[Longfic](Chanbaek) Mặt dày mày dạn
35
Sau khi trở về nhà, Biện Bạch Hiền lại bị sốt. Phác Xán Liệt một mực ở bên chăm sóc, dựa vào đơn thuốc đã ghi sẵn mà sắc thuốc cho cậu.
Muốn uy cậu nuốt thuốc vào, cậu lại không chịu, đầu nhỏ lắc lắc liên tục, khó chịu rên hừ hừ, thỉnh thoảng lại ho khan mấy cái. Phác Xán Liệt đem cậu ôm vào trong ngực kiên nhẫn dỗ dành.
"Há miệng, nghe lời a~"
"Bạch Hiền?"
Phác Xán Liệt thở dài đặt chén thuốc xuống mặt bàn cạnh giường.
"Em nghe lời nào."
" Xán Liệt, khục khục khục. Em không sao, không uống đâu." Cậu nói xong thì lấy tay đẩy chén thuốc ra xa một chút.
Phác Xán Liệt uống một ngụm, thật đắng.
Trương Nghệ Hưng từ phòng bếp bưng bánh ngọt lên, Biện Bạch Hiền thèm ăn liền cầm một miếng chuẩn bị bỏ vào miệng, vừa định ngậm vào lại nhìn thấy Phác Xán Liệt mỉm cười nhìn mình.
Tim cậu thoáng cái đập chậm đi một nhịp, tay run lên, bánh rơi xuống đất.
"Không!!" Cậu thương tâm hét lên.
"Ở đây vẫn còn rất nhiều mà." Phác Xán Liệt cầm một miếng bánh lên đưa cho cậu, cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ.
"Như vậy đi, anh đút cho em uống." Phác Xán Liệt đề nghị.
Biện Bạch Hiền lắc đầu.
"Em uống một ngụm, anh uống một ngụm." Cậu đề nghị.
Phác Xán Liệt lắc đầu mỉm cười. "Được."
Thời gian về sau Biện Bạch Hiền càng ngày càng nghịch ngợm, đề ra những yêu cầu ngày càng buồn cười hơn, ví dụ như thi đấu xem ai uống xong nhanh nhất. Thế nhưng Phác Xán Liệt đều trước sau như một đáp ứng cậu. Trương Nghệ Hưng cảm thấy hắn là người trọng tình cảm. Từ ánh mắt của hắn có thể nhìn thấu nhân tâm. Trong mắt hắn lộ ra một loại tình cảm không thể gọi tên.
Là yêu a. Trương Nghệ Hưng khẳng định như vậy.
Trong đầu Biện Bạch Hiền ù ù như có hàng trăm con ong vò vẽ đang quấy đảo, nhưng vẫn rất hạnh phúc không thể lí giải được. Phác Xán Liệt nhìn cậu như vậy cũng thấy vui lây.
"Bạch Hiền."
"Ân."
"Em nhất định phải nhớ kỹ một điều." Hắn trịnh trọng nói.
"Ân." Biện Bạch Hiền gật đầu.
"Ăn cơm thật ngon."
Thấy cậu mở to hai mắt nhìn mình có chút kỳ quái, Phác Xán Liệt tiếp tục nghiêm túc nói. "Không được phép chơi xấu nha." Hắn vùi đầu vào cần cổ cậu, chóp mũi ngửi được mùi hỗn hợp của dâu tây và sữa bò ngọt ngào trên người cậu.
Hắn nhớ về quá khứ khiBiện Bạch Hiền còn đang mập mạp, vẫn luôn bám theo sau lưng mình, vừa mới ăn uống ngon lành đó trong chốc lát đã đuổi theo mình rồi.
Mà Phác Xán Liệt lại cứ luôn một bên tìm đủ cách để đẩy cậu ra xa, một bên lại nghĩ biện pháp làm sao để chăm sóc cậu cho thật tốt.
Có lẽ ngay từ lần đầu tiên chán ghét cậu ấy ở bên cạnh mình, thì bản thân mình cũng đã để ở trong lòng rồi.
Loại cảm giác này rất kỳ quái, vừa giống như người nhà, vừa giống tình nhân.
Phác Xán Liệt nghiêm túc nghĩ đến khoảng thời gian trước đây, có rất nhiều vấn đề cần suy nghĩ. Tại vì sao mình không thích cậu ấy? Vì lí do gì mà mình lại rời khỏi cậu ấy? Và vì sao mình lại cứ để ý đến cậu ấy nhiều như vậy?
Ngay lúc này hắn bỗng nhiên tìm ra được câu trả lời, mà có lẽ cũng không cần một đáp án rõ ràng như thế.
===
Nhờ hiệu quả của thuốc, Biện Bạch Hiền rất nhanh đã ngủ thiếp đi. Phác Xán Liệt chống đầu nằm ở bên cạnh cậu. Kỳ thật hắn rất muốn thời gian vĩnh viễn dừng lại ở thời khắc này.
Không cần đối mặt với tương lai.
Hắn sợ hãi ngày mai vừa mở mắt ra thì cậu đã biến mất.
Đúng ra ở thời điểm hiện tại thì đó hoàn toàn là buồn lo vô cớ, thế nhưng thời gian vốn trôi qua rất nhanh không phải sao ?
"Bạch Hiền." Hắn nhẹ giọng gọi.
"Anh, đột nhiên, rất sợ hãi a." Hắn ra vẻ nhẹ nhõm cười thật vui vẻ.
Thường thường vào thời điểm này, Phác Xán Liệt hy vọng là cậu hiểu được những lời hắn nói.
