5
Châu Huân thức dậy khá sớm so với dự kiến, năm giờ lo chọn lựa đồ mặc, giày dép rồi phụ kiện, tắm rửa soạn sửa cả thảy hết gần một tiếng đồng hồ, đứng trước gương chỉnh trang đầu tóc rồi ngắm nghía thêm mười lăm phút. Chưa tới bảy giờ mọi thứ đã chu tất, cậu khoanh chân ngồi trên giường nghịch điện thoại.
"Tao đổi ý rồi, mày tới nhà tao ngay đi, dời lịch hẹn lên bảy giờ."
Tự thoại xong liền dập máy cái rụp, Châu Huân ngang nhiên đi tới hộc bàn lấy ra hộp nhung đỏ, bên trong là một chiếc khuyên tai, một chiếc vòng đeo tay steetstyle và hai chiếc nhẫn nhỏ, đeo vào hai ngón trỏ và áp út. Châu Huân soi gương thêm một lần nữa, chỉnh sửa cổ áo và tóc tai, chắc chắn bản thân đã sẵn sàng mới xách điện thoại đi xuống cổng đứng chờ.
Lúc nhìn thấy bóng dáng Mạnh Tiến từ đằng xa, Châu Huân bật điện thoại lên xem, phát hiện nó đến trễ hết mười một phút.
Nhưng vì hôm nay Mạnh Tiến rất bảnh trai trong chiếc áo phong đen cho nên Châu Huân sẽ rộng lượng mà tha thứ cho nó lần này.
"Mày cất xe đi, chúng ta đi bộ."
Mạnh Tiến: "...?"
Châu Huân níu cánh tay nó, giục nó chạy xe vào trong sân:
"Tay chân nhanh lên, mày đừng lãng phí thời gian nữa, chúng ta chỉ có mười tiếng thôi."
Mạnh Tiến buồn cười, giữ lại thân thể người thấp hơn trong bộ cánh dễ nhìn:
"Mười tiếng? Mày tính đến mức đó?"
"Chẳng lẽ không được? Mày hôm nay đã được tao book rồi, vắt không kiệt quyết không trả."
Châu Huân đắc ý nháy mắt, cái mà bọn người trên diễn đàng hay gọi là "trà đào", vậy mà trưng cái khuôn mặt đấy ra lệnh cho nó.
Trông Châu Huân y như một nam sinh cấp ba tươi trẻ xinh xắn, cả người được bao bọc trong chiếc áo jean gile denim mà Mạnh Tiến nghĩ là size xxl, phối cùng áo thun trắng cổ tròn mặc trong với cái size thua áo ngoài tầm một x, quần lửng huốc gối, chân mang đôi sneaker ruột mà cậu vẫn ưa thích.
Style này ít khi thấy Châu Huân diện, thường ngày cậu chỉ thích mặc style fit người thôi.
Cả người Châu Huân được vây bởi hương vani nhè nhẹ, trên mái tóc lẫn cổ tay, Mạnh Tiến có thể nhận ra trong lúc cậu vô tư nựng cằm mình.
Châu Huân vẫn như thế, lúc nào cũng biết cách trêu đùa với nó.
____
Phố xá cuối tuần tràn trề sức sống, giao thông cũng đông đúc hơn ngày thường, các xe hàng lưu động lục tục tập trung thành một khối, hóa ra thiên đường dành cho những tín đồ đam mê đồ ăn vặt.
Mạnh Tiến và Châu Huân sánh bước trên làn dành cho người đi bộ, dưới tán cây hoàng nam trồng dọc vỉa hè, tiết trời mát rười rượi, nắng gió chang hoà, cậu đi bên cạnh nó chỉ trỏ luyên huyên đủ thứ, tội mỗi hễ Châu Huân mở miệng hỏi gièm thứ gì, đều y như rằng sẽ bị Mạnh Tiến một là không được, hai là kéo cậu lơ đi luôn.
Nó bảo, chưa ăn sáng nên không được ăn vặt.
