un
—
Sài Gòn những năm 2000, nắng chiều đổ vàng hoe trên vỉa hè đường Nguyễn Huệ. Tiếng xe máy rú inh ỏi, tiếng rao “Bánh mì nóng giòn đây!” xen lẫn mùi xăng dầu, khói thuốc lào và cà phê sữa đá từ mấy quán vỉa hè. Lê Hoàng Long ngồi xổm bên hộp đánh giày cũ kỹ, cái ghế nhựa thấp lè tè kê trước mặt. Anh lau mồ hôi trán bằng mu bàn tay, tay kia cầm bàn chải lông cứng đánh bóng đôi giày da đen cho ông khách quen, một bác tài xế xe ôm hay ghé.
Long hai mươi sáu tuổi, giọng Hà Nội đặc sệt, cái tôi to đùng, cơ bắp săn chắc từ những ngày lăn lộn làm đủ thứ việc: bốc vác, phụ hồ, giờ thì đánh giày dạo sáng, chiều bán vé rạp hát cũ kỹ gần chợ Bến Thành. Cuộc sống lận đận nhưng anh tự lo được, không nhờ vả ai. Quần áo anh mặc đơn giản: áo thun bạc màu, quần jeans rách gối, dép tổ ong, nhìn là biết dân lao động chân tay.
Anh vừa đánh xong, khách đưa tiền rồi đi. Long ngẩng lên, định thu dọn thì nghe tiếng gọi từ bên kia vỉa hè:
“Này, anh thợ giày! Lại đây!”
Long nhìn sang. Một cậu nhóc trẻ măng, chắc chừng hai mươi tuổi, đang ngồi trên ghế đá dưới bóng cây me. Cậu mặc sơ mi trắng tinh tươm, quần âu đen cắt may vừa vặn, giày da bóng loáng, bộ complet đắt tiền, kiểu thiếu gia con nhà giàu mới có. Da cậu ngăm rám nắng khỏe khoắn, tóc húi cua gọn gàng, thân hình mảnh mai nhưng không gầy guộc hẳn: vai rộng vừa phải, cánh tay có cơ bắp nhẹ dưới lớp áo, eo thon, chân dài, kiểu ốm nhưng vẫn săn chắc, nhìn là biết tập gym hoặc bơi lội thường xuyên. Khuôn mặt cậu đẹp trai theo kiểu ngạo mạn.
Long nhún vai, xách hộp giày qua. Anh đặt ghế xuống, ngồi xổm trước mặt cậu, bắt đầu đánh giày như thường lệ.
Cậu nhóc kê chân lên ghế, giọng cợt nhả:
“Đánh cho sạch nhé anh. Giày em mới mua, đắt lắm. Đừng để lem nhem.”
Long không đáp, chỉ tập trung đánh. Nhưng cậu cứ lèm bèm:
“Quần áo anh cũ quá ha? Nhìn là biết vất vả rồi. Đánh chỗ gót này chưa sạch kìa, anh mù à?”
Long siết chặt bàn chải. Anh nhịn, tiếp tục đánh. Nhưng Hùng càng lúc càng quá đáng:
“Ê, anh đánh kiểu gì mà bẩn thế? Em thấy mấy anh thợ giày khác sạch hơn nhiều. Hay tại anh làm ẩu? Làm ăn kiểu này thì kiếm được bao nhiêu?”
Long dừng tay, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt cậu. Giọng anh trầm, lạnh tanh:
“Cậu nói xong chưa?”
Hùng cười khẩy, nhún vai:
“Xong rồi sao? Em đang nói sự thật mà. Người làm công việc chân tay thì chịu khó nghe chê bai đi, đừng có tự ái.”
Long đứng phắt dậy, cao hơn cậu cả cái đầu. Anh túm lấy cổ áo sơ mi trắng của Hùng, kéo sát mặt:
“Mày là thiếu gia thì đi tìm người khác mà bắt lỗi. Tao không rảnh nghe mày sủa.”
Hùng giật mình, nhưng vẫn cố vớt vát vẻ kiêu ngạo:
“Buông ra! Mày dám đụng tao à? Tao là...”
Chưa dứt lời, Hùng rút ví da, lôi ra mấy tờ tiền trăm, ném thẳng vào mặt Long. Tờ tiền bay lả tả rơi xuống vỉa hè.
“Đây, tiền tip cho mày. Cút đi, đồ nghèo kiết xác!”
Long đứng chết trân. Mắt anh đỏ hoe, nắm chặt nắm tiền rơi vãi. Anh cúi xuống nhặt từng tờ, không phải vì tiếc tiền, mà vì cái tôi bị giẫm đạp. Hùng cười lớn, đứng dậy phủi tay, quay lưng bỏ đi, dáng vẻ hống hách như vừa thắng một trận đấu.
Long nhìn theo bóng cậu khuất dần trong dòng người. Anh siết chặt nắm tiền đến trắng khớp tay, thì thầm:
“Thằng khốn... mày đợi đấy.”
