[LONGFIC] Who's She - TaeNy |End|
Chap 7
“Errrr … cô đi đâu vậy? Tôi có chuyện muốn nói mà” Biết rõ Fany không muốn nhìn thấy mình nhưng Taeyeon vẫn kiên trì đuổi theo cô ấy
“Tiffany, đi chậm thôi. Đợi tôi với”
Với lợi thế chiều cao và sải chân dài, không có gì ngạc nhiên khi Fany bỏ lại Taeyeon phía sau với khoảng cách khá xa. Fany rất mệt mỏi sau giờ làm việc, cô thật sự không còn hơi sức để cãi nhau, vả lại cô cũng không muốn nói chuyện với con người phiền phức đó thêm một giây nào nữa.
Quyết không bỏ cuộc, Taeyeon đang cố hết sức để đuổi theo Fany dù rằng điền kinh không phải môn thể thao sở trường của cậu.
“Làm ơn đứng lại nghe tôi nói được không?”
Chặn hai tay trước mặt Fany sau khi đã đuổi kịp, Taeyeon gập người, hai tay chống lên đầu gối thở hổn hển vì mệt, trời rất lạnh nhưng mồ hôi đang chảy dọc xuống hai bên thái dương của cậu. Thật sự rất rất lâu rồi Taeyeon mới chạy bộ như thế.
Fany không nói gì, cô chỉ nhíu mày sau đó lạnh gạc tay Taeyeon và bước qua người cậu.
“Cô dừng lại một giây nghe tôi nói đi được không?” Taeyeon khổ sở tiếp tục đuổi theo phía sau Fany.
“Không có gì để nói” Fany tiếp tục sải bước, cô đi rất nhanh mặc cho Taeyeon vẫn chai lì bám và không ngừng nài nỉ.
“Cho tôi 5 phút, làm ơn”
“5 % giây cũng không”
“Yahhhh, đứng lại coi”
Hết chịu nổi tính cách kiêu ngạo, lạnh lùng của Fany nên khi đuổi kịp, Taeyeon liền nắm tay kéo mạnh cô ấy về phía sau. Do quá bất ngờ, Fany mất đà, ngã vào vòng tay Taeyeon. Cảnh này nếu diễn ra trong phim, nam chính và nữ chính sẽ bốn mắt nhìn nhau, một thoáng rung động, tim đập điên cuồng trong lồng ngực. Nhưng mà tất cả chỉ có trên phim, thực tế Fany và Taeyeon bốn mắt không hề giao thoa, cũng không có rung động, hiện tại chỉ thấy Fany đang vô cùng tức giận, cô ấy nhiều khả năng sẽ tặng Taeyeon thêm một cái tát nữa.
“Biến thái” Fany lập tức rời khỏi vòng tay Taeyeon.
“Tôi không cố ý đâu, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô …”
“Đừng làm phiền tôi đón xe bus” Fany xoay người nhìn theo hướng xe bus sắp đến, cô hoàn toàn phớt lờ người đứng bên cạnh.
“Tôi đưa cô về” Taeyeon galant đề nghị.
“Không cần, siêu xe của cô nên chở người đẹp chân dài, tôi không có phần phước đó”
“Tôi thấy chân cô cũng dài mà”
Taeyeon ngốc nghếch, rõ ràng đang bị Fany nói móc vẫn tỉnh bơ như không có gì. Ừ, thì chân Fany dài, cô ấy cũng đẹp nữa, chỉ là cô ấy không thích càng không muốn đi chung xe với Taeyeon.
“Tôi chở cô về nha, hay là tôi mời cô đi ăn tối?”
Hiện tại Fany chẳng muốn ăn tối ăn khuya gì hết mà, cô là rất muốn ăn thịt Taeyeon, ở đây mọc ra cái người vừa lì lượm vừa phiền phức như thế không biết.
“Không đói, không rảnh, không đi đâu hết”
“Chuyện lần trước tôi xin lỗi, thật ra tôi không có ý xấu đâu, tôi …”
Taeyeon chưa nói hết câu Fany đã bỏ đi mất, cô ấy băng qua ngã tư để đến trạm xe bus, nhưng vì cãi nhau với Taeyeon nên cô ấy đã không quan sát thấy một chiếc xe đang lao tới.