Đừng hỏi vì sao Châu Huân lại không tự mình mua mà phải hỏi qua ý kiến của Mạnh Tiến, ví là vật dụng thiết yếu, cũng là thứ đầu tiên sau điện thoại cậu cầm theo mỗi khi ra ngoài, nhưng mục đích của Châu Huân không phải đơn giản thích, là mua, muốn hay không phụ thuộc vào người bỏ tiền ra nữa.
Mạnh Tiến nổi tiếng cư xử thua khúc gỗ ai mà không biết, chỉ khi được sử dụng tiền của nó cậu mới có cảm giác dây dưa. Nếu như Mạnh Tiến không cho phép, Châu Huân còn lâu mới được vô tư nuông chiều cái tính tùy tiện của bản thân. Cũng chẳng biết từ khi nào nó lại quản thúc nhiều chuyện cá nhân của cậu đến vậy, ảnh hưởng đến cả thói quen và nếp sống, và cậu cảm thấy cho dù hôm nay Mạnh Tiến có đẹp trai cách mấy thì nó cũng vẫn là một ông cụ thích đánh giá, khó tính và luôn giữ một tác phong nhạt toẹt.
Mười lăm phút sau Châu Huân ngồi ở trong quán ăn đắm đuối trông ra ngoài phố, nơi mình vừa mới đi qua và bỏ lại biết bao nhiêu tiếc nuối mang hương vị thanh xuân. Ánh mắt long lanh bị thu hút bởi những xe bánh rán, chả cá, súp cua, ốc kem, khói trắng và ti tỉ thứ món ăn hấp dẫn, cậu nuốt nước bọt, bàn tay ấm ức sờ loạn trên tấm kính trong suốt.
Bạn nhỏ vẫn cứ là bạn nhỏ, dù cho cậu luôn tự xưng mình là oppa của mấy em, hơn nhau 2 tháng hay thậm chí là 2 ngày, Châu Huân vẫn vĩnh viễn chỉ là một bạn nhỏ hay dỗi dễ chiều.
"Cười cái gì?"
Châu Huân liếc sang Mạnh Tiến, người ở đối diện thế mà đang lén lút cười trên nỗi đớn đau của người khác, đã vậy bị bắt gặp còn chẳng thèm che giấu.
"Ăn đi."
Châu Huân nhìn phần thức ăn chưa động được mấy đũa ở trên bàn, cậu rút người về, tay xỏ xuống dưới đùi, mắt vẫn nhìn ra ngoài, nhìn mặt là biết đang giận lẫy.
"No rồi."
...
Mạnh Tiến yên lặng nhìn người ta chốc lát, xác nhận rằng Châu Huân quả thật chẳng thèm động thêm miếng nào. Chén cháo yến từ lúc mới mang lên nóng hôi hổi, giờ chỉ còn chút hơi ấm mỏng manh bị cậu ghẻ lạnh nãy giờ, rồi lại nhìn đến cái người đang ương ngạnh ngồi đó, nói.
"Không ăn hết không đi."
Nhưng Châu Huân quả thực rất cứng đầu, cậu liếc nó, vẻ mặt không ưng lắm.
"Ok, vậy thì không đi."
Châu Huân nhún vai một cái, cậu chậc lưỡi moi điện thoại ra rồi ngã lưng ra ghế bấm. Thoạt nhìn rất ngả ngớn, thái độ hờ hợt và thản nhiên của cậu như thách thức, đánh đố Mạnh Tiến trông thấy, kể cả mấy câu mắng chửi vàng ngọc xuất phát từ đôi môi người kia Mạnh Tiến cũng không bỏ sót, rõ ràng là cậu đang muốn chống đối nó, thế nhưng ngược lại nó lại thấy Châu của lúc này mới chính là Châu của nó.
"Cậu bé" ngồi khịt khịt mũi bấm điện thoại vô tư, mặc kệ "người trông trẻ" ngồi phía đối diện cũng ngã lưng ra ghế, thảnh thơi trông chừng "nó" được hơn năm phút rồi.
Cả hai không hẹn mà đồng thời im bặt, một kẻ làm ra vẻ thờ ơ cứng đầu, một kẻ kiên trì thong dong chờ đợi. Trông thì có vẻ hoà hợp thật đấy, người ngoài nhìn vào không biết còn cho rằng hai anh em nhà này quả hoà thuận, "em trai" nghịch ngợm chán ăn, "anh trai" từ từ dạy dỗ, không chửi bới quát mắng, cũng hoàn toàn không để xảy ra mâu thuẫn xích mích.
