Truyen3h.Co

[LINGORM] Vượt Qua Danh Phận

Nhớ Đến Nghẹt Thở

Nguyn4805551

Tầng cao nhất văn phòng tập đoàn LK, phòng họp nhỏ nhưng sang trọng, ánh sáng vừa đủ, Lingling ngồi giữa bàn, Engfa và Faye đứng hai bên, cùng nhìn vào bảng hồ sơ trên bàn. Mỗi người đều tập trung, không khí nghiêm túc nhưng vẫn gắn kết.

Lingling mở đầu:
— "Tình hình của HGI hiện tại đang có chút khó khăn. Bà Niran đang tìm cách gây áp lực, làm khó dễ trong các hợp đồng vừa ký. Chúng ta cần bàn giải pháp trước khi mọi việc trở nên phức tạp hơn."

Faye gập hồ sơ lại, nghiêm túc nói:
— "Cậu có thấy không, họ đang tìm mọi cách để trì hoãn, thậm chí ép giá đối tác. Nếu không xử lý khéo, uy tín của HGI sẽ bị ảnh hưởng. Tớ nghĩ chúng ta nên lập một kế hoạch phòng thủ và đồng thời tăng cường quan hệ với các đối tác Singapore."

Engfa gật đầu, tiếp lời:
— "Đúng vậy, chúng ta có thể phân công các phòng ban liên quan giám sát hợp đồng, đồng thời cử thêm nhân viên đi theo dõi các cuộc họp với đối tác bên đó. Bên cạnh đó, nên chuẩn bị một vài phương án để phản hồi nếu HGI bị bà Niran gây áp lực trực tiếp."

Lingling nghiêm mặt, đặt tay lên hồ sơ, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén:
— "Phòng Tài chính sẽ phải chuẩn bị chi tiết các báo cáo, chứng minh rằng mọi khoản thanh toán và hợp đồng đều minh bạch, hợp pháp. Phòng pháp lý cũng cần sẵn sàng tư vấn để chúng ta có thể phản bác mọi yêu cầu vô lý. Faye, cậu phụ trách phần giám sát, báo cáo trực tiếp cho tôi. Engfa, cậu chuẩn bị các phương án phòng thủ và cách tăng cường quan hệ đối tác."

Faye nhíu mày, đáp:
— "Hiểu rồi. Tớ sẽ giám sát từng bước, đảm bảo không có sai sót. Nếu có vấn đề, sẽ thông báo ngay cho cậu."

Engfa cũng nghiêm túc:
— "Tớ sẽ liên hệ trực tiếp với các đối tác và đảm bảo HGI vẫn hoạt động trơn tru. Nếu cần, sẽ lập thêm các cuộc họp khẩn để xử lý nhanh."

Lingling gật đầu, giọng nghiêm nghị nhưng tràn đầy quyết tâm:
— "Tốt. Chúng ta không chỉ phòng thủ, mà còn phải chủ động tấn công bằng cách củng cố hình ảnh LK và HGI trên thị trường. Tớ không muốn bất kỳ ai có cơ hội làm tổn hại đến uy tín tập đoàn hay đối tác của chúng ta."

Faye nghiêm túc:
— "Rõ. Tớ sẽ chuẩn bị báo cáo chi tiết từng bước để gửi cho cậu trước cuối tuần. Nếu cần, chúng ta có thể họp lại để điều chỉnh chiến lược."

Engfa gật đầu đồng tình:
— "Tớ cũng sẽ theo sát mọi bước, đặc biệt là những phản hồi từ đối tác và nhân viên HGI. Nếu có dấu hiệu bất thường, tôi sẽ báo ngay."

Lingling nhìn hai người bạn thân, giọng trầm và đầy quyết đoán:
— "Tốt. Nhớ rằng, mọi việc phải âm thầm nhưng chắc chắn. Chúng ta không để lộ cho bất kỳ ai biết rằng tớ đang điều hành thực sự. Hãy giữ vững tinh thần và xử lý từng bước một cách cẩn trọng. Hiểu chứ?"

Faye và Engfa đồng thanh:
— "Hiểu rồi, Lingling."

Lingling gập hồ sơ lại, thở nhẹ một hơi, ánh mắt vẫn lạnh lùng và sắc bén. Bên ngoài, mọi thứ vẫn êm đềm, nhưng trong phòng họp, ba người đang lập chiến lược, chuẩn bị đối phó với những tình huống khó khăn mà HGI sẽ phải trải qua.

