[Longfic](Chanbaek) Mặt dày mày dạn
52.2
Trương Nghệ Hưng vẫn cho rằng chiếu cố người khác là loại chuyện cực kỳ phiền toái, đặc biệt là khi đối tượng được chiếu cố là Biện Bạch Hiền.
Đứa nhỏ này nay đau mai ốm, đã vậy lại còn cự tuyệt uống thuốc, không chịu điều trị, cái thể loại cố chấp giống hệt ca hắn như khuôn đúc. Ông trời cũng đủ công bằng, cho cậu ta mặt mày xinh đẹp bù lại cho trí thông minh quá thấp để không bị người đời ghét bỏ.
Mùa đông vừa đến, trên người cậu liền xảy ra đủ mọi thể loại vấn đề, bao gồm cả trí thông minh. Cậu nằm bẹp dí ở trên giường, ngay cả ho khan cũng không có khí lực, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như một tờ giấy, muốn tiêm cho cậu một mũi liền khóc ô ô lên, không biết lấy đâu ra khí lực mà vùng vẫy khỏi Trương Nghệ Hưng, nhào qua nhào lại, rồi lại nhào qua nhào lại.... Cứ mãi một màn như vậy Trương Nghệ Hưng liền luyện được một thân đầy bản lĩnh.
Đem ý nghĩ tà ác bắt đầu trước mặt cậu làm bộ ôm cậu rồi rung rung lắc lắc trêu chọc. Hoặc là cầm chút thức ăn có mùi hương mê người để trước mặt cậu rồi nhanh chóng cắn một miếng nhai nuốt thật ngon lành.
Biện Bạch Hiền nhanh chóng cầm gối nện hắn.
"Anh đã nói với cậu nha... Phác Xán Liệt chỉ chút nữa là về rồi, cậu không muốn hắn chơi với cậu sao a? Hắn đã từng nói qua với anh, nếu cậu không nghe lời hắn liền không để ý tới cậu nữa. Hắn sẽ không trở về nhà nữa mà đi ra ngoài tìm niềm vui khác a... Sau đó..." Trương Nghệ Hưng một miệng đầy ắp những lời dối trá.
Tiểu hài tử nghe xong đôi mắt chớp chớp liên tục.
Trương Nghệ Hưng thừa cơ tiêm cho cậu. Làn da cậu trắng muốt, sờ vào thấy tốt gì đâu. Cánh tay không có thịt, đường nét đẹp mắt, mạch máu mỏng manh, Trương Nghệ Hưng đã tiêm qua nhiều lần cũng không biết mệt.
"Phác Xán Liệt hắn rất là yêu thích những đứa trẻ ngoan ngoãn nha... Có một lần..." Trương Nghệ Hưng chậm rãi nói.
"Cậu có phải là bé ngoan hay không?" Gương mặt Trương Nghệ Hưng lộ vẻ thô thiển.
Biện Bạch Hiền ngây ngốc gật đầu.
"Bé ngoan a, trước hết ngủ một lát nha ~" Trương Nghệ Hưng vỗ vỗ mặt cậu, vuốt qua vuốt lại.
Thấy cậu nhắm mắt rồi lại mở ra.
"Làm sao vậy?" Trương Nghệ Hưng ghé lại gần hỏi.
Cậu lắc đầu.
"Cái kia, trước tiên ngủ một lát a~" Trương Nghệ Hưng không thể xác định rằng cậu có thể ngủ được hay không, dù sao thì nhiệt độ cơ thể vẫn hơi cao.
"Đợi Xán Liệt." Cậu không chút suy nghĩ liền tự nhiên nói.
Trương Nghệ Hưng có chút bất đắc dĩ.
"Vậy được rồi, cậu chờ xem."
Xem chừng muốn Phác Xán Liệt trở về còn phải cách mấy giờ nữa, Trương Nghệ Hưng thật sự không muốn cậu ngồi ngốc như thế, liền gọi điện thoại cho Phác Xán Liệt, lại biết được hắn đang trên đường trở về rồi.
Phác Xán Liệt vừa bước chân vào cửa, thế giới của Trương Nghệ Hưng liền bừng sáng.
Thế giới vừa sáng lên sau vài giây.
Ý tưởng trong hắn liền bùng phát.
Dự định hỏi Phác Xán Liệt một vấn đề phi thường nhàm chán vào thời điểm mà người kia đang ngồi bên giường Biện Bạch Hiềnlấy tay đặt lên trán cậu.
