Chương 1
Tôi chọn cách chấm dứt sự tồn tại của mình vào một ngày lặng lẽ, tôi nhắm mắt, mong chờ một hư vô vĩnh cửu, nhưng định mệnh lại ném tôi vào một hình hài mới mang tên Lụy Nguyệt ở một thế giới mà tiên phàm cách biệt.”Khi mở mắt ra một lần nữa, đập vào mắt ta không phải là hư vô mà là một cung điện tráng lệ, tiên khí lượn lờ như sương khói. Ta hoang mang, lo lắng, nhưng rồi một vòng tay ấm áp đã ôm lấy ta. Đó là mẫu thân của ta kiếp này.
Bà đối xử với ta ôn nhu vô cùng, hệt như người mẹ ở kiếp trước, khiến ta không khỏi dâng lên một nỗi chua xót: Một kẻ như ta, dù là kiếp trước hay kiếp này, liệu có đáng được yêu thương như thế?
Suốt mấy tháng ròng, ta sống trong sự chăm sóc chu đáo của mẫu thân và các thị nữ. Họ mặc cho ta những bộ y phục lộng lẫy nhất, cho ta uống linh nhũ quý giá dù ta chẳng thấy đói. Tuy nhiên, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng phụ thân đâu. Qua những câu chuyện phiếm của người hầu, ta biết mình sinh ra đã có tu vi Trúc Cơ. Với phàm nhân, đó là kỳ tích, nhưng với dòng máu của một Tiên Vương, thiên phú ấy lại bị coi là tầm thường khi so với đại ca – người vừa chào đời đã đạt tới Nguyên Anh cảnh.
Ta vẫn mang cái tên cũ: Trưởng Tôn Lụy Nguyệt. Mỗi khi nghe ai đó gọi tên mình, lòng ta lại rung động mãnh liệt.
Phụ thân ta là Thái Hư Tiên Vương – Trưởng Tôn Hàn Uyên, đệ tử của U Hải Tiên Đế. Ông mang trên vai mối thù diệt tộc của đế tộc Trưởng Tôn năm xưa. Sau mười vạn năm khổ luyện để đạt đến cảnh giới Tiên Vương, vì muốn gây dựng lại huyết mạch và tìm kiếm cơ hội báo thù, ông bắt đầu khai chi tán diệp. Mẫu thân ta hay mẹ của đại ca cũng chỉ là phận thị thiếp của ngài ấy dùng để khai chi tán diệp lúc rảnh rỗi trong hành trình phục hận của ngài mà thôi.”
Ta và đại ca vốn dĩ không được sinh ra để gánh vác đại nghiệp hay nhận lấy sự kỳ vọng trả thù cho gia tộc. Trong mắt phụ thân, chúng ta chẳng qua chỉ là kết quả của việc 'khai chi tán diệp', là những quân cờ nhỏ bé nhằm khôi phục lại dòng máu Trưởng Tôn trong lúc ngài rảnh rỗi giữa những lần bế quan.
Ngài vẫn mải miết trên con đường tìm kiếm đại đạo vĩnh hằng, còn sự hiện diện của chúng ta chỉ như một việc vặt vãnh bên lề cuộc đời ngài. Ta – một kẻ mang thiên phú Trúc Cơ tầm thường, lại càng trở nên vô giá trị trong cái kế hoạch phục hưng hờ hững ấy. Hóa ra, dù ở kiếp nào, ta cũng chỉ là một sự tồn tại dư thừa, không hơn không
"Nhưng ngẫm lại, như thế này cũng tốt. Ta không cần phải cố gắng, bởi ta sợ nhất là cảm giác bị người khác đặt kỳ vọng rồi lại nhìn họ thất vọng về mình. Cái cảm giác vắt kiệt bản thân để thỏa mãn mong đợi của ai đó, để rồi cuối cùng chỉ nhận lấy sự bất lực và ngột ngạt... ta đã nếm đủ ở kiếp trước rồi.
