5
Biển Ngụy Đô vào tháng bảy năm ấy như một con quái vật đói khát. Những con sóng đen ngòm cao ngất trời gầm rú, xé toạc thân thuyền gỗ lim cũ kỹ của đoàn thuyền buôn từ Nghi Thành đến Ngụy Đô. Bạch Trạch, vốn là một thủy thủ lão làng ở vùng Thục Hán, nhưng không may lần này ra khơi lại gặp phải một cơn bão lớn khiến toàn bộ thủy thủ đoàn gặp nạn. Đồng đội của gã đã bị bão cuốn đi xa, còn bản thân gã thì bị hất văng xuống nước như một con búp bê rách. Nước mặn tràn vào phổi. Đau đớn. Lạnh buốt. Và cuối cùng là khoảng không tối đen như mực.
Gã không biết mình đã trôi dạt trên biển bao lâu. Có lẽ là vài ngày, có lẽ chỉ vài giờ. Thân thể gã trôi nổi giữa những mảnh ván vỡ vụn, lênh đênh giữa đại dương bao la. Mỗi lần sóng đánh, gã lại nuốt thêm một ngụm nước biển mặn đắng lẫn với máu tươi vào dạ dày. Ý thức gã mờ dần, mờ dần, đến khi chỉ còn lại một ý niệm mơ hồ, gã đang chết.
Bỗng, một đôi tay lạnh lẽo chạm vào người gã trong bóng tối ấy. Da thịt mịn màng, trơn nhẵn như lụa ướt. Một bóng dáng vặn vẹo dưới mặt nước kéo gã lên khỏi mặt biển. Giữa cơn mơ màng, gã thoáng thấy một khuôn mặt đẹp đến mức quái dị, đôi mắt hẹp dài ánh lên màu đỏ rực giữa biển đen u tối, mái tóc đen dài lẫn vài sợi bạc hòa vào làn sóng, và phần dưới cơ thể là lớp vảy óng ánh lấp lánh dưới ánh trăng non.
Mỹ nhân ngư. Hay là ảo giác của kẻ sắp chết?
Bạch Trạch không còn sức để phân biệt nữa. Gã liệm đi trong vòng tay lạnh lẽo buốt giá. Và gã cảm nhận được một đôi môi mềm mại chạm khẽ lên trán mình trước khi bóng dáng ấy biến mất vào những con sóng.
Khi gã tỉnh lại, đầu óc vẫn còn chìm trong sương mù, gã phát hiện mình đang nằm giữa một hang động khuất gió phía tây bờ biển. Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi bên cạnh, đang nhìn gã chăm chú. Thân hình hắn mảnh mai gần như yếu ớt, mặc áo lam cũ kỹ, mái tóc dài đen nhánh búi cao sơ sài. Khuôn mặt thanh tú đến mức không giống nam nhân bình thường, đôi mắt phượng màu xanh lam xinh đẹp hút hồn, nhưng không hề có chút ánh sáng nào trong đôi mắt ấy, mà ẩn chứa bên trong đó lại là thứ gì đó sâu thẳm, nguy hiểm và lạnh lẽo hơn.
Một mỹ nhân.
"... ngươi là ai?"
Bạch Trạch thì thầm, giọng gã khàn đặc vì muối biển. Mỹ nhân cười nhạt, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng.
"Tương Liễu. Ta thấy ngươi trôi dạt trên biển, nên đã cứu ngươi vào bờ. Ngươi hôn mê được ba ngày rồi."
Bạch Trạch nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ấy. Trong cơn mơ màng, gã mơ hồ nhớ về bóng dáng đã ôm lấy mình giữa lòng biển sâu. Nhưng nàng nhân ngư kia có đôi mắt đỏ rực như máu, khí chất lạnh lẽo và nguy hiểm một cách chết người. Và người đàn ông trước mặt cũng gợi cho gã khí chất quỷ dị không kém khiến tim gã run rẩy. Gã đưa bàn tay đầy vết xước chạm khẽ vào đôi tay trắng ngần. Nó mịn màng như nhung, nhưng lạnh, lạnh buốt.
"Ngươi... là người hay là nhân ngư vậy...?"
Gã buộc miệng thốt ra một câu hỏi ngu ngốc, vẻ mặt khờ dại làm Tương Liễu bật cười. Hắn nheo đôi mắt phượng, cố tình che đậy tia thích thú trong đáy mắt. Bản thân hắn vốn chẳng phải mỹ ngân ngư gì cho cam, mà hắn là một con rắn yêu bị giam cầm hơn ngàn năm bên dưới đáy đại dương này. Hắn chuyên dụ dỗ và nuốt chửng những kẻ khờ dại, cuồng si sắc đẹp bản thân. Tương Liễu cứu Bạch Trạch không phải vì lòng tốt, mà là vì vẻ ngoài đặc biệt của gã, mái tóc xanh trắng cùng thân hình vạm vỡ khiến hắn thích thú, muốn chơi đùa một chút trước khi xử sạch miếng mồi ngon nghẻ này.
Và hơn hết, đôi mắt của Bạch Trạch rất đẹp. Lấp lánh, trong vắt và rực rỡ như đại dương mà hắn luôn thèm khát. Khác hẳn với vùng biển u tối nơi Ngụy Đô lạnh lẽo này.
"Có lẽ là người, hoặc có lẽ không."
Hắn nói khẽ, đôi môi mỏng vẽ lên một nụ cười nhạt. Hắn không cố phủ nhận, cũng không cố thừa nhận. Bàn tay thanh tú lạnh toát khẽ vuốt ve gương mặt góc cạnh, muốn ru gã vào một giấc ngủ.
"Nghỉ ngơi thêm đi. Vết thương của ngươi nặng lắm."
Bạch Trạch ngoan ngoãn nghe lời, mí mắt nặng trĩu sụp xuống ru gã chìm vào giấc ngủ. Đến khi mở mắt lần nữa, gã đã phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường tre êm ái trong một căn nhà cũ kỹ nào đó. Và Tương Liễu vẫn vậy, vẫn ngồi bên cạnh gã. Thấy gã tỉnh, hắn khẽ nở nụ cười, vẻ ngoài yếu ớt kiều mị làm gã khát khô cổ họng, khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt vẫn dán chặt vào những gì hắn đang làm. Gã nhìn chăm chú cách đôi tay thanh tú ấy vắt khô tấm khăn bông, rồi nhẹ nhàng lau khắp mặt gã khiến tim gã ngứa ngáy. Thêm một lần nữa, bàn tay lạnh như băng ấy vuốt ve khắp gương mặt gã, dịu dàng vuốt nhẹ mí mắt dỗ dành gã tiến vào giấc mộng.
