Chapter 02
"Buổi sáng cùng nhau rời giường
Buổi tối cùng nhau mộng đẹp".
Tính đến hôm nay Tiêu Chiến đã làm thư ký cho Vương Nhất Bác đã hơn một tuần lễ. Công việc của cậu là sáng đi làm với Vương tổng, đến công ty thì cà phê cho Vương tổng, sau đó đợi đến khi văn kiện được xem xong thì bóp vai cho Vương tổng, thời gian rảnh rỗi thì ngồi cặm cụi vẽ mấy bản thiết kế, kết thúc là chiều về nhà cùng với Vương tổng.
Chỉ có vậy, đơn giản và dễ dàng.
Thế mà lại bảo cậu không biết làm, hừ.
Vương tổng là một người đàn ông cực kỳ bận rộn, một mình tiếp quản một công ty thời trang lớn. Bởi vì rất bận rộn nên cần đến ba thư ký. Một là thư ký Tiêu có nhiệm vụ ngồi yên lặng và hai thư ký còn lại làm nhiệm vụ của thư ký thực sự.
Trừ việc pha cà phê hay trà, bởi vì Vương tổng uống mấy năm dù sao cũng đã nghiện cái mùi vị ấy, luôn cảm thấy cà phê hay trà Tiêu Chiến pha là ngon nhất thế giới.
Mà Vương Nhất Bác cũng chả phải kẻ không biết nghĩ, hắn nói cho cùng vẫn là con cáo già. Tiệ Chiến nói muốn đi làm chẳng qua là muốn xem hắn có đi kiếm mèo hay không thôi, đơn giản là thêm một cái bàn, lại còn được ngắm Tiêu Chiến, chẳng phải quá tiện hay sao?
Hắn không có kiếm mèo, hà cớ gì phải sợ?
Nhà có một con Tiểu Ác Thố chịu còn không nổi, cho vàng hắn cũng không muốn kiếm thêm.
. Anh.
. Phải gọi là Vương tổng hoặc là tổng giám đốc.
. Anh tổng giám đốc.
. Hừ ~ Em đang chọc tức ai?
. Phải gọi là thư ký Tiêu nha >_>.
Thư ký Uyên một mặt đã quá quen thuộc ngồi tập trung làm việc, còn thư ký Từ mới vào công ty được một tháng không hiểu nên nghe xong liền bụm miệng cười khúc khích, hai vợ chồng Vương tổng nói chuyện chưa được bao câu là cãi nhau, vậy làm sao sống được với nhau mấy năm trời?
. Người ta cười anh tổng giám đốc kìa.
. Tại ai?
. Hơ, sao lại đổ thừa?
. Tiểu Ác Thố lắm chuyện.
. Không được gọi em là thỏ trước mặt người khác.
. Cả công ty đều biết em là thỏ mà.
. Hứ, tại ai?
. Tại em đòi đến công ty.
. Anh tổng giám đốc lại kiếm chuyện để đuổi việc em phải không?
. Thôi đói rồi, nghỉ trưa đi.
. Em còn chưa vẽ xong.
. Vậy tôi đi ăn rồi mua cơm cho em, đi nào thư ký Từ.
. Em đi, em ăn nữa.
Thư ký Từ lại cười khúc khích, vợ chồng Vương tổng thật vui tánh ghê.
Hai người rời khỏi phòng làm việc, Vương Nhất Bác đi đằng trước, Tiêu Chiến lẽo đẽo theo sau, cả hai cùng ra ngoài ăn cơm.
Hắn biết tổng chỉ cần nói ăn cùng thư ký Từ, con Tiểu Ác Thố ghen tuông nhà hắn đừng nói là bản vẽ, có vàng cũng không ở lại giữ đâu.
Mấy nhân viên gặp vợ chồng Vương tổng thì chào một tiếng, mọi người trước mặt ra vẻ kính nể vậy thôi chứ ai cũng biết tổng tồng tông rằng Vương tổng rất sợ thư ký Tiêu, nói trắng ra là rất sợ vợ. Nhưng cũng phải nể bởi hai người rất giỏi giang, mỗi chuyện Tiêu Chiến chịu đi làm cũng làm giá cổ phiếu của công ty tăng thêm một chút.
Dĩ nhiên, nhà thiết kế nổi tiếng như Tiêu Chiến xưa nay không thích đi làm, giờ lại vì giữ chồng mà vác xác đến công ty, chuyện lạ thế này thì đến cổ phiếu cũng sẽ tăng giá thôi.