Chi bằng cứ làm một 'linh vật' vô dụng, một kẻ ăn không ngồi rồi trong cung điện nguy nga này. Phụ vương và mẫu thân có thể nuôi ta cả đời, mà thực ra với cái thiên phú Trúc Cơ lẹt đẹt này, nói không chừng ta còn tan thành mây khói trước cả khi họ bận tâm đến sự tồn tại của ta. Một kẻ đoản thọ nấp dưới bóng đại thụ vĩnh hằng, chẳng phải là sự an toàn tuyệt đối sao?”
"Mẫu thân thường vuốt tóc ta, thở dài bảo rằng ta giống bà, không thừa hưởng được vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của phụ vương. Bà tự nhận nhan sắc mình chỉ ở tầm trung, dù trong mắt ta, bà và các tỳ nữ xung quanh đều xinh đẹp như tiên tử. Bà thương ta thiên phú kém cỏi, dung mạo lại chẳng xuất chúng, nên càng đối xử với ta ôn nhu hơn, như muốn bù đắp cho đứa con tội nghiệp này.
Năm ta ba tuổi, Thái Hư Tiên Vương đột ngột ghé thăm, có lẽ ngài chợt nhớ ra mình còn có những đứa con đang lớn lên trong cung cấm. Ta nghe cung nữ xầm xì rằng mình đã có thêm một muội muội và một đệ đệ vừa chào đời.
Giữa cung điện lộng lẫy, ta cùng mẫu thân và các tỳ nữ quỳ rạp hành lễ. Khi ngước nhìn, ta nín thở trước gương mặt sắc sảo đến cực hạn của ngài—một vẻ đẹp lạnh lùng, không chút cảm xúc. Đôi mắt ngài nhìn chúng ta như nhìn vào không khí, tỏa ra khí thế nghễ nghế chúng sinh khiến da thịt ta run rẩy. Phụ vương thật đáng sợ. Sau khi hành lễ, ta chỉ biết túm lấy vạt áo mẫu thân, lén lút nhìn ngài từ sau lưng bà. Ngài chỉ liếc qua ta một cái hờ hững, hỏi thăm vài câu lấy lệ rồi xoay người rời đi, để lại một khoảng không gian vắng lặng đến nghẹt thở.”
Năm ta lên sáu, ta bắt đầu được đưa đến học đường. Ban đầu chỉ có ta và đại ca, nhưng từ năm ta sáu tuổi đến chín tuổi, số lượng huynh đệ tỷ muội trong cung cứ thế tăng dần. Ta có thêm bốn vị muội muội và sáu vị đệ đệ, trong đó có cả một cặp song sinh.
Bọn họ đều là những thiên tài thực thụ, vừa sinh ra đã mang tu vi Nguyên Anh, dung mạo rực rỡ thoát tục đúng như lời mẫu thân nói: Bà không xinh đẹp bằng các phi tần khác, và ta cũng chẳng thể sánh bằng những đứa trẻ này. Tuy nhiên, kỳ lạ là không một ai bắt nạt hay cười nhạo vẻ ngoài 'tầm thường' của ta.
Họ thường rủ ta chơi cùng, nhưng có lẽ vì ký ức từ kiếp trước quá nặng nề, ta chẳng thể nào hòa nhập nổi. Trong khi họ nô đùa, ta chỉ thích ngồi một góc lật xem ngọc giản, đắm mình vào những điệu nhạc và hình ảnh ca múa cổ xưa, nhốt mình trong thế giới riêng biệt.
Từ năm ta mười tuổi, không còn đứa trẻ nào được sinh ra nữa. Nghe nói phụ vương chẳng còn mặn mà với hậu cung. Ta có cảm giác việc ngài xuất hiện trong những năm qua chỉ như đang thực hiện một 'nhiệm vụ' bắt buộc. Ngài sinh ra chúng ta chỉ để khai chi tán diệp, hồi sinh lại dòng tộc Trưởng Tôn đã lụi tàn, rồi lại lạnh lùng quay bước trên con đường tìm kiếm đại đạo cô độc của mình.”