Từ đó, Tương Liễu bắt đầu vai diễn. Hắn chăm sóc Bạch Trạch tận tình, mua thuốc thang bằng vài bạc lẻ mà hắn "tình cờ" có được. Mỗi ngày, hắn chăm chỉ lau vết thương cho gã, đi chợ nấu cháo, lau mồ hôi mỗi khi gã sốt. Bạch Trạch nằm trên giường tre, mắt lúc nào cũng dán chặt vào Tương Liễu. Mỗi lần hắn cúi xuống thay băng, hơi thở lạnh lẽo phả vào cổ gã lại khiến gã run lên vì khoái cảm quái dị. Thân hình mai gầy của mỹ nhân trước mặt ám ảnh gã trong từng giấc mộng, ngày qua ngày khiến gã chìm sâu hơn vào vũng lầy này. Trong thâm tâm gã từ lâu đã mơ hồ thừa nhận Tương Liễu chính là nhân ngư đã cứu gã ở giữa đáy biển tăm tối lần trước. Gã ngu ngốc tự thôi miên chính mình, để mặc bản thân ngày càng lún sâu hơn vào vực thẳm không đáy này. Gã không cần biết thêm điều gì khác. Gã chỉ cần có hắn bên cạnh. Gã chỉ cần Tương Liễu.
Đến khi Bạch Trạch có thể tự đi lại được, gã bám theo Tương Liễu không rời. Gã chắc chắn không thể rời xa hắn quá ba bước. Mỗi ngày hai người họ đều xuống chợ mua vài món lặt vặt, bám chặt lấy nhau như hình với bóng, điều này không khỏi khiến người dân trong trấn nghi ngờ, nhưng cũng không ai dám hỏi. Họ chỉ đành tặc lưỡi cho qua chuyện, tự cho rằng Tương Liễu vốn là thư sinh yếu đuối theo thuyền buôn bị nạn. Hắn cũng để mặc cho cái đuôi to xác này bám theo mình, thầm mở cờ trong bụng vì đây chính xác là những gì hắn muốn.
Vào những chiều nắng đẹp, Tương Liễu thường dẫn Bạch Trạch ra bãi biển vắng người mà hắn rất thích để cùng ngắm hoàng hôn. Gió biển mặn chát hòa cùng với mùi tanh đặc trưng của biển khơi thổi vào người, lặng lẽ xoa dịu một phần bất an trong tâm trí gã thủy thủ. Bạch Trạch sẽ kể cho Tương Liễu nghe về những chuyến hải trình xa xôi, về những con sóng dữ dội và những ngày yên bình hiếm hoi lênh đênh trên biển khơi bao la. Hắn ngoan ngoãn dùng đùi để gã gối đầu, đôi tay xinh xắn nghịch ngợm mấy sợi tóc trắng xanh thô xơ vì gió và nắng của gã, thỉnh thoảng khóe môi mỏng sẽ cong lên thành một nụ cười để đáp lại câu chuyện của gã. Đôi mắt xanh trong vắt của Bạch Trạch tắm trong nắng chiều, phản chiếu bên trong con ngươi gã như mặt hồ rực rỡ. Ánh nhìn của gã thỉnh thoảng lại nhắc nhở Tương Liễu về xiềng xích đã khóa chặt cuộc đời dài đằng đẵng của hắn tại đây, nhắc nhở hắn về gọng kìm vĩnh viễn giam giữ hắn ở vùng biển xám xịt u tối này.
Tương Liễu ghen tị lắm.
Vào những đêm trời quang đãng, Bạch Trạch sẽ dẫn hắn lên mỏm đá cao nằm cách thị trấn một quãng khá xa. Nơi đây gió mát mẻ, trời cao vời vợi, sao sáng lấp lánh như hạt ngọc rơi trên mặt biển đen. Gã vốn là thủy thủ lành nghề, nên đương nhiên biết rất rõ những kiến thức thiên văn này. Gã kéo Tương Liễu nằm ngửa trên tảng đá phẳng, hăng hái chỉ cho hắn từng cụm sao sáng rực trên trời đêm.
"Ngươi nhìn kìa, đó là Ngưu Lang Chức Nữ, là hai vì sao sáng nhất. Còn đằng kia là Bắc Đẩu Thất Tinh, thủy thủ bọn ta hay dùng để định hướng trên biển..."
Gã chỉ tay lên bầu trời, vui vẻ kể cho hắn nghe từng câu chuyện của từng chòm sao. Tương Liễu nằm im thin thít ngoan ngoãn lắng nghe. Ánh sao rơi xuống khuôn mặt thanh tú của hắn, khiến hắn trông dịu dàng hơn thường lệ.
Đôi khi, giữa câu chuyện, Tương Liễu sẽ ngủ quên. Hơi thở hắn đều đều, mi mắt khép hờ, khóe môi khẽ cong như đang mỉm cười. Bạch Trạch ngừng nói, quay sang nhìn hắn chăm chú. Ánh mắt gã dịu dàng lạ thường, đầy si mê và trân trọng. Gã đưa tay khẽ vuốt ve bờ môi mềm mại của hắn, ngón tay lướt nhẹ như sợ làm hắn tỉnh giấc, rồi mỉm cười dịu dàng. Sau đó, gã sẽ cẩn thận ôm hắn vào lòng, nhẹ nhàng bước xuống mỏm đá để đưa hắn về nhà dưới ánh trăng mờ.
Bạch Trạch ngây ngốc và khờ dại, đem hết trái tim của mình trao cho con rắn yêu này, mà đâu biết rằng tất cả chỉ là vở kịch mà nó dựng lên giữa lúc nhàm chán.
___________________________________________
Tròn năm tháng.
Tròn năm tháng trôi qua trong không khí ngột ngạt của thị trấn ven biển. Mùi cá ươn, mùi muối mặn và tiếng sóng vỗ không ngừng ngày đêm như lời nhắc nhở rằng biển cả vẫn đang chờ. Bạch Trạch đã hoàn toàn hồi phục. Gã bám dính lấy Tương Liễu không buông, lúc nào cũng giữ chặt thân hình thanh mảnh của hắn trong tầm mắt. Đôi khi hắn nghĩ, Bạch Trạch thật sự giống một con chó to xác, lúc nào cũng nhìn chủ nhân với đôi mắt ướt át và sẽ lo lắng bồn chồn nếu chủ nhân không chú ý đến nó. Hoặc đôi lúc gã lại trở nên vô cùng dính người, mỗi lúc tối khi ngủ gã sẽ vô thức vùi mặt vào bờ ngực phẳng lì của hắn, ôm chặt thân thể nhỏ nhắn không buông. Thân nhiệt của Tương Liễu lúc nào cũng lạnh, khác hẳn với Bạch Trạch thân người lúc nào cũng nóng, nên hắn xem gã như con cừu nhỏ dùng để sưởi ấm cho bản thân mỗi đêm mưa bão lạnh rét.
