Chương 1
" Kim thiếu gia, người đâu rồi?"
" Kim thiếu gia, đừng trốn nữa, trời đã tối rồi ngài đi chơi nữa nhất định sẽ bị lão gia phạt quét chuồng ngựa đó. Thiếu gia !! Thiếu gia !! "
"..."
Lần này cả phủ Kim gia phải huy động người thực rồi, Kim thiếu gia nhà họ nói đi mua ngọc cho phu nhân mà lại mất tăm mất tích cả ngày trời, báo hại họ cất công tìm từ sẩm tối tới giờ, cũng đã qua mấy canh giờ rồi mà đến cái bóng của Kim thiếu gia họ cũng tìm không nổi. Kim thiếu gia, lần này người thực sự lại gây họa rồi. Kim lão gia mà biết, thế nào cũng xảy ra chuyện lớn.
Trong lúc giai nhân trong nhà nhốn nháo đi tìm Kim thiếu gia kia thì người đang ngồi trên cây xem kịch vui kia là kẻ nào? Còn ai vào đây ngoài tên họ Kim chết dẫm kia chứ? Hắn thì vui rồi, miệng thì cắn miếng táo, vắt vẻo ngồi trên cành cây xem giai nhân nhà mình chịu khổ.
" Chậc, mấy người này có phải một tay Kim lão lão đào tạo nên không vậy ? Đến cả ta mấy người cũng không biết ta đi đâu, mấy người nghĩ gì mà ta sẽ chui vào cái xó bụi rậm kia chứ ? Ta vào một lần rồi, hôi thấy mẹ. Ài, lại còn trên cành cây nữa, bọn họ đúng là..."
"Từ từ đã, bọn họ chuyển sang tìm trên cao rồi sao? Mấy người này sao có thể biết được ta có thuật khinh công cơ chứ? Hừ, Jeon tiểu tử, chắc chắn là nhóc đấy rồi, ta nhất định phải tính sổ với ngươi mới được. Nhưng trước hết bây giờ phải tìm chỗ trốn đã."
Kim thiếu gia của chúng ta đang tính thi triển thuật khinh công, lại bất ngờ nghe gọi
"Kim bá bá, là anh ấy kìa, Kim Seok Jin kìa"
"Khốn nạn, Jeon Jung Kook, sao ngươi dám bán rẻ ta cho lão cha ta chứ. Ngươi ăn xiên cừu nướng nhiều quá đến độ không biết ai cho ngươi ăn hả? Còn dám không dùng kính ngữ với ta? Tiểu tử này nhất định phải phạt thật đau mới được .Nhưng từ từ đã, cảm giác này là gì vậy, sao ta lại thấy mình bay bay?"
.
.
.
"Oaaaaaaa, ta bị trượt đà rồi, phía trước là vực thẳm, sao ta lại quên mất chứ, lao xuống dưới kia chẳng phải sẽ bán mạng cho diêm vương sao? Ta không muốn, lão cha, cứu ta, người đem ta về dọn phân ngựa cũng được. Người đâu, cứu ta aaaaaaa.."
.
.
.
.
.
.
Lúc Kim Seok Jin mở mắt ra đã là trời sáng. Có điều...nơi trắng toát này là đâu vậy? Bạch Long Phủ a? Nhưng Bạch Long Phủ là nơi lão cha hắn duyệt văn thư, đúng là ổng có hơi biến thái vì để cả gian phòng trắng toát nhưng mà đâu có đến mức như thế này?
" Ưm, bệnh nhân số 1204 phòng 17 đã tỉnh lại. Gọi người tới đi. "
Tiếng hộ sĩ kéo tâm hồn treo ngoài cành cây trở về. Hắn không biết mình đã rơi vào tình huống gì đây, bệnh nhân sao? Hắn vẫn thanh tỉnh mà, nhưng tại sao chân tay hắn đều không thể cử động nổi? Tiếng người lại vang lên làm hắn chú ý
" Bác sĩ Park, bệnh nhân số 1204 đã tỉnh, theo báo cáo thì có lẽ sẽ không có vấn đề gì cả. Người này cậu đã nhận, mong cậu hãy có trách nhiệm với anh ấy."