Một ngày nọ, khi đám huynh đệ tỷ muội đang hăng say diễn luyện thần thông để mong được các trưởng lão khen ngợi, thì Thái Hư Tiên Vương bất ngờ xuất hiện. Ngài đứng đó, giữa hư không, khí thế như vực sâu vạn trượng khiến vạn vật trong học đường bỗng chốc lặng tờ.
Trong khi những đứa con khác vội vã hành lễ, cố gắng phô diễn thiên tư rực rỡ nhất trước mặt phụ thân, thì ta lại đang thu mình trong góc tối, say sưa lật xem ngọc giản về những điệu múa cổ xưa. Khi nhận ra bóng dáng cao lớn ấy, tim ta như ngừng đập. Nỗi sợ hãi từ linh hồn một kẻ nhút nhát lại trỗi dậy, ta vội vàng rụt tay lại, lóng ngóng trốn sau lưng đại ca — người có tu vi Nguyên Anh vững chãi nhất.
Ta run rẩy nắm chặt lấy tay áo đại ca, cúi gầm mặt không dám ngước lên. Thế nhưng, ta có thể cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo như băng tuyết đang găm chặt vào mình. Trưởng Tôn Hàn Uyên nheo mắt. Ngài nhìn đứa con trai vốn dĩ 'tầm thường' kia đang dựa dẫm vào người khác, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay đại ca nó với vẻ tin tưởng tuyệt đối. Một cảm giác khó chịu lạ lùng nảy sinh trong lòng vị Tiên Vương vĩnh hằng ấy: Tại sao đứa trẻ mang huyết mạch của ngài lại sợ hãi ngài đến thế, nhưng lại có thể thân mật với kẻ khác ngay trước mắt ngài?”
Để mạch truyện "vụng trộm" sau này trở nên logic, tôi cần xây dựng sự biến chuyển trong lòng Thái Hư Tiên Vương:
Sự chiếm hữu của kẻ mạnh: Tiên Vương vốn dĩ coi các con là "công cụ" khai chi tán diệp. Nhưng khi thấy một món "đồ chơi" (Lụy Nguyệt) do mình tạo ra lại sợ mình và bám víu kẻ khác, bản năng chinh phục và chiếm hữu của một vị đại năng sẽ bị kích thích.
Nét đặc biệt của Lụy Nguyệt: Sự "vô dụng" và "nhút nhát" của Lụy Nguyệt vô tình tạo ra một khoảng trống mà những đứa con thiên tài khác không có. Những đứa trẻ kia nhìn ngài với sự sùng bái mặc dù chúng vẫn trong lòng run rẩy và sợ hãi nhưng ngài không quan tâm , còn Lụy Nguyệt nhìn ngài như một con thú nhỏ nhìn thấy kẻ săn mồi. Chính sự "sợ hãi" ấy lại làm ngài cảm thấy khó chịu là thứ kết nối họ mạnh mẽ nhất.
Buổi diễn luyện kết thúc, huynh đệ tỷ muội lần lượt lui bước, đại ca và các đệ đệ muội muội cũng chỉ có thể ái ngại nhìn ta một cái với ánh mắt thương mà khong giúp được gì rồi rời đi theo lệnh của giáo tập. Không gian rộng lớn của học đường giờ đây chỉ còn lại ta và bóng dáng cao lớn, lạnh lẽo như tạc từ băng nghìn năm của Thái Hư Tiên Vương.
Ngài đứng đó, gương mặt tuấn mỹ không một gợn sóng, đôi mắt nhìn ta hờ hững như nhìn vào hư không. Thế nhưng, áp lực vô hình từ ngài khiến đôi chân ta như nhũn ra.
— 'Lại đây.' — Giọng nói ngài trầm thấp, không mang theo chút nhiệt độ nào.
Ta run rẩy, từng bước khó nhọc tiến về phía ngài, đầu cúi thấp đến mức chỉ thấy được mũi giày thêu chỉ vàng rực rỡ của vị Tiên Vương. Bàn tay ta siết chặt chiếc ngọc giản lén xem lúc nãy, mồ hôi lạnh thấm đẫm lòng bàn tay.
— 'Đưa ta xem.’