Nhưng ngoại trừ hai người ra chỉ có trời mới biết không khí kì quặc đến mức nào, có gì đó cứ nhộn nhạo khó chịu, Châu Huân cảm nhận được cái ánh nhìn đặc quánh luôn dính lấy mặt mình từ nãy đến giờ. Cho dù đã cố vờ làm ngơ, cố như thằng oắt không hề tồn tại nhưng lông tơ cũng âm thầm dựng lên hết, nó cứ nhìn cậu như thế, thể như xem ai cố chấp được hơn ai.
Châu Huân vốn cho rằng mình sẽ không mãi ở trong trạng thái khó xử này lâu, Mạnh Tiến thằng tồ ấy rồi sẽ lại chủ động nhượng bộ cậu như trước giờ nó vẫn làm, có điều áp lực đến từ đâu ác quá, có ánh mắt hệt như tà ma, nhìn đến nỗi tóc trên đỉnh đầu cũng sắp bốc ngược lên như thầy đồng được.
Nước thì ngập lên tận cổ rồi, còn Mạnh Tiến vẫn chẳng hề quăng cho cậu một cái phao cứu trợ nào, nó ngồi trên con tàu cứu sinh, cầm cần câu cá, trơ mắt nhìn cậu đứng giữa vùng đại dương thủy triều đang dâng, nếu cậu không chủ động bơi đi, nếu như còn tiếp tục ở yên không làm gì thì tí nữa sẽ thực sự bị đuối chết.
"Má, mày còn phiền hơn mẹ tao nữa."
Thô bạo ấn tắt điện thoại bỏ sang một bên, Châu Huân cằn nhằn sửa tư thế ngồi cho ngay ngắn, hậm hực cắn môi kéo ghế xích vào rồi cầm muỗng gỗ lên, bắt đầu dùng bữa một cách không thể nào tình nguyện hơn.
Hương sữa vani như đậm thêm một tầng, chuyển sang tầng hương như sữa bột, lan mỏng rồi tràn đến, cứ thế mãi quanh quẩn trong khoang mũi người ta chẳng chịu chui ra.
Mạnh Tiến như được hương thơm ngấy mũi an ủi, mặc dù không cần thiết nhưng vẫn lưu luyến hít hà mấy hơi, nó hài lòng nhìn "đứa trẻ" ngang ngược đã chịu nghe lời ngoan không thể tả, tuy lòng ngực của "nó" cứ thở phì phò, đôi mắt cau lại không phục, nhưng Mạnh Tiến vẫn bị "nó" làm thỏa mãn mà nở nụ cười trong góc tối.
Hóc môn sâu thẳm trào ra từ xương tủy dễ chịu kinh người, ma đầu chợt nhận ra khi bề tôi cao quý bị khuất phục thì sẽ mang dáng vẻ gì, có như thâu tóm toàn bộ mong muốn của nó mà trêu đùa trong tay. Máu S, giá trị E trong người nó là một thứ gì đó rất điên cuồng, trào phúng và chẳng có cơ chế hoạt động nào cụ thể, nó ngông cuồng ngạo mạn, dù sao Mạnh Tiến cũng chỉ mới hai mươi tuổi thôi, số tuổi còn quá trẻ so với... tóm lại là mọi thứ còn quá mới mẻ, chưa được hoàn thiện triệt để nên có một số việc không thể hoàn toàn bị khống chế, cứ thế tự ý hoạt động không một chút phép tắc nào.
Chẳng ngờ đến việc chỉ vì một chút bó buộc xuất phát từ sự quan tâm thật lòng, và người kia thật sự nghe theo cũng làm linh ma trong người nó rục rịch tỉnh giấc. Ham muốn xâm lược như muốn nổ ra, làm vỡ cả mạch máu căng đầy dưới lớp da của nó.
Trong vô thức, Mạnh Tiến đã nghe mình thì thầm một câu thật như đùa.
Trước giờ tao chỉ muốn làm bố mày.