" Được rồi, cô ra ngoài trước đi, mọi chuyện cứ để tôi lo."
Kim Seok Jin khẽ cử động cổ quay ra nhìn vị được gọi là bác sĩ kia nhưng có lẽ không thành, cổ anh được gắn một thứ trông như vòng bảo vệ cổ, lúc nay người được gọi là bác sĩ Park quay lại vừa kịp thấy hành động này đã lập tức chạy đến ngăn cản :
" Jin à, anh không thể cử động cổ đâu, anh có thấy đau đầu không? Có cần em giúp gì không?"
Seok Jin khẽ nhăn mặt kêu đau một tiếng, nghe người này nói có chút ngạc nhiên:
"Ngươi biết ta ? "
Người kia khẽ sững một chút nhưng cơ mặt ngay lập tức liền dãn ra một chút
"Jin à, anh ghét em thế nào cũng đừng tỏ ra không quen biết em vậy chứ, anh đâu cần..."
Không để người kia nói hết câu anh liền chặn lại
"Xin lỗi ngươi nhầm người rồi, tên của ta đúng là Jin nhưng chính là ta chưa gặp ngươi bao giờ làm sao có chuyện tỏ ra chán ghét ngươi được."
Mặc cho người kia biểu cảm kinh người hắn vẫn thao thao bất tuyệt
" Cũng nói ta nghe đi nha, ngươi là ai thế? Là người nước nào, sao tóc lại ngắn vậy? Trang phục này là truyền thống à, nhìn có chút lạ mắt nha? "
Người kia vẫn nghe hắn hỏi biểu tình vẫn ngờ nghệch như cũ, phải để hắn cố gắng dùng sức chọt hai cái vào hông cậu mới thanh tỉnh
" Haha Jin à, em nhớ anh chỉ làm cảnh sát bắt cướp, không nghĩ đến việc anh cũng thích diễn kịch nha, chúng ta..."
Lúc này thì Jin thực sự bực rồi đấy
" Hừ tên kia, ta nói chuyện vui vẻ với ngươi ngươi liền nghĩ ta đùa. Bổn công tử ta nhìn giống muốn đùa lắm à? Mau trả lời câu hỏi ta, còn nữa vất mấy thứ này ra khỏi người ta mau."
Jimin nhất thời hoàn toàn đông cứng, cách xưng hô này là sao? Nghe thật giống vài trăm nay về trước trong mấy bộ phim dã sử vậy. Trong lòng tràn ngập hồ nghi, Jimin hỏi lại
"Anh biết mình tên gì chứ?"
"Hỏi linh tinh, có ghè mười cục đá vào đầu ta vẫn biết mình tên gì. Bổn thiếu gia đây chính là Kim Seok Jin- thiếu gia của Kim Sơn Trang phủ đây"
"Kim Sơn Trang phủ? Kim Sơn Trang phủ? Gì đây, rõ ràng là ta nghe nhầm mà. Ở cả cái xứ Đại Hàn dân quốc này mọc đâu ra một Kim Sơn Trang phủ chứ ? Kết quả xét nghiệm kiểm tra cho thấy não bộ không hề bị tổn thương, anh ấy khẳng định không bị nhầm lẫn gì đó đi?"
Mặc cho bệnh nhân bên cạnh mình càu nhàu đủ điều Park Jimin vẫn một mực lầm bà lầm bầm. Một suy nghĩ chợt lóe qua đầu cậu, không lẽ...
"Kim Seok Jin năm nay là năm thứ bao nhiêu?"
Đáp lại cậu là giọng nói mang một chút gì đó vừa bực dọc vừa ương ngạnh
"Ta không hiểu sao ngươi luôn hỏi ta những câu hỏi vớ vẩn ấy. Năm nay đương nhiên là năm thứ 1204 rồi"
Jimin sững người, không lẽ là thật? Người trước mắt cậu không phải Kim Seok Jin mà cậu vẫn tâm tâm niệm niệm nhớ mong mà là một Kim Seok Jin đến từ thời cổ đại? Là xuyên không thật sao? Kim SeoK Jin này ở đây vậy "anh ấy" ở đâu?
