Chương 15
Không khí trong tịnh thất đêm nay lạnh lẽo đến thấu xương, một mùi hắc khí nồng nặc lấp đầy không gian, xua tan đi hương gỗ tuyết an ổn thường ngày. Khi cánh cửa mở ra, bước chân của người tiến vào không còn sự thanh nhã, điềm đạm của một vị Sư tôn tiên phong đạo cốt.
Đôi mắt phượng của Cố Trấn Uyên giờ đây đỏ rực như máu, tà mị và điên cuồng. Tâm ma đã hoàn toàn áp chế bản thể của ngài. Nó đã chán ngấy việc phải đứng từ trong bóng tối nhìn qua đôi mắt của kẻ khác, nó muốn được tự tay nhào nặn, tự tai nghe thấy tiếng khóc lóc của Ly Nguyệt dành riêng cho nó.
Tôi đang ôm Hùng tướng quân 1m8 chờ ngài, nhưng ngay khi thấy bóng dáng đó, tôi run bắn người vì sợ hãi. Tâm ma không nói một lời, tiến đến xách bổng chú gấu lên, dùng lực đạo tàn nhẫn quăng mạnh nó xuống sàn đá. Tiếng "Rầm" vang lên khô khốc, con gấu tội nghiệp văng vào góc tối, lạnh lẽo và đơn độc.
— "Món đồ chơi rẻ tiền này... làm sao thỏa mãn được em bằng ta?"
Giọng nói vẫn là của Sư tôn, nhưng tông điệu lại khàn đặc, đầy vẻ tà ác. Nó lao lên giường như một con thú dữ vồ mồi, không một lời dạo đầu, không một chút mơn man dịu dàng như Cố Trấn Uyên thường làm để trấn an tôi.
"PHẬP!"
Nó dứt khoát đâm sầm "thứ to lớn" nóng bỏng và cứng nhắc đó vào sâu trong cơ thể tôi. Cảm giác đau đớn dữ dội ập đến khiến tôi cong người lên, tiếng hét nghẹn lại nơi cổ họng thành những tiếng rên rỉ vỡ vụn.
— "A... đau... Sư tôn... không phải... người không phải ngài ấy... ưm!"
— "Gọi tên ta! Đừng gọi cái kẻ hèn nhát đó!" — Tâm ma gầm nhẹ, bàn tay thô bạo bóp chặt lấy cằm tôi, bắt tôi phải nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của nó
— "Nhìn cho kỹ, kẻ đang làm em khóc, kẻ đang lấp đầy em là ai! Ta muốn nghe em rên rỉ vì ta, muốn thấy cơ thể này run rẩy vì sự thô bạo của ta!"
Nó bắt đầu những cú thúc điên cuồng, tàn nhẫn như muốn đâm thủng cả cơ thể tôi. Mỗi lần va chạm đều mang theo hắc khí lạnh lẽo, khiến kinh mạch của tôi vừa nóng cháy vì dục vọng, vừa lạnh buốt vì sợ hãi. Thấy tôi càng khóc, càng rên rỉ thảm thiết, nó lại càng trở nên phấn khích và thô bạo hơn. Nó không cần song tu, nó chỉ cần sự tàn phá.
— "Đúng rồi... rên rỉ cho ta nghe! Đôi môi này chỉ được gọi tên ta, cơ thể này chỉ được chứa đựng ta!"
Tôi như một con thuyền lá giữa cơn bão đen tối, bị nó nhấn chìm xuống đáy sâu của dục vọng bệnh hoạn. Không còn một chút "lương tâm" nào cứu rỗi, không còn những quãng nghỉ dịu dàng. Đêm nay, Tâm ma muốn để lại dấu ấn của riêng nó lên linh hồn tôi, một dấu ấn đen tối mà ngay cả khi Cố Trấn Uyên tỉnh lại cũng không thể xóa nhòa.
Dưới sàn nhà, Hùng tướng quân nằm im lìm trong bóng tối. Lời nguyền bảo hộ trên nó dường như cũng đang run rẩy trước sự tàn độc của kẻ đang chiếm giữ thân thể Sư tôn lúc này. Chủ nhân của nó, cuối cùng đã rơi vào tay con quỷ thực sự.
Trong thâm tâm của Cố Trấn Uyên lúc này là một trận chiến kịch liệt. Bản thể chính của ngài đang gào thét, bị xích lại trong góc tối của thức hải, buộc phải chứng kiến mọi hành động của Tâm ma qua đôi mắt của chính mình.