Một bàn tay thon dài, trắng trẻo với những khớp xương rõ ràng vươn ra trước mặt ta. Ta không dám phản kháng, khép nép dâng món đồ 'vô dụng' ấy lên. Ngài nhận lấy, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay ta. Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến ta rùng mình. Ngài không kiểm tra tu vi Trúc Cơ yếu ớt của ta, cũng không hỏi về tiến độ tu luyện, mà lại im lặng soi xét những hình ảnh ca múa tầm thường trong ngọc giản.
Không gian rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc. Ta có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập loạn nhịp trong lồng ngực. Tại sao ngài lại giữ ta lại? Tại sao ngài lại quan tâm đến thứ rác rưởi này? Cảm giác bị đôi mắt bệ nghễ chúng sinh ấy khóa chặt khiến ta chỉ muốn tan biến ngay tại chỗ.”Ngài cầm chiếc ngọc giản, đôi ngón tay thon dài lướt qua những hình ảnh ca múa phù hoa mà ta hằng yêu thích, rồi hờ hững trả lại. Nhưng khi ta vừa định run rẩy đón lấy, một bàn tay khác đã bất ngờ vươn tới.
Ngón trỏ và ngón cái của ngài, lạnh buốt như băng tuyết vạn năm, đột ngột nâng cằm ta lên.
Ta giật mình, toàn thân cứng đờ. Cú chạm ấy không hề mạnh bạo, nhưng lại mang theo sức nặng của một vị Tiên Vương, khiến ta không cách nào cúi đầu lẩn tránh. Ta buộc phải nhìn thẳng vào đôi mắt không đáy của ngài — nơi sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao tĩnh mịch và chết chóc.
'Hóa ra, con lại thích những thứ phù phiếm này hơn là trường sinh sao?'
Giọng nói ngài vang lên ngay sát đỉnh đầu, trầm thấp và đầy ẩn ý. Ta sợ đến mức hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, đôi mắt ngấn lệ nhòe đi vì kinh hãi. Ta cố gắng đánh mắt sang hướng khác, không dám đối diện với diện mạo sắc sảo đến cực hạn ấy, nhưng đôi tay ngài vẫn giữ nguyên vị trí, ép ta phải phủ phục dưới ánh nhìn của ngài.
Những giọt nước mắt trực trào nơi khóe mắt, ta run rẩy như một chiếc lá trước cơn bão lớn. Trong lòng ta chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Ngài đang coi thường ta, ngài đang ghi nhớ sự vô dụng này của ta. Cảm giác bị lột trần mọi bí mật dưới tầm mắt của kẻ đứng đầu vạn vật khiến ta chỉ muốn bật khóc thật lớn để cầu xin sự tha thứ.”
"Trước sự run rẩy đến tội nghiệp của ta, Thái Hư Tiên Vương vẫn giữ nguyên vẻ mặt lãnh đạm như băng tuyết ngàn năm. Thế nhưng, trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một tia gợn sóng lạ lùng chợt lóe lên rồi biến mất.
Việc một vị đại năng vốn dĩ vô cảm trước sự "yếu đuối" của các phi tần, nhưng lại nảy sinh sự tò mò lạ lùng trước sự "dễ vỡ" của Lụy Nguyệt chính là chìa khóa mở ra mối quan hệ cấm kỵ sau này.Sự khác biệt của Lụy Nguyệt: Những phi tần yếu đuối thường là "diễn" để lấy lòng ngài, hoặc thực sự hèn mọn. Nhưng sự yếu đuối của Lụy Nguyệt lại đến từ một linh hồn lạc lõng, tự ti và hoàn toàn không mong cầu sự chú ý của ngài. Chính sự "không cầu" này lại khiến ngài thấy thú vị.