Thế nhưng rất không may, Bạch Hiền đã ngủ say mất rồi.
Mà cho dù là đã tỉnh dậy cũng chưa chắc là cậu ấy có thể lý giải được ý của mình.
Sợ hãi đối với cậu mà nói thì chỉ là một khái niệm mơ hồ mà thôi, cậu sẽ không hiểu rõ tại sao mình lại sợ hãi.
Cũng sẽ không thể hiểu được tâm tình phức tạp của hắn ngay lúc này.
===
Vài ngày sau, Biện Bạch Hiền liên tục sốt nhẹ, tuy nói là không sao cả, thế nhưng vẫn như thể tra tấn cơ thể gầy yếu của cậu. Phác Xán Liệt cơ hồ một tấc cũng không rời mà chiếu cố cậu, Trương Nghệ Hưng thiếu chút nữa cho là hắn sợ hãi vẩn vơ.
Không đợi Biện Bạch Hiền khỏi bệnh, Kim Nại Xuân đã đạp giày cao gót bịch bịch đến trước cửa nhà, dùng lý do thật là hoàn mỹ, mang hộ ca em một ít đồ cho Bạch Hiền.
Trương Nghệ Hưng nhìn nhìn, chỉ có chút ít đồ chơi nhỏ bé, cộng thêm một ít dược liệu quý báu để riêng một bên, đựng trong một cái hộp thật đẹp, thoạt nhìn rất mê người.
" Xán Liệt." Tóc của Kim Nại Xuân lúc này đã nhuộm thành màu hạt dẻ, nước hoa so với trước đã giảm bớt chút ít, khí thế cũng yếu đi, mà cả người thoạt nhìn cũng dịu dàng hơn rất nhiều.
"Hãy cho em ở lại đây."
Trương Nghệ Hưng bước đến bên tủ lạnh, mở cửa lấy ra chai mứt trái cây phòng sẵn.
Phác Xán Liệt không nói gì, vẫn cầm muỗng nhỏ uy Biện Bạch Hiền ăn cơm, mà Biện Bạch Hiền cũng rất phối hợp mà nuốt lấy.
"Xán Liệt, em đang mang thai."
Phác Xán Liệt dừng động tác lại. "Lúc nào?"
"Gần đây, buổi tối hôm ấy."
"Tới thư phòng đợi tôi." Hắn nói xong, bất động thanh sắc nhìn cô ta một cái, thật lạnh lùng, đủ để ả không thể hô hấp.
Trong cuộc đời Kim Nại Xuân, đây là lần đầu tiên cô ta phải ăn nói khép nép như vậy.
Biện Bạch Hiềnhiếu kỳ kéo ống tay áo của Phác Xán Liệt. "Xán Liệt, mang thai là cái gì?"
Phác Xán Liệt không trả lời, bưng chén thuốc mớm cho cậu uống, lại bàn tay hắn đặt lên trán cậu, vẫn còn sốt, vì sao vẫn không tốt lên thế này?
"Xán Liệt."
Hắn ngước mắt lên nhìn người trước mặt, cậu đang một bộ dạng cười đến rất vui vẻ.
"Ăn no rồi?"
Biện Bạch Hiềnnháy mắt mấy cái, "Ân."
Phác Xán Liệt đem cậu nhốt vào trong ngực. "Không cho phép em nhổ ra."
Cậu gật gật đầu.
Lại hướng hắn cười vô hại.
Phác Xán Liệt hôn lên trán cậu, dặn dò người hầu ở bên cạnh chăm sóc tốt cho cậu sau đó mới rời đi. Hắn không hề nghĩ tới lúc đến gần thư phòng liền nghe được tiếng cãi vã củaTrương Nghệ Hưng và Kim Nại Xuân.
"Yêu tinh!"
"Tiểu tam!" *
"Yêu tinh yêu tinh yêu tinh, ah ah ah ah."
"Không biết xấu hổ, tiểu tam!" Trương Nghệ Hưng bình tĩnh đắc ý.
(* Tiểu tam: vợ bé, kiểu giật chồng người ta í.)
Phác Xán Liệt thở dài một hơi, ho khan một tiếng tách hai người kia ra.
"Cô không thể sống ở đây. Nếu như muốn dùng đứa bé làm thẻ bạc thì tôi không ngại làm nó biến mất đâu." Phác Xán Liệt vân đạm phong khinh nói, Trương Nghệ Hưng ở một bên nghe được liền trợn mắt há mồm, tính thêm cả Kim Nại Xuân đang khóc đến lê hoa đái vũ, khiến cho không khí trong phòng trở nên quỷ dị.
"Phác Xán Liệt, anh." Ả há miệng, lại phát hiện ra điều gì cũng không thể nói nên lời. Cũng đúng, người tự rước lấy nhục nhã vốn là mình.
Trương Nghệ Hưng thức thời cầm lọ mứt trái cây rời khỏi phòng, trước khi rời đi còn cẩn thận đóng cửa thật kỹ.
"Cô có thể đi được rồi." Phác Xán Liệt nói.
"Xin anh. Em không muốn một mình, chờ đến lúc sinh đứa trẻ ra rồi em sẽ rời đi."
Phác Xán Liệt không nói gì, ả biết rõ hắn đang do dự.
Kim Nại Xuân bảo rằng, trong đêm hôm ấy, là đêm tiệc tân hôn của hai người bọn họ, hắn vì uống say quá chén... Lúc đó cô ta vô cùng mừng rỡ. Thật không nghĩ đến, hắn từ đầu đến cuối trong miệng đều gọi tên người khác, còn ả chỉ là vật thay thế không hơn không kém.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co