Nắng chiều vẫn đổ vàng, nhưng trong lòng Long lúc này chỉ còn lửa giận cháy bỏng. Anh biết, sẽ có ngày gặp lại. Và lần này, anh sẽ không nhịn nữa.
---
Chiều tàn, Long xách hộp đánh giày về căn phòng trọ nhỏ xíu ở quận 4, một cái gác lửng chật hẹp, tường loang lổ, chỉ có cái giường sắt cũ, cái quạt máy kêu rè rè và mùi ẩm mốc từ sông Sài Gòn thấm vào. Anh ném hộp giày vào góc, cởi phăng cái áo thun ướt mồ hôi, ngồi phịch xuống giường, tay vẫn siết chặt mấy tờ tiền trăm mà thằng nhóc thiếu gia ném vào mặt.
Mặt cậu ta cứ hiện lên rõ mồn một: da ngăm rám nắng, tóc húi cua gọn gàng, môi mỏng nhếch lên cười khẩy, cái dáng mảnh mai nhưng săn chắc, eo thon, chân dài... Đẹp trai vãi, nhưng cái vẻ kiêu ngạo đó làm Long tức muốn điên. Anh nghiến răng, lẩm bẩm:
"Thằng khốn... dám ném tiền vào mặt tao. Tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ."
Nghĩ đến đó, Long nằm ngửa ra giường, tay vô thức sờ xuống quần. Cặc anh đã cứng từ lúc nào, căng tức trong lớp vải jeans cũ. Anh chửi thầm: "Địt mẹ, tức mà còn cứng? Mày bị khùng rồi hả?"
Nhưng không dừng được. Long kéo khóa quần, lôi con cặc ra ngoài. Nó gân guốc, đầu khấc đỏ hỏn, đã rỉ nước nhờn từ nãy. Anh nắm lấy, vuốt chậm rãi, mắt nhắm nghiền, tưởng tượng lại cảnh cậu thiếu gia bị anh ép vào tường.
Trong đầu Long, cậu ta không còn kiêu ngạo nữa. Cậu quỳ dưới chân anh, mắt đỏ hoe, miệng lắp bắp xin tha. Long túm tóc cậu, dí cặc vào mặt: "Mày thích ném tiền hả? Giờ mày bú cặc tao đi, thiếu gia." Rồi anh đẩy mạnh, đụ thẳng vào miệng cậu, nghe tiếng ọc ọc nghẹn ngào. Sau đó lật cậu lại, xé quần, cái lỗ sau chật khít đó… Long tưởng tượng ngón tay mình móc sâu vào đó, cậu ta cong người rên rỉ: "Ư... đừng... anh ơi..."
Càng nghĩ, tay Long càng vuốt nhanh hơn. Anh thở hổn hển, cơ bụng co giật, mồ hôi chảy ròng ròng. "Mày sẽ khóc... tao sẽ đụ cho mày khóc... để mày siết chặt cặc tao..." Anh rên lên, giọng khàn đặc, rồi bắn tinh trắng đục lên bụng mình, từng đợt nóng hổi.
Xong xuôi, Long nằm thở dốc, tay vẫn nắm chặt cặc đang mềm dần. Anh nhìn trần nhà tối om, lòng vẫn còn lửa giận lẫn dục vọng cháy bỏng. "Mai gặp lại mày... tao sẽ làm thật."
Anh lau sạch bằng cái khăn cũ, tắt đèn, nằm đó trong bóng tối. Nhưng giấc ngủ không đến dễ dàng. Mặt cậu thiếu gia cứ ám ảnh, vừa ghét vừa... thèm.
---
Sáng hôm sau, Sài Gòn vẫn ồn ào như mọi ngày. Long dậy sớm, mặt vẫn còn hầm hầm từ đêm qua. Anh xách hộp đánh giày ra đường, cố tập trung vào việc kiếm tiền, nhưng đầu óc cứ lởn vởn hình ảnh thằng nhóc thiếu gia: cái cười khẩy, mấy tờ tiền bay vào mặt, và cả cái thân hình mảnh mai săn chắc mà anh đã tưởng tượng đến phát điên tối qua. Cặc anh lại nhúc nhích trong quần chỉ nghĩ đến thôi, làm Long chửi thầm: “Mẹ kiếp, hôm nay gặp lại tao sẽ cho mày biết tay.”
Anh lang thang vỉa hè quen thuộc gần chợ Bến Thành, đánh giày cho vài khách lẻ. Đến trưa, nắng gắt, Long quyết định nghỉ chân ở đầu một con hẻm nhỏ, hẻm dẫn vào khu nhà kho cũ kỹ, ít người qua lại. Anh ngồi dựa tường, uống ngụm nước lọc từ chai nhựa, mắt lơ đãng nhìn dòng người.
Rồi anh thấy cậu ta.
