và sinh viên đang làm những gì mà thôi." Orm Kornnaphat ngẩng khuôn mặt hoàn mỹ thanh tú lên, vươn hai tay ra hứng lấy những bông tuyết đang xoay tròn trong không trung.
Đôi mắt đượm buồn của nàng giống như được tiếp thêm sức sống.
"Ừ. Trùng hợp hôm nay tôi cũng tới đây để tuyển quân." Lingling Kwong đạm mạc đáp.
Orm Kornnaphat khẽ cười, nụ cười yếu ớt lợi hại.
"Như vậy có thể nói chúng ta hữu duyên?"
"Ừ."
"Nếu đã hữu duyên, tôi cũng không cần tới căn cứ quân sự tìm cô nữa." Orm Kornnaphat nhìn thẳng vào mắt cô. "Đồng chí Kwong, cô có thể đồng ý chuyện lần trước tôi nhờ cô không?"
Lingling Kwong hơi cau mày. Hình như nàng vẫn chưa từ bỏ chuyện đem cô giới thiệu cho Nawat Dyrendal.
Khoan đã... Nawat Dyrendal...
Dyrendal gia?
"Kornnaphat tiểu thư muốn tôi đi cùng cô tới Dyrendal gia?" Lingling Kwong bắt đầu dò xét.
Nào ngờ Orm Kornnaphat không quanh co, trực tiếp gật đầu: "Đúng vậy, ngày kia là tiệc mừng thọ của Dyrendal lão gia tử."
***
Vốn còn đang nói chuyện. Đột nhiên phía đối diện hai người xuất hiện một nam sinh đeo kính cận đang cầm chồng sách chạy tới. Hắn vừa chạy vừa ôm đầu như né tránh tuyết, trông bộ dạng có vẻ hấp tấp.
Đây là con đường nhỏ, hai người đi là vừa, ba người đi có chút chật chội. Cho nên Orm Kornnaphat nép sát vào Lingling Kwong, cốt để ra một khoảng trống cho nam sinh kia đi qua.
Nam sinh ngẩng đầu thoáng nhìn nàng, mặt chợt lộ chút kinh ngạc rồi biến mất ngay.
Lúc ba người chính thức giao nhau, chồng sách trong tay hắn đột nhiên rơi xuống, một đao phiến sắc bén hướng thẳng vào tim nàng...
Giữa một thế giới màu trắng bởi tuyết rơi. Đao phiến sáng loáng cực kì dễ làm chói mắt người nhìn.
Nhanh chóng, trực tiếp và tàn nhẫn.
Mục tiêu của sát thủ là hai vị trí tim và cổ họng của Orm Kornnaphat. Ý đồ của hắn rất đơn giản – quyết lấy mạng nàng.
Khi nam sinh này lướt qua, vẻ mặt của hắn không chút thay đổi. Song Lingling Kwong vẫn nhạy bén phát hiện ra hắn có những biểu hiện bất thường.
Mặc dù hắn đeo một cặp kính tri thức, thế nhưng hai tròng mắt lại tinh nhanh một cách lạ lùng. Lingling Kwong dám khẳng định ánh mắt đó không thể của một người cận thị.
Bất ngờ không bằng phòng ngự...
"Cẩn thận." Kate ở phía sau hét lớn.
Thấy tiểu thư bị tập kích. Vài tên vệ sĩ cũng nhanh chóng lao tới, còn có một gã vệ sĩ sẵn sàng lấy ra một khẩu súng định bắn. Nhưng hắn không bóp cò vì Orm Kornnaphat đang đứng phía trên tên sát thủ.
Đây là một sát thủ có kinh nghiệm, khi hắn rút dao đâm, hai chân hắn dường như không chuyển động. Nếu không có sự tính toán kỹ lưỡng từ trước, hắn tất nhiên sẽ lui lại từng bước đến khi ba người cùng đứng ngang hàng mới ra tay.
Mà lúc này. Orm Kornnaphat bình tĩnh giống như một quái vật, cho tới bây giờ trên mặt nàng vẫn không hề lộ vẻ bối rối hay sợ hãi. Có chăng chỉ là phản ứng tự nhiên của cơ thể, nàng lùi lại phía sau từng bước mà thôi.
***
Lingling Kwong phản ứng rất nhạy. Cô lập tức kéo nàng ra sau mình. Và không biết từ khi nào, giữa những kẽ ngón tay xuất hiện ngân châm bằng bạc.
Lingling Kwong ánh mắt mang theo nồng đậm sát khí, chuẩn xác phóng vào cổ tay và bả vai của sát thủ.
