Chap 27
"Em có chắc không Orm Kornnaphat?"
"Có, em chắc chắn và em có một điều kiện?"
Giọng cô gần như lạc đi khi trả lời Savika. Ánh mắt cô nhìn đăm đăm xuống chiếc túi xách cô đang ôm trong lòng vì nếu cô nhìn Savika, cô ấy sẽ phát hiện ra cô đang nói dối.
"Em nói đi."
"Chị chỉ được mở chiếc USB này khi em đã hoàn toàn rời xa LingLing. Sau đó chị muốn hạ bệ tập đoàn Kwong hay khiến LingLing lao đao là việc của chị ."
"Được. Dù sao tôi vẫn đang tìm cách thu mua cổ phiếu của bên tập đoàn Kwong, thời gian chờ đợi em tiếp tục mua cũng tốt."
"Chị sẽ thẳng tay với LingLing?"
"Dĩ nhiên. Nếu như em có thể làm tổn thương LingLing, tại sao tôi thì không? Em không hiểu được ngày trước tôi và mẹ tôi phải nhận những gì từ họ. Khiến họ khổ sở, lao đao, nếm trải những gì tôi phải trải qua cũng chẳng có gì là sai cả. Em cũng muốn LingLing nếm trải điều đó thay cho cha cô ấy mà phải không?"
"Không phải là thay cha cô ấy...Đúng hơn là cha làm thì con phải trả."
Đôi môi Savika chợt cong lên khi qua tấm kính ở quán cô có thể nhìn rõ được người đang từ từ đi về phía quán là ai. Đẩy tách cafe sữa của cô đến cạnh ly nước của Orm Kornnaphat, cô cũng nhanh chóng di chuyển sang ngồi cạnh cô ấy. Đáp lại biểu hiện ngạc nhiên khó hiểu của Orm Kornnaphat là nụ cười thật nhỏ trên môi cô. Cất chiếc USB vào trong túi áo của mình, cô quàng tay lên vai Orm Kornnaphat sau đó cúi người nói khẽ vào tai cô ấy.
"Ngày trước em đến bên tôi là vì muốn 'cha làm thì con phải trả'?"
"Không phải...em thật sự thích chị."
"Còn tôi, tôi yêu em Orm Kornnaphat. Ngày trước, hôm nay hay ngày sau tôi đều yêu em."
Orm Kornnaphat nhích người tránh né khi cánh tay của Savika đã di chuyển đến thắt lưng và ôm cô nhích sát vào người cô ấy. Dùng tay đẩy Savika ngăn không cho cô ấy tiến đến gần cô hơn nữa thì cô bắt gặp ánh mắt thiết tha pha lẫn chút đau thương của cô ấy. Khẽ lắc đầu thoát ra khỏi ánh mắt của Savika, cô biết cô không dứt khoát nên Savika vẫn cứ day dưa với cô. Mỗi khi muốn dứt khoát ánh mắt của cô ấy đều ngăn cô làm điều đó.
"Em đã yêu LingLing Kwong. Với chị là thích nhưng với LingLing là yêu. Vì cô ấy có đôi khi em muốn quẳng tất cả sang một bên để được sống bên cô ấy nhưng em biết, em không thể làm điều đó. Yêu một người muốn quên được người đó đã không dễ, còn em, em yêu người mình không nên yêu muốn quên lại càng khó khăn hơn."
"Tôi biết và tôi hiểu rất rõ con tim em thuộc về ai nhưng con tim tôi nó vẫn ngang bướng gọi tên em. Quên em, tôi ước mình có thể làm được điều đó."
Orm Kornnaphat đưa tay lau đi những giọt nước mắt tràn khoé mi của người ngồi đối diện cô. Những lời cô nói như một vết dao đâm thẳng vào tim Savika, còn không dứt khoát vết dao ấy cứ chậm rãi mà xâm vào da thịt cô ấy.
Bản thân Orm Kornnaphat cũng không biết rằng cô vừa đẩy thêm một nhát dao khác vào con tim của LingLing, người đứng ở phía sau cô và Savika. Vết thương đó quá đau, nó đau đến mức khi cô nghe được Orm Kornnaphat nói cô ấy thích Savika, Savika ôm lấy cô ấy cô đã quay phắt về phía sau và đi thật nhanh ra khỏi quán cafe này. Sáng nay cô thức dậy một mình trên chiếc giường của cô và cô ấy, nhận được mẩu giấy nhắn từ Orm Kornnaphat nói rằng cô ấy ra ngoài có việc riêng...hóa ra việc riêng của cô ấy là ở quán cafe này thổ lộ với Savika và hai người họ tâm tình cùng nhau? Trăm nghe không bằng một thấy, cô đã thấy đã nghe rất rõ ràng, bây giờ muốn tìm kiếm hay tự bịa ra một lời an ủi cho chính bản thân cô thật chẳng dễ dàng chút nào cả.