“Fany!!!!!!!!”
Fany rõ ràng nghe tiếng hét của Taeyeon, sau đó là một bàn tay đẩy cô tránh khỏi chiếc xe đang lao tới. Fany may mắn đã không bị thương nhưng người cứu cô thì hoàn toàn ngược lại, mặc dù tài xế đã cố gắng đạp thắng nhưng vẫn xảy ra tai nạn.
Taeyeon bị hất văng ra một đoạn và nằm bất tỉnh trên đường sau tai nạn. Cả quá trình xảy rất nhanh, nhanh đến mức Fany không kịp phản ứng, cô chỉ thật sự bừng tỉnh khi nhìn thấy Taeyeon đang nằm bên cạnh vũng máu.
“Taeyeon … Taeyeon” Lao đến đỡ lấy Taeyeon, Fany thật sự hối hận và hoảng sợ, nếu không vì cứu cô, chắc chắn Taeyeon đã không gặp tai nạn.
“Taeyeon, tỉnh lại đi, không phải cô có chuyện muốn nói với tôi sao? Tôi muốn nghe, mau nói với tôi”
Fany không phải là một cô gái yếu đuối, dễ rơi nước mắt trong bất cứ hoàn cảnh nào, nhưng hiện tại cô lại yếu đuối, lại đau lòng rất nhiều vì Taeyeon.
“Đừng khóc ...” Taeyeon cố nở nụ cười để trấn an Fany, bàn tay cậu run rẩy đưa lên muốn lau nước mắt cho cô ấy nhưng giữa chừng lại rơi xuống. Taeyeon toàn thân đều thấy đau buốt, cậu ngay cả một chút sức lực cũng không còn, mí mắt nặng trĩu, cậu muốn ngủ.
“Cô không được chết đâu đấy, đồ khó ưa”
Lần đầu tiên Taeyeon nhìn thấy được mặt yếu đuối trong con người Fany, vết thương rất nặng nhưng những giọt nước mắt Fany vì cậu mà rơi, Taeyeon không thấy đau nữa, đó là cảm giác rất hạnh phúc.
“Fany, xin lỗi ...”
Tài xế gây tai nạn đã gọi cấp cứu, xe cấp cứu cũng rất nhanh đã có mặt tại hiện trường, Taeyeon lập tức được đưa lên xe để chuyển đến bệnh viện. Hình ảnh duy nhất Taeyeon còn nhớ trước khi ngất đi là Fany đã nắm chặt tay cậu.
------
Tỉnh lại trong một căn phòng màu trắng hoàn toàn xa lạ, vết thương ở tay và chân khiến Taeyeon rất khó cử động. Viễn cảnh khi tỉnh lại của Taeyeon thật khác trong mơ, cậu luôn hy vọng Fany sẽ ở bên cạnh nắm lấy tay mình, nhưng lúc này chỉ có mình cậu và căn phòng xa lạ đầy mùi thuốc sát trùng. Taeyeon buồn bã thở dài trước khi cửa phòng được ai đó mở ra.
“Taeyeon, con tỉnh rồi sao?” Ông bà Kim vừa vui mừng vừa lo lắng khi thấy Taeyeon tỉnh lại, hai người chỉ có mình Taeyeon là con, nhà họ Kim còn là cửu đại đơn truyền, hay tin Taeyeon gặp tai nạn, hai người thật lo đến sinh bệnh.
“Appa, Umma” Taeyeon cố xoay sở để ngồi dậy nhưng cậu vẫn còn rất yếu.
“Con đừng ngồi dậy, coi chừng động đến vết thương ” Bà Kim nhìn thấy Taeyeon cả người đều là vết thương, trong lòng cảm thấy rất xót xa.
“Con đi đứng kiểu gì mà để bị tai nạn?”
Bề ngoài luôn nghiêm khắc với Taeyeon nhưng nhìn đứa con duy nhất của mình tay chân không còn chỗ nào lành lặn, ông Kim cũng không tránh khỏi đau lòng.