Những tiếp xúc vừa gần vừa xa hàng ngày dần dần khiến Bạch Trạch phát điên. Gã muốn chạm nhiều hơn vào cái cơ thể mịn màng lạnh toát ấy, gã muốn được vùi mặt vào cần cổ trắng xinh mà thỏa sức hôn mút nó, gã muốn được chôn vùi cả người mình vào thân thể nhỏ nhắn ấy. Nhưng gã không thể. Tương Liễu lúc nào cũng thanh lãnh, lạnh lùng, gương mặt sắc sảo rất ít khi biểu lộ cảm xúc nên gã không biết hắn thật sự nghĩ gì, gã không muốn mạo hiểm. Những ham muốn ấy như những giọt nước tích tụ lâu ngày trong cái ao tù, lớn dần, lớn dần đến khi nó vượt khỏi tầm kiểm soát của gã, biến thành biển cả ám ảnh sâu sắc.
"Ta... nguyện dâng hiến cả đời cho ngươi."
"Ta không thể sống thiếu ngươi được."
"Ta cần ngươi, Tương Liễu."
Gã thì thầm trong một đêm mưa gió, khi những vết sẹo cũ đau nhứt vì trời trở lạnh. Gã đã không thể kiềm chế được nữa, đôi môi khô khốc áp chặt lên cần cổ mịn màng, cắn mút làn da lạnh toát một cách thèm thuồng, để lại trên đó vài vệt đỏ chói mắt. Tương Liễu ngồi yên trong lòng gã, khẽ vuốt ve mái tóc rối bù của gã. Nụ cười trên môi hắn càng thêm phần quái dị. Hắn để mặc Bạch Trạch càng quét khắp người mình, để mặc cho đôi tay chai sần kia đã di chuyển đến những nơi không nên.
Tương Liễu thấy thú vị lắm.
Hắn không hiểu vì sao một con người mạnh mẽ như Bạch Trạch lại có thể say đắm hắn đến mức mất hết lý trí như vậy chỉ sau vài tháng. Nhìn bộ dạng đói khát của gã, hắn chỉ thấy vô cùng thú vị. Con mồi càng si mê hắn, hương vị chắc chắn sẽ càng nồng nàn.
"Khuya rồi, ngủ đi nào."
Hắn vô tâm đẩy gã nằm xuống giường, đôi bàn tay lạnh lẽo nhẹ nhàng nâng niu gương mặt đau khổ của gã, cố tình kiềm hãm những ham muốn bức bối trong người gã. Rồi hắn một lần nữa áp đôi môi mềm mại của mình lên trán gã, một lần nữa ru gã vào những giấc mộng không hồi kết.
"Ngủ ngoan nhé."
Mưa bão gầm thét ngoài biển như muôn vạn con quỷ đói khát, gió hú ầm ĩ qua vách nhà, sóng vỗ điên cuồng như muốn xé nát mọi thứ. Trong căn nhà tối om, Bạch Trạch không ngủ nổi, đôi mắt gã đỏ ngầu vì ham muốn thèm khát. Nỗi si mê cuồng dại đã thiêu đốt gã liên tục trong năm tháng qua khiến gã trở nên không tỉnh táo. Gã đưa mắt liếc nhìn tấm lưng mai gầy bên cạnh, người gã thương đang say giấc nồng, bình yên và không chút đề phòng. Mái tóc đen dài xõa tung như mạng nhện, thân hình mảnh mai trắng nhợt, vòng eo nhỏ nhắn ẩn hiện dưới lớp áo mỏng khiến cặc gã dựng đứng. Gã mơ hồ cảm nhận được một mùi hương tanh ngọt nồng nàn trong không gian đặc quánh đang mời gọi gã, mời gọi gã đến để chiếm hữu thân xác bên cạnh. Nỗi si mê cuồng dại tích tụ suốt nhiều tháng bùng nổ không kiểm soát. Gã lăn người giam giữ Tương Liễu dưới thân, bàn tay to lớn siết chặt cổ tay mảnh khảnh ép cứng lên đầu giường, thân hình to lớn ấy đè chặt lấy bóng dáng mảnh mai bên dưới đến mức xương cốt kêu răng rắc.
"Ta.. ta không kìm được. Tương Liễu. Ta muốn ngươi, ta muốn hòa làm một với ngươi..."
Gã gầm gừ, giọng nói khàn đặc vì nỗi ám ảnh vặn vẹo. Đôi mắt xanh dương u ám của hắn mở to, phản chiếu hình bóng gã trong màn đêm đen kịt. Bạch Trạch sững người, gã ảo tưởng như lại một lần nữa chìm xuống đáy biển sâu, bị nhấn chìm bởi cơn bão dữ dội kia, đôi mắt hắn vô hồn không có ánh sáng, u tối như đáy vực thẳm khiến gã như chết ngạt. Bất ngờ thay, hắn không phản kháng, mà lại ngoan ngoãn chủ động quấn chặt quanh vòng eo căng cứng của gã. Hông nhỏ chủ động nâng cao, ngoan ngoãn ép chặt khe thịt hồng hào đang rỉ nước rồi cọ mạnh vào con cặc cương cứng đau đớn của gã qua lớp vải mỏng. Khóe môi mỏng của Tương Liễu cong lên thành nụ cười kiều mị quyến rũ chết người, như mỹ nhân ngư cố tình mời gọi gã thủy thủ lạc lối đắm chìm sâu hơn vào biển dục vọng không đáy.
"Ngoan, ta cho ngươi hết."
"Đến đây."
"Làm tình với ta đến chết."