Nguyễn Quốc Hùng đứng cách đó chừng mười mét, dựa vào cột điện, điếu thuốc kẹp giữa môi, khói bay lững lờ. Vẫn bộ complet trắng tinh tươm, tóc húi cua bóng mồ hôi dưới nắng, da ngăm rám nắng lấp lánh. Cậu đang nhìn về phía Long, khóe miệng nhếch lên như đã chờ sẵn.
Long siết chặt chai nước đến méo mó. Anh đứng dậy, xách hộp giày, bước thẳng về phía cậu.
Hùng thấy anh tiến lại, cười khẩy, giọng cợt nhả quen thuộc:
“Ơ, anh thợ giày hôm qua giận à? Hôm nay còn dám lại gần em hả? Hay là nhớ em rồi?”
Long không đáp. Mặt anh lạnh tanh, bước chân càng lúc càng nhanh. Hùng bắt đầu thấy lạ, nụ cười tắt dần, lùi lại một bước:
“Mày… mày định làm gì? Tao chỉ đùa thôi mà.”
Long vẫn im lặng, mắt đỏ ngầu. Hùng hoảng thật sự, quay người bỏ chạy vào con hẻm. Hẻm hẹp, hai bên là tường nhà kho cũ kỹ, mái tôn rỉ sét, mùi ẩm mốc và rác thoang thoảng. Tiếng giày da của Hùng vang lên cốp cốp trên nền xi măng lởm chởm.
Long đuổi theo, bước chân vững chãi, không vội không vàng. Anh biết hẻm này, hẻm cụt, cuối cùng là bức tường cao, không lối thoát. Đây là nơi mấy anh em lao động hay nghỉ trưa, nhưng giờ này vắng tanh, chỉ có tiếng xe cộ xa xa vọng lại như tiếng cười nhạo.
Hùng chạy đến cuối hẻm, thở hổn hển, quay lại thấy Long đã chặn đường. Cậu lùi sát vào vách tường, lưng chạm bê tông lạnh ngắt:
“Mày… mày đừng có làm bậy! Tao báo công an bây giờ!”
Long tiến sát, cao lớn hơn cậu cả cái đầu, cơ bắp dưới áo thun căng lên. Anh đưa tay chống hai bên tường, nhốt Hùng vào giữa, giọng khàn đặc, hơi thở nóng rẫy phả vào mặt cậu:
“Báo công an? Ở đây có ai nghe mày kêu không, thiếu gia?”
Hùng giãy giụa, tay đẩy ngực Long:
“Buông tao ra! Mày dám đụng tao là mày chết với tao!”
Long cười khẩy, một tay túm cổ áo sơ mi trắng của Hùng, kéo mạnh sát vào mình. Tay kia luồn xuống thắt lưng quần âu đắt tiền, tháo cái khóa “xoẹt” một cái. Hùng hoảng loạn, mắt đỏ hoe:
“Đừng… đừng… tao xin lỗi… tao không cố ý…”
Long không nghe. Anh kéo tụt quần Hùng xuống tận đầu gối, cùng với quần lót lụa mỏng. Con cu nhỏ xinh của cậu đã cứng lên vì sợ hãi và kích thích lẫn lộn, nhưng điều làm Long khựng lại là thứ bên dưới: một cái lồn hồng hào, mép thịt múp míp, đã ướt át rỉ nước nhờn dưới ánh nắng lọt qua khe mái tôn.
Long trợn mắt, giọng khàn đi vì ngạc nhiên xen lẫn hứng tình:
“Địt mẹ… mày có lồn? Đĩ thõa thật đấy, thiếu gia”
Hùng đỏ mặt tía tai, nước mắt lăn dài, cố khép chân lại nhưng Long đã dùng đầu gối chêm vào giữa, giữ cậu mở ra:
“Đừng… đừng nhìn… thằng khốn…”
Long không dừng. Ngón tay thô ráp của anh chạm vào mép lồn, vuốt nhẹ một cái. Hùng rên lên, toàn thân run bần bật, lồn co giật như mời gọi:
“Ư… a… đừng chạm…”
Long cười đểu, ngón giữa đẩy sâu vào trong, móc mạnh một cái. Hùng cong người, khóc nức nở:
“Đau… đau quá…”
Nhưng cái lồn lại siết chặt lấy ngón tay anh, nước dâm chảy ra ướt cả mu bàn tay. Long thì thầm vào tai cậu, giọng trầm đục:
“Lồn mày ướt thế này mà còn kêu đau? Tao sẽ dạy mày cách im miệng, thiếu gia ạ.”
Hùng chỉ biết khóc, tay bấu chặt vai Long, cơ thể mảnh mai run rẩy trong vòng tay anh. Hẻm cụt im lặng chết người, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng nước dâm nhỏ giọt xuống nền xi măng.