"A..." Hắn đau đớn gào lên một tiếng.
Nhân cơ hội này, Lingling Kwong trực tiếp tung cước đạp thẳng vào xương đùi, một cước rất mạnh, mạnh đến mức có thể nghe thấy tiếng xương bị gãy.
"Người của tổ chức nào?" Lingling Kwong nâng cằm sát thủ lên. Đôi con ngươi xoáy sâu vào mắt hắn.
Tên sát thủ cười cười, sau đó trực tiếp cắn nát viên thuốc trong miệng.
Hành động của hắn hoàn toàn gây bất ngờ. Bởi vì sau khi hắn cắn viên thuốc xong, máu tươi lập tức từ khoang miệng tràn ra.
Cứ như vậy mà chết.
"Thu dọn." Orm Kornnaphat nhàn nhạt liếc nhìn cỗ thi thể trước mặt. Sau đó đạm mạc phun ra hai chữ, để vệ sĩ riêng xử lý tàn cuộc.
Lingling Kwong ngẩng đầu nhìn nàng.
"Không cần nhìn tôi như vậy. Đây là chuyện thường xuyên." Orm Kornnaphat giải đáp thắc mắc trong lòng cô. "Cho nên đồng chí Kwong... cô có thể tiếp tục ra tay cứu tôi được không?"
Lần thứ nhất gặp nhau, là cô cứu nàng. Lần thứ hai gặp nhau, cũng là cô cứu nàng.
Cho nên... có thể có lần thứ ba không?
Lingling Kwong lâm vào trầm mặc, nghĩ tới việc Orm Kornnaphat một mình xuất hiện ở Dyrendal gia, trong lòng đột nhiên dâng lên cỗ dự cảm không lành.
Nhiệm vụ trước mặt, coi như vì nàng mà đồng ý đi.
"Được, tôi theo cô." Lingling Kwong gật đầu.
"Kể cả khi tôi nói cô là hôn phu của tôi?" Đôi mắt long lanh như nước của nàng dừng lại trước mắt cô.
Lingling Kwong nhíu mày. Suy qua tính lại, dùng cái cớ theo Orm Kornnaphat để đột nhập vào Dyrendal gia... cũng là một cách hay.
"Ừ."
"Cảm ơn." Orm Kornnaphat vân đạm phong khinh nói.
Lingling Kwong không trả lời nàng, chậm rãi xoay gót bỏ đi.
Một nữ nhân đầu gỗ lạnh lùng...
Orm Kornnaphat đôi con ngươi ánh lên tia quỷ dị, nàng cao giọng gọi: "Khoan đã."
"???" Lingling Kwong dừng bước, xoay người nhìn nàng.
"Chẳng lẽ cô cứ như vậy mà đi?" Orm Kornnaphat dám thề, ngần ấy năm tồn tại trên đời, đây là lần đầu tiên nàng sinh lòng muốn đùa giỡn người khác.
Quả nhiên Lingling Kwong lạnh giọng hỏi: "Còn chuyện gì?"
"Cô không sợ tôi lại bị ám sát?" Orm Kornnaphat hơi cúi đầu, dáng vẻ giống một tiểu cô nương nhà hàng xóm bị khi dễ.
"Không liên quan tới tôi."
" ừm...?" Cắn cắn môi.
Lingling Kwong nhíu mày. Cái nữ nhân thần kinh này là đang làm nũng với cô đấy à?
Rốt cuộc, đồng chí Kwong cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, sau đó trực tiếp tiêu sái bước đi. Trước khi bóng lưng hoàn toàn khuất hẳn còn không ngại châm chọc: "Mấy cái biểu cảm đó không hợp với khí chất trên người cô đâu. Bỏ đi."
***
Kate chứng kiến một màn vừa rồi, sống lưng không khỏi chảy mồ hôi.
Tiểu thư... tiểu thư nhà nàng đang làm cái gì vậy?
"Kate, có phải tôi thất bại rồi không?" Orm Kornnaphat thu hồi biểu cảm 'không hợp với khí chất trên người' ban nãy, lạnh lùng hỏi.
"Là do Lingling Kwong là phụ nữ, cho nên mới không động lòng." Kate thật tâm chia buồn.
"Nếu nói như thế... có nghĩa là cô cũng không động lòng?" Nàng đột nhiên chuyển tầm mắt về phía Kate, hơi nhíu mày.
Cái khuôn mặt vô cùng yêu nghiệt.