Hai người ngồi xuống bàn ăn trong quán cơm nhỏ đối diện công ty, Vương Nhất Bác xem bảng thực đơn viết bằng phấn trên bảng đen treo ở bức tường đối diện. Tiêu Chiến thì chống tay lên cằm, vừa buồn ngủ vừa đói, đi làm thực khổ a ~
. Em ăn gì?
. Gì cũng được.
Vì vậy Vương Nhất Bác tuỳ tiện gọi hai phần cơm, xong lại di chuyển sang ngồi bên cạnh Tiêu Chiến, kéo bàn tay gầy xuống gầm bàn nắm níu một chút cho đỡ nhớ, đối phương cũng đỡ mệt mỏi.
. A, anh nắm tay em làm gì?
Trong quán dĩ nhiên đa phần đều là nhân viên trong công ty, họ đưa mắt nhìn Vương tổng đại nhân trân trối, còn Vương tổng đại nhân thì đang hóa đá.
Chuyện, chồng nắm tay mà làm như gặp biến thái, hét lên như vậy thiệt là khiến hắn muốn chui vô túi áo mà trốn, xấu hổ muốn chết được.
. Tôi là chồng em tôi muốn nắm gì thì nắm.
. Vô duyên.
. Em mới là vô duyên đó, Tiểu Ác Thố vô duyên.
Còn Tiêu Chiến thì hai vành tai đã đỏ rực, ai lại nắm tay nơi công cộng thế này, còn la toáng lên nắm cái gì cũng được.
" Cái gì " ý nói là cái gì chứ? Cái đồ vô duyên. ( ơ, cậu nghĩ đi đâu vậy Tiểu Ác Thố ^^ ).
Nhân viên phục vụ rất nhanh mang hai phần cơm tới, Tiêu Chiến ăn một chút, còn lại Vương Nhất Bác phải ăn hết, cậu chỉ uống thêm nước cam rồi thôi. Đến khi tính tiền, Vương Nhất Bác phải mua một phần cơm nữa mang về, thỏ nhà hắn nuôi hắn hiểu, đến phòng sẽ than đói cho mà xem.
. Anh mua cơm cho ai?
. Cho Tiểu Xuyên.
. Tiểu Xuyên là thư ký Từ sao? Anh, anh mau gọi em là Tiểu Tán đi.
. Ừ, Tiểu Ác Thố.
. Không mà, Tiểu Tán.
. Tiểu Ác Thố ngang ngược nhất thái dương hệ.
. Em đâu có ngang ngược.
. Ừ, Tiểu Ác Thố không ngang ngược, được chưa?
. Anh, sao anh gọi thư ký Từ là Tiểu Xuyên?
. Vì muốn Tiểu Ác Thố ghen tuông.
. Ha, em sẽ không ghen đâu.
. Nói xem, tôi có tin em không?
. Em không ghen thật mà.
. Ừ, Tiểu Ác Thố không ghen tuông.
. Anh, sao anh mua cơm cho thư ký Từ?
. Vì tôi thích.
. Anh dám thích?
. Em nói không ghen mà?
. Em có ghen đâu?
. Em còn chối à?
. Em không có mà, tại anh chứ bộ, anh thích người ta. Anh không thương em. Ly hôn, em muốn ly hôn.
. Rồi rồi, không thích Tiểu Xuyên, chỉ thuơng em Tiểu Ác Thố làm nũng của tôi thôi.
Hai người bước vào thang máy, sau đó Vương Nhất Bác kéo tay Tiêu Chiến khiến đối phương chao đảo ngã về phía mình rồi hôn nhẹ lên má một cái, Tiểu Ác Thố nhà hắn rất đáng yêu.
Sau đó hai người về phòng, vẫn chưa hết giờ nghỉ trưa, thư ký Uyên và thư ký Từ đi ăn vẫn trưa trở lại.
Vì phần cơm lúc trưa không hợp khẩu vị, nên Tiêu Chiến ăn rất ít, hiện tại bụng lại đói meo meo rồi,. Vương Nhất Bác nghe thấy tiếng bụng của ai kia réo vang thì lấy hộp cơm ra cho đối phương ăn, nhưng lại bị dỗi, không hề đụng tới.
Là cơm mua cho thư ký Từ, cậu cũng không phải kẻ không biết điều.
. Là cơm mua cho em, sợ em đói nên mua mang theo, không phải mua cho thư ký Từ.
. Xạo ke.