Long rút tay ra, cởi khóa quần mình. Con cặc to đùng bật ra, gân guốc, đầu khấc đỏ hỏn chĩa thẳng vào mặt Hùng. Anh nâng một chân cậu lên vai, dí thẳng vào cái lồn chật hẹp…
-
Long dừng lại ngay lúc đầu khấc chạm mép lồn hồng hào của Hùng. Cậu thiếu gia co rúm người, hai chân run lẩy bẩy, nước mắt lăn dài trên má, miệng lắp bắp:
“Đừng… đừng đút vào… to quá…”
Long nhìn xuống, thấy cái lồn chật hẹp co bóp liên hồi, nước dâm rỉ ra từng giọt nhỏ xuống nền xi măng ẩm ướt của hẻm cụt. Con cặc to đùng của anh giật giật vì hứng tình, nhưng anh cố kiềm lại, cười khẩy:
“Sợ à? Vậy thì mày phải làm tao hài lòng trước đã, thiếu gia.”
Anh rút đầu gối ra, buông chân Hùng xuống, rồi dùng tay ấn mạnh vai cậu. Hùng khuỵu xuống, đầu gối chạm nền đất lạnh, mặt đối diện ngay với con cặc gân guốc đang dựng đứng trước mặt. Mùi đàn ông nồng nặc từ Long phả vào mũi cậu, làm Hùng đỏ bừng mặt, cố quay đi nhưng Long đã túm tóc húi cua của cậu, kéo mạnh sát lại.
“Bú đi. Bú cặc tao cho sạch sẽ. Không thì tao đút thẳng vào lồn mày bây giờ đấy.”
Hùng lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt rơi lộp độp:
“Em… em không biết… đừng…”
Long không nghe. Anh dí đầu khấc đỏ hỏn vào môi mỏng của cậu, chà nhẹ:
“Mở miệng ra. Tao dạy mày.”
Hùng run rẩy, nhưng cái lồn dưới kia lại râm ran theo từng nhịp, co giật mạnh hơn, nước dâm chảy thành dòng, thấm ướt một mảng đất ngay dưới đùi cậu. Cậu xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, nhưng cơ thể phản bội, lưỡi vô thức thè ra liếm nhẹ đầu khấc.
Long rên khẽ, tay siết chặt tóc Hùng hơn:
“Tốt… thế mới ngoan chứ.”
Hùng nhắm mắt, mở miệng nuốt lấy đầu khấc. Con cặc to quá, chỉ mới ngậm được nửa là má cậu đã phồng lên, môi căng mọng. Cậu cố nuốt sâu hơn, nhưng cổ họng bị chặn, nước dãi trào ra khóe miệng. Long không chờ, nắm đầu cậu dí mạnh xuống, đẩy sâu một phát đến tận cổ họng.
“Ư… ọc… ọc…”
Hùng nghẹn ngào, mắt trợn trắng, nước mắt tuôn như mưa. Cậu giãy giụa, tay bấu chặt đùi Long, nhưng càng giãy càng làm Long hứng hơn. Anh giữ nguyên tư thế, dí sâu, giữ yên vài giây để Hùng quen dần:
“Nuốt hết đi. Tao thích nhìn mày phồng má bú cặc tao thế này.”
Hùng cố gắng, lưỡi quấn quanh thân cặc, nước dãi chảy dài xuống cằm. Mỗi lần Long dí mạnh, cái lồn của cậu lại co bóp dữ dội, nước dâm nhỏ giọt xuống đất thành vũng nhỏ. Cậu vừa khóc vừa rên trong cổ họng, âm thanh ọc ọc lẫn với tiếng “ưm… ưm…” dâm đãng.
Long dí mạnh thêm vài cái nữa vào miệng Hùng, rồi đột ngột rút cặc ra. Con cặc bóng nhẫy nước dãi, giật giật trước mặt cậu. Hùng ho sặc sụa, nước mắt nước mũi lem luốc, miệng vẫn còn rỉ nước dãi, đầu óc choáng váng vì bị dí sâu đến cổ họng. Cậu thở hổn hển, cố ngẩng lên nhìn Long với đôi mắt đỏ hoe, chưa kịp định thần thì Long đã hành động.
Anh cúi xuống, một tay túm tóc húi cua kéo đầu Hùng ngửa ra sau, tay kia luồn thẳng xuống dưới, ngón giữa và ngón trỏ chụm lại đẩy mạnh vào cái lồn ướt át đang co bóp dữ dội. Không báo trước, không nhẹ nhàng, mà móc sâu một phát tận cùng, ngoáy mạnh vào điểm nhạy cảm bên trong.
“Ư… aaaa…!”
Hùng cong người giật bắn, hai chân run lẩy bẩy, miệng há ra rên rỉ không thành tiếng. Cái lồn siết chặt lấy ngón tay Long, nước dâm phun ra thành dòng, ướt cả mu bàn tay anh. Long móc liên hồi, từng nhịp nhanh và sâu, tiếng “chụt chụt” dâm đãng vang lên rõ mồn một trong hẻm cụt.
“Chưa kịp thở đã ướt thế này à? Lồn mày dâm vãi, thiếu gia.”