Sợi dây lý trí cuối cùng của Bạch Trạch đứt phựt, gã điên cuồng lao vào ngấu nghiến bờ môi căng mọng đã bức gã đến phát điên nhiều tháng qua, cắn xé nó đến bật máu không thương tiếc. Đôi tay to lớn thô bạo xé rách bộ đồ lam cũ kỹ của hắn, suồng sã vuốt ve từng tất da thịt lạnh tanh, khắc ghi từng đường nét trên thân thể non mềm. Thân thể của Tương Liễu không giống nam nhân bình thường, hạ bộ của hắn thay vì là một cái dương vật nhỏ xinh thì nó lại là một cái khe thịt hồng hào múp míp, nhẵn nhụi không lông đang núp giữa đôi đùi trắng ngần. Bạch Trạch cứng đờ cả người, máu nóng dồn hết xuống phần thân dưới khiến cặc gã càng thêm trướng to. Đôi mắt xanh lam rực rỡ thường ngày giờ đây đục ngầu vì dục vọng, gã nhìn chằm chằm vào hai múi thịt trắng xinh đang khẽ mấp máy tiết dịch kia, rồi không ngần ngại cúi người vùi mặt vào giữa hai đùi non liếm láp hăng say môi thịt đẫy đà. Cái lưỡi thô ráp của gã suồng sã liếm dọc môi lớn, mút mạnh hột le nhỏ nhắn đang núp trong bao âm vật khiến nó dần cương cứng lại rõ rệt. Nụ nhỏ mềm mại ban đầu bị lưỡi gã càng quét, ngậm cắn không ngừng khiến nó dần sưng phồng, cương cứng nhô cao như hạt đậu nhỏ. Gã cắn nhẹ cái hột le đĩ thỏa ấy, kéo mạnh bằng răng rồi thả ra khiến hắn sung sướng bật ra mấy tiếng rên đứt quãng.
Bạch Trạch áp môi vào lỗ lồn đĩ thỏa, húp sạch nước lồn tanh ngọt đang rỉ ra không ngừng, mút mạnh cái hột le cương cứng đến mức khiến nó sưng tấy tím tái. Tương Liễu cong người rên rỉ dâm đãng, hai tay nắm chặt tóc gã kéo mạnh, ép mặt gã sâu hơn vào giữa hai chân, eo nhỏ điên cuồng chà sát cái lỗ đĩ ướt nhẹp lên mặt gã.
"Aaa.. sướng... liếm mạnh hơn nữa đi.. aaa...aa..."
Gã càng liếm càng hăng, răng nanh cắn xé mép môi nhỏ, cái lưỡi đâm rút nhịp nhàng mô tả lại động tác giao phối. Gã đẩy lưỡi sâu hơn vào trong lỗ lồn nông toẹt, chẳng mấy chốc đầu lưỡi thô ráp đã chạm tới màng trinh mỏng manh. Gã liếm quanh lớp màng mỏng dính ấy, ngoáy nhẹ tường thịt đẫy đà rồi dùng lưỡi ấn mạnh chọc thẳng vào màng trinh, liếm láp vị máu tanh ngọt còn ẩn bên trong khiến eo hắn run rẩy dữ dội. Lưỡi gã cọ xát mạnh bạo lên lớp màng mỏng, như muốn xé rách nó bằng miệng trước khi dùng cặc. Tương Liễu bị liếm đến sung sướng cả người, dù là rắn yêu sống đến ngàn năm tuổi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn lên giường với đàn ông, khoái cảm lạ lẫm ập lên đại não khiến khuôn mặt thanh tú của hắn đỏ ửng, đôi mắt xanh u ám mờ đi vì khoái cảm bất tận, lông mi run run theo từng cú liếm. Hắn há miệng thở hổn hển, môi dưới bị cắn mạnh đến rỉ máu, tiếng rên rỉ dâm đãng thoát ra không kìm nén nổi. Bạch Trạch hăng hái đâm lưỡi mạnh hơn vào bên trong lỗ lồn, vừa mút vừa liếm, chà xát màng trinh đến mức nó rung lên, rỉ ra chút máu tươi lẫn với nước dâm. Gã mút chùn chụt, nuốt cả máu trinh lẫn nước lồn tanh nồng vào miệng, như muốn nuốt sống cái lồn đĩ này vào dạ dày. Tương Liễu rên rỉ không ngớt, giọng nói vỡ ra vì khoái cảm quá đỗi lạ kỳ. Khuôn mặt hắn sung sướng, khóe mắt xinh đẹp long lanh nước mắt, má đỏ bừng, miệng há ra thở dốc không ngừng. Thân thể mảnh mai co giật từng cơn, nước dâm trào ra nhiều hơn, phun nhẹ vào miệng gã mỗi lần lưỡi gã chọc ngoáy mạnh bạo vào màng trinh. Cái hột le đĩ thỏa sưng to hết cỡ, giật giật không ngừng dưới từng cú liếm tàn bạo, trong khi màng trinh mỏng dính thì bị lưỡi gã chọc phá đến nhũng hết cả ra, sẵn sàng để bị xé nát hoàn toàn.
Ngoài kia, mưa bão càng lúc càng dữ dội. Sấm chớp lóe lên liên hồi, ánh sáng trắng lạnh cắt ngang màn đêm đen kịt, soi sáng căn nhà cũ qua những khe vách. Tiếng mưa đập rào rào lên mái hiên như muốn xé toạc mọi thứ, sóng biển gầm thét ngoài khơi vọng vào như tiếng quỷ khóc than.
Bên trong căn nhà tối tăm, không khí lại nóng bỏng và dâm đãng trái ngược hoàn toàn với khung cảnh hoang tàn bên ngoài.
Bạch Trạch ngẩng đầu lên khỏi đôi đùi trắng ngần, miệng và cằm dính đầy nước lồn dâm dật lẫn với một ít máu trinh loãng. Đôi mắt xanh của gã long lanh cuồng dại, nhìn xuống Tương Liễu đang thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, nước mắt lưng tròng. Con cặc to lớn gân guốc của gã đã trướng đến phát đau, chĩa thẳng vào cái lỗ lồn sưng tấy ướt đẫm vừa bị liếm nát.
"Ngươi chịu đựng một chút nhé.. đau một chút rồi sẽ hết ngay."
Gã thì thầm bằng giọng nói khàn đặc, nhẹ nhàng an ủi người dưới thân, nhưng tay thì siết chặt cặp đùi múp míp banh rộng phơi bày hoàn toàn cái lồn sưng tấy. Gã đặt đầu khấc to bự như trứng vào miệng lồn đỏ ửng, cạ nhẹ lên hột le cương cứng, rồi nhắm mắt, một phát dập thẳng xuyên thủng cái màng mỏng manh.