Tâm ma cười khẩy, nó cảm nhận được sự run rẩy và đau đớn của "tên kia". Nó cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt của Ly Nguyệt, giọng nói dù khàn đục nhưng lại chứa đựng một sự si mê không kém gì bản thể chính:
— "Bé con, đừng khóc... Ta chờ đợi ngày này lâu lắm rồi. Ngươi xem, cái tên đạo mạo kia chỉ biết dùng ngón tay hay song tu dịu dàng để lừa dối ngươi thôi. Còn ta, ta sẽ cho ngươi thấy ta yêu ngươi đến nhường nào."
"Phập!"
Nó thúc mạnh, nhưng lần này không chỉ là sự thô bạo, mà là một sự chiếm hữu sâu sắc đến tận xương tủy. Nó muốn Ly Nguyệt phải nhớ kỹ cảm giác của nó, khác hoàn toàn với Sư tôn thường ngày. Nó muốn in hằn bản thân vào cơ thể cậu, để từ nay về sau, mỗi khi cậu đạt tới đỉnh điểm, cậu sẽ không biết mình đang rên rỉ vì ai.
— "Rên rỉ đi Ly Nguyệt! Hãy để hắn nghe thấy tiếng con gọi ta trong sự sung sướng này! Hãy để hắn biết rằng, cơ thể này cũng có thể run rẩy vì sự điên cuồng của ta!"
Nó không quăng Hùng tướng quân đi nữa, mà tóm lấy con gấu, ép gương mặt của Ly Nguyệt vào bộ lông mềm mại của nó, bắt cậu phải tiếp nhận nó từ phía sau.
— "Nhìn xem, ngay cả vật bảo hộ của hắn cũng chẳng giúp gì được cho con. Chỉ có ta mới có thể lấp đầy con lúc này."
Tâm ma cảm nhận được sự co thắt mãnh liệt của Ly Nguyệt, nó gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn. Nó không chỉ đang làm tình với Ly Nguyệt, nó đang làm nhục lòng tự trọng của Cố Trấn Uyên. Nó muốn chứng minh rằng: Dù ngươi có là Tiên nhân, thì phần Ma trong ngươi mới là kẻ có thể yêu cậu ta một cách chân thực và mãnh liệt nhất.
Linh lực hắc ám hòa quyện cùng linh lực thuần khiết trong cơ thể Ly Nguyệt, tạo nên một sự xung đột dữ dội nhưng lại đẩy cậu lên đỉnh cao của khoái cảm chưa từng có. Ly Nguyệt mê muội, đôi tay bấu chặt vào ga trải giường, trong cơn mơ màng, cậu không biết mình đang nương tựa vào ai, chỉ biết rằng bóng tối này... cũng thật ấm áp và ngọt ngào một cách đáng sợ.
Trong góc tối của tâm trí, Cố Trấn Uyên đang run rẩy vì bất lực. Ngài nhìn thấy đồ đệ của mình đang dần tan chảy dưới sự tàn nhẫn của Tâm ma, và đau đớn nhận ra: Cậu ấy đang rên rỉ... vì nó.
Hắc khí dần tan biến, sắc đỏ rực trong đôi mắt phượng từ từ rút đi, trả lại vẻ tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu. Nhưng ngay khi ý thức của Cố Trấn Uyên quay trở lại, mặt hồ ấy lập tức bị một cơn địa chấn của sự kinh hoàng làm cho vỡ vụn.
Ngài bàng hoàng nhìn xuống đôi bàn tay mình — đôi bàn tay vẫn còn vương những vết cào cấu của Ly Nguyệt trong cơn hoảng .
Cảnh tượng trước mắt như một nhát dao đâm thẳng vào tim ngài. Ly Nguyệt nằm đó, ngất lịm giữa đống chăn đệm xộc xệch. Trên làn da trắng sứ vốn được ngài nâng niu, chăm sóc nửa năm qua giờ đây chằng chịt những dấu vết tàn nhẫn: dấu răng rướm máu, những vết bầm tím đen và đặc biệt là những luồng hắc khí nhàn nhạt của Tâm ma vẫn còn vương vít, như một sự sỉ nhục vào tình yêu "thanh cao" của ngài.
— "Ly... Ly Nguyệt..."
