Truyen3h.Co

[Longfic](Chanbaek) Mặt dày mày dạn

34

traamii1527


Trương Nghệ Hưng chỉ cảm thấy là Biện Bạch Hiền vẫn còn sống, khác xa với cuộc sống hạnh phúc của đại đa số người đang tồn tại trên đời, thế nhưng thoạt nhìn vẫn luôn là một bộ dạng rất vui vẻ.

Đứa nhỏ kia vừa nôn ra không lâu trước đó, thuận thế dựa vào trong lồng ngực của hắn mà thở khe khẽ. Trương Nghệ Hưng xem chừng Phác Xán Liệt không lâu nữa sẽ trở về rồi, hắn có chút lo lắng cho chính bản thân mình. (Sợ bị ông chủ phát xít trừ tiền lương a~)

Lại trộm nhìn người trong lòng.

Biện Bạch Hiền rất gầy, lúc ôm không hề có điểm nào thoải mái.

Trương Nghệ Hưng nghĩ như vậy.

Biện Bạch Hiềnnhắm mắt lại, một lúc sau đã mở ra. 

 " Nghệ Hưng ca." Ngữ khí của cậu có phần do dự, cả buổi mới khó khăn thốt ra một câu. Trương Nghệ Hưng cho rằng là bởi vì cậu không còn khí lực.

"Ca của em." Cậu đang nói đến chính là Lộc Hàm.

" Diệc Phàm ca cùng Thế Huân." Trương Nghệ Hưng thấy cậu đã muốn rơi nước mắt.

"Bọn họ thế nào rồi nhỉ?"

Trương Nghệ Hưng lắc đầu tỏ vẻ không rõ lắm. Kỳ thật hắn đã nghe được rất nhiều lời đồn đãi, nói rằng đầu tháng sau Lộc Hàm muốn tiến hành đấu giá từ thiện, nói rằng thật buồn cười đó là toàn bộ đồ vật đem ra đấu giá đều là đồ cổ của Ngô gia trước đây như ngọc thạch, tranh chữ, đồ trang sức châu báu gì gì đó. Nghe nói Ngô Thế Huân cũng sẽ tham gia, dù sao cũng là đồ của nhà hắn bị người khác bán đi. Về phần Ngô Diệc Phàm, Trương Nghệ Hưng không muốn nghe ngóng làm gì.

"Anh không biết a?" Cậu hỏi.

Trương Nghệ Hưng nghiêm túc gật đầu.

"Nhưng em biết nha."

Trái tim hắn muốn hẫng lên một nhịp. "Cậu biết cái gì?"

"Ca em không quan tâm em nữa rồi."

Trương Nghệ Hưng trầm tĩnh lại. "Cậu cũng biết vậy sao?"

Biện Bạch Hiền không nói thêm mà lấy tay ôm bụng. Chỗ đó đau nhức không dừng được. Trương Nghệ Hưng không biết bộ dạng suy yếu này của cậu còn có thể chống đỡ được trong bao lâu, cả người cứ như vừa được vớt từ trong nước ra.

Hắn nghĩ trước đó Kim Tuấn Miên cho cậu dùng thuốc giảm đau, thuốc an thần cộng thêm đủ mọi thể loại thuốc quái đản, thế nhưng đó cũng có thể là một loại nhân từ, ít nhất cũng không phải bất lực tận mắt chứng kiến cậu ấy đau đớn như vậy.

Thời điểm Phác Xán Liệt trở về, hỏi quản gia liền biết ngay đứa trẻ kia cả ngày ăn không được bao nhiêu lại nôn ra hết cả, trong tâm lại lạnh đi một nửa. Hắn lên lầu đuổi Trương Nghệ Hưng ra khỏi phòng, sau đó cách một lớp chăn ôm người vào lòng, rõ ràng Biện Bạch Hiền ngủ không ngon giấc, hình như là gặp phải ác mộng.

Đem cậu ôm thật chặt như khảm vào trong ngực hắn, như vậy có thể khiến cậu cảm thấy an toàn một chút.

Quả nhiên đứa nhỏ kia không rên rỉ nữa rồi, hô hấp cũng dần dần ổn định.

"Em cũng không thể cứ ngủ mãi như vậy được. Anh sẽ tức giận."

Anh sẽ tự trách mình không có năng lực để làm cho em trở nên tốt hơn.

Đợi đến lúc Biện Bạch Hiền mở mắt ra thì buổi sáng đã lại bắt đầu rồi. Phác Xán Liệt nghe Trương Nghệ Hưng kể lại tối hôm qua hắn trêu đùa Biện Bạch Hiền, nói rằng muốn dắt cậu đi viện hải dương học, đứa nhỏ kia tưởng thật cứ hỏi đi hỏi lại cả ngày.

Phác Xán Liệt suy nghĩ, hay là dẫn cậu đi một chuyến.

Đến buổi chiều hắn liền dẫn cậu đến đó.  

Biện Bạch Hiền si ngốc nhìn xung quanh. Trương Nghệ Hưng cự tuyệt ý nghĩ muốn "đặt bao hết" của Phác Xán Liệt.