Tương Liễu đau đớn kêu lên thảm thiết, nước mắt trào ra không kìm nén nổi. Khuôn mặt thanh tú của hắn méo mó vì đau đớn, đôi mắt u ám mở to, nước mắt tuôn rơi lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp, cảm giác đau thốn như bị xé đôi thân thể khiến hắn khóc nấc, tiếng rên rỉ nỉ non hòa với từng tiếng nấc đứt quãng khiến tim gã bồn chồn. Màng trinh mỏng manh nguyên vẹn của mỹ nhân bên dưới bị con cặc thô to của gã đâm thủng, xé toạc khiến máu trinh nóng hổi tràn ra nhỏ giọt xuống giường, nhuộm đỏ thân cặc thô to. Cảm giác đầy ứ đến tận cổ họng làm hắn buồn nôn, miệng nhỏ khóc lóc rên rỉ mấy từ không rõ nghĩa.
"Đau!... Đau quá, đau chết mất... hức... đầy quá, ta không chịu nổi..."
Hắn nức nở, thân thể mảnh mai co giật từng cơn, lồn non vừa mất đi sự trong trắng co thắt liên tục như muốn đẩy dị vật cứng ngắc kia ra ngoài. Bạch Trạch dừng lại một chút, cặc vẫn cắm sâu trong cái lồn ngập ngụa máu. Gã cúi người hôn nhẹ mí mắt hắn, liếm sạch từng giọt pha lê đang lăn dài trên má. Gã nhẹ giọng an ủi, bàn tay thô ráp xoa bóp nhẹ nhàng vòng eo căng cứng để hắn thả lỏng.
"Ta xin lỗi... Ngoan, cố chịu đựng một chút. Sẽ không đau nữa đâu."
Gã cắn răng kìm nén dục vọng, cố gắng xóa bỏ ý nghĩ đụ chết Tương Liễu ngay trên giường. Con cặc thô to vẫn chôn sâu trong cái lỗ non mềm, từng giọt máu nóng hổi rỉ ra quanh gốc cặc, chảy đầy đôi đùi trắng mịn của hắn. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào của hắn khiến tim gã thắt lại, vừa đau lòng vừa ám ảnh.
"Xin lỗi, ta sẽ nhẹ nhàng. Ngoan, nín khóc nào..."
Gã bắt đầu nhấp nhẹ nhàng, chậm rãi, mỗi lần chỉ rút ra một ít rồi đẩy sâu trở lại, để con cặc to lớn cọ xát nhẹ nhàng bên trong lớp cơ trơn bóng nhẫy. Mỗi cú nhấp đều kéo theo một ít máu trinh hòa lẫn với nước lồn, tạo nên tiếng nước nhóp nhép ở nơi giao hợp. Tương Liễu vẫn khóc nấc từng cơn, thân thể run rẩy mỗi lần gã đẩy vào, nhưng dần dần cơn đau rát bắt đầu chuyển hóa thành một cảm giác lạ lùng, nóng bỏng và tê dại. Hắn cắn môi, nước mắt vẫn rơi, nhưng tiếng khóc nghẹn ngào đã xen lẫn với những tiếng rên khe khẽ.
Bạch Trạch kiên nhẫn điều chỉnh góc độ, gậy thịt thô cứng chậm rãi cọ qua từng nếp gấp bên trong tường thịt. Khi gã tìm được điểm thịt mềm mọng nhất, hơi phồng lên bên trong vách thịt đẫy đà, Tương Liễu đột nhiên giật nảy người, bật ra tiếng rên ngọt ngào như mật rót vào tai gã.
"A!.. Chỗ đó, ở đó sướng..."
Hắn thở hổn hển, đôi mắt xanh u ám long lanh nước mắt và tràn đầy dục vọng. Gã nhận ra ngay, trong đáy mắt gã lóe lên sự ám ảnh điên cuồng. Gã dập mạnh hơn vào đúng điểm nhạy cảm ấy, mỗi cú thúc đều chôn sâu đến tận cùng. Tương Liễu dần quen với nhịp điệu thô bạo của gã. Hắn chủ động vòng tay ôm chặt lấy cổ gã, đôi chân dài trắng ngần vòng quanh thắt lưng gã như con rắn. Thân nhiệt của hắn, vốn luôn lạnh ngắt như xác chết dưới đáy biển, lúc này đây lại bắt đầu nóng dần lên một cách quái dị. Da thịt trắng nhợt ban đầu lạnh buốt giờ chuyển sang màu hồng nhợt nhạt, rồi nóng ran như người bị sốt, cái nóng lan dần từ cái lỗ đĩ đang bị địt đến tòe cả thịt ra khắp người. Toàn thân hắn quấn chặt cả người Bạch Trạch như một con rắn thực thụ. Hắn gặm cắn dái tai gã một cách dâm đãng, lưỡi nhỏ liếm láp khắp vành tai rồi cắn mạnh, kéo giãn da thịt, nỉ non bên tai gã bằng chất giọng ngọt ngào đầy đĩ điếm.
"Phu quân, ta thấy sướng lắm... phu quân à, mạnh lên..."
"Chàng giỏi lắm, phu quân của ta."
Hai chữ "phu quân" thoát ra từ môi hắn khiến Bạch Trạch càng thêm ám ảnh, ám ảnh đến mức điên cuồng. Gã muốn cắn, muốn nuốt, muốn xé xác con điếm dâm dật này mà nuốt trọn vào bụng, nuốt trọn đến mảnh xương trắng toát cuối cùng, để hắn và gã có thể hòa làm một mãi mãi. Gã gầm gừ, giọng nói trầm thấp đầy chiếm hữu và si mê cuồng loạn, hành động dưới thân gã càng thêm điên cuồng khi cảm nhận được thân nhiệt của hắn đang tăng lên một cách rõ rệt. Gã cúi người, cắn mạnh cần cổ Tương Liễu đến bật máu, tham lam mút mạnh từng tấc da thịt non mềm, để lại những vết tím đỏ chói mắt. Bàn tay xoa bóp bầu ngực phẳng lì rồi véo mạnh núm vú nhỏ nhắn làm nó dựng đứng như hạt đậu non. Sau đó, gã lại cúi người bú mút ngấu nghiến, cắn mạnh đầu ti hồng hào như muốn cắn đứt cả nó. Tương Liễu bật ra tiếng cười dâm đãng, quấn chặt thân thể gã hơn, như muốn trói gã vào cơ thể chính mình. Hắn đưa tay vuốt ve mái đầu xanh trắng, hôn nhẹ lên đó. Khóe mắt đỏ ửng lóe lên một tia đắc thắng.
Con mồi của hắn đã sa chân vào đầm lầy tăm tối, sâu đến mức không thể quay đầu.