Hùng chưa kịp thoát khỏi cơn choáng vì bú cặc, đầu vẫn ong ong, cơ thể lại bị khoái cảm mới dồn dập tấn công. Cậu cố đẩy tay Long ra, nhưng anh đã quỳ một gối xuống đất, dùng vai chêm vào giữa hai đùi cậu, giữ chân mở rộng. Rồi Long cúi đầu, miệng ngậm thẳng lấy cái lồn hồng hào.
Lưỡi anh liếm dọc khe thịt, mút mạnh mép lồn múp míp, rồi luồn sâu vào trong, ngoáy quanh điểm G. Hùng hét lên, toàn thân run bần bật, tay bấu chặt tóc Long cố đẩy đầu anh ra:
“Đừng… đừng bú… em… em… sướng quá… aaaa… dừng lại đi anh ơi…”
Nhưng Long không dừng. Anh bóp chặt hai mông tròn trịa của Hùng, dí sát lồn vào miệng mình hơn nữa, lưỡi móc mạnh, mút lấy mút để nước dâm. Tiếng mút “chụt chụt” lẫn với tiếng rên khóc của Hùng vang vọng. Cậu vừa khóc vừa giãy, nhưng càng giãy càng làm Long hứng hơn, anh cắn nhẹ mép lồn, rồi liếm dọc khe lên đến hột le, mút mạnh một cái.
Hùng cong ngược người, nước mắt tuôn như mưa, lồn co giật dữ dội:
“Sướng… sướng chết mất… em không chịu nổi… anh ơi… tha cho em…”
Long ngẩng lên một chút, miệng bóng nhẫy nước dâm, cười đểu:
“Sướng đến sợ à? Tao mới bắt đầu thôi. Mày khóc càng to tao càng thích.”
Rồi anh tiếp tục bú, lưỡi ngoáy sâu, tay kia móc thêm ngón thứ ba vào lồn chật hẹp. Hùng hét lên, lên đỉnh lần đầu tiên nước dâm phun ra tung tóe vào miệng Long, cơ thể cậu giật giật như lên cơn. Cậu mềm nhũn, tay buông thõng, chỉ biết khóc nức nở trong khoái cảm quá tải.
Long đứng dậy, lau miệng bằng mu bàn tay, con cặc vẫn cứng ngắc giật giật. Anh nâng cằm Hùng lên, giọng khàn đục:
“Giờ thì quay lưng lại, chổng mông lên. Tao sẽ đụ lồn mày cho mày biết thế nào là lễ độ thật sự.”
Hùng run rẩy đứng dậy, quay lưng, hai tay bám vào vách tường, chổng mông về phía Long. Long nắm chặt hông Hùng, đầu khấc đỏ hỏn chạm đúng giữa mép lồn hồng hào đang co giật. Cậu thiếu gia vẫn còn run rẩy sau cơn lên đỉnh từ miệng và lưỡi anh, nước dâm chảy dọc đùi, thấm ướt cả nền xi măng lởm chởm. Hùng quay đầu lại, mắt đỏ hoe, giọng lắp bắp:
“Anh… chậm thôi… em… em chưa từng…”
Long khựng lại một giây. Anh nhìn xuống cái lồn chật hẹp, mép thịt múp míp khẽ mở ra như mời gọi nhưng vẫn còn nguyên vẹn, không một dấu vết. Bất ngờ ập đến, làm con cặc anh giật mạnh hơn. Anh thì thầm, giọng khàn đặc xen lẫn ngạc nhiên và hứng tình:
“Địt mẹ… mày còn zin à? Thiếu gia kênh kiệu, kiêu ngạo thế này mà chưa từng bị ai đụ? Ha!”
Hùng xấu hổ cúi gằm mặt, nước mắt rơi lộp độp xuống đất:
“Ưm… đừng nói… em… em…”
Long cười khẩy, nhưng nụ cười lần này không còn đểu cáng thuần túy nữa, có thêm chút tự hào, chút vinh dự kỳ lạ. Anh vuốt nhẹ mông cậu, giọng trầm xuống:
“Tốt. Vậy hôm nay tao sẽ bóc tem cho mày tử tế. Mày sẽ nhớ mãi cái lần đầu tiên này, thiếu gia ạ.”
Anh không vội nữa. Long dí đầu khấc vào đúng giữa, chà nhẹ lên xuống vài cái để nước nhờn từ lồn Hùng bôi trơn. Cậu rên khẽ, mông vô thức đẩy nhẹ về sau. Long hít sâu, rồi từ từ đẩy vào.
Mép lồn chật hẹp bị đầu khấc to lớn tách ra, Hùng hét lên đau đớn xen khoái cảm:
“Aaaa… đau… to quá… anh ơi… chậm… chậm thôi…”
Long dừng lại ngay khi đầu khấc vừa qua lớp màng mỏng, cảm nhận rõ ràng sự co bóp dữ dội của lồn cậu. Máu trinh tiết nhỏ giọt xuống đất, lẫn với nước dâm. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên gáy Hùng, tay vuốt ve eo thon săn chắc:
“Thư giãn đi. Tao biết mày đau, nhưng lồn mày đang siết tao chặt lắm… ngon vãi.”
