Truyen3h.Co

Luyện Hồn

Chương 32

TngMtThan

Đình Thiên thắng ngựa lại, xung quanh đã nghe tiếng reo ồ ồ từ hai bên vách dội xuống, trên các gờ đá có tiếng lạo xạo, tưởng là ở trên đầu nhưng khi nhìn lên thì không thấy bóng người nào. Nghe chừng đám người mai phục này không phải thổ phỉ bình thường, Đình Thiên ra hiệu cho đoàn tùy tùng tiếp tục chạy, vương gia quất ngựa phi nước đại, trong tình thế tiến thoái lưỡng nan này, cứ ra khỏi lòng núi rồi tính tiếp. Bấy giờ đoàn người ngựa đã đi vào một vùng đá khuyết, ánh nắng chiếu qua khoảng núi trống, khiến cho ai nấy đều lóa mắt.

Bỗng ngựa hí vang, tiếng đao kiếm tuốt khỏi bao leng keng, Đình Thiên nhìn khắp lượt, thấy xung quanh xuất hiện rất nhiều bóng đen, hình dáng kì lạ, to hơn thân người, tư thế giống như đang dán vào vách đá mà bò tới. Trúng bẫy rồi! Ngay lập tức vương gia quyết định, dù là cái gì thì người chúng nhắm tới chỉ có một, giờ tất cả cùng chạy, ba hộ vệ chạy phía trước, dẫu thế nào cùng không được quay đầu, vương gia sẽ chạy phía sau dụ bọn chúng. Nhưng vậy không được! Sao có chuyện quân chạy trước tướng, vương gia cứ chạy trước, chúng thuộc hạ nguyện chết vì người.

Đình Thiên gạt đi, bây giờ không phải là lúc quan trọng ai chủ ai tớ, kẻ thù là thứ gì còn chưa rõ, nếu chỉ lo giữ mạng của vương gia thì e rằng sẽ không ai kịp thoát khỏi đây. Đình Thiên đưa cái bọc có cuốn sớ cho một hộ vệ, dặn ba người chạy trước thay phiên nhau giữ nó, phải đem bằng được vật này về giao cho vương phi. Nếu chỉ là hộ vệ mà muốn vào cung tâu lên hoàng thượng thì khả năng cao là sẽ gặp nội gián, tốt nhất không nên chạy thẳng tới kinh thành, cứ giao nó cho vương phi, tự vương phi sẽ nghĩ ra cách.

- Cuốn sớ này so với mạng một mình vương gia ta thì giá trị hơn rất nhiều, ta có thể không cứu được gia đình các ngươi, nhưng nó thì có.

Thống nhất xong, ba người lập tức quất ngựa phi nước đại, Đình Thiên chạy chậm hơn phía sau. Vương gia vung gươm chặn các đòn công kích liên tiếp bay đến, quả nhiên kẻ thù chỉ nhắm vào một mình ngài, trông thì có vẻ như ba người kia bỏ chủ chạy lấy thân, chỉ một loáng đã bỏ xa tít tắp, trước mặt họ rất nhanh đã tới ngõ ra, nhớ lời vương gia, dù có chuyện gì cũng không ai được quay lại. Trông thấy toán hộ vệ đã ra khỏi lòng núi, Đình Thiên lập tức thắng ngựa, vương gia nhảy xuống, hai tay hai gươm hét lớn:

- Mau ra mặt cho ta, gặp An thân vương còn không quỳ xuống hành lễ? Các ngươi không muốn sống nữa sao?

Đáp lại là tiếng cười khúc khích, đồng thời trên vách đá có động, Đình Thiên ngước mắt nhìn, ngay lập tức cảm thấy kinh ngạc. Những gờ đá mấp mô thực chất là một con vật sống, chúng bám dày đặc trên vách đá, vừa lộ nguyên hình liền biến hai bên thành vách thành một màu đen kịt.

- Vương gia, thảo dân có một việc muốn cầu xin vương gia cho phép. – Một nữ nhân trên người loang lổ hoa văn, cưỡi trên lưng một con quái thú, vặn vẹo cơ thể nói.

- Là gì?

- Lấy mạng ngài.

Lại nói ba hộ vệ sau khi chạy khỏi núi thì chia làm hai hướng, hai người chạy trên đường lớn tới kinh thành, một người chạy vào đường nhỏ, xuôi tới mạn Hải Hưng. Hai người kia chạy năm ngày năm đêm thì tới một khúc sông, không thấy con đò nào quanh đó, bọn họ tiếp tục chạy dọc bờ sông, vì đã thấm mệt và đói, hai người mới xuống ngựa, vục nước uống và nghỉ ngơi.