Giọng ngài run bần bật. Ngài vươn tay định chạm vào cậu, nhưng rồi lại rụt lại vì sợ hãi chính bản thân mình. Ngài gục đầu xuống bên cạnh cơ thể gầy gò của cậu, những giọt nước mắt — thứ mà vị Sư tôn ngạo nghễ này chưa từng rơi trong hàng nghìn năm tu luyện — giờ đây lăn dài trên gò má thanh tú, rơi lã chã trên tấm nệm hỗn độn.
Ngài khóc. Ngài khóc vì hối hận, vì sự bất lực tột cùng khi phải chứng kiến chính "mình" làm tổn thương người mình yêu nhất. Ngài lo sợ Ly Nguyệt tỉnh dậy sẽ nhìn ngài bằng ánh mắt kinh tởm, sợ rằng cái "lồng kính" hạnh phúc mà ngài dày công xây dựng đã hoàn toàn sụp đổ sau đêm nay.
— "Ta xin lỗi... Nguyệt nhi... Ta xin lỗi..."
Ngài cuống quýt dùng linh lực thanh khiết nhất của mình để gột rửa đi những dấu vết của Tâm ma. Ngài nhẹ nhàng bế cậu lên, ôm chặt vào lòng, để đầu cậu tựa lên bờ vai đang run rẩy của mình. Ngài truyền linh lực ấm áp vào kinh mạch cậu, cố gắng xoa dịu những tổn thương mà "kẻ kia" đã để lại.
Ngài nhìn thấy chiếc móc khóa Hùng tướng quân nằm chỏng chơ dưới đất, lòng càng thêm thắt lại. Ngài đã hứa bảo vệ cậu, nhưng cuối cùng kẻ làm hại cậu đau đớn nhất lại chính là ngài.
Dù hối hận đến nghẹt thở, nhưng trong đôi mắt đẫm lệ của Cố Trấn Uyên vẫn nhen nhóm một sự cố chấp đến điên cuồng. Ngài sẽ không buông tay. Ngài sẽ dùng cả đời này, dùng mọi cấm thuật, mọi loại linh dược để bù đắp, để che giấu sự thật kinh hoàng này.
Ngài cúi xuống, hôn lên đôi môi sưng mọng của Ly Nguyệt, thì thầm trong tiếng nấc:
— "Đừng rời xa ta... Đừng hận ta... Ta sẽ giết chết nó, ta sẽ tiêu diệt tâm ma... chỉ xin con, đừng nhìn ta bằng ánh mắt sợ hãi đó..."
Đêm đó, vị Sư tôn vốn luôn bình thản ấy đã ôm đồ đệ của mình mà thức trắng, vừa run rẩy vừa lẩm bẩm những lời tạ lỗi, trong khi Tâm ma vẫn đang lẩn khuất đâu đó trong bóng tối, mỉm cười đắc thắng vì đã để lại một vết sẹo không bao giờ lành trong tình cảm của hai người.
Ánh nắng ban mai nhạt nhòa lách qua khe cửa, nhưng không khí trong tịnh thất lại nặng nề như thể bị dìm dưới đáy vực sâu. Tôi khẽ rùng mình, cảm giác rã rời từ tận xương tủy khiến tôi phải mất một lúc lâu mới có thể mở mắt.
Đập vào mắt tôi không phải là một Sư tôn đạo mạo đang phê duyệt công văn, cũng không phải là một Tâm ma tà ác.
Sư tôn của tôi đang quỳ.
Ngài quỳ ngay cạnh mép giường, vạt áo bào trắng tinh khôi giờ đây nhăn nhúm, vấy bẩn. Đôi mắt phượng vốn luôn lạnh lùng, xa cách giờ đây đỏ hoe, sưng mọng vì đã khóc suốt một đêm dài. Trông ngài không còn chút vẻ uy nghiêm của một vị tông chủ, mà giống như một kẻ tội đồ đang chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Thấy tôi cử động, ngài run lên một cái, nhưng không dám vươn tay ra chạm vào tôi như mọi khi. Ngài run rẩy lấy ra một thanh đoản kiếm từ trong tay áo, chuôi kiếm khảm ngọc lấp lánh nhưng lưỡi kiếm lại tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.
Ngài dâng thanh kiếm bằng cả hai tay, đặt vào bàn tay còn đang bàng hoàng của tôi, rồi áp lưỡi kiếm sắc lạnh lên ngay vị trí trái tim mình.