Ánh chớp lại lóe lên, chiếu sáng căn phòng bằng những tia sáng chớp nhoáng, con rắn yêu quấn chặt lấy con mồi của mình như muốn nuốt chửng, tiếng rên rỉ cầu hoan vang lên không ngớt trong căn phòng tràn ngập mùi tình dục. Còn Bạch Trạch thì đã hoàn toàn bị mê hoặc, vừa yêu vừa ám ảnh, vừa trân quý vừa muốn hủy hoại hoàn toàn thân thể trong vòng tay mình.
Bạch Trạch dập càng lúc càng điên cuồng, con cặc to lớn gân guốc ra vào dồn dập trong cái lỗ đĩ tham lam của hắn, nước lồn thơm ngọt như mật chảy đầy như cái van hỏng, bắn tung tóe thấm ướt bụng dưới của gã, thấm ướt cặp đùi trắng mịn của hắn, thấm ướt cả mảng giường tre bên dưới. Con cặc gân guốc ấy tham lam vùi vào sâu hơn cái lỗ đĩ thỏa ấy, sâu đến mức chạm hẳn vào miệng tử cung e ấp. Mỗi cú thúc đều va mạnh vào miệng tử cung, như muốn đâm thủng lớp thịt mỏng manh ấy. Gã vừa yêu hắn đến mức muốn cưng nựng, vừa ám ảnh đến mức muốn xé nát hắn ra mà nuốt chửng hoàn toàn.
Gã siết chặt cái eo nhỏ nhắn đến tím bầm, dùng toàn bộ sức lực địt vào cái lồn dâm dật đĩ thỏa ấy như người mất trí. Cặc gã ngoáy sâu vào tử cung, đâm mạnh không ngừng. Tương Liễu cong người dữ dội, lồn non co thắt kinh hoàng, miệng nhỏ thở dốc rên rỉ đến không khép nổi, bên dưới phun nước dâm nóng hổi tưới đẫm thân cặc, mùi hương tanh ngọt lan tỏa, hòa quyện với không khí đặc quánh mùi tanh của máu.
"Em bắn nhiều quá.. Tương Liễu, thân thể em thành thật hơn em nhiều."
Bạch Trạch nở nụ cười trầm thấp, trong mắt chỉ toàn là điên cuồng và chiếm hữu vặn vẹo. Gã dập thêm vài cú mạnh bạo cuối cùng, cặc to co giật dữ dội, rồi bắn thẳng dòng tinh đặc quánh nóng hổi vào sâu tận tử cung. Dòng tinh nóng phun xối xả, đổ đầy nghẹn ứ khoang tử cung mỏng manh đến mức tràn cả ra ngoài, hòa lẫn với nước dâm đang phun không ngừng của hắn. Gã vẫn tham lam dập thêm vài cái nhẹ nhàng sau khi xuất hết, như muốn chôn hết tinh trùng sâu hơn vào trong hắn, vừa ngấu nghiến đôi môi sưng tấy vừa siết chặt lấy thân thể run rẩy dưới thân. Đôi mắt của gã sáng rực, lấp lánh nỗi ám ảnh kinh hoàng trong đôi con ngươi màu xanh biếc trong vắt. Tương Liễu vẫn quấn chặt lấy gã, lồn dâm co thắt liên hồi ngậm chặt từng giọt tinh nóng bỏng. Nước lồn tanh ngọt vẫn rỉ ra từng đợt nhỏ, thân thể nóng ran run rẩy trong khoái lạc tột độ.
Ngoài trời, sấm sét vẫn vang vọng không ngừng, ánh chớp sáng rực soi rõ cảnh hai thân thể quấn chặt không ngừng trong căn phòng bừa bộn.
Sau đêm mưa bão ấy, hai người chìm đắm trong hoang dâm vô độ. Ngày nào Bạch Trạch cũng không kiềm chế nổi, gã đè Tương Liễu ra trên giường tre, trên bàn, bên cửa sổ, hay thậm chí là cưỡng hiếp hắn ngay tại bãi biển vắng người. Gã cưỡng bức hắn bằng dục vọng si mê điên cuồng, đút no cái lỗ lồn dâm dục bằng tinh dịch từ sáng đến tối.
Ban đầu, Tương Liễu vẫn còn hứng thú với dục vọng mới lạ này. Hắn chủ động quấn chặt lấy gã như rắn, rên rỉ dâm loằn, chủ động dạng chân đón nhận từng cú thúc hung bạo, ngoan ngoãn phun nước dâm nóng hổi mỗi khi gã đụ nát tử cung. Thân thể lạnh lẽo của hắn dần nóng ran vì dục vọng, lỗ lồn non mềm ban đầu vì bị lạm dụng liên tục mà trở nên sưng tấy, đỏ tươi chín rục như cái lồn đĩ đã bị xài nát hàng trăm lần.
Nhưng dần dần, Tương Liễu bắt đầu cảm thấy chán. Khoái lạc xác thịt không còn đủ sức giữ chân hắn nữa. Dù hắn vẫn nằm yên, vẫn để gã sử dụng mình như con búp bê, vẫn ngoan ngoãn siết chặt lồn, nhưng trong đôi mắt u ám ấy là sự nhàm chán đến cực điểm. Màn kịch này có lẽ đã đến lúc hạ màn rồi.
Và một đêm mưa bão khác lại kéo đến, gió vẫn gào thét, sấm sét vẫn chớp giật điên cuồng. Bạch Trạch lại đè hắn xuống giường như mọi đêm, con cặc to lớn đâm xuyên lỗ lồn đỏ tươi, địt đến nát bấy cái lỗ dâm đãng. Tương Liễu để mặc cho gã chơi chán, để mặc gã rên rỉ xuất đầy tử cung mình. Hắn kiên nhẫn chờ đợi cơn cực khoái của gã qua đi, rồi mới từ từ ngồi dậy, giọng nói hắn vang lên, trầm thấp và ảm đạm.
"Ngươi có thực sự yêu ta không?"
Bạch Trạch thở hổn hển, đôi mắt xanh đỏ hoe vì si mê, gật đầu điên cuồng.
"Yêu. Ta yêu em hơn tất thảy. Tương Liễu, ta yêu em bằng cả tâm can."
Tương Liễu nhìn gã một lúc lâu, khóe miệng cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo. Hắn vươn tay ôm lấy bờ vai vững chắc của gã, như con rắn độc quấn quanh con mồi, nhẹ nhàng thì thầm vào lỗ tai gã.
"Vậy ngươi có sẵn lòng dâng hiến tất cả cho ta không? Tim ngươi, não ngươi, máu thịt của ngươi... ta muốn tất cả. Ngươi có nguyện dâng hiến toàn bộ vì ta không?"
