Chương 20
Đình Thiên nhìn tới xuất thần, chàng bất giác siết chặt mảnh ngọc bội trong tay, sợ nước mưa sẽ khiến nó tan biến mất. Tử Phàm từ phía sau tiến lên vỗ vai hoàng tử, hắn biết chuyện trước mắt là một sự đả kích rất lớn, khiến nhân sinh quan của người thường đảo lộn, qua một trận sinh tử kịch liệt, không thể nói quên là quên ngay được.
Đó đã là chuyện của hơn hai tháng trước. Hiện tại, Đình Thiên đang ngồi trong một căn nhà hoang, bên cạnh là Tử Phàm cùng hai hộ vệ tướng, nơi này cách kinh thành mười ba ngày đi ngựa, nói một cách dễ hiểu là, bốn người đã gấp rút lên đường tới Bạch Mộc Lương Tử sơn tìm Đắc gia. Dựa theo đồ hình mà Kỷ lão tiên sinh đã vẽ lại, bốn người rời kinh ngược lên mạn bắc, có một con đường mà dân thương buôn vẫn mách nhau để tới vùng dân tộc miền núi, Tử Phàm biết con đường đó.
Dưới ánh lửa có thể thấy Đình Thiên đang đăm chiêu nhìn vào mảnh ngọc bội trong lòng bàn tay, hai đầu mày hơi nhíu lại, khuôn mặt không giấu được vẻ phiền muội.
Chuyện là sau khi về phủ, thương thế của chàng cơ bản không đáng ngại, mấy người kia nhiều nhất chỉ mất chục ngày liền có thể hoạt động bình thường. Đình Thiên vốn tưởng không còn gì bận tâm, một tháng sau, bấy giờ chàng mới nhìn đến mảnh ngọc bội, thấy màu lục bảo bỗng sẫm lại, từ giữa xuất hiện một chấm đen, dường như cái chấm đó còn đang lan rộng ra.
Đình Thiên ngay lập tức cho gọi Tử Phàm tới, hỏi hắn đây chuyện gì? Tử Phàm cầm mảnh ngọc lên quan sát, sau đó liền đáp, chấm đen này là tà khí từ xà tinh xâm nhập vào, trong thời gian ngắn nếu không có biện pháp lấy nó ra, có thể tà khí sẽ còn lan rộng. Đình Thiên trong lòng lo lắng, lại hỏi như vậy có ảnh hưởng tới hồn phách của mẫu thân không?
Tử Phàm gật đầu, mặt ra vẻ nghiêm trọng, hắn còn nói tà khí này đã ngấm vào sâu trong ngọc bội, rất có thể linh lực của mẫu thân công tử đã bị tổn thương, ngay cả hắn cũng không biết cách khu trừ tà khí ra ngoài.
Cách duy nhất bây giờ là phải tới tìm người chế tác ngọc luyện hồn, đi đường chính có thể sẽ mất nhiều thời gian, hắn biết một đường tắt, tuy có nguy hiểm một chút, nhưng đổi lại không phải chạy lòng vòng nhiều. Đó chính là đường của dân thương buôn chốn đồn kiểm soát, so với đường chính thì mối nguy lớn nhất ở đây là gặp phải lục lâm thảo khấ. Mùa này thương buôn chưa hoạt động nhộn nhịp, khả năng đó không cao, chọn đi đường này vẫn là tốt nhất.
Bốn người cưỡi ngựa ròng rã mười ba ngày, sáng đi tối nghỉ, nhà dân hai bên thưa thớt dần, sau thì không còn thấy nóc nhà nào hiện ra nữa, dọc đường chỉ còn đồi núi trập trùng và rừng cây ngút tầm mắt. Đi đã lâu, tính ra cũng đến một ngày một đêm người và ngựa đều chưa được nghỉ, trời vừa tối thì trước mặt bốn người liền xuất hiện một thôn sơn. Đình Thiên cho ngựa chạy chậm lại, thôn sơn này không có cổng trại, rải rác là vài chục nóc nhà nợp rơm lụp xụp, vách nhà thấp hơn một thân người, không khí im ắng, tới một ánh lửa cũng không có.
- Thôn này có phải đã bỏ hoang rồi không? – Bá Dũng cúi đầu nhìn vào mấy căn nhà, đồ đạc bên trong thô xơ, vật dụng hầu như không có gì, chỉ thấy nhiều nhất là giường và bàn thì nhà nào cũng có.
Kỳ quái là cửa ngoài vẫn được cài then cẩn thận, bốn người thấy thế thì không tùy tiện mở ra, bỏ qua gần hết các nhà trong thôn, tới khi thấy một căn chắc chắn bỏ hoang rồi, cửa mục tới mức rời hẳn ra, bên trong mọi thứ đều gãy nát, họ mới tiến vào nghỉ chân. Củi sẵn nên bốn người nhanh chóng nhóm một đống lửa, đun nước, nướng bánh, vừa ăn vừa trò chuyện.
Nếu tiếp tục cưỡi ngựa đi thẳng đường này, tới vùng dân tộc miền núi thì còn khoảng năm ngày nữa, sau đó bỏ tiền thuê một người dẫn đến hồ nước đối diện với Bạch Mộc Lương Tử sơn, vậy xem như mười ngày đã tới nơi.