— "Ly Nguyệt... con tỉnh rồi..." — Giọng ngài khàn đặc, vỡ vụn — "Đêm qua... là ta vô năng. Ta đã để nó chiếm lấy cơ thể này, để nó làm tổn thương con đến mức này. Ta không xứng đáng làm Sư tôn của con, càng không xứng đáng có được tình cảm của con."
Ngài ngước nhìn tôi, những giọt nước mắt mới lại trào ra, lăn dài trên gương mặt tái nhợt:
— "Đâm đi. Nếu con hận ta, nếu con thấy ghê tởm thân xác này... hãy đâm một nhát thật sâu vào đây. Chỉ cần con thấy hạ hỏa, dù có phải phế bỏ tu vi hay mất mạng, ta cũng cam lòng."
Tôi nhìn lưỡi kiếm, rồi nhìn những vết bầm tím trên cổ tay mình — minh chứng cho sự thô bạo của Tâm ma đêm qua. Cảm giác đau đớn vẫn còn đó, nhưng khi nhìn thấy vị thần tiên cao cao tại thượng của mình đang quỳ sụp dưới chân, lòng tôi bỗng thắt lại một cách đau đớn.
Ly Nguyệt nhìn Sư tôn đang hoảng loạn, đôi mắt cậu vẫn trong veo nhưng đượm vẻ mệt mỏi của một người không muốn tranh đấu. Cậu khẽ thở dài, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng muỗi kêu:
— "Sư tôn... người đừng khóc nữa. Con có trách người đâu. Người với cái bóng đỏ rực đêm qua... chẳng phải đều là người sao? Con bị người nhốt ở đây nửa năm rồi, người muốn làm gì cơ thể này mà chẳng được, con đâu có quyền phản kháng."
Cậu đưa tay kéo vạt áo che đi những vết đỏ tím, cử chỉ chậm chạp và cam chịu:
— "Hôm qua con hoảng vì... vì người đó mạnh bạo quá, không giống thói quen hằng ngày của người nên con chưa kịp thích nghi thôi. Chứ nếu người muốn như vậy, con cũng sẽ nghe lời mà. Người là Sư tôn của con, người nói gì con cũng sẽ làm theo... nên người đừng tự làm khổ mình nữa."
Câu nói "người chả phải là một sao" của Ly Nguyệt như một đòn giáng mạnh vào cái tôi của Cố Trấn Uyên. Ngài luôn đấu tranh tư tưởng giữa Tiên và Ma, sợ hãi mình bị vấy bẩn, nhưng trong mắt Ly Nguyệt, ngài dù là Tiên hay Ma thì vẫn là kẻ đang giam cầm cậu.
Sư tôn ngây người nhìn đứa đồ đệ nhỏ bé. Ngài nhận ra Ly Nguyệt không hận ngài, nhưng cũng chẳng tha thứ cho ngài. Cậu chỉ đơn giản là chấp nhận số phận một cách tuyệt đối. Sự nhút nhát và sợ hãi xã hội khiến cậu thấy việc bị nhốt ở đây, bị một người "chơi" hằng ngày, vẫn tốt hơn là phải đối mặt với thế giới rộng lớn ngoài kia.
Sư tôn run rẩy ôm Ly Nguyệt vào lòng. Lần này, ngài không còn cảm giác đắc thắng khi chiếm hữu được cậu, mà là một nỗi xót xa tê tái. Ngài nhận ra mình đã bẻ gãy đôi cánh của cậu đến mức cậu không còn muốn bay nữa.
— "Ta hiểu rồi... Nguyệt nhi... Ta xin lỗi vì đã làm con sợ."
Ngài khẽ vuốt ve mái tóc cậu, lòng thầm nhủ sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng Tâm ma trong ngài lại bắt đầu rục rịch. Nó lại khoái cái tính cách này của Ly Nguyệt. Một kẻ cam chịu, không phản kháng, bảo gì làm nấy... đó chẳng phải là "món đồ chơi" hoàn hảo nhất sao?
Tâm ma thì thầm trong đầu Sư tôn:
"Ngươi thấy chưa? Cậu ta không quan tâm đâu. Cậu ta chỉ cần một cái lồng ấm áp thôi. Vậy nên lần sau, ta sẽ chơi mạnh hơn nữa, cậu ta rồi cũng sẽ 'quen' thôi mà..."