“Con không sao nữa rồi, Appa, Umma đừng quá lo lắng”
“Nhìn tay chân con này, không sao là thế nào?” Bà Kim chỉ vào cánh tay và bàn chân đang bó bột của Taeyeon.
“Umma đừng lo, con khỏe mạnh lắm, vài hôm sẽ lành thôi”
Không muốn Appa và Umma mình lo lắng nên Taeyeon phải cố cười và làm như không có gì, thật ra cả người cậu vẫn cò đau ê ẩm.
“Sau này con nhớ đi đứng cho cẩn thận”
“Dạ”
Cả gia đình ba người trò chuyện được một lúc thì ông Kim phải trở về công ty vì có một cuộc họp quan trọng, trong phòng bệnh chỉ còn lại Taeyeon và bà Kim.
“Con đó, lúc nghe điện thoại báo tin con gặp tai nạn, con biết Umma đã lo thế nào không?” Bà Kim mắng yêu.
“Ai gọi điện thoại báo tin cho Umma thế ạ?”
“ Uhm, nghe giọng hình như là một cô gái trẻ”
“Cô gái? Có phải là Tiffany không Umma?”
Vừa nghe cô gái trẻ, còn chưa biết có phải Fany hay không, Taeyeon đã bật dậy, nếu không phải bà Kim ngăn lại có khi Taeyeon sẽ phóng xuống giường bệnh vì phấn khích.
“Umma cũng không rõ, lúc Appa và Umma đến đây thì không nhìn thấy ai cả”
Taeyeon nghe xong, cả người lại xìu xuống như quả bóng bị xì hơi, những tưởng sau tai nạn Fany sẽ ở lại quan tâm, lo lắng cho mình nhưng Taeyeon có lẽ đã quá mơ mộng.
“Con sao rồi? Thấy đau ở đâu?” Bà Kim lo lắng khi thấy gương mặt Taeyeon ủ rũ, cả người không còn chút sức sống.
“Dạ, con không sao”
“Con có muốn ăn gì không?”
“Dạ, gì cũng được”
Thật ra Taeyeon không có tâm trạng ăn uống, cậu chỉ muốn mượn cớ để Umma mình tránh mặt một lúc, nếu bà cứ ngồi ở đây, Taeyeon sẽ không làm được việc mà cậu mà cậu đang rất muốn làm.
“Umma ra ngoài mua chút thức ăn cho con”
“Dạ”
Bà Kim rời khỏi đó được chưa được 5 phút, Taeyeon vùng dậy và trốn khỏi phòng bệnh. Một bên chân và cánh tay đang bị bó bột, việc di chuyển hết sức khó khăn nhưng nó cũng không ngăn được quyết tâm đi tìm Fany của Taeyeon.
Khoác vội chiếc áo cho đỡ lạnh, bên trong vẫn còn mặc nguyên bộ đồ bệnh viện, Taeyeon hối hả đón taxi đến chỗ làm việc của Fany. Mặc kệ những người qua đường không ngừng chỉ trỏ, chê cười kiểu quần áo không giống ai của mình, Taeyeon vẫn kiên trì đứng trước cửa hàng thức ăn nhanh đợi Fany tan ca. Cái lạnh âm độ khiến làn da hai bên má Taeyeon đỏ lựng, cơ thể nhỏ bé của cậu cũng bắt đầu run lên. Với tình trạng sức khỏe của Taeyeon hiện tại, việc cậu phải đứng ngoài tuyết lạnh với cái tay và chân bó bột thế này chẳng khác nào một sự tra tấn.
Quyết tâm của Taeyeon đang bị cái lạnh thách thức, vết thương ở chân khiến Taeyeon vài lần chao đảo, không thể đứng vững nhưng cậu vẫn không bỏ cuộc. Hôm nay Fany tan ca trễ hơn thường lệ, lúc cô rời khỏi cửa hàng, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là hình ảnh Taeyeon mặc đồ bệnh nhân, tay chân bó bột, cơ thể run lên vì lạnh nhưng vẫn kiên trì đứng đợi cô.
“Fa … Fa … Fa … ny” Taeyeon thở ra những làn khói lạnh, cơ miệng cậu đang tê cứng lại.