Thấy Đình Thiên trầm tư nhìn mảnh ngọc bội, Tử Phàm nói:
- Công tử đừng lo, chúng ta sắp tìm được vị tiên nhân kia rồi, chắc chắn sẽ có cách.
Qua mười ba ngày, chấm đen từ tâm mảnh ngọc đã lan ra to bằng đầu đũa, xung quanh chằng chịt những sợi như tớ máu, có khi mẫu thân công tử đang phải đấu tranh với tà khí bên trong để ngăn cho nó lớn thêm. Đình Thiên thầm thở dài, đem mảnh ngọc cất vào trong áo, thay vì ngày nào cũng nóng lòng nhìn vào chấm đen kia, công tử nên tập trung tìm đường lên núi thì hơn. Cùng lúc lại nghe Bá Dũng hỏi:
- Thôn trại này thoạt nhìn không giống như bỏ hoang, tại sao bên trong lại không có bóng người nào như vậy?
Mọi người gật đầu, nhưng tuyệt nhiên nghĩ không ra lý do vì sao, Quốc Trí cũng nói:
- Đường lối ở đây tương đối sạch sẽ, giống như mới được quét dọn, có thể thôn dân vì một lý do nào đó vừa chuyển đi cách đây không lâu.
Tử Phàm nghe vậy liền à một tiếng, hắn nhớ ra từng thấy ai đó nói về chuyện tương tự, mấy người liền nhìn hắn, Tử Phàm nhướn mày đáp:
- Thực ra bần đạo mới chỉ nghe đoàn thương buôn nói về cách sinh sống nay đây mai đó của người dân tộc, chưa chứng kiến tận mắt bao giờ. Nhưng đúng là người miền núi thường không chọn cách định cư lâu dài, họ phát nương làm rẫy một thời gian, sau khi đất đai hết màu mỡ rồi thì bỏ nơi ở cũ đi tìm mảnh đất mới để trồng cấy tiếp.
- Xây nhà lập ấp kiên cố như vậy chỉ để dùng một thời gian, nếu cứ sau mỗi vụ mùa lại chuyển nơi ở mới, chẳng phải rất phí sức người hay sao? – Đình Thiên đập tay vào vách đất, quả nhiên là tường được đắp rất chắc chắn.
- Cũng có thể là thôn dân chỉ di tản vào rừng do chiến tranh nơi biên giới thôi. Dạo gần đây thương buôn cũng truyền tai nhau nói về việc quân Minh chuẩn bị vũ khí, e rằng chiến tranh sẽ sớm nổ ra. – Tử Phàm trầm ngâm đáp.
- Suỵt! – Quốc Trí ra hiệu yên lặng – có tiếng người đang đi đến đây.
Vũ hộ vệ hé cánh liếp cửa sổ ra, liền thấy có ánh sáng từ xa chiếu tới, đằng kia xuất hiện một đám người, đông không đếm xuể, đèn đuốc rùng rùng bước qua. Đình Thiên cũng đến xem là chuyện gì, chàng vừa nhìn, bên cạnh liền có người nói nhỏ, là thôn dân, họ từ đầu làng trở về, mấy người đi trước có công kênh một vật, đám người đi sau rước đuốc đội khăn, tất cả bước qua trong im lặng. Tử Phàm ngồi trong ngó ra, lúc bấy giờ đoàn thôn dân đã đi tới gần hơn, trông rõ hình dạng thứ mấy người đi trước đang ghé vai kênh lên.
Đó là một cỗ quan tài.
Mặt Tử Phàm lập tức sa sầm, bề ngang hai thước, bề dọc năm thước, cao hơn một thước, bốn góc vuông vức, tám người khiêng, người đi sau còn vung thứ gì như giấy vàng dọc đường, không sai, đây chính là một cỗ quan tài. Hóa ra thôn dân ở đây đóng cửa đi dự đám tang hết, có lẽ giờ họ đang đem quan tài đi chôn, nhưng mà, Tử Phàm nhẩm tính, giờ là nửa đêm, không ai lại đào mồ mả giờ này.
Bình thường người ta sẽ kiêng kỵ chôn đêm, họa hoằn lắm nhà nào đẻ con mà mẹ chết con chết thì mới gặp giờ nào chôn giờ ấy, một xác hai mạng là tối kị, còn tất cả đều lựa buổi sáng để mai táng cho sạch sẽ. Chẳng lẽ người trong quan tài kia là trường hợp đặc biệt đó, vậy tốt nhất không nên xem, người lạ xem rước quan sẽ dễ gặp bất trắc trên đường đi. Vì thổ công ở vùng đó không trông chừng cho họ được, gặp vong thiêng có thể bị theo chân suốt dọc đường, nói gở thì còn bị hại chết.
Tử Phàm kéo Đình Thiên cùng Bá Dũng lại, nói:
- Đừng nhìn, mặc cho bọn họ đi qua, chúng ta cũng không động vào nhà nào cả, nếu họ tới hỏi thì chúng ta sẽ nói là khách qua đường nghỉ chân tạm trong thôn một đêm.
Quốc Trí vẫn nghía ra thêm chút nữa, hắn có linh cảm chuyện này rất bất thường, đám rước ma đi tới gần, cánh liếp hạ xuống chỉ đủ một con mắt lọt qua. Chợt thấy tay Quốc Trí ra hiệu, mặt hướng ra ngoài, hắn nói nhỏ:
- Tử Phàm, ngươi xem, người nằm trong quan đang nhìn về phía chúng ta kìa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co