Sư tôn siết chặt vòng tay, nhìn Ly Nguyệt đang ngoan ngoãn tựa đầu vào ngực mình như một chú thỏ nhỏ đã từ bỏ việc chạy trốn. Ngài lấy chiếc móc khóa Hùng tướng quân dưới đất lên, dùng phép lau sạch bụi rồi đưa lại cho cậu.
— "Ngoan, cầm lấy nó đi. Nếu con thấy mệt, cứ ngủ tiếp. Ta sẽ ở đây... không để 'hắn' ra ngoài làm loạn nữa."
Ly Nguyệt chỉ gật đầu, ôm lấy chú gấu nhỏ rồi nhắm mắt lại. Đối với cậu, cuộc sống bế quan này vẫn cứ tiếp diễn như thế — đơn điệu, mệt mỏi nhưng an toàn trong sự chiếm hữu tuyệt đối của người đàn ông này.
Lời nói của Ly Nguyệt như một lưỡi dao mỏng, không sắc lẹm nhưng lại rạch một đường thật sâu vào tâm khảm của Cố Trấn Uyên. Ngài nhìn đứa đồ đệ nhỏ bé đang cuộn mình trong chăn, đôi mắt trống rỗng và sự cam chịu hiện rõ trong từng hơi thở, bỗng nhiên, một thước phim quá khứ ùa về trong tâm trí ngài.
Thế nhưng, câu nói "Người chả phải là một sao" của Ly Nguyệt đã tàn nhẫn đập tan cái ảo mộng ấy. Cố Trấn Uyên bàng hoàng nhận ra, trong khi ngài đấu tranh giữa Tiên và Ma, giữa việc yêu thương và chiếm hữu, thì đối với Ly Nguyệt, ngài chỉ là kẻ cai ngục.
Ngài nhìn vào đôi mắt cam chịu của cậu — đôi mắt vốn đã từng khao khát cái chết ở bờ hồ năm xưa, giờ đây lại mang một màu sắc tương tự. Ngài nhận ra mình không hề cứu cậu. Ngài chỉ đưa cậu từ một cái hồ lạnh lẽo sang một cái lồng bằng vàng lộng lẫy hơn mà thôi.
Cậu không có quyền lựa chọn. Cậu bị tách biệt với đồng môn, với những sư huynh đệ vốn dĩ nên là bạn bè của cậu. Sự nhút nhát và sợ xã hội của cậu, thay vì được ngài giúp đỡ để vượt qua, thì lại bị ngài lợi dụng để làm xiềng xích giam giữ cậu chặt chẽ hơn.
Sư tôn quỳ sụp xuống bên cạnh Ly Nguyệt, đôi bàn tay run rẩy chạm vào gấu áo của cậu — bộ y phục kín đáo mà chính ngài đã mặc cho cậu để che đi những dấu vết dơ bẩn. Ngài cảm thấy mình thật nực cười. Ngài sợ mình bị vấy bẩn bởi Tâm ma, nhưng chính cái cách ngài "bảo vệ" cậu bằng sự giam cầm này mới là thứ bẩn thỉu nhất.
— "Ta đã nói dối..." — Giọng ngài khàn đặc, đầy sự hối lỗi — "Con không phải con của cố nhân nào cả. Ta nhặt được con bên bờ hồ... Ta mang con về vì ta muốn có con. Ta tưởng rằng ta đang cứu con, nhưng hóa ra chính ta mới là kẻ đang giết chết linh hồn con."
Ngài ngước nhìn Ly Nguyệt, ánh mắt đỏ hoe vì hận chính bản thân mình:
— "Nguyệt nhi, nếu ta trả lại cho con quyền lựa chọn... nếu ta để con được bước ra khỏi cánh cửa này, được gặp lại các sư huynh... con có còn muốn nhìn ta thêm một lần nào nữa không?"
Ly Nguyệt vẫn chỉ ôm chặt lấy chiếc móc khóa Hùng tướng quân, không trả lời. Sự im lặng của cậu giống như một bản án chung thân dành cho Cố Trấn Uyên. Ngài nhận ra, ngài đã dạy cho cậu cách cam chịu, nhưng lại quên dạy cho cậu cách yêu thương mình. Và đó là thất bại lớn nhất của một kẻ mang danh Sư tôn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co