Hùng khóc nức nở, nhưng cơ thể dần quen, lồn co bóp ôm lấy cặc anh như không muốn buông. Long bắt đầu đẩy sâu hơn, từng phân một, cho đến khi cặc chạm tận cùng, tử cung Hùng bị chạm nhẹ, cậu cong người rên rỉ:
“Ư… sâu quá… chạm rồi… anh… em đầy quá…”
Long rên khẽ vì khoái cảm, con cặc bị lồn chật hẹp siết chặt đến mức tê dại. Anh thì thầm vào tai cậu:
“Mày zin mà lồn dâm thế này… tao vinh dự thật. Tao sẽ đụ cho mày nhớ mãi cái lần đầu này.”
Rồi anh bắt đầu dập, ban đầu chậm rãi, từng nhịp sâu và chắc, để Hùng quen dần. Mỗi lần rút ra, mép lồn bị kéo theo, nước dâm lẫn máu trinh chảy ra lênh láng. Mỗi lần đẩy vào, Hùng lại hét lên, nhưng tiếng hét dần chuyển thành rên rỉ:
“Ư… a… anh… chậm thôi… ư aa… sướng… sướng quá…”
Long tăng tốc. Anh bóp chặt hông cậu, dập mạnh hơn, tiếng da thịt “phạch phạch” vang vọng trong hẻm cụt. Con cặc to đùng ra vào liên hồi, chạm tận tử cung mỗi lần. Hùng khóc to hơn, nhưng tay lại bấu chặt tay Long, mông đẩy ngược lại:
“Anh… mạnh nữa… em… em chịu được… đụ em đi… aaaa…”
Long cười khàn, cúi xuống cắn vào vai cậu, tay luồn xuống bóp cu nhỏ xinh đang cứng ngắc của Hùng:
“Mày nghiện rồi hả? Thiếu gia kiêu ngạo giờ cầu xin cặc tao à? Tốt. Tao sẽ cho mày no.”
Anh đổi tư thế: kéo Hùng quay lại, bế cậu lên, ép lưng cậu vào vách tường. Hai chân Hùng quấn quanh hông Long, lồn vẫn ngậm chặt cặc anh. Long dập đứng, từng cú mạnh bạo từ dưới lên, chạm sâu hơn bao giờ hết. Hùng ôm chặt cổ anh, khóc nức nở xen rên rỉ:
“Cặc anh… to quá… em… em sắp ra… anh ơi… ra cùng em…”
Long dập nhanh hơn, tiếng “chụt chụt” nước dâm vang lên dồn dập. Anh rên lên:
“Tao cũng sắp… tao bắn vào trong mày nhé…”
Hùng gật đầu lia lịa, lồn co bóp dữ dội:
“Bắn đi… bắn đầy lồn em… aaaa… ra rồi… em ra…”
Cả hai cùng lên đỉnh. Long đẩy sâu nhất có thể, bắn tinh nóng hổi từng đợt vào tận tử cung Hùng. Cậu hét lên, lồn phun nước dâm tung tóe, cơ thể giật giật trong vòng tay anh. Long vẫn giữ nguyên, dập nhẹ vài cái nữa để bóp hết tinh trùng vào trong.
Long từ từ rút ra khỏi cơ thể Hùng, con cặc vẫn còn bóng nhẫy tinh trùng lẫn nước dâm, giật giật vài cái cuối cùng. Anh thở hổn hển, nhìn xuống cậu thiếu gia đang mềm nhũn dựa vào tường, lồn sưng đỏ, tinh trắng đục chảy dọc theo đùi mảnh mai săn chắc. Hùng khóc thút thít, mắt đỏ hoe, nhưng không còn là khóc vì đau nữa, mà là vì khoái cảm quá tải, vì cái cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn lần đầu tiên trong đời.
Long im lặng một lúc, rồi cúi xuống kéo quần âu lên cho Hùng, lau sơ qua bằng cái khăn tay cũ kỹ trong túi. Anh không nói gì nhiều, chỉ vuốt nhẹ tóc húi cua của cậu một cái, rồi đứng dậy, kéo khóa quần mình, xách hộp đánh giày lên vai.
“Đừng có khóc nữa. Lần sau còn kiêu căng tao đụ tiếp đấy.”
Giọng Long trầm đục, không còn giận dữ như ban đầu, nhưng vẫn mang chút cảnh cáo. Anh quay lưng, bước ra khỏi hẻm cụt mà không nhìn lại. Tiếng bước chân anh xa dần, hòa vào tiếng xe cộ Sài Gòn chiều muộn.