Engfa đưa cho Lingling chiếc iPad, giọng háo hức:
— "À, có lời mời từ phía đối tác Nhật. Họ muốn mở rộng thị trường tại đây, muốn hợp tác với chúng ta và mời LK làm đơn vị sản xuất. Đây là một số mẫu thiết kế họ gửi, cậu xem qua đi."

Lingling nhận iPad, lật từng file một cách chăm chú. Ánh mắt cô nhíu lại khi dừng ở một thiết kế, giọng cô thấp nhưng chắc:
— "Earn..."

Faye ngạc nhiên:
— "Sao vậy?"

Lingling vẫn dán mắt vào màn hình, lưỡi chữ ký bên dưới mỗi bức ảnh khiến cô nhói lòng:
— "Nét bút và cách ký chữ... tớ thấy giống cô ấy quá."

Engfa vội xoa đầu cô, trấn an:
— "Thôi nào, chắc cậu mệt quá rồi, lại nghĩ đến cô ấy thôi. Đây là của nhà thiết kế bên đối tác mà, làm sao có thể là cô ấy được."

Nhưng Lingling vẫn không rời mắt khỏi màn hình, cảm giác hồi hộp trộn lẫn với nỗi nhớ khiến tim cô nhói lên.

Faye thở dài, nghiêng người nhìn cô:
— "Engfa nói đúng đó, hay cậu về nghỉ đi, hôm nay cậu làm việc suốt 16 tiếng rồi."

Engfa gật đầu, nhấn mạnh:
— "Phải đó, kẻo bệnh mất."

Lingling cuối cùng cũng hạ iPad xuống, giọng nhẹ nhưng vẫn có chút căng thẳng:
— "Tớ biết rồi..."

Nhưng ánh mắt cô vẫn lơ đễnh hướng về chữ ký "Earn", trái tim vừa xao xuyến vừa đầy lo lắng.

___

Lingling từ tập đoàn trở về căn hộ. Cánh cửa khép lại, cô đi thẳng đến sofa, ngồi xuống, tay nắm chặt điện thoại. Mắt cô lơ đãng nhìn vào màn hình, trong đầu vẫn vang vọng hình ảnh các bản thiết kế vừa rồi và chữ ký "Earn" — một nét chữ khiến cô cảm thấy lạ lùng, quen thuộc đến mức tim cô nhói lên. Cảm giác này như kéo cô trở về những ký ức khó quên, và đồng thời kích thích một sự tò mò mạnh mẽ.

Cô hít một hơi sâu, bật điện thoại và bấm gọi Evan.

— "Evan..." giọng cô trầm và nghiêm túc.

— "Dạ, cô Ling?" Evan đáp, cảm nhận ngay sự khẩn trương trong giọng cô.

— "Điều tra giúp tôi về một nhà thiết kế tên Earn. Tôi muốn biết mọi thông tin về cô gái này, nơi làm việc, các dự án đã tham gia, cả lịch trình nếu có thể."

— "Earn sao ạ?" Evan nhíu mày, hơi ngạc nhiên.

— "Phải. Tất cả mọi thứ." Lingling nhìn chằm chằm vào điện thoại, giọng kiên định: "Hãy tìm cho tôi. Ngay bây giờ."

Evan ghi nhận, gật đầu:
— "Vâng ạ, tôi sẽ bắt đầu ngay."

Lingling đặt điện thoại xuống, tay vẫn siết chặt, tim cô vừa hồi hộp vừa đầy hy vọng. Cô biết, có lẽ đây là manh mối duy nhất để cô tìm thấy người cô yêu, người đã biến mất khỏi cuộc đời cô một cách đột ngột.

Lingling dựa người vào chiếc sofa, cơ thể mệt mỏi rã rời sau một ngày dài. Suốt nhiều tháng qua, cô gần như sống trong cường độ không ngừng nghỉ: xuất hiện dày đặc trên các chương trình truyền hình, show giải trí, quay quảng cáo, chụp hình, thậm chí là tham gia những sự kiện ngoài lịch trình. Rồi sau đó lại lao vào công việc ở tập đoàn, giải quyết những hồ sơ, kế hoạch, thương vụ...

Mọi thứ dường như chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài, che giấu một nỗi nhớ khôn nguôi trong tim cô. Lingling muốn xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, muốn phủ sóng khắp nơi, để Orm — người con gái cô yêu đến tận cùng biết rằng cô vẫn nhớ, vẫn đang dõi theo và mong ngày được gặp lại.