Chưa đầy hai canh giờ sau, bụng của hai người đột nhiên phình lớn, giống như bụng cóc, miệng người nào người nấy trào đầy dãi dớt, hai con mắt đều lòi ra khỏi tròng. Nghe được cả tiếng lục bục phát ra trong người bọn họ, cảm giác như lục phủ ngũ tạng vì căng quá mà phát nổ, thất khiếu đồng loạt chảy cháu. Da bụng hai người do giãn nở đột ngột nên không thể giữ lâu được, ngay lập tức bị xé toạc, bên trong mỗi người có một con thú đen trũi bò ra, máu thịt bầy nhầy dính trên thân.

- Không có.

Nữ nhân cưỡi thú tìm một hồi không thấy, liền nhíu mày, hẳn là kế dương đông kích tây, vì trên người Đình Thiên và hai hộ vệ đều không tìm thấy cuốn sớ đâu. Ả liếc nhìn người nằm bất động dưới đất, là một vương gia mà lại coi nhẹ sinh mạng mình như vậy, thật nực cười, chỉ là mấy cái tên, để kẻ khác biết được thì sao chứ? Rất có thể là nó nằm trong tay người duy nhất còn sống sót, nhưng sẽ không lâu nữa, người đó cũng phải chịu kết cục giống như hai hộ vệ kia thôi.

Bọn họ không biết rằng, thứ mà mình đối mặt trong lòng núi chính là con Niễn, một loài cự đà vân đá, da trên người có thể đổi màu giống như môi trường bên ngoài, bình thường chúng săn mồi bằng cách bắn đá dăm từ miệng. Niễn chuyên ăn xác chết, đẻ trứng lên người vật sống, trứng có thể nở ngay khi tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể người. Niễn sẽ phát triển bên trong chủ thể, vì chúng háo nước nên sẽ khiến chủ thể phải liên tục bổ xung nước, cứ như thế chúng hút nước và lớn lên, đến một kích thước nhất định thì phá vỏ chui ra.

- Xử lý hết đi, đừng để phí phạm thức ăn. – nữ nhân liếm quanh miệng một vòng, nói.

Ngay lập tức đàn Niễn xông vào xâu xé cái xác trên mặt đất.

Người hộ vệ cuối cùng chạy liền một mạch ba ngày ba đêm tới địa phận tỉnh Hải Hưng, khi tới nơi thì toàn thân đã khô quắt lại, không biết là mình bị làm sao, nhưng vì nhiệm vụ mà người này không dám ngừng nghỉ, tìm đến phủ vương phi ở thì trời đã tối đen. Gia nhân phủ vương phi đưa người hộ vệ vào trong, Đăng Lệ ngay lập tức nhận ra y phục người này mang là của phủ Bạc, linh tính mách bảo có sự chẳng lành, nàng cho truyền lang y tới chữa trị cho người hộ vệ.

Trong lúc mê man, người hộ vệ luôn miệng kêu khát nước, cho uống bao nhiêu cũng không đỡ, lang y cũng bó tay không tìm ra bệnh, may sao nửa canh giờ sau người hộ vệ đã dần tỉnh lại. Người hộ vệ lấy ra một bọc vải quấn kỹ càng, run giọng nói:

- Vương gia... vương gia giao cái này cho phu nhân,... dặn phu nhân tìm cách dâng lên hoàng thượng,... đừng để nó... rơi vào tay ai... tính mạng của vương gia... - Đang nói thì người này hít thở dồn dập, hai mắt lộn tròng, con ngươi chằng chịt tia máu.

- Tính mạng vương gia làm sao? – Đăng Lệ lay người hộ vệ, nhưng người này lập tức bất tỉnh nhân sự.

Vương phi đem bọc vải về phòng, dặn gia nhân nếu người kia tỉnh dậy thì báo ngay với nàng. Sau khi mở ra, đọc những gì bên trong viết, Đăng Lệ bàng hoàng cả người, đây là âm mưu đảo chính, nếu không ngăn chặn sẽ đẩy nước nhà vào cảnh binh đao loạn lạc, dân chúng lầm than thống khổ. Nàng lập tức sắm sửa, chuẩn bị vào cung trình tấu hoàng thượng, không thể chờ đến mai được, phải ngay lập tức đem quân tới tri viện cho phủ Bạc, ngăn quân Nguyễn tràn vào thành.

