Truyen3h.Co

[LingOrm] Vợ Lẻ (Cover) END

Chap 32

tuyetnhi2308

Cô quạnh, lạnh lẽo là những gì cô cảm nhận được sau khi đã chôn cất mẹ cô được ba ngày. Mẹ đã bỏ cô đi thật rồi. Chỉ còn lại một mình cô ở lại đây thôi, thậm chí căn nhà mà cô lớn lên cũng đã bị người khác đến tịch thu. Ngồi trước mộ mẹ như thế này, cô thấy mình thật bất hiếu làm sao. Người cô yêu nhất lại là người đã hại chết mẹ cô. Bác sĩ nói mẹ cô vẫn bình thường cho đến khi chịu phải cú sốc gì đó, thậm chí khi nhập viện vì cú sốc của tập đoàn bà vẫn chưa yếu như lúc đó.

"Chúng ta nên ly hôn thôi." LingLing khẽ lên tiếng với Pinky, người đang đứng bên cạnh cô.

"Ly hôn?"

"Phải. Bây giờ tôi chẳng còn gì cả, em ở bên tôi không phải quá thiệt thòi cho em sao? Tự do trở về gia đình em, em sẽ có cuộc sống tốt hơn."

"Em có thai rồi. Em nhận tin trong lúc Ling ở bên cạnh Orm Kornnaphat."

"Đừng nhắc đến tên người phụ nữ ấy. Mà em nói em có thai?" LingLing ngước mắt , nghiêm túc hỏi Pinky.

"Phải."

LingLing im lặng không nói gì nữa. Lần trước Pinky không thực sự có thai, chuyện cô ấy làm mất thai là sắp đặt, cô vô tình nghe được khi nghe Pinky nói chuyện điện thoại cùng mẹ cô ấy. Còn lần này cô không biết mình có nên tin hay không nữa. Cô quá mệt mỏi, chán nản khi tin vào một người quá rồi. Tin tưởng thật nhiều cuối cùng cô nhận lại được cái gì ngoài khổ đau chồng mất mát này đây.

"Hiện tại em hãy về với cha mẹ em đi. Tôi phải làm lại tất cả, tôi không muốn em khổ cực cùng với tôi."

Pinky nhìn LingLing, người cô yêu rất nhiều. Cô muốn giúp cô ấy, lợi dụng lúc này để cô ấy phải ràng buộc với cô nhưng cô vẫn còn phân vân về vấn đề này. Cha cô được hưởng một khoảng không nhỏ từ phi vụ với Savika, hiện tại tập đoàn Kwong gần như nằm trong tay của Savika rồi.

Cô thật ra không giỏi về kinh doanh nhưng nhìn cổ phần của Savika và LingLing, cô không khó để đoán được ai là người thắng kẻ bại trong cuộc chơi này. Huống hồ chi LingLing gần như đã từ bỏ tập đoàn Kwong, có ý định muốn làm lại tất cả từ đầu. Cô tự hỏi LingLing có thể sao? Xây dựng một tập đoàn nó khó khăn như thế nào, cần thời gian nhiều ra sao không lẽ cô ấy không tính toán được?

"Ling có chắc không?"

"Tôi chưa thể trả lời em trước được. Mỗi tháng tôi sẽ đến thăm em và con. Tôi muốn ở lại với mẹ một chút, em nên về trước đi."

Mãi cho đến khi tiếng xe của Pinky vang lên rời khỏi nghĩa trang, cô mới có thể rút chiếc điện thoại trong túi mình ra và nhận cuộc gọi đến liên tục từ nãy đến giờ.

"Tôi nghe đây."

"Cô không có ý định xin lỗi khi để tôi chờ điện thoại?"

"Tôi xin lỗi. Bây giờ cô đến nghĩa trang đi, tôi chờ cô."

"Được."

LingLing chạm nhẹ vào tấm hình của mẹ cô trước khi đứng dậy và xoay lưng bước đi. Từ giây phút này, cô sẽ không còn là LingLing Kwong ngày trước nữa. Mục đích của cô bây giờ là lấy lại tập đoàn từ tay Savika, cho người phụ nữ kia biết LingLing Kwong không dễ chịu thua như cô ấy nghĩ. Vốn liếng cô không thiếu, một phần là do cô đã dự liệu từ trước, một phần là do mẹ cô để lại. Hơn nữa mẹ cô còn bí mật mở một công ty, nó vận hành rất ổn rất tốt và đang rất phát triển. Một chút nữa thôi, cô sẽ gặp người đứng tên công ty đó - Belle Kemisara.

***

Orm Kornnaphat đã chuyển về căn nhà nhỏ của gia đình cô ngay sau buổi tối cô nhận cuộc gọi của LingLing. Cũng ngày hôm ấy cô nghe tin mẹ của LingLing đã qua đời. Đầu tiên bàng hoàng, tiếp theo là lo lắng và sau cùng, cô chỉ đơn giản nghĩ "gieo nhân nào, gặt quả đó.".