Cô muốn tin Orm Kornnaphat, muốn nghĩ mọi chuyện khác đi nhưng sao cô có thể đây? Thà như trước đây, cô ấy chẳng nói chẳng rằng, lạnh nhạt, xa lánh cô để bên Savika có lẽ cô sẽ dễ chịu hơn bây giờ rất nhiều. Mới đây Orm Kornnaphat nói cô ấy yêu cô, sau đó cũng chính cô ấy nói những lời tương tự với Savika. Không phải cô và cô ấy đang rất hạnh phúc sao, mỗi ngày đều ngập tràn tiếng cười, thậm chí cũng đã gần đến lúc có tin về đứa trẻ...không lẽ trước giờ cô đối với Orm Kornnaphat chẳng là gì cả? Cứ hễ cố gắng tin tưởng Orm Kornnaphat, âm thanh và hình ảnh vừa nãy cứ không ngừng lóe ra trong tâm trí cô...
***
Sau khi kết thúc cuộc hẹn với Savika, Orm Kornnaphat gọi xe taxi trở về nhà ngay lập tức. Cô đã xin thôi việc ở công ty, LingLing lúc đầu có chút buồn nhưng ngay sau đó cô ấy lại thay đổi trở nên ủng hộ quyết định đó của cô. Nghĩ ở nhà cô có thời gian làm việc nhà nhiều hơn, học được nhiều món ăn ngon hơn để nấu cho LingLing và cô thích cảm giác đứng ở cửa chờ đón cô ấy về mỗi buổi chiều. Nghe có vẻ đơn giản nhưng gần đây cô mới có thể làm được nó. Cô biết mình ích kỉ, mình đáng ghét rất nhiều vì mọi thứ cô đang làm đều là vì cô mà tổn thương người cô yêu. Cô ước mình có thể buông bỏ mọi thứ, quên đi quá khứ ngày xưa nhưng mỗi khi nhắm mắt lắc đầu quên đi nó, nó ùa về càng lúc càng mạnh mẽ hơn.
Gương mặt khốn khổ của cha cô, nỗi đau hằn rõ trên gương mặt hốc hác của ông...là những thứ cô không thể nào quên được. Trong những cơn mơ ông luôn gọi mẹ, luôn thì thầm rằng ông đau như thế nào, nhớ mẹ ra sao và vô vàn những lời xin lỗi của ông dành cho mẹ. Tâm bệnh khiến ông ngày một yếu dần đi, cho đến một ngày ông không thể chống chọi lại cơn đau đó nữa và rời xa cô mãi mãi. Điều cô ghét nhất mỗi khi nhớ về cha đó là theo những cơn nhớ đó, những hình ảnh khác cứ không ngừng quấy phá cô. Ngay cả khi đã rời gia Kwong gia, nó vẫn rõ rệt và hằn sâu như vậy.
Đến cuối cùng, điều cô muốn không phải là hạnh phúc bên LingLing. Cô muốn trả lại những gì Kwong gia đã đối xử với gia đình cô.
LingLing Kwong, em xin lỗi.
***
LingLing nắm chặt tay cô khi trông thấy Orm Kornnaphat vẫn đang cặm cụi trong bếp nấu bữa tối. Nếu như thường ngày cô sẽ vui vẻ lắm, sẽ mừng rỡ lắm nhưng hôm nay khi nhìn thấy cô ấy như vậy, cô chỉ biết chớp mắt thật nhiều để xua đi cảm giác nóng hôi hổi trong mắt cô. Đặt áo khoác và túi xách xuống chiếc ghế sofa, cô chậm rãi kéo ghế ngồi xuống chiếc bàn ăn. Giá như bây giờ cô có thể ôm lấy cô ấy từ phía sau như mọi ngày, sau đó hôn lên cổ ghẹo chọc cô ấy, quấy phá không cho cô ấy nấu ăn nữa thì sẽ tốt biết bao.
Buổi trưa em nấu cho Savika, còn buổi chiều em nấu cho tôi?
Buổi sáng em vui vẻ bên Savika, buổi tối phần vui vẻ hạnh phúc đó dành cho tôi?
Orm Kornnaphat múc một tô canh khá đầy sau đó cô xoay người để đặt nó xuống bàn ăn. Đây là một trong số những món canh LingLing rất thích ăn, hi vọng cô sẽ nấu vừa khẩu vị của cô ấy. Nhìn thấy LingLing đã ngồi ở bàn ăn khiến cô giật mình buông tô canh nóng hổi đang bê ở trên tay. Cảm giác ran rát ở chân giúp cô nhận thức được món canh nóng đó đã văng trúng cô hay tệ hơn là đổ xuống chân cô. Mau chóng ngồi thụp xuống thụ gom mảnh vỡ cũng như lấy khăn lau đi nước canh dính ở chân, vô tình một mảnh vỡ cắt đứt tay cô. Mặc kệ vết cắt đó, cô nhanh tay dọn dẹp để múc một tô canh khác cho LingLing. Cô ấy đi lảm về thường đã rất đói, cô không nên để LingLing chờ đợi lâu hơn nữa.