Bạch Trạch quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn. Gã vùi đầu vào cái bụng phẳng lì, giương đôi mắt xanh trong vắt tràn ngập ám ảnh nhìn vào đôi đồng tử xám xịt của Tương Liễu. Giọng gã khàn đặc, run rẩy vì xúc động.
"Ta nguyện ý. Ta nguyện dâng hiến toàn bộ bản thân mình cho em. Em muốn gì cũng được, làm ơn, đừng rời xa ta."
Tương Liễu cười khẩy. Thân hình mảnh mai yếu ớt của hắn bắt đầu thay đổi. Da thịt trắng nhợt mọc thêm vài cái vảy xanh đen óng ánh, thân dưới uốn éo biến thành đuôi rắn đen khổng lồ quấn chặt lấy thân gã. Mái tóc đen dài điểm thêm vài sợi bạc trên thái dương. Đôi mắt xanh u ám biến thành màu đỏ tươi rực rỡ, đồng tử dựng đứng sắc lạnh như loài rắn độc.
Bạch Trạch ngẩn người nhìn hắn, đôi mắt xanh long lanh run rẩy một cách mãnh liệt. Gã nở nụ cười méo mó, vươn tay vuốt ve gương mặt thanh tú sắc lạnh đã ám ảnh gã hằng đêm.
"Ta.. ta biết mà. Em, là em. Em chính là mỹ nhân ngư đã cứu ta khỏi đáy biển tăm tối đó. Ta nhớ rồi, ta nhớ ra rồi. Tương Liễu, em đẹp quá..."
Ánh mắt gã ngập tràn tình yêu méo mó, vừa nồng nàn chân thành vừa cuồng nhiệt đến mức bệnh hoạn. Gã nhìn con rắn yêu khổng lồ trước mặt không chút sợ hãi, trong mắt chỉ toàn là sự ngưỡng mộ và yêu thương tuyệt đối.
"Ngươi đúng là kẻ ngu ngốc nhất mà ta từng gặp."
"Ngươi biết không, con mồi càng si mê ta, thịt của nó sẽ càng ngon hơn."
"Ngươi chính là con mồi cực phẩm của ta."
Tương Liễu cười khẩy. Đuôi rắn lạnh lẽo siết chặt toàn thân gã đến mức xương sườn kêu răng rắc. Hắn cúi xuống, vươn hàm răng sắc nhọn cắn phập vào hốc mắt trái của gã. Máu nóng tanh tưởi phun trào thành dòng đỏ tươi trên mặt gã. Hắn moi móc ngón tay dài ngoằng vào sâu trong hốc mắt, ngoáy mạnh, rồi kéo đứt từng sợi dây thần kinh và mô mềm một cách chậm rãi. Con mắt bên trái bị móc ra hoàn toàn, vẫn còn dính dây chằng trắng đục lủng lẳng, hắn vui vẻ ngậm lấy, nghiến mạnh. Vỏ mắt giòn tan vỡ vụn, chất lỏng màu đỏ tanh nồng trào ra giữa hai hàm răng. Hắn nhai chậm rãi, thưởng thức hương vị mặn chát của nỗi si mê ngu muội.
Bạch Trạch rên rỉ đau đớn, thân thể co giật dữ dội nhưng gã vẫn ngoan cố ôm lấy phần thân trên của hắn, bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc tơ mềm. Gã nở nụ cười đứt quãng, giọng nói tràn ngập sự cuồng si ngây dại.
"Ăn đi em... ăn hết tất cả của ta đi... Tương Liễu của ta, ta yêu em.. ta muốn hòa làm một với em..."
Tương Liễu xé toạc lồng ngực vạm vỡ bằng những cái vuốt đen ngòm sắc nhọn. Da thịt săn chắc bị xé rách toang hoang, để lộ ra lớp cơ đỏ tươi bóng loáng và xương sườn trắng hếu bên trong. Máu me chảy ra lênh láng, mùi tanh nồng của máu tràn ngập khắp căn nhà nhỏ. Hắn luồn tay sâu vào khoang ngực nóng hổi, ngón tay móc qua lớp mỡ, tìm đến quả tim đang đập loạn nhịp vì đau đớn và vì say mê của gã.
Hắn kéo quả tim ra ngoài, khối thịt ấy đỏ sẫm, nóng rực, vẫn còn co thắt yếu ớt trong lòng bàn tay vảy phủ. Bạch Trạch đưa tay run rẩy chạm vào quả tim của chính mình, tự nguyện dâng lên cho hắn lần cuối, đôi mắt xanh còn lại ngập tràn tình yêu méo mó bệnh hoạn, nhìn chăm chăm vào hắn, cố gắng khắc ghi từng đường nét của người gã thương.
Hắn cắn mạnh vào quả tim. Máu phun tung tóe bắn đầy mặt hắn. Tiếng răng day nghiến thịt tim mọng máu vang lên ghê rợn. Thịt tim tan chảy trong miệng, vị ngọt của sự ngu muội và ám ảnh khiến hắn khoái trá run rẩy cả người. Hắn nuốt chửng nó, rồi lại tiếp tục moi gan, moi phổi, xé từng miếng thịt ngực, thịt vai, cánh tay vạm vỡ của gã mà tận hưởng từng thớ cơ nóng hổi một cách chậm rãi ngon lành.
Hắn đã đúng. Thịt của những kẻ mê đắm ngu muội luôn là ngon nhất.
Tương Liễu vô cùng hài lòng, hắn nuốt nốt miếng thịt cuối cùng vào dạ dày, lau máu trên miệng bằng mu bàn tay đen nhánh. Hắn buông thi thể gã nằm co quắp trên giường, lồng ngực bị xé toang, hai hốc mắt trống rỗng, nội tạng lộ ra ngoài, máu me ngập sàn. Hắn nhìn chăm chăm vào thi thể một lúc, rồi cười khẩy lạnh lẽo.
"Bạch Trạch à, ta cũng rất may mắn mới có cơ hội nếm được thứ thịt ngon đến vậy."
Hắn hóa thành sương mù đen đặc, bò ra khỏi căn nhà, biến mất vào đại dương tăm tối. Mưa bão vẫn gào thét, chôn vùi tất cả mọi thứ.
___________________________________________
Tương Liễu trở về hang động sâu thẳm dưới đáy biển Ngụy Đô, nơi chỉ có bóng tối vĩnh cửu cùng áp lực nước nặng nề và sự cô độc ngàn năm. Hắn cuộn tròn thân rắn khổng lồ trên nền đá lạnh lẽo, liếm sạch chút máu còn vương trên môi, hắn cảm thấy thỏa mãn vô cùng. Bạch Trạch chỉ là một miếng mồi cực phẩm mà hắn tình cờ nhặt được. Một con cừu ngu ngốc tự nguyện đâm đầu vào miệng rắn. Hắn không hề nghi ngờ gì cả.