Hùng ngồi bệt xuống đất, ôm gối, khóc nức nở một mình trong hẻm vắng. Đau rát ở dưới, nhưng cái cảm giác bị con cặc to đùng của Long lấp đầy, chạm tận tử cung, rồi bắn tinh nóng hổi vào trong… nó ám ảnh cậu đến mức tim đập thình thịch. Cậu vừa xấu hổ vừa thèm thuồng, nước mắt rơi không ngừng. Đêm đó, Hùng về nhà, nằm trên giường lầu sang trọng, trằn trọc mãi không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt lại là thấy Long cơ bắp săn chắc, giọng Hà Nội khàn khàn, con cặc dập mạnh bạo. Cậu ôm gối, tay vô thức sờ xuống dưới, lồn vẫn còn sưng và ướt, tự mò mẫm nhưng chẳng thể nào sướng bằng cái lần bị anh “bóc tem” trong hẻm.
-
Sáng hôm sau, Hùng lại đến. Cậu mặc áo sơ mi trắng đơn giản hơn hôm qua, tóc húi cua vẫn gọn gàng, nhưng mắt thâm quầng vì mất ngủ. Cậu đứng ở một góc vỉa hè đối diện, cách chỗ Long đánh giày chừng mười mét, chỉ nhìn chứ không dám lại gần. Tay cậu siết chặt quai balo, mặt đỏ bừng mỗi khi Long ngẩng lên quét mắt xung quanh.
Long đánh giày cho khách quen, nhưng mắt anh cứ liếc sang. Thấy cậu thiếu gia đứng đó, lén lút nhìn mình như con mèo hoang sợ bị đuổi, anh nhếch mép. Xong khách cuối, Long thu dọn hộp giày, bước thẳng về phía Hùng.
Cậu giật mình, định quay người chạy, nhưng Long đã nhanh tay nắm cổ tay kéo cậu vào một góc khuất sau hàng cây me, ép sát vào tường, giống hệt hôm qua, nhưng lần này không còn hẻm cụt, chỉ là góc nhỏ vắng người.
Long cúi xuống, định mở miệng trêu:
“Mày lại đến làm gì? Nhớ rồi hả, thiếu gia?”
Chưa dứt lời, Hùng đã nhón chân, hai tay ôm lấy cổ anh, môi mỏng áp thẳng lên môi Long. Nụ hôn vụng về, run rẩy, nhưng đầy khao khát. Long đơ người, mắt mở to, không kịp phản ứng. Môi Hùng mềm mại, hơi thở nóng hổi, lưỡi cậu rụt rè chạm vào môi anh như xin phép.
Long vẫn đứng im vài giây, rồi đột nhiên tỉnh lại. Anh túm eo Hùng, kéo sát hơn, hôn lại mạnh bạo. Lưỡi anh luồn vào miệng cậu, cuốn lấy lưỡi Hùng, mút mạnh đến mức cậu rên khẽ trong cổ họng. Tay Long luồn xuống bóp mông cậu, ép sát hông, con cặc lại cứng lên trong quần chỉ sau vài giây.
Hùng tách ra trước, thở hổn hển, mặt đỏ tía tai, giọng nhỏ xíu:
“Em… em tên Nguyễn Quốc Hùng. Em… em chỉ muốn hôn anh thôi…”
Nói xong, cậu quay người định chạy vội, chân dài bước lia lịa. Nhưng Long nhanh hơn, tay nắm chặt cổ tay kéo ngược lại, ép cậu vào góc tường lần nữa. Anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến, tay kia giữ gáy Hùng không cho cậu tránh. Nụ hôn sâu, ướt át, tiếng chụt chụt vang lên nhỏ trong góc khuất. Long cắn nhẹ môi dưới của cậu, thì thầm giữa những nụ hôn:
“Mày chạy đâu? Hôn tao rồi định bỏ chạy à? Thiếu gia dâm đãng.”
Hùng run rẩy trong vòng tay anh, mắt long lanh nước, nhưng môi vẫn đáp lại, tay ôm chặt cổ Long hơn. Cậu thì thầm giữa những tiếng thở dốc:
“Em… em không ngủ được… vì anh… vì cái cảm giác hôm qua…”
Long cười khàn, hôn lên trán cậu một cái, rồi buông ra, vuốt tóc Hùng:
“Tốt. Vậy mai mốt còn đến nữa nhé. Tao chờ.”
Hùng gật đầu, mặt đỏ bừng, rồi chạy thật nhanh, bóng dáng mảnh mai khuất dần trong dòng người Sài Gòn. Long đứng đó, nhìn theo, tay sờ lên môi mình, nụ cười nửa miệng dần hiện ra.
-
Hôm sau, Sài Gòn vẫn nắng chang chang từ sáng sớm, nhưng không khí buổi trưa đã dịu lại một chút nhờ gió sông thổi vào từ bờ kè gần đó. Long ngồi ở chỗ quen thuộc, hộp đánh giày đặt bên chân, nhưng hôm nay anh không tập trung vào khách. Mắt anh cứ quét quanh vỉa hè, chờ đợi.
Và cậu ta đến thật.