Phản ứng của Tiên Vương: Ngài không thấy chán ghét, nghĩa là ngài bắt đầu nhìn nhận Lụy Nguyệt như một cá thể riêng biệt, không phải là một "công cụ" khai chi tán diệp như trước.Sau lần trốn tránh ấy phụ vương vẫn làm như không thấy gì mặt vẫn lạnh lùng như trước và nhìn mọi người như không khí như mọi khi ta cố gắng
Thông thường, ngài luôn cảm thấy chán ghét sự yếu đuối. Đối với một vị đại năng đã đi qua vạn năm tu hành, những phi tần khóc lóc hay tỏ vẻ mong manh chỉ là những kẻ diễn kịch hèn mọn đang cố dùng nước mắt để tranh sủng. Ngay cả những nữ nhi hay đám con trai khác của ngài, dù chúng có run rẩy sợ hãi trước uy áp của phụ thân, ngài cũng chỉ cảm thấy vô cảm và chẳng buồn bận tâm.
Nhưng nhìn đứa con trai nhỏ bé này — kẻ mờ nhạt nhất giữa những hào quang chói mắt của các huynh đệ khác — ngài lại không nảy sinh cảm giác bài xích. Sự "dễ vỡ" của ta không phải là một chiêu trò lấy lòng, mà nó xuất phát từ một linh hồn lạc lõng, tự ti và hoàn toàn không mong cầu sự chú ý từ ngài. Chính cái sự "không cầu" ấy lại vô tình trở thành một loại lực hút kỳ lạ, khiến ngài nảy sinh một thứ tò mò vốn dĩ không nên có ở một vị Tiên Vương vĩnh hằng.
Ngài bắt đầu nhìn nhận ta như một cá thể riêng biệt, thoát khỏi cái mác "công cụ khai chi tán diệp" tầm thường. Ngài không mắng mỏ, cũng chẳng trách phạt việc ta lơ là tu luyện để đắm chìm vào những điệu múa phù du. Thay vào đó, ngón tay thon dài của ngài khẽ vươn ra, chậm rãi lướt qua khóe mắt đẫm lệ của ta, lau đi giọt nước mắt sắp sửa rơi xuống. Hành động ấy mang theo một chút an ủi dịu dàng đến lạnh người, nhưng cũng giống như một lời đe dọa thầm lặng: Ngài đã để mắt đến ta.
Sau lần chạm mặt ấy, phụ vương vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra. Gương mặt ngài vẫn lạnh lùng, nhìn mọi người hờ hững như nhìn vào không khí như bao ngày khác. Ngài thu tay lại, không để lại một lời nào mà xoay người rời đi, tà áo bào lướt qua sàn đá lạnh lẽo tạo nên những tiếng động khô khốc. Ta đứng trơ trọi giữa học đường vắng lặng, hơi lạnh từ ngón tay ngài dường như vẫn còn vương lại trên da thịt, len lỏi vào từng lỗ chân lông, khiến trái tim ta thắt chặt trong một nỗi sợ hãi mơ hồ và khó hiểu hơn bao giờ hết.
Ngài thu tay lại, không để lại một lời nào mà xoay người rời đi, tà áo bào lướt qua sàn đá lạnh lẽo. Ta đứng trơ trọi giữa học đường vắng lặng, hơi lạnh từ ngón tay ngài dường như vẫn còn vương lại trên da thịt, khiến trái tim ta thắt chặt trong một nỗi sợ hãi mơ hồ và khó hiểu hơn bao giờ hết.”
"Ta lảo đảo trở về phòng, hơi lạnh từ ngón tay của phụ vương dường như vẫn còn găm chặt vào da thịt, khiến khóe mắt ta nóng rát một cách lạ thường. Ta vội vàng vục mặt vào chậu nước lạnh, cố sức chà xát làn da nơi ngài vừa chạm vào, như thể muốn tẩy sạch một dấu ấn không nên có.
'Chỉ là tình cờ... ngài ấy chỉ đang răn đe mình thôi.' — Ta lẩm bẩm, cố trấn an trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Thế nhưng, mùi hương thanh lãnh như tuyết tùng trên người ngài vẫn cứ lẩn khuất đâu đây, len lỏi vào từng hơi thở của ta.
Đêm đó, ta chìm vào một giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị. Trong bóng tối hư ảo của giấc mơ, không gian xung quanh ta bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại đôi mắt không đáy ấy. Đôi mắt bệ nghễ chúng sinh của Thái Hư Tiên Vương đang khóa chặt lấy ta, nhìn thấu qua lớp vỏ bọc nhút nhát để chạm vào linh hồn run rẩy của kẻ xuyên không.