. Thật mà, em không ăn vậy tôi sẽ ăn hết luôn. Woa, cơm gà em thích nha, thơm quá.
Nghe người kia nói vậy Tiêu Chiến len lén liếc trộm một cái quả thực trông rất ngon, cậu lại đang đói bụng. Còn Vương Nhất Bác mỉm cười, đưa tay ngoắc người kia lại.
. Lại đây.
Chỉ chờ có thế, Tiêu Chiến chạy đến ngồi vào lòng Vương Nhất Bác, cả hai cùng ăn cơm chập nữa, ăn xong, bụng của hắn cũng đã to bự lên vì ăn quá nhiều.
. Anh tổng giám đốc bụng phệ.
. Kệ, bụng phệ mà đẹp trai.
. Xì. Bụng phệ thấy ghê.
. Xì. Mau dọn dẹp.
Tiêu Chiến đứng dậy dọn dẹp vỏ hộp cơm rồi lau bàn sạch sẽ, bàn làm việc của Vương tổng lạnh lùng hôm nay thật thơm mùi cơm gà.
Sau đó vì vui vẻ, Tiêu Chiến còn xoa bóp vai cho Vương tổng, ôn nhu từng chút một.
. Sau này đi ăn cơm là phải ăn cơm, ăn đồ ăn sẽ mau đói bụng, biết chưa?
. Đã rõ.
. Đi làm rồi chứ không phải ở nhà nữa, không có cô nấu cho mà ăn nữa đâu, biết chưa?
. Anh tổng giám đốc giận thư ký Tiêu không hiểu chuyện sao?
. Khi không tôi giận em làm gì?
. Không có gì.
. Em làm sao?
. Em giận rồi.
. Sao lại giận?
. Ly hôn đi.
. Tôi là nói cho em hiểu mà. Không có cô nấu cho em ăn mỗi lúc em đói đâu, ở đây là công ty.
. Nhưng em còn có anh mà, anh mua cơm cho thư ký Từ thì được.
. Tôi không có mua cơm cho thư ký Từ, tôi mua cho em.
. Còn gọi Tiểu Xuyên, Tiểu Xuyên.
. Em ghen?
. Anh chọc em? Ly hôn.
. Tiểu Ác Thố ghen tuông.
. Hừ hừ.
Thế là Tiêu Chiến trưng ra bộ mặt bí xị, ngồi xuống bàn làm việc chỉnh máy tính che mặt lại không cho Vương Nhất Bác nhìn cậu nữa.
Thấy hành động này Vương Nhất Bác cười lớn, Tiểu Ác Thố nhà hắn không bao giờ nhận mình yêu hắn hay nhận mình ghen tuông.
Dĩ nhiên đâu cần thừa nhận, bao nhiêu cái xấu cũng lộ ra hết rồi.
Chiều, Vương Nhất Bác họp, thư ký ngồi bên ngoài chờ gọi khi cần. Tiêu Chiến ngồi cạnh thư ký Từ, lân la gạ hỏi.
. Vương tổng hay gọi thư ký Từ là Tiểu Xuyên lắm hả?
. Vâng, cũng thỉnh thoảng ạ.
. Vậy sao?
. Vì tên tôi là Từ Tiểu Xuyên, nên mọi người hay gọi là Tiểu Xuyên.
. À, ra vậy.
Tiêu Chiến vui vẻ mỉm cười, Tiểu Xuyên là tên như tên của thư ký Uyên vậy, không phải cưng yêu mà gọi thêm chữ Tiểu. Biết được mấu chốt vấn đề rồi Tiêu Chiến liền cảm thấy thoải mái, vị kia nhà cậu thực đáng yêu a ~
Tan họp, Tiêu Chiến cùng Vương Nhất Bác thu xếp ra về. Cậu tíu tít níu lấy cánh tay của đối phương, hai người ngồi trên xe hàng ghế sau, thư ký Uyên lái xe đưa hai người thẳng về nhà.
. Nhất Bác, em suy nghĩ kỹ rồi, em không ly hôn với anh nữa.
Thư ký Uyên phía trước nghe xong không nhịn được liền cười khùng khục, mấy năm qua vợ chồng chủ tịch vẫn không đổi tý nào, vẫn chơi trò ly hôn rồi không ly hôn, thực thú vị.
. Tôi nói rồi, em mà ly hôn với tôi thì sẽ thành thỏ hoang.
. Xì. Anh thì có gì hot?
Hết hai.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co