"Ling đợi em—"
Vừa đứng dậy với mảnh vỡ trong tay cô định lên tiếng bảo LingLing đợi cô một chút thì đã không thấy cô ấy ngồi ở đó nữa. Bỏ những mảnh vỡ vào sọt rác, cô tiến đến gần chiếc bàn một chút, nhìn thấy chén cơm và thức ăn vẫn còn y nguyên cô không khỏi dâng lên cảm giác bất an. Bình thường ngón tay cô bị thương chảy máu, LingLing sẽ có mặt thật nhanh mút vết thương cho cô; cô làm vỡ chén dĩa cô ấy cũng là người dọn dẹp tất cả và cằn nhằn ra lệnh cho cô ngồi yên một chỗ.
Ánh mắt LingLing lúc nãy rất lạ, nó lạnh lẽo và không hề chứa đựng sự âu yếm quen thuộc của cô ấy nữa. Chạm nhẹ vào vết sưng đỏ trên chân, cô khẽ cắn môi đi đến sofa để tìm hộp thuốc ở dưới bàn. Rõ ràng là cô đã xoa thuốc vào vết thương rất nhẹ nhàng, vừa xoa vừa thổi liên tục nhưng cảm giác đau rát đó vẫn không dứt...nó khác hẳn với mỗi khi LingLing xoa thuốc cho cô. Lắc nhẹ đầu quên đi không khí ngột ngạt này, cô với tay lấy áo khoác và túi xách của LingLing rồi đi lên phòng của cả hai.
***
Orm Kornnaphat ngồi im lặng trên giường chờ LingLing đang tắm đi ra ngoài. Khoảng mười phút sau LingLing bước ra với chiếc khăn tắm còn nằm trên mái tóc dài ướt nước của cô ấy, theo thói quen cô đến gần vương tay lấy khăn lau tóc cho cô ấy. Bàn tay cô vẫn còn chưa chạm đến chiếc khăn tắm, LingLing đã nhanh tay kéo nó ra khỏi tóc cô ấy rồi ngồi xuống giường tự lau mái tóc của mình.
"Ling...lau tóc xong chúng ta xuống ăn cơm đi." cô vờ như bình thường, nhẹ nhàng ngồi xuống giường bên cạnh LingLing.
"Ừ."
LingLing cố né tránh ánh mắt của Orm Kornnaphat đang nhìn cô. Lúc nãy nhìn thấy cô ấy bị đứt tay, bị nước canh nóng đổ lên chân cô chỉ muốn lao vội đến bên cô ấy thay vì đứng bật dậy đi nhanh về phòng. Rồi khi Orm Kornnaphat muốn lau tóc cho cô, cô lại tỏ ra không muốn và tránh đi bàn tay cô ấy chạm vào người cô. Sự quan tâm của Orm Kornnaphat dành cho cô hẳn là vẫn là xếp sau Savika của cô ấy. Cảm giác của cô liệu Orm Kornnaphat có hiểu được không? Giờ đây khi nhìn cô ấy hình ảnh cô ấy vui vẻ nói cười bên Savika như bóp nát lấy con tim cô. Cứ nghĩ những tổn thương khi xưa đã khiến cô quen thuộc không ngờ bây giờ đau đớn còn nhiều hơn khi trước gấp nhiều lần. Quăng chiếc khăn xuống giường, chẳng chờ đợi Orm Kornnaphat cô đi một mạch thẳng xuống phòng bếp. Nhìn mâm cơm ngon miệng trên bàn sự khó chịu trong lòng cô cứ thế tăng lên.
"Ling ăn thử cái này xem em nấu có hợp khẩu vị Ling không?"
Orm Kornnaphat bỏ qua cảm giác đau nhói bên trong cô, vẽ nên một nụ cười thật tự nhiên cô gấp thức ăn vào chén cho LingLing. Cô ấy gật đầu đón lấy nó và để nó nằm một bên chén cơm. LingLing tự tay gấp vào chén cô ấy món cô vừa gấp khiến cô như chết lặng. Siết chặt đôi đũa trong tay, cô cố dặn lòng không được phép rơi nước mắt vào lúc này. Cô không biết là đã có chuyện gì xảy ra hay LingLing có hiểu lầm gì cô hay không...nhưng nhìn cô ấy ăn thức ăn cô nấu cô cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.
"Ling--"
"Đừng có gọi tên tôi nữa."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co