Ta muốn chạy trốn nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ. Ngài tiến lại gần, bóng đen cao lớn bao trùm lấy ta, mang theo một áp lực nghẹt thở. Trong cơn mê sảng, ta thấy ngài lại vươn tay ra, nhưng lần này không chỉ là lau nước mắt, mà là một sự xâm lấn đầy quyền uy khiến ta vừa kinh hãi, vừa không cách nào phản kháng.
Ta giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa thấm đẫm y phục. Căn phòng vắng lặng, nhưng cảm giác về đôi mắt ấy vẫn rõ ràng đến mức ta không dám nhắm mắt lại lần nữa. Hóa ra, nỗi sợ hãi về ngài đã không còn đơn thuần là sợ một vị Tiên Vương, mà đã trở thành một thứ xiềng xích vô hình bắt đầu thắt chặt lấy cuộc đời ta.”
"Sau đêm mộng mị ấy, ta rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Ta muốn trốn chạy, muốn biến mất khỏi tầm mắt của phụ vương, nhưng ta không thể. Ta không dám giả bệnh nghỉ học vì sợ mẫu thân sẽ lo lắng đến mất ăn mất ngủ — bà đã chịu đủ thiệt thòi khi làm một thị thiếp rồi, ta không muốn mình trở thành gánh nặng thêm nữa.
Thế là, ta chọn cách né tránh cực đoan nhất: Biến mình thành một cái bóng sau lưng những người khác.
Dù mang danh nhị ca, nhưng vóc dáng ta lại thấp bé, gầy gò hơn hẳn so với đại ca vững chãi hay những đệ đệ thiên tài đang lớn nhanh như thổi. Ở học đường, ta luôn cố tìm một nơi trú ẩn. Ta không dám lại gần cặp song sinh Thất đệ và Bát đệ, bởi hai đứa trẻ ấy dù còn nhỏ nhưng gương mặt đã bắt đầu mang nét lãnh đạm, vô cảm hệt như phụ vương; ánh mắt chúng nhìn ta đầy sự bất thượng và khó chịu mỗi khi thấy ta được Tứ đệ rủ đi chơi cùng. Tứ đệ vốn tính tình tốt bụng, nhưng mỗi khi ta ở cạnh đệ ấy, ta lại phải gánh chịu những luồng điện hàn băng từ ánh mắt của cặp song sinh theo sau.
Cuối cùng, ta chỉ biết nấp sau bóng lưng vững chãi của Đại ca. Huynh ấy là người nghiêm túc nhưng luôn bao dung, không chỉ che chở cho sự nhút nhát của ta mà còn nhẫn nại với tính khí quậy phá của Tam đệ và Ngũ đệ, hay sự lắm lời bát quái của Lục đệ. Ta cũng không quên bốn vị muội muội: hai người trầm mặc giỏi thi họa, một người mạnh mẽ cương trực và một người vô cùng nghiêm túc. Giữa một rừng thiên tài ấy, ta như một nốt nhạc lạc điệu, cố gắng bám víu vào sự bao dung của Đại ca và Tứ đệ để tồn tại.
Ta không hề biết rằng, chính hành động ấy lại là một sai lầm chết người.
Từ trên cao, ánh mắt của Thái Hư Tiên Vương không hề rời khỏi ta. Ngài nhìn chằm chằm vào bàn tay ta đang nắm chặt lấy y phục của người khác, nhìn cái cách ta chủ động tìm kiếm sự che chở từ những đứa con khác của ngài, trong khi chỉ cần ngài tiến lại gần một bước, ta đã sợ đến mức muốn tan biến. Trong lòng vị Tiên Vương vĩnh hằng ấy bắt đầu nảy sinh một câu hỏi đầy hắc ám: 'Đứa trẻ đó... tại sao nó dám thân mật với kẻ khác ngay trước mặt ta, nhưng lại chối bỏ sự hiện diện của ta quyết liệt đến thế?'”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co