"Cậu cũng nên để cậu ấy được bình thường một chút a~"

Viện hải dương học vào buổi chiều không có nhiều người lui tới, bọn họ xem các màn biểu diễn, nhìn cá voi khổng lồ, rồi lại sờ cá heo nhỏ, ngoài ra còn đủ ngắm nhìn mọi thể loại sinh vật biển khác mà bọn họ không thể nào nhớ hết tên. Phác Xán Liệt chẳng hề hứng thú với mấy con cá đó, toàn bộ mọi sự chú ý của hắn đều đặt lên người Biện Bạch Hiền, hắn sợ đứa nhỏ kia lại sơ ý cụng đầu vào thành bể hay tường nhà.

Hai người bọn họ cùng sóng bước bên nhau, nói chung là rất dễ khiến người khác chú ý, cộng thêm Biện Bạch Hiền cứ nhìn ngó xung quanh bộ dạng thực đáng yêu, mà người bên cạnh cậu lại vô cùng anh tuấn.

Đến đêm hôm đó Trương Nghệ Hưng mới biết được, Phác Xán Liệt ngày hôm sau phải đi công tác, lại còn muốn dẫn Biện Bạch Hiền đi theo. Hắn lúc ấy không thể nào mà tiếp nhận được.

"Cơ thể cậu ấy, không thể cùng cậu lăn qua lăn lại mò mẫm giày vò được."

"Là nhân tiện đến gặp một vị bác sĩ."

"Nha." Trương Nghệ Hưng không thể thốt nên lời. Là mình nghĩ quá xa rồi!

"Cậu cũng đi theo đi."

Phác Xán Liệt muốn gặp bác sĩ, là một lão thầy thuốc Đông y rất nổi danh, một cuộc hẹn ít nhất phải đợi đến nửa năm trở lên mới có thể diện kiến vị thầy thuốc này. Giá cả ư? Đương nhiên là có chút cao hơn bình thường rồi.

Trương Nghệ Hưng thấy bọn họ đã đi vào được một thời gian ngắn rồi mà vẫn chưa khám xong. Hắn có chút hoảng hốt. Quan sát xung quanh một chút, không gian cổ kính, giọng điệu chậm rãi, không giống như đang chuẩn bệnh mà cứ như là bàn luận về một cuốn sách cổ.

Biện Bạch Hiền đi ra trước, có vẻ hoạt bát lanh lợi.

Cậu ngồi xuống bên cạnh hắn. Trương Nghệ Hưng kéo tay cậu qua nắm nắm, thật lạnh.

"Nghệ Hưng ca, em không muốn uống thuốc đắng đâu."

"Vậy cậu có còn muốn ở cùng một chỗ với Phác Xán Liệt không?"

Biện Bạch Hiền gật gật đầu.

"Nếu như không ngoan ngoãn uống thuốc, các người muốn tách ra sao?" Trương Nghệ Hưng trêu đùa.

"Em sẽ chết phải không?"

"Ai nói với cậu?"

"Ca của em nói, nếu như chết rồi sẽ không nhìn thấy nhau nữa."

Đề tài này có chút lớn lao. Lộc Hàm thật đúng là nhìn xa trông rộng, đã sớm dạy dỗ cho em trai mình tri thức về sự sống và cái chết.

Trương Nghệ Hưng cảm thấy điều mình muốn nói đang bị kéo ra xa quá mức, không biết làm sao bèn khoát tay cười trừ.

"Nếu như chết mất rồi thì...anh ấy sẽ không nhìn thấy em nữa."

"Em sẽ rất nhớ anh ấy."

"Em sẽ nhìn thấy anh ấy ư?"

Bỗng Biện Bạch Hiền ho lên một trận, Trương Nghệ Hưng biết rõ cậu bị sặc.

Biểu tình của Phác Xán Liệt lúc đi ra so với khi đi vào có vẻ nhẹ nhõm hơn.

Bọn họ rời đi cũng là thắng lợi trở về. Trương Nghệ Hưng nghe thấy âm thanh lạch cạch... lạch cạch... Tiền trong túi Phác Xán Liệt đã bay cao, bay xa.

Nhưng dù sao thì Phác Xán Liệt cũng thật hạnh phúc, có tiền này, lại còn rất bốc đồng, mua một đống đồ lớn như vậy.

Tiền nếu dùng không hết thì để cho người khác hưởng nha!

Trương Nghệ Hưng tức giận nghĩ. Quay đầu quan sát Biện Bạch Hiền ngồi ở băng ghế sau, lại ngủ rồi.

Hệ thống sưởi ấm bên trong xe hơi rất hiện đại, trong khách sạn cũng vậy. Phác Xán Liệt ở cùng phòng với Biện Bạch Hiền, còn bản thân Trương Nghệ Hưng thì ở một mình một phòng ngay bên cạnh.

Nơi đến công tác là một thành phố vùng duyên hải. Biện Bạch Hiền rất thích biển, Phác Xán Liệt liền đem cậu dạo chơi tứ phía, cũng không vội vã bàn chuyện làm ăn.

Đợi đến khi bọn họ trở về thì đã đến cuối năm rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co