Cô rưng rưng nước mắt, nhớ đến Orm, cảm giác hụt hẫng xâm chiếm cả trái tim:

— "Em cứ trốn Ling thế này... Ling đau lắm..."

Giọng cô nghẹn lại, đôi môi run run, những giọt nước mắt lăn dài trên má:

— "Ling nhớ em... Ling nhớ em đến chết mất thôi."

Trong khoảnh khắc ấy, Lingling cảm thấy tim mình vừa mềm yếu vừa vỡ vụn, nỗi nhớ Orm dâng trào như sóng biển, không cách nào kiềm chế. Mọi thành công, mọi ánh đèn, mọi tiếng cười ngoài kia đều vô nghĩa khi trong lòng cô chỉ còn trống trải và hình bóng của Orm.

___

Phía Orm, cuộc sống cũng không hề yên bình. Cô thức dậy sớm, ăn sáng qua loa rồi lao ngay vào công việc, mắt dán vào những bản thiết kế trên giấy và màn hình laptop. Ngày ngày trôi qua, cuộc sống của cô xoay vòng giữa các bản phác thảo, phối màu, chỉnh sửa chất liệu và gửi email cho các công ty.

Orm làm việc điên cuồng, dường như chỉ muốn lấp đầy khoảng trống trong tim bằng công việc. Thi thoảng cô nhấp một ngụm trà, nhưng mắt vẫn không rời khỏi các mẫu thiết kế, không gian quanh cô chỉ có giấy tờ, bút chì và laptop.

Để tránh bị phát hiện, cô dùng nghệ danh Earn cùng email riêng để thực hiện các dự án online, từ công ty này sang công ty khác. Dù mức lương không nhiều, nhưng đối với Orm, tiền bạc không còn quan trọng, điều cô cần là thời gian để không nghĩ về Lingling, là những giây phút bận rộn để át đi nỗi nhớ.

Nhưng ngay cả khi tập trung đến vậy, mỗi nét vẽ, mỗi đường phối màu vẫn khiến cô nhớ Lingling. Một cảm giác trống trải và đau nhói len lỏi qua từng phút giây, khiến cô thầm hỏi lòng:

— "Lingling... đang làm gì? Có nhớ đến em không?"

Orm nằm dài trên giường, cơ thể mỏi rã sau một ngày làm việc miệt mài. Tay cô với tới điện thoại, mở lịch xem, rồi ngón tay khẽ đánh dấu vào ngày thứ 125 ngày cô và Lingling phải xa nhau. Nụ cười khẽ hiện lên trên môi cô, nhưng đó là nụ cười đau đớn, trộn lẫn tuyệt vọng. Hơn bốn tháng trôi qua, nhưng ký ức về Lingling vẫn sống động như ngày hôm qua.

— "Em nhớ Ling lắm đấy..." – Orm thầm nói, giọng trĩu nặng và nghẹn ngào.

Cô mở nick clone, lướt qua các trang cá nhân, xem từng hoạt động của Lingling mỗi ngày. Cô thấy Lingling xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội, từ sự kiện, phỏng vấn, đến các chương trình truyền hình thực tế... Mỗi lần như vậy, trái tim Orm vừa vui vừa đau: vui vì vẫn thấy Lingling, đau vì không thể bên cô.

Đêm khuya, căn phòng chỉ còn ánh sáng le lói từ màn hình điện thoại. Orm đã xem video Lingling cười toe toét hơn một giờ, mắt đỏ hoe và tim nhói từng nhịp. Khi mệt mỏi quá, cô ngủ thiếp đi, nhưng điện thoại vẫn phát sáng, hình ảnh Lingling nở nụ cười tươi rạng rỡ trong video.

Giấc mơ kéo cô vào một thế giới vừa quen vừa lạ. Lingling xuất hiện, nở nụ cười với cô, bước tới ôm lấy cô. Orm mừng rỡ, vòng tay ôm chặt Lingling, nhưng chỉ chốc lát, Lingling bỗng hoàn toàn biến mất, để lại cô trong khoảng không tối đen và trống trải. Cảm giác hụt hẫng xé nát trái tim Orm.

Orm bật dậy, nước mắt trào ra từ khoé mắt, tay run run lau vội. Giọng cô nghẹn ngào, thốt ra trong đêm:

— "Ngay cả trong mơ, em cũng thấy Ling... mà không thể chạm tới."

Cả căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng thở gấp và nước mắt rơi lặng lẽ. Trái tim Orm như bị bóp nghẹt, nỗi cô đơn và tuyệt vọng dày vò không ngừng. Cô nhận ra rằng khoảng cách giữa mình và Lingling không chỉ là địa lý, mà còn là sự im lặng, là những điều không thể nói, không thể tìm thấy.