Cô lo lắng không biết LingLing sẽ như thế nào, cô ấy đã suy sụp mệt mỏi vì chuyện của cô cùng tập đoàn nhiều như vậy, bây giờ là nỗi mất mát quá lớn này. Ngày đưa mẹ cô ấy đến nghĩa trang cô cũng có đến, đứng từ xa nhìn LingLing tiều tuỵ, vô hồn như vậy khiến cô chỉ biết cắn môi phân tán đi cơn đau âm ỉ nơi cô. Muốn tìm hiểu LingLing như thế nào cô chỉ biết hỏi qua Savika nhưng từ khi chuyển về đây, cô tự nhủ với lòng sẽ không liên lạc với Savika nữa. Còn về LingLing...cô vẫn chưa biết cô nên làm thế nào cả...quên hay nhớ, cô nghĩ nó không thuộc về quyền quyết định của cô.

Bắt tay dọn dẹp lại căn nhà nhỏ này, rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ ùa về bên cô và song song đó cũng là những kỉ niệm cô muốn quên đi nhất. Cô quyết định chỉ đặt khung ảnh cả gia đình ở cạnh giường ngủ của cô, xung quanh nhà tuyệt nhiên không có một bức ảnh nào khác.

Cô hi vọng sau một thời gian nữa, ngôi nhà sẽ được lắp đầy bởi hình ảnh một đứa bé kháu khỉnh. Vuốt nhẹ bụng mình cô không khỏi nở một nụ cười nhẹ nhàng và thật hạnh phúc. Dù sinh linh cô đang mang còn rất nhỏ nhưng cảm nhận được sinh linh đó khiến cô hạnh phúc rất nhiều.

Trước mắt cô sẽ chờ đợi sự ra đời của đứa trẻ này, cũng thật may khi quãng thời gian ở Kwong gia cô có tích cóp cho mình một khoản tiền nhỏ, nhờ vậy hiện tại cô cũng đỡ lo lắng đi một chút.

***

LingLing ngồi xuống chiếc ghế sofa màu tím nhạt trong khi ánh mắt cô không ngừng đảo quanh căn hộ nhỏ của Belle Kemisara. Cô ấy đề nghị cô và cô ấy nói chuyện ở căn hộ này thay vì một quán cafe hay nhà hàng nào đó.

"Cô uống nước đi." Belle đặt một ly nước lọc xuống trước mặt LingLing, sau đó cô cũng ngồi xuống chiếc ghế đối diện LingLing.

"Cảm ơn cô."

LingLing mỉm cười uống một chút ít nước. Thật sự cô không mấy ngạc nhiên khi Belle mời cô nước lọc thay vì cafe hay một thứ nước ngọt có gas khác. Đây là lần đầu cô và cô ấy gặp mặt nhau nhưng trước đó cả hai đã có không ít cuộc gọi và cô nghĩ cô có thể đoán ra được một phần tính cách của Belle.

Đặt chiếc ly xuống bàn, cô đưa mắt chờ đợi Belle bắt đầu cuộc nói chuyện này của cả hai.

"Chuyện tập đoàn đúng là Orm Kornnaphat có hỗ trợ Savika, hơn nữa bên gia đình của Pinky cũng có tham gia." Belle mở lời với chất giọng đều đều, ánh mắt cô vẫn xoáy sâu vào LingLing.

"Cái này tôi đã biết." LingLing từ tốn trả lời.

"Tôi biết cô đã biết, chỉ là tôi muốn xác nhận lại thôi. Công ty hiện tại rất tốt, dù sao cũng mới thành lập, muốn tiến xa hơn thì cần thời gian một chút. Căn hộ của tôi còn một phòng ngủ, cô có thể ở đó. Hơi nhẫn tâm, nhưng tôi biết cô không còn chỗ để đi."

LingLing đưa mắt nhìn Belle bước về phía căn phòng được cho là căn phòng ngủ của cô. Gật đầu cảm ơn cô ấy, cô quay mặt lại nhìn chằm chằm vào ly nước của cô. Giờ thì mọi việc đã được chắc chắn rồi, cô còn gì để nuối tiếc hay suy nghĩ phân vân nữa đâu.

Cuộc sống mới của cô đã bắt đầu, cô nên để những thứ không hay kia thành động lực để cô tiến lên mà thôi. Ai dìm cô xuống cô đều nhớ rõ, rồi một ngày nào đó cô sẽ đứng lên từ chính vũng bùn họ tạo cho cô và trả lại tất cả những gì cô đã nhận.

Cô nghĩ điều đầu tiên cô nên làm là quên đi tình yêu kia. Một năm, hai năm, hay năm năm, cô không biết, bây giờ cô chỉ biết tình cảm đó nó đã nguội lạnh đi rồi. Tuy vậy mỗi khi nhớ đến cô vẫn đau âm ỉ, vừa đau vừa không cam lòng và cái mùi vị bị phản bội vẫn vương xung quanh cô.

Là do cô yêu cô ấy quá nhiều hay do cô ấy yêu Savika nhiều hơn để cô ấy có thể biến cô ra thế này? Cô muốn gục ngã, muốn điên cuồng trút giận hay sa vào những cơn say không lối thoát nhưng nghĩ đến mẹ, nghĩ đến tập đoàn cùng đoạn đường phía trước cô đều phải cố gắng giữ bản thân mình lại.

Chỉ là tình yêu thôi mà, người ta không cần cô thì cô tội vạ gì cứ phải vương vấn.

Chỉ là tình yêu thôi mà, quên đi chỉ là vấn đề sớm hay muộn.

Có phải không?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co