_________
Châu Huân cầm que kẹo bông gòn cùng Mạnh Tiến bước vào Kingdom Play, hai trạng thái lúc nãy và bây giờ hoàn toàn trái ngược nhau, ấy thế rốt cục cái kẻ cao lớn kia cũng chiều theo ý Châu Huân mà sắm cho cậu vài món ăn vặt.
"Thẻ đâu?"
Châu Huân đang nhóp nhép, đột nhiên quay ngoắt nhìn Mạnh Tiến.
Mạnh Tiến nhướn mày: "Thẻ game, không phải vừa nạp vip ba ngày trước à?"
Châu Huân giống như không thể tin nổi, đã là lần thứ ba trong ngày Mạnh Tiến khiến cậu phải ngạc nhiên.
"Sao? Không mang theo? Hay là không muốn chơi nữa?"
Châu Huân hơi dè chừng: "Khoan nha, mà sao mày biết?"
Mạnh Tiến bỗng nhiên đưa tay vuốt gáy Châu Huân, nhìn vào đôi mắt rực sáng của cậu, hơi khom người nói:
"Tao đã nói rồi, mày giữ bí mật không tốt."
Châu Huân quay đi, ấm ức muốn tuốt cả cây kẹo bông nhét vào mồm.
"Hết phim." Cậu tỏ thái độ lòi lõm: "Mày vờ như không biết không được à?"
Mạnh Tiến cười cười.
Châu Huân bực bội.
"Lần nào cũng thế."
____
"Bên kia bên kia! Ở bên kia kìa!"
"Tiến cứu tao với, cứu tao!"
"Trời ơi đợi mày tao gục mẹ rồi!"
"Cây nào còn đạn quăng tao, nhanh!"
"Hộp vật phẩm đằng đó đó."
"Tiến ơi nhanh mày ơi, phía này phía này! Ở đây có ba thằng đang dí tao."
"Nhanh lên vào vòng an toàn đi!"
"Tao hết máu òi..."
"Hồi sinh hồi sinh, phòng vệ cho tao cái!"
"Tiến, mày đi qua đó trước, star124 ở gần mày kìa, giết đi!"
"Bắn nó đi! Nó ở ngay kia! Sát kho vũ khí!"
"Không ổn không ổn rồi! Tiếnnnn! Cứu taoooo!"
Từ đâu ra một nhân vật khác thình lình chạy tới, ở phía sau bắn hạ kẻ địch đang vây nhân vật của Châu Huân. Cậu nhíu mày, người này không phải Mạnh Tiến, cũng không phải đồng đội của cậu.
Lần này nạp Vip mất cả triệu bạc, vì luôn ở chế độ chơi trực tuyến trên toàn quốc nên có thể dễ dàng bắt sóng mọi đối thủ đang có mặt trong trận đấu, chủ yếu là để giúp tăng rank.
Kangwolf đã tặng bạn một vật phẩm.
Vì Mạnh Tiến và Châu Huân là một đội nên thông báo này nó vẫn có thể thấy được, cả hai đồng loại nhìn sang.
Một thanh niên tóc xanh ngồi cạnh Châu Huân đeo headphone mỉm cười, nháy mắt với cậu:
"Đi, theo tôi, tôi bảo vệ cậu."
Châu Huân cũng không suy nghĩ gì nhiều, game là thứ ảo nên gặp được chiến hữu part time là một điều tuyệt vời. Cậu biết Mạnh Tiến vốn dĩ rất không thích chơi game, từ đầu khi mới vô trận cũng chỉ vào vai hậu cần, từ việc chạy theo cậu cung cấp vũ khí, bơm thêm máu và bảo vệ nhân vật cho cậu. Công nhận là nó chơi quả thật không tệ, thế nhưng việc nó có mặt ở đây có lẽ là vì gượng ép đi cùng với cậu, giả sử mà bây giờ cậu có đồng đội khác rồi chắc nó cũng không cần miễn cưỡng nữa, Châu Huân nghĩ mình gặp chuyện tốt rồi.
"Ê Tiến vào team này đi?"
Châu Huân quay sang nói với Mạnh Tiến ngồi bên cạnh, không chờ nó trả lời đã ấn chấp nhận lời mời gia nhập nhóm chơi.