Fany rõ ràng nhìn thấy Taeyeon, cô cũng nghe thấy Taeyeon gọi mình, nhưng vẫn lạnh lùng quay lưng bước đi thật nhanh.
“Fany ah”
“Fany”
Fany càng đi nhanh, Taeyeon càng gọi to hơn, một bên chân đang bó bột khiến Taeyeon dù muốn cũng không thể chạy theo cô ấy.
“Fany, đừng đi mà” Taeyeon tuyệt vọng nhưng vẫn cố gọi, lúc này Fany đã đi khá xa.
Kiệt sức, Taeyeon đổ gục xuống đường nhưng mắt cậu vẫn luôn hướng về phía Fany. Taeyeon biết mình ngốc nghếch khi trốn bệnh viện đến đây, càng ngốc hơn nữa khi biết trước sẽ bị Fany đối xử lạnh lùng mà vẫn ôm hy vọng.
“Fany ah, quay lại đi”
Kiên trì đứng lên, cố lê những bước chân nặng nề để đuổi theo Fany, Taeyeon thật sự muốn nhìn thấy cô ấy, cho dù có bị tai nạn thêm một lần nữa thì cậu cũng chấp nhận.
“Cô ơi! Hình như có người đang gọi cô”
Những người qua đường nhìn dáng vẻ đáng thương của Taeyeon nên họ cũng giúp đỡ cậu truyền thông điệp đến cho Fany. Đến khi Taeyeon ngã xuống đường lần thứ hai, cô ấy mới chịu quay lại.
“Fany ...” Taeyeon mừng rỡ khi thấy Fany quay lại, cô ấy còn đưa tay muốn đỡ cậu.
“Tay chân như vậy còn ra đường được sao?” Vẫn là chất giọng lạnh lùng quen thuộc.
“Chỉ là vết thương nhỏ bên ngoài, không đáng lo”
Taeyeon không nói dối, bởi chỉ cần được gặp Fany, được nhìn thấy cô ấy thì có bị thương nặng hơn thế này cậu cũng không thấy đau.
“Tôi đi đây”
“Kh-khoan đi đã”
Lo sợ Fany quay lưng bỏ đi nên Taeyeon đánh liều nắm tay cô ấy, cảm giác bàn tay hai người chạm vào nhau thật ấm áp, nó khiến Taeyeon nhớ lại hình ảnh bàn tay Fany nắm chặt lấy tay cậu vào hôm xảy ra tai nạn.
Fany khéo léo rút tay mình khỏi tay Taeyeon.
“Xin lỗi ...”
“Cô muốn nói gì với tôi?”
“Thật ra ... tôi ... ” Taeyeon ngập ngừng vì không biết mở lời thế nào.
“Nếu không có gì, tôi đi đây, tạm biệt”
Nếu không có chuyện, Taeyeon cần gì mới tỉnh lại đã trốn khỏi bệnh viện đến đây đợi ngoài tuyết lạnh mấy giờ đồng hồ? Cậu còn chưa nói hết câu, Fany đã quay đi, cô ấy luôn luôn như thế, lạnh lùng và tàn nhẫn.
“Fany … tôi …” Taeyeon gọi với theo.
...
“Fany … Tiffany … Có lẽ tôi ...”
...
“Tiffany … Tôi thích em” Taeyeon thở mạnh, hai bàn tay nắm chặt lại vì căng thẳng, cậu phải gom hết can đảm mới dám nói ba chữ này với Fany. Không dễ dàng để một người kiêu ngạo như Taeyon thừa nhận việc cậu thích Fany, thích đến có thể vì cô ấy mà bất chấp mạng sống.
...
“Tiffany, tôi thật sự rất thích em”
Fany không trả lời, cô ấy vẫn quay lưng lại với Taeyeon và bước đi theo cách lạnh lùng nhất có thể. Taeyeon có lẽ đang thất vọng, đang đau lòng vì tình cảm của mình không được đáp lại, nhưng có một điều, Taeyeon chắc chắn đã không nhìn thấy, đó chính là nụ cười của Fany.
~~~~~~~~
Sao ko ai cmt hết vậy? :( Bị quê là ko edit nữa á hiu hiu hiu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co