"Phác Xán Liệt, cậu cho rằng cậu hiện tại là phi thường phi thường hạnh phúc hay là là phi thường phi thường khổ sở?" Trương Nghệ Hưng nghe thấy giọng mình cất lên.
Mặc dù hỏi một vấn đề như vậy vào thời điểm này rõ ràng là quái dị, thế nhưng Trương Nghệ Hưng không biết là cuộc đời hắn vốn cũng không nhận được quá nhiều ôn nhu, hắn không hiểu được cảm giác hạnh phúc là gì. Thậm chí đối với những chuyện đau buồn cũng chỉ trải qua không quá một giờ.
Vì hắn không rõ cho nên trong lòng âm thầm khinh bỉ.
Yêu là cái thứ hèn mọn gì chứ?
Trong khoảnh khắc vui mừng và cảm động, hận không thể moi tim ra dâng cho đối phương xem, sau đó nói, em xem a~ I love you, trái tim của anh đều là vì em nên mới có thể đập. Em đối với anh mà nói chính là quý hơn sinh mạng này.
Về phần thứ hạnh phúc kia, có thể chính là do tình yêu hoang đường sinh ra đấy, là ảo giác mà thôi.
Trong một thời gian khá dài, Trương Nghệ Hưng vẫn giữ thái độ thờ ơ mà làm người, tình yêu đối với hắn vốn nghĩ không can hệ đến mình lại tựa hồ có một tia quan hệ, thích giậu đổ bìm leo, bụng bảo dạ rằng bất luận là với tư cách bằng hữu, người nhà, bầu bạn, thậm chí có liên quan đến sinh mệnh...đều nằm ở ranh giới mong manh, lại thường xuyên có cảm giác như không tồn tại.
Thẳng thắn mà nói thì hắn không phải là người khiến người khác có thể vui vẻ.
Cho nên, cư nhiên khiến cho Phác Xán Liệt không có câu trả lời.
Nhưng lúc này đây, Trương Nghệ Hưng muốn cho sự hiện hữu của mình tồn tại nhiều một chút.
"Này, Phác Xán Liệt!" Hắn nhìn về phía Phác Xán Liệt hô lớn.
"Ông đây không làm nữa!"
"Cứ tùy ý."
"FML, tôi không làm nữa!"
Trương Nghệ Hưng cảm thấy như bị thế giới vứt bỏ.
Biện Bạch Hiềnmột bên hiếu kỳ mở to mắt quan sát Trương Nghệ Hưng, rồi lại giật nhẹ góc áo Phác Xán Liệt.
"Da tạp đồi...FML là cái gì?"
Phác Xán Liệt không nói gì, sắc mặt có chút khó coi.
"...Không làm nữa...Không làm cái gì nữa.....Vì cái gì lại không làm...?"
"Đúng vậy, hắn muốn rời khỏi đây a." Phác Xán Liệt chỉ vào Trương Nghệ Hưng đáp.
Trương Nghệ Hưng trong lòng khẽ ngâm nga. Hôm nay Phác Xán Liệt nhất định sẽ giữ mình lại thôi, lý do rất đơn giản, là bởi vì Bạch Hiền sẽ giữ mình lại. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu là chuyện, đúng sai, sống chết, yêu...không yêu... Cậu ấy sẽ không quên tôi đâu!
"Tạm biệt~" Biện Bạch Hiền vui sướng vẫy vẫy tay về phía hắn. Thế giới của Trương Nghệ Hưng lập tức tối sầm lại.
Trương Nghệ Hưng hít hít mũi, làm ra vẻ đang lau nước mắt, nghĩ muốn dốc sức ép nước mắt chảy ra.
"Cậu không giữ anh lại một chút sao?" Hắn nói với đứa nhỏ kia.
"Vì cái gì?"
"Anh nói, anh phải đi, cậu không phải nên giữ anh lại một chút sao a?" Trương Nghệ Hưng lặp lại.
"Ngươi vì cái gì phải đi nha?"
Trương Nghệ Hưng cũng không biết rút cuộc là vì sao, đại khái là bởi vì trong lòng hắn không muốn sống ngây ngốc ở nơi này. Ở đây không cho hắn hạnh phúc, ngược lại, khắp nơi đều lạnh như băng.
Hắn tưởng tượng Lộc Hàm cũng cảm thấy như vậy.
Mình đi nhiều người sẽ nhẹ nhõm. Mình ở nhiều người sẽ thấy khó chịu.
Ở đây không cần hắn, Trương Nghệ Hưng nghĩ.
Điều này làm hắn phi thường khổ sở. Nhưng sự thật là sự thật, ở đây không có người cần hắn, hắn ở chỗ này cũng không thể cười nổi.