Không rõ buổi hôm đấy đã trôi qua như thế nào nhưng đối với riêng Mạnh Tiến thì thật sự không dễ chịu gì. Tính từ thời điểm cả hai vào team Mạnh Tiến đã để ý có gì đó khong ổn, nó thấy kẻ tóc xanh giống như đang cố tình gây chuyện, gã cứ chạy theo vây lấy Châu Huân và nhân vật của nó luôn bị gã chắn mất. Nhân vật của Châu Huân vẫn được bảo vệ, nhưng không phải là Mạnh Tiến mà đổi lại là acc name Kangwolf. Không dưới ba lần nó định thoát chế độ đồng đội mà một súng bắn chết cái thằng chướng mắt kia, nhưng phần vì ngại Châu Huân, trông cậu đang cực kỳ có hứng.
Thế là Mạnh Tiến cứ ôm súng chạy lấp xấp theo phía sau, nó chẳng thèm quan tâm xung quanh có địch hay không, cứ đâm thẳng vào mục tiêu mà chạy. Mục tiêu của nó thì vẫn chưa hay biết gì, rất tập trung liên tục hạ chết hàng chục đối thủ.
Cho tới khi màn hình thông báo nhân vật của Mạnh Tiến đã bị hạ gục thì Châu Huân mới giật mình: "Đm thằng nào kill bồ tao?" rồi trố mắt nhìn sang bên cạnh.
Mạnh Tiến buông con trỏ chuột, khuôn mặt một đống ngã lưng ra ghế.
"Chờ chút tao hồi sinh cho."
Mạnh Tiến: "Đừng."
"Hở?"
Mạnh Tiến chẳng thèm nói năng gì.
"Mày để tao." Rồi cậu hừng hực khí thế nhìn tóc xanh: "Đi!"
Tóc xanh cười khì gật đầu.
Mạnh Tiến khoanh tay trước ngực, cau mày theo dõi cuộc chiến vẫn còn diễn ra trên màn hình. Tóc xanh như cái đuôi rắc rối bám lấy Châu Huân, ở trong game hệt như một kẻ phục tùng. Nó thấy tóc xanh bắt đầu không an phận, gã lợi dụng lúc Châu Huân đang tập trung vào trận thì bắt đầu giở trò, tay thuận theo sự chỉ dẫn nhiệt tình mà liên tục chạm vào đùi omega.
Và đúng như dự đoán, Châu Huân vẫn mảy may chẳng để ý gì.
Ngược lại là Mạnh Tiến, nó không thể nhìn nổi nữa mà đứng lên, dường như nhất cử nhất động nào của nó Châu Huân cũng đều có thể phát giác.
"Đâu vậy?"
"Đi về."
Bỏ lại đúng hai chữ rồi quay lưng đi luôn, Châu Huân lập tức bối rối:
"Sao lại- Tiến! đợi tao với-"
Châu Huân như ngồi trên đống lửa, lính quính muốn cởi headphone đứng lên thì bị tóc xanh túm tay ghì lại:
"Ở lại chơi cho hết trận đi, acc này của cậu xịn lắm đó, còn hai tên thôi là được tặng thiết giáp này."
Bóng lưng của Mạnh Tiến đã rời khỏi phòng game, lực đóng cửa nhìn phát khiếp.
Châu Huân toan đứng dậy, giao lưu trở thành một cái gì đó rắc rối cản trở.
"Tặng cậu đấy."
Tóc xanh vẫn nắm tay cậu kì kèo.
"Không nhận."
"Thế cứ bỏ đi, tôi không cần nữa."
"Cậu ở lại một lát thì sẽ chết à?"
"Nhưng bạn tôi, cậu ấy-"
Công cuộc 'tôi rời đi cậu giữ lại' kéo dài tận mấy phút, cho đến khi tóc xanh cương quyết ấn Châu Huân ngồi xuống:
"Cho tôi địa chỉ đi, lát nữa tôi đưa cậu về."