Orm cầm điện thoại, màn hình vẫn sáng, hình ảnh Lingling mỉm cười trước mắt cô. Cô nhìn chăm chú, tim nhói từng nhịp, nước mắt trào ra nhưng không ngừng. Giọng cô nghẹn ngào, run run:

— "Có phải hạnh phúc... không dành cho chúng ta, phải không Ling?"

Orm ôm lấy điện thoại, tựa người vào gối, cảm giác tuyệt vọng bao trùm. Yêu mà mãi mãi không thể bên nhau, không phải vì một trong hai hết yêu, mà vì định mệnh, vì hoàn cảnh, vì những rào cản vô hình... Cả hai đều yêu nhau, yêu đến tận cùng, nhưng vẫn phải sống trong nỗi nhớ, trong những đêm dài không trọn vẹn.

Cô thở dài, nước mắt rơi lặng lẽ trên gối. Màn hình điện thoại sáng lờ mờ như một khoảng sáng nhỏ trong đêm tối, nhắc nhở cô về Lingling – về tình yêu cô không thể chạm tới, về niềm hạnh phúc mà dường như đã mãi mãi trốn tránh họ.

Orm thì thầm:

— "Em nhớ Ling... nhớ đến mức... không thở nổi nữa rồi..."

Cả căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng thở gấp, tiếng tim đập, và ánh sáng nhạt từ màn hình như một minh chứng cô độc cho tình yêu mà cô không thể nắm giữ.

Orm ôm chặt điện thoại, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt đỏ hoe. Giọng cô nghẹn ngào, run run:

— "Em đã cố gắng lắm rồi... em đi xa khỏi Ling... nhưng mà... trái tim em, tâm trí em... nó không nghe lời..."

Cô nhìn màn hình, thấy hình ảnh Lingling mỉm cười, tim nhói lên từng nhịp. Cả cơ thể cô như bị trói chặt trong nỗi nhớ, trong sự bất lực. Dù đã rời xa, đã tìm cách tránh để bảo vệ Lingling, nhưng nỗi yêu thương ấy không thể gạt đi. Từng ký ức, từng khoảnh khắc bên Lingling cứ dội về, nhói buốt trong tim.

Orm cúi đầu, nước mắt rơi lặng lẽ, bàn tay run run chạm vào màn hình như muốn chạm đến Lingling ngoài kia, nhưng biết rằng khoảng cách bây giờ không chỉ là địa lý, mà còn là nỗi đau mà cả hai phải gánh chịu.

Cả căn phòng tối mịt, chỉ còn ánh sáng nhạt từ màn hình và tiếng thở gấp của Orm, như minh chứng cho tình yêu không thể nắm giữ, tình yêu tuyệt vọng nhưng vẫn cháy bỏng trong tim cô.

___

Ở nơi cách đó hàng nghìn cây số, trong căn phòng ngủ rộng lớn nhưng trống trải, Lingling cũng giật mình bật dậy giữa màn đêm tĩnh mịch.

— "Orm!"

Âm thanh bật ra trong vô thức, khàn đặc, đầy đau đớn. Cô thở hổn hển như vừa trải qua cơn ác mộng khủng khiếp. Trán cô ướt đẫm mồ hôi.

Lingling đưa tay ôm ngực, cảm giác tim bị bóp nghẹt. Hình ảnh Orm trong giấc mơ vẫn còn đó Orm mỉm cười với cô, nhưng đôi mắt lại đầy nước... rồi quay lưng bỏ đi.

— "Em đừng đi... Orm... quay lại với Ling đi..."

Cô kéo chăn trùm kín đầu, cuộn người lại như đứa trẻ yếu đuối. Đôi vai rung lên từng nhịp. Nước mắt thấm ướt gối từ lúc nào.

Lingling cố với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường. Màn hình trắng loá trong đêm. Đầu ngón tay cô run run chạm vào tên Orm vẫn được ghim trên đầu danh bạ. Nhưng rồi...

📵 "Thuê bao quý khách..."

Tiếng máy lạnh lùng vang lên làm tim cô như vỡ vụn lần nữa.

🌌 Hai con người, hai căn phòng, cùng một khoảnh khắc...
Cùng bật dậy giữa đêm gọi tên nhau.
Cùng nhớ.
Cùng đau.
Nhưng... không thể nghe được tiếng của nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co