Đã như vậy thì nhiều lời cũng vô ích.
===
Có câu nói thế này, nếu như bạn không vui vẻ, hãy nên đi ra ngoài đi một chút, để xem thế giới rộng lớn bên ngoài, để gặp những người khác. Điều này không chừng sẽ có thể khiến cho người ta thoát khỏi cái bóng của những năm tháng xưa cũ.
Thế giới diệu kỳ ở chỗ, nó còn có quá nhiều mặt còn chờ ta phát hiện.
Nếu như bạn không vui vẻ, chi bằng hãy đến một nơi thật xa. Không phải hoàn toàn là trốn tránh, làm vậy là để xem thế giới này vốn là bộ dạng ra sao.
Tín niệm ấy đã chống đỡ cho Trương Nghệ Hưng hoàn thành một lần cáo biệt vô cùng gian nan. Mặc dù là không có ai giữ hắn lại, nhưng hắn vẫn vô cùng nhiệt tình tự tổ chức cho mình một bữa party tiễn biệt thật vui vẻ.
Cho dù không có người để ý đến tôi, thì tôi cũng có thể quý trọng chính mình a~ Hắn nghĩ.
Mặc dù tôi hiện tại không được người khác yêu thích, nhưng tôi tự mình yêu bản thân mình là tốt rồi, có thể tự mình luyến tiếc mình, tuy rằng trên mặt tôi có mấy vết sẹo, cũng thật ngượng ngùng đó, nhưng mà tự mình cảm thấy cũng không tệ lắm.
Tôi thật đúng là luyến tiếc chính mình đó.
Trương Nghệ Hưng vẫn như cũ vui tươi hớn hở.
Hơn nữa còn thành công thuyết phục Phác Xán Liệt buổi tối đợi Biện Bạch Hiền ngủ rồi tâm sự với mình một lát.
Trương Nghệ Hưng vốn nghĩ muốn tỉnh táo nói vài lời với độc giả để lưu lại ấn tượng tốt với mọi người, thế nhưng hắn bất đắc dĩ có uống chút rượu cho nên bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ* hết cả lên. (Ý là nói xằng nói bậy.)
Chửi rủa Ngô Diệc Phàm, gọi tên Ngô Diệc Phàm, thuận tiện còn ân cần hỏi thăm mấy đời tổ tông nhà Ngô Diệc Phàm. Cứ như vậy khiến Phác Xán Liệt thật sự chịu không được liền trong lúc cấp bách mời Ngô Diệc Phàm mau chóng xuất hiện.
Đến lúc trông thấy Ngô Diệc Phàm, Trương Nghệ Hưng lại một câu cũng nói không nên lời. Đôi con ngươi trong mắt hắn đỏ như con thỏ, thoạt nhìn đáng thương vô cùng. Ngô Diệc Phàm suy nghĩ một hồi liền dẫn hắn về nhà.
Về đến nhà, Trương Nghệ Hưng thế nhưng lại bắt đầu nổi điên, cầm chai rượu đứng lên trên bàn nghêu ngao hát.
"Này huynh đệ gầy yếu... trông cậu thật mệt mỏi... Một đường phong trần không che được....khuôn mặt to lớn của cậu a~~~.... Về sau liền không liều mạng nữa... Chỉ muốn làm....đơn độc...!
Đúng vậy a, chúng ta đều thay đổi trở thành hiện thực.
Đều giống như cục đá lăn xuống dốc núi.
Bỏ lại oai hùng ở phía sau.
.... Anh bạn ôm một cái nào...Nói những lời trong lòng cậu... Ngô Diệc Phàm tiểu không biết xấu hổ NGAO NGAO NGAO..."
Ngô Diệc Phàm ôm trán ngồi trên ghế sô pha không biết phải làm sao.
"Xuống." Hắn nói, ngữ khí nghe ra lạnh như băng.
Trương Nghệ Hưng ngồi trên mặt bàn bĩu môi.
"Diệc Phàm ca ca~" Trương Nghệ Hưng trong mồm càn rỡ nhắc tới.
"Câm miệng."
Đợi Ngô Diệc Phàm đem chăn lông phủ một lượt từ lên người Trương Nghệ Hưng thì hắn đã sớm ôm mặt bàn ngáy o o.
Ngô Diệc Phàm nghĩ nghĩ sau cùng vẫn là đem hắn ôm vào trong phòng.
Hắn cũng không biết mình tại sao phải dẫn người này về nhà, có thể là vì, thói quen.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co