Nguyễn Quốc Hùng xuất hiện từ xa, vẫn dáng mảnh mai săn chắc, áo sơ mi trắng bỏ ngoài quần, tóc húi cua gọn gàng, nhưng bước chân chậm hơn thường ngày. Cậu dừng lại cách Long vài mét, tay siết chặt quai balo, mắt nhìn xuống đất, không dám tiến lại gần ngay. Hôm qua sau khi chạy về, cậu đã nằm vật vờ trên giường, đầu óc quay cuồng với nụ hôn bất ngờ và cái cảm giác ấm áp lạ lùng khi bị Long kéo lại hôn sâu.
Long thấy cậu đứng đó, nhếch mép cười nhẹ. Anh đứng dậy, xách hộp giày, bước thẳng đến. Hùng giật mình ngẩng lên, mặt đỏ bừng.
“Đứng đó làm gì? Lại đây.”
Giọng Long trầm ấm, không còn cái vẻ lạnh lùng trả thù hôm trước. Hùng bước tới, mắt chớp chớp, không biết nói gì. Long nhìn cậu một lúc, rồi cất tiếng trước, giọng nhẹ nhàng hơn mọi khi:
“Hôm qua tao vội quá, chưa kịp giới thiệu. Tao là Lê Hoàng Long.”
Hùng gật gù, môi mím lại, cố tìm lời đáp nhưng cổ họng nghẹn nghẹn. Cậu chỉ biết lẩm bẩm:
“Em… em biết rồi…”
Không khí im lặng một lúc, chỉ có tiếng xe máy chạy qua và tiếng gió sông. Long đưa tay lên, ngón cái nâng nhẹ cằm Hùng, buộc cậu ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt mình. Đôi mắt một mí sắc của Hùng long lanh, vừa ngại ngùng vừa mong chờ.
Rồi Long cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cậu.
Nụ hôn ban đầu chỉ chạm khẽ, như thử xem cậu có chạy không. Nhưng Hùng không chạy. Cậu nhón chân, hai tay vòng qua cổ Long, ôm chặt lấy. Long lập tức đáp lại, tay ôm eo cậu kéo sát hơn, lưỡi luồn vào miệng Hùng, cuốn lấy lưỡi cậu trong một nụ hôn sâu và chậm rãi. Hùng rên khẽ trong cổ họng, cơ thể mềm nhũn dựa hẳn vào anh, tay siết chặt gáy Long như sợ anh buông ra.
Cả hai cứ thế ôm nhau, hôn quấn quýt giữa góc vỉa hè vắng. Nụ hôn lúc nhẹ nhàng, lúc mạnh bạo Long cắn nhẹ môi dưới Hùng, rồi lại mút lấy lưỡi cậu, tay vuốt dọc sống lưng cậu. Hùng thở dốc, mặt đỏ bừng, nhưng vẫn đáp lại hết mình, lưỡi quấn quýt theo từng nhịp của Long.
Mãi một lúc sau, Long mới tách ra trước, trán chạm trán Hùng, hai người thở hổn hển. Anh thì thầm:
“Mày khát chưa? Đi uống nước đi.”
Hùng gật đầu, mắt vẫn mơ màng. Long nắm tay cậu, đan xen ngón tay, kéo cậu đi dọc vỉa hè ra bờ kè sông Sài Gòn. Hai người bước chậm rãi, tay trong tay, không nói nhiều. Gió sông mát rượi thổi qua, làm tóc Hùng bay nhẹ. Long liếc sang nhìn cậu, thấy cậu đang mỉm cười ngượng ngùng, tim anh chợt mềm nhũn lạ lùng.
Đến một quán nước ven kè, Long gọi hai ly trà đá, ngồi xuống ghế nhựa cũ kỹ. Hùng ngồi sát bên, đầu tựa nhẹ vào vai anh. Long vòng tay qua vai cậu, kéo sát hơn, tay kia vuốt tóc Hùng.
“Không khóc nữa chứ?”
Hùng lắc đầu, giọng nhỏ xíu:
“Không… em không khóc. Em… em thích thế này.”
Long cười khẽ, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu:
“Tốt. Từ giờ cứ thế này đi. Tao chờ mày mỗi ngày.”
Hùng đỏ mặt, nhưng tay siết chặt tay Long hơn. Hai người ngồi đó, nhìn ra sông Sài Gòn lấp lánh nắng chiều, ly trà đá mát lạnh bên cạnh, và không khí giữa họ giờ đây không còn là trả thù hay kiêu ngạo nữa chỉ còn lại sự quấn quýt, ngọt ngào, và một chút ám ảnh không thể dứt.
Buổi trời rơi dần, hai bóng người ngồi sát nhau bên bờ kè, tay trong tay, như thể từ nay về sau, họ sẽ không buông nhau nữa.
—
Um dạo này hay vt ba cái nắc nhau kiểu thù hằn ắ. Chịu khó lọ thêm mấy shot thui nha 🫰🏻🤗🤗
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co