Truyen3h.Co

Lửa Tình

Chương 1

Rin1909

Con đường đất dẫn vào làng Phú An buổi chiều hôm ấy phủ một lớp bụi mỏng. Những hàng dừa nước ven sông đung đưa theo gió, thỉnh thoảng vài chiếc lá khô rơi xuống mặt đường.

Giữa khung cảnh tĩnh lặng ấy, một chiếc xe hơi đen bóng chậm rãi chạy vào làng.

Âm thanh của động cơ khiến nhiều người dân ven đường tò mò nhìn theo. Thời ấy, ở vùng quê này, xe hơi vẫn là thứ xa xỉ hiếm thấy. Và chiếc xe ấy chỉ có thể thuộc về nhà Hội đồng Trần.

Ngồi ở ghế sau là Trí Tú.

Ba năm xa quê khiến khung cảnh trước mắt vừa quen vừa lạ. Những mái nhà tranh thấp thoáng sau hàng cau, con sông lặng lẽ chảy qua cánh đồng, tất cả vẫn như ngày nào. Nhưng trong lòng Trí Tú lại có cảm giác như đang bước vào một nơi đã thay đổi rất nhiều.

Bên cạnh cô, một cậu bé nhỏ đang ngủ gục trên vai, đó là An Nhiên.

Gương mặt đứa bé bình yên đến mức khiến người ta quên mất rằng nó từng bắt đầu cuộc đời trong một đêm lửa cháy dữ dội.Trí Tú khẽ đưa tay chỉnh lại chiếc áo cho thằng bé.Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt nhỏ ấy rất lâu.Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi nhớ xa xăm.

Ba năm trước...

Mọi chuyện bắt đầu từ một đêm tối không trăng. Ở phía cuối khu vườn rộng của nhà Hội đồng khi ấy có một căn chòi lá nhỏ, nơi ở của những người hầu thấp kém nhất trong phủ.Trong căn chòi ấy sống một cô gái tên Hạnh.

Hạnh là người hiền lành, ít nói. Suốt nhiều năm làm việc trong nhà Hội đồng, cô gần như không gây ra bất kỳ điều gì khiến người ta chú ý.

Nhưng rồi một ngày, trong căn chòi nhỏ ấy, một đứa bé ra đời.

Đứa bé ấy chính là An Nhiên.

Tin tức ấy chẳng bao lâu đã đến tai bà nội của Trí Tú – bà Phan Thị Từ, người đàn bà nổi tiếng nghiêm khắc và coi trọng danh dự gia tộc hơn bất cứ điều gì.Đối với bà, việc một người hầu sinh con trong khuôn viên nhà Hội đồng là điều không thể chấp nhận được.

Và bà đã chọn cách giải quyết tàn nhẫn nhất.

Đêm hôm ấy, khi cả khu vườn chìm trong bóng tối, một mệnh lệnh lạnh lùng được đưa ra.Căn chòi lá ở cuối vườn phải bị thiêu rụi.Không ai trong nhà dám phản đối.Bởi trong phủ Hội đồng Trần, lời của bà nội gần như là luật.

Ngọn lửa bùng lên trong đêm.Ánh lửa đỏ rực soi sáng cả khu vườn.Khói đen cuộn lên bầu trời, mang theo mùi lá cháy và mùi gỗ khét.Trong căn chòi, Hạnh đang ôm đứa con trai mới sinh.Cô biết chuyện gì đang xảy ra.Cũng biết rằng không ai trong nhà sẽ dám cứu mình.Khoảnh khắc ấy, Hạnh chỉ còn biết ôm chặt đứa bé vào lòng, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng cho con.

Ngoài kia, những người hầu đứng nhìn ngọn lửa lan rộng.Không ai dám tiến lại gần.Nhưng đúng lúc đó, một bóng người từ phía sân chính chạy tới.

Đó là Trí Tú.

Khi ấy cô mới hai mươi tuổi.Ngọn lửa trước mắt khiến tim cô như thắt lại.Không cần suy nghĩ thêm, Trí Tú lao thẳng vào đám cháy.Trong khoảnh khắc ấy, cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất.Phải cứu đứa bé.

Bên trong căn chòi, khói dày đặc khiến mắt cay xè.Trí Tú gần như không nhìn rõ đường.Nhưng giữa làn khói mù mịt, cô vẫn thấy một bóng người nằm gục dưới đất.

Đó là Hạnh.

Và trong vòng tay cô ấy vẫn còn đứa bé đang khóc yếu ớt.Trí Tú bế đứa bé lên.Nhưng khi cô lay Hạnh, thì đã không còn phản ứng.Khoảnh khắc ấy, trong lòng Trí Tú chợt dâng lên một nỗi đau khó diễn tả.Cô hiểu rằng mình đã đến quá muộn.Cuối cùng, Trí Tú chỉ có thể mang theo đứa bé chạy ra khỏi biển lửa.

Sau đêm đó, căn chòi bị thiêu rụi hoàn toàn.

Câu chuyện nhanh chóng bị chôn vùi dưới sự im lặng của cả gia đình.Không ai nhắc đến Hạnh nữa.Như thể cô chưa từng tồn tại.
Nhưng đối với Trí Tú, đêm lửa ấy đã trở thành một vết hằn không bao giờ phai.

Đứa bé được cô đặt cái tên An Nhiên.Cái tên ấy giống như một lời cầu nguyện thầm lặng.Một lời cầu mong rằng sau tất cả, thằng bé vẫn có thể sống một cuộc đời bình yên.

Chiếc xe hơi chậm lại khi gần đến cổng làng.Tiếng động cơ khiến An Nhiên khẽ cựa mình.Cậu bé mở mắt, nhìn ra cửa sổ rồi quay sang Trí Tú.

"Cha... mình tới chưa?"

Giọng nói non nớt ấy kéo Trí Tú trở về hiện tại.Cô khẽ mỉm cười.

"Gần tới rồi."

Ba năm qua, ở Sài Gòn, Trí Tú đã nhờ người bạn thân của mình là nữ bác sĩ Lệ Sa ở Bệnh viện Từ Dũ – chăm sóc cho An Nhiên.Nhờ vậy mà thằng bé mới lớn lên khỏe mạnh.

Không ai ở quê biết sự thật rằng An Nhiên là con của cô hầu gái năm xưa.Trong mắt mọi người, Trí Tú là một thằng ăn chơi nên việc có con trai 3 tuổi cũng là chuyện thường tình.

Chiếc xe đi ngang qua cánh đồng rộng.Xa xa, mái ngói lớn của nhà Hội đồng Trần dần hiện ra.Hôm nay nơi ấy treo đầy đèn đỏ.

Bởi vì sắp tới là ngày cưới của anh cả trong nhà, Trí Thanh

Ba năm xa nhà.Trí Tú không biết cuộc trở về lần này sẽ mang đến điều gì.Nhưng cô hiểu rõ một điều.Ngôi nhà kia không chỉ chứa đựng ký ức tuổi thơ.Nó còn chứa cả bí mật lớn nhất của cuộc đời cô.

Chiếc xe chậm rãi dừng lại trước cổng lớn.An Nhiên nắm lấy tay Trí Tú.Ánh mắt thằng bé đầy tò mò.Còn Trí Tú thì nhìn lên mái nhà quen thuộc.Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.

Giống như...

một cơn gió cũ đang trở lại.

_Xin thông báo chính thức trở lại đường đua_

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co