Nhưng mớ tinh dịch tanh tưởi nóng hổi mà gã đổ đầy vào tử cung hắn trong những đêm hoang dâm ấy đã lặng lẽ nảy mầm.
Nhiều tuần sau, Tương Liễu bắt đầu cảm thấy được sự khác lạ. Tử cung hắn nặng và nóng bức một cách khó chịu. Hắn cố gắng dùng yêu lực để xóa bỏ thứ ấy, nhưng nó vẫn bám víu lấy hắn dai dẳng như lời nguyền từ con mồi đã chết. Hắn cười nhạt, xem đó chỉ là tàn dư vô nghĩa. Thế nhưng cái thứ trong bụng hắn ngày càng lớn mạnh, hút lấy sinh lực của hắn, khiến hắn không thể phá hủy được nữa.
Tương Liễu đã mang thai rồi. Mang thai con của Bạch Trạch.
Hắn chỉ đành bất lực ngậm ngùi.
Đêm ấy, dưới đáy biển sâu hun hút, áp lực nước đè nặng lên thân thể rắn yêu, Tương Liễu bắt đầu chuyển dạ. Hắn cuộn tròn thân mình trong hang động phủ rong rêu đen đặc, móng vuốt cào cấu lung tung vào vách đá, để lại những vết xước sâu hoắm. Đau đớn lan tỏa từ tử cung, dữ dội và dai dẳng. Hắn siết chặt hàm răng sắc nhọn, đuôi quất mạnh vào nền đá lạnh lẽo.
"Cút ra ngay... đồ thừa thãi.."
Hắn gầm gừ, giọng nói khàn đặc lẫn trong bọt khí nước biển. Cơn đau quặn thắt dâng cao. Cái lồn đỏ ửng giãn ra kinh hoàng, lớp thịt đỏ chín rục bị xé toạc một lần nữa. Hắn rên rỉ, nửa cảm thấy sung sướng nửa cảm thấy ghê tởm tột độ. Quả trứng đầu tiên trượt ra chậm rãi, ướt át, dính đầy chất dịch tanh nồng của tử cung và máu loãng. Nó to bằng quả đầu người, vỏ trứng cứng cáp màu xanh đen óng ánh lấp lánh dưới ánh sáng phát quang của mấy cây rong biển. Hắn dùng đuôi đẩy mạnh, ép nó chui ra hoàn toàn. Máu và nước ối trào ra từ lỗ lồn rách nát, loãng đi trong dòng nước lạnh buốt.
Cơn đau chưa dừng. Quả trứng thứ hai lớn hơn, kẹt lại khiến hắn đau đến mức chảy vài giọt nước mắt lấp lánh. Tương Liễu cắn răng, móng vuốt luồn xuống rạch nhẹ mép lồn để mở rộng đường ra. Hắn rên lên đau đớn khi quả trứng thứ hai trượt ra, chạm nhẹ vào quả đầu tiên. Hai quả trứng đen bóng loáng nằm yên bên cạnh nhau trên nền hang đá lạnh lẽo.
Hắn nằm đó, thở hổn hển, lồn giãn rộng rỉ đầy máu và dịch ối. Nhìn hai quả trứng, hắn không thấy vui mừng hay thương yêu. Chỉ có sự bực tức nặng nề và một nỗi ám ảnh mơ hồ đang dần len lỏi trong tâm trí hắn.
Vài ngày sau, hai quả trứng nở.
Vỏ trứng nứt toác dưới sức ép từ bên trong. Từ quả thứ nhất chui ra một bé trai nhỏ nhắn, làn da trắng nhợt, mái tóc lấp lánh màu xanh trắng ướt sũng. Đôi mắt nó mở ra, xanh long lanh, sáng rực, trong vắt và thuần khiết, hệt như gã. Đứa bé gái từ quả thứ hai cũng vậy. Bọn chúng giống hệt Bạch Trạch.
Tương Liễu biến về hình người, thân hình mảnh mai ngồi thu mình trước hai đứa trẻ. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh trong vắt của chúng.
Ám ảnh dâng trào trong hắn như thủy triều.
Hắn không yêu Bạch Trạch. Hắn chưa từng yêu. Gã chỉ là món đồ chơi hắn tình cờ nhặt được. Thế nhưng đôi mắt ấy, đôi mắt si mê điên cuồng đã nhìn hắn suốt những ngày tháng ấy, giờ đây đang nhìn hắn qua hai đứa con. Chúng khóc oe oe, tiếng khóc vang vọng trong hang động tối tăm. Mỗi lần chúng mở mắt, Tương Liễu lại mơ hồ cảm thấy gã đang ở đó, gã thủy thủ vạm vỡ si mê hắn đến mức dâng hiến tất cả tim gan, thì thầm những lời cuồng dại trong đêm khi gã đổ đầy tinh trùng vào tử cung hắn.
"Ngươi... vẫn chưa chết sao?"
Hắn thì thầm, giọng nói đầy căm ghét và bất lực. Hắn đưa bàn tay lạnh toát chạm vào bầu má phúng phính của đứa bé trai. Da thịt mềm mại, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với sự lạnh lẽo của đáy biển. Đôi mắt xanh long lanh nhìn hắn, vô tội, nhưng cũng như đang buộc tội. Chúng nhắc nhở hắn, rằng hắn mãi mãi sẽ không bao giờ có được tự do mà bản thân hằng mong muốn.
Tương Liễu ôm hai đứa bé vào lòng một cách máy móc. Chúng nép vào thân thể lạnh buốt của hắn, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm. Đôi mắt xanh của chúng vẫn long lanh, sáng rực trong bóng tối vĩnh cửu.
Hắn nở một nụ cười méo mó, đầy chán ghét và tuyệt vọng. Cuộc đời dài vĩnh cửu của hắn sẽ vĩnh viễn bị giam cầm bên dưới đáy biển tăm tối này.
Hắn vĩnh viễn không thể chạm tới mặt trời mà hắn hằng mơ ước.
Tương Liễu cuộn tròn thân rắn quanh hai đứa trẻ, che chắn chúng khỏi dòng nước lạnh lẽo. Đáy biển vẫn tối tăm, áp lực vẫn đè nặng. Và đôi mắt xanh ấy vẫn sẽ mãi mãi ám ảnh hắn đến tận cùng linh hồn.
"Ngủ ngoan nhé."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co