Kate nuốt khan: "Không tiểu thư... thực sự khẩu vị của Lingling Kwong quá kì lạ, cho nên mới không động lòng với tiểu thư."
"Trở về thôi."
"Dạ?"
"Cô muốn tôi lặp lại lần hai?" Nâng tông.
"Vâng." Kate nuốt khan, có trời mới biết nàng lúc này nàng đang hoảng sợ như thế nào.
***
Lingling Kwong trở về khu căn cứ. Việc đầu tiên là tìm tới đại tá Witwisit xin hắn ký giấy chấp nhận để mình đi làm nhiệm vụ.
Đại tá Witwisit thấy cô đột nhiên chủ động nhận nhiệm vụ, ánh mắt trở nên vô cùng kinh ngạc.
"Vì sao vậy?"
"Vì tôi muốn đi." Lingling Kwong ngắn gọn đáp.
"Cô thực muốn trà trộn vào trong đó?"
"Phải. Tôi đã có an bài cả rồi."
"Lingling, ban đầu tôi cũng hy vọng đám người các cô có thể tham gia vào chuyện này. Nhưng nghĩ kĩ lại... chúng ta vẫn nên bảo đảm an toàn để dành cho những nhiệm vụ lớn khác thì hơn."
"Đại tá Witwisit, tôi tự cảm thấy bản thân có trách nhiệm. Cho nên tôi muốn tham gia." Lingling Kwong trời sinh cứng đầu. Khi cô đã quyết định thì khó lòng thay đổi.
Đại tá Witwisit biết tính tình cổ quái của Lingling Kwong. Cuối cùng thở dài, chấp nhận đặt bút xuống kí. Nào ngờ khi ký xong, hắn đột nhiên giật mình, ngẩng đầu hỏi: "Hình như Kornnaphat gia cũng có mặt ở buổi tiệc. Không phải cô muốn... bảo vệ Kornnaphat tiểu thư đấy chứ?"
" ừm." Lingling Kwong thừa nhận mình với nữ nhân kia mặc dù không có nửa xu quan hệ. Nhưng dù sao cuộc đời nàng cũng không được an toàn cho lắm.
Ví dụ như hôm nay, vừa dừng chân tại trường đại học một chút liền bị người ta ám sát.
Cho nên, Lingling Kwong không hy vọng nàng bị thương. Chí ít thì hiện tại cô có suy nghĩ như vậy.
***
"Lingling. Cô không bàn với mọi người, tự chủ trương đi nhận nhiệm vụ ư?"
Pinkploy và bốn người còn lại không hẹn mà chặn cửa phòng Lingling Kwong.
"Tránh ra." Lingling Kwong hơi nhíu mày. Bản tính lãnh khốc lại nổi lên.
"Cô... cô rốt cuộc có coi chúng ta là bạn bè không vậy?" Pinkploy hóa giận, chỉ tay vào mặt cô quát lớn.
"Tôi vẫn luôn coi mọi người là bạn bè."
"Lingling, cô là vì cô gái xinh đẹp đó sao?" Becky là người nhạy bén. Mặc dù chưa ai nói với nàng về chuyện Lingling Kwong có hôn thê. Song nàng đã lờ mờ nhận ra cô gái xinh đẹp lần trước tới đây có quan hệ với đồng đội của mình.
"Phải." Lingling Kwong thừa nhận.
Đoạn, cô liếc mắt qua Freen Sarocha, chỉ thấy đôi con ngươi nàng ánh lên vài tia mờ mịt.
"Xin lỗi đại tỷ, em đã không nói với chị tiếng nào." Lingling Kwong chân thành nhận lỗi.
"Không sao. Em nhớ bảo trọng." Freen Sarocha gật đầu.
Bỏ qua đám người bát quái, Lingling Kwong vươn tay mở cửa phòng, tìm về thế giới của riêng mình.
***
"Đại tỷ, Lingling Kwong như vậy đúng là quá đáng. Chúng ta lo cho cho cô ta như vậy, thừa thãi mà." Pinkploy uất ức giậm chân.
"Tôi cảm thấy lão đại làm gì cũng đúng." Bas thản nhiên mở miệng. Nonkul không ngại gật đầu tán thưởng.
"Làm việc với hắc đạo..." Becky thở dài. Đúng là đánh cược mạng sống.
"Đừng lo, cô gái đó sẽ bảo vệ Lingling tốt thôi." Freen Sarocha yếu ớt cười. "Giải tán đi, chúng ta nên tôn trọng quyết định của em ấy."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co