Rồi Kim Seok Jin này người như thế nào, có hay chăng xấu hay tốt ? Bao câu hỏi cứ mòng mòng xoay quanh làm Jimin lúc này không thể vững tâm được. Cậu quay lại bình tĩnh nói
" Tạm thời anh cứ nằm nghỉ ngơi chút đã, tôi đi xem kết quả xét nghiệm như thế nào nhất định sẽ quay lại. Về phần mấy câu hỏi của anh, tôi bây giờ không biết trả lời như thế nào nhưng rất nhanh thôi, tôi sẽ trả lời hết tất cả, tất cả..."
Thế rồi cậu đi ra khỏi phòng bệnh mang theo tâm trạng nặng nhọc, khó thở. Trong khi đó Kim Seok Jin cũng bị rơi vào trạng thái tương tự như Jimin, cũng thẫn thờ đôi chút. Đây là đâu, vì sao cậu anh lại ở đây, nơi đây theo như anh nhận thấy vốn dĩ đã không phải Kim Sơn Trang phủ rồi, vậy nơi này là đâu. Đột nhiên cửa phòng bệnh bật mở, một nữ y tá vào thay lọ truyền nước biển cho anh, vừa giúp anh thoát khỏi những suy nghĩ mông lung, miệng còn hỏi xã giao một hai câu. Trước khi đi, cô ta có mỉm cười hướng về phía anh nói
"Anh thật tốt, có bác sĩ Park chăm sóc. Park Jimin anh ấy vốn dĩ không để tâm nhiều vào việc này đâu, anh là người thân của anh ấy à?
"Cậu ta tên Park Jimin? Tên thật đẹp a "
Cô y tá thấy Kim Seok Jin không trả lời, miệng còn lẩm bẩm gì đó bèn phóng loại ánh mắt kì dị cho anh rồi mới đẩy bàn ra ngoài.
-------------------------------
Lúc này Park Jimin đang ngồi trong phòng làm việc chứ không hề đi lấy kết quả xét nghiệm như lời cậu nói, căn bản việc ấy đâu phải của cậu. Jimin vẫn mang một dáng vẻ bình tĩnh, điềm đạm của một bác sĩ nhưng ít ai biết được bây giờ cậu đang rối trí như thế nào. Kim Seok Jin hiện thực của cậu vốn là một vị học trưởng cao cao tại thượng mà Jimin vẫn một mực sùng bái, thậm chí là đem lòng yêu thương suốt 7 năm qua. Tất cả mọi thứ về anh ấy đều hoàn hảo cho đến khi cha mẹ anh trong một lần thi hành nhiệm vụ mà cấp trên giao phó- phá một đường dây mại dâm xuyên quốc gia , vụ án được giải quyết nhưng họ lại hy sinh. Đó là cú sốc cực lớn với anh ấy, cho dù là một thằng con trai 18 tuổi anh cũng không thể chấp nhận nổi. Anh điên cuồng lao vào học chỉ để đỗ vào đại học an ninh quốc gia. Và cái gì cũng được đền đáp, anh thi đỗ và trải qua 5 năm học, nghĩ vụ quân sự tại đó. Trong những năm ấy, Jimin đã trở thành một sinh viên ngành y đa khoa, cậu vẫn một mực dõi theo anh như vậy. Nhưng có lẽ mọi nỗ lực của cậu không là gì cả, anh vẫn mảy may giả vờ không hay biết, vẫn lạnh lùng coi cậu là học đệ, chưa từng nói với cậu quá ba câu. Lần này phải vào viện, thực ra Jimin cũng rất hoảng hốt, anh là đang làm nhiệm vụ lại bị bọn cướp đánh lén. Lúc đến nơi cả khuôn mặt đều bị nhuộm đỏ màu máu, phần đầu bị chấn thương mạnh, cũng đã nằm viện 2 tuần nay mới tỉnh lại.
Thế nhưng chào đón cậu lại là một Kim Seok Jin hoàn toàn khác, một Kim Seok Jin là thiếu gia của Kim Sơn Trang phủ, có chút kiêu ngạo, lại hay nói nhiều, hoàn toàn khác với Kim Seok Jin trước kia làm cậu khó có thể thích ứng.
"Người này, rốt cuộc là sao?"
(Còn tiếp)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co