Còn chưa kịp ra khỏi phòng, bên ngoài bỗng có tiếng hét thất thanh, rất nhanh liền có người chạy tới bẩm báo:

- BẨM PHU NHÂN, NGƯỜI KIA TỈNH RỒI! NHƯNG MÀ...

Nghe không hết câu, Đăng Lệ đã vội chạy qua bên đó xem là chuyện gì, từ ngoài đã nghe thấy rất nhiều âm thanh huyên náo, có vẻ như bên trong có sự bất thường. Vừa bước đến cửa phòng thì nghe "bục" một tiếng, còn chưa thấy gì mà đám gia nhân đã chạy loạn lên, ai nấy la hét:

- Yêu quái, yêu quái....

Vương phi nắm lấy một người chạy ra đầu tiên, hỏi:

- Bên trong vừa xảy ra chuyện gì?

- Khởi bẩm phu nhân, không xong rồi, người kia là yêu quái,... trong bụng người đó có một con yêu quái...

Nghe thật hoang đường, Đăng Lệ nóng lòng nên tự mình vào xem, bên trong sáng mờ mờ, giọt đèn lay động dữ dội, trên đất ngổn ngang những đồ đạc bị xô đổ. Căn phòng nồng nặc mùi hôi tanh lợm giọng, xung quanh giường đầy những máu me, đến gần mới thấy, người nằm trên giường đã vỡ bụng mà chết. Trông mà hoảng hồn, còn đang trân trối nhìn thì có người vội kéo vương phi bỏ chạy, hóa ra là một con hầu, nó sợ hãi nói:

- Phu nhân mau đưa tiểu thư rời khỏi đây đi, con e là có điềm xấu sắp đến, để con...

Còn chưa nói dứt lời, con hầu liền ôm cổ, máu từ đâu phun ra đầy áo, còn bắn cả vào người vương phi, cảm giác nóng hổi. Con hầu vừa ngã ra đất thì trước mắt Đăng Lệ xuất hiện một con vật màu đen bò từ trên trần nhà xuống, hình dáng dị hợm của nó khiến ai nhìn thấy cũng kinh sợ. Nàng vừa lùi lại vừa hét lớn:

- Người đâu, mau cứu ta!

Bỗng chốc trong phủ trở nên náo loạn, lính tráng kéo tới bảo vệ vương phi, đưa nàng về phòng an toàn. Đăng Lệ cầm cuốn sớ chạy vào giường, thấy con gái vì ồn ào mà tỉnh giấc, nhìn nàng ngơ ngác nói:

- Mẹ ơi, con không ngủ được.

Đăng Lệ ôm lấy con vỗ về:

- Không sao đâu, Uyên ngoan, con cầm lấy vật này, nhớ giữ thật cẩn thận, ta đưa con đi trốn.

- Tại sao phải trốn? Cha về chưa, con muốn gặp cha.

Nói tới đây Khả Uyên trèo xuống giường, chạy ra mở cửa, muốn đi tìm phụ thân, nhưng vừa mở cửa liền thấy một người cao lớn đứng bên ngoài, người này tiểu thư chưa thấy bao giờ, diện mạo còn rất đáng sợ, giống như muốn ăn tươi nuốt sống nàng. Nam nhân xa lạ giơ tay lên cao, bạch quang loang loáng, trong tay là một món vũ khí to bản sắc cạnh. Nhanh như chớp nam nhân vung tay chém xuống.

- KHÔNG!

Đăng Lệ ôm lấy con ngã xuống đất, lưng nàng bị chém một đường, sâu tới tận xương. Nhưng không thấy đau đớn, nàng vùng dậy bế con chạy tới bên cửa sổ, đẩy con ra ngoài, khóc lên thành tiếng mà rằng:

- Nhanh đi tìm hoàng tổ phụ của con, chạy đi, tìm hoàng tổ phụ... chạy đ...i...

Khả Uyên thấy vậy thì sợ hãi bỏ chạy, trong miệng lẩm nhẩm câu nói của mẫu thân, đi tìm hoàng tổ phụ, tìm hoàng tổ phụ. Tiểu thư chạy tới cuối vườn, có một cái lỗ chó thông ra bên ngoài phủ, nàng chui qua, tay vẫn ôm chặt đồ mẫu thân đưa cho. Bấy giờ đã vào đêm, trời lạnh, đường vắng, một mình Khả Uyên chạy trong bóng tối, chốc chốc lại ngã một cái, nhưng nàng trời sinh mạnh mẽ, chỉ cần là điều mẫu thân mong muốn, nàng sẽ làm tới cùng. Nhất định phải tìm được hoàng tổ phụ!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co