Cứ tưởng đến đây là Châu Huân chịu ngoan ngoãn rồi, ai ngờ cậu còn hấp tấp hơn thảy, lần nữa vùng đứng dậy, dứt khoát treo headphone lên máy:
"Ai mượn? Tao không què bồ tao còn sống, đưa tao về mà nhắm dỗ được nó thì mời."
Nói rồi cậu bỏ mặc chiến hữu mới quen được hai tiếng đồng hồ đang còn ngơ ngác, đẩy ghế chạy ra khỏi phòng.
.
Khu vui chơi Kingdom to lớn như vậy, Mạnh Tiến rời đi không lâu nhưng cũng đủ để cả hai lạc mất nhau. Châu Huân đứng trước biển người dày đặc toàn thấy đầu với đầu, khung cảnh náo nhiệt sặc sỡ trăm ngỏ cũng không biết đi hướng nào cho đúng, trước mắt đành lặng lẽ chôn chân.
Cái thằng Tiến tồ này, khôn hồn thì tự động trôi đến trước mặt tao đi, nói cho biết là tao sắp giận bỏ về tới nơi rồi.
Quy tắc không được gọi quá hai lần trong một ngày cho cùng một người đang gào thét, Châu Huân tự đặt ra giới hạn này để nhắc nhở mình rằng bản thân vẫn luôn là một kẻ cao quý và đắt giá, giống như quy tắc ba tháng khi yêu đương, cậu cũng muốn tự đặt cho mình một vạch ranh giới phân chia "người đặt biệt" với "tình nhân tạm thời".
Phạm Mạnh Tiến là ai ấy à, nó được liệt vào nhóm người số hai nên chắc là chẳng có ngoại lệ gì hết đâu. Châu Huân cắn răng nhìn dãy số đỏ chót chễm chệ ở đầu danh bạ đã được cậu chủ động gọi đi hết bẵng hai lần trong vòng 15 tiếng đồng hồ qua, đột nhiên nổi cơn giận vô cớ, cứng đầu không muốn phá vỡ nguyên tắc.
Cất điện thoại vào túi quần, Châu Huân quyết định đơn phương kết thúc lần hẹn hò này luôn!
Ai bảo nó ngang ngược, nói bỏ đi cái bỏ đi liền chứ?
Còn cậu thì sao? Nó quên rằng nó đang bỏ rơi một omega cao cấp ở một nơi phức tạp như thế này à? Ngộ nhỡ có sự tình xấu xa nào đó xảy ra, tên đáng ghét đó cũng không thèm bận tâm tới cậu luôn hả?
.
Châu Huân vừa rời khỏi không bao lâu thì Mạnh Tiến từ đâu trở về, trên cẳng tay vắt chiếc áo denim trông không ăn nhập gì với outfit trên người nó, trên tay còn cầm theo hũ kem socola nhỏ.
Nó đẩy cửa bước vào phòng game, vừa vào đã không nhìn thấy quả đầu nâu tròn quen thuộc, nó đảo mắt tìm kiếm xung quanh.
"Sao quay lại đây?" Tóc xanh nghi hoặc khi nhìn thấy Mạnh Tiến.
Mạnh Tiến phớt lờ gã, từ nãy đến giờ một câu giao lưu cho đúng tình hữu nghị bình thường cũng không có, quay đi hỏi thăm một người khác.
"Bỏ đi rồi, tìm làm gì mất công."
Tên tóc xanh như cố chen chân vào chuyện người khác, nửa giống đang cay cú vụ bị vuột mất một đối tượng hợp gout nên đâm ra thấy Mạnh Tiến ngứa mắt bỏ mẹ. Mặc dù chưa có nói chuyện hẳn hoi câu nào với nhau, nhưng trông thằng đấy im im chả dám hó hé gì, được cái lớn xác chắc cũng thuộc dạng thỏ cụp tai hay rùa rút cổ, bèn bật cười châm biếm:
"Không phải nó đi dỗ ghệ rồi à? Sao lại để ghệ quay về tìm trời?"
"Đù mẹ, không què cũng uổng."
...
Tóc xanh đắc thắng mà đúp chuột liên tục.
Gã đeo tai nghe nhưng gỡ bỏ một bên, tướng ngồi lấc khấc như mấy thằng nghiện game một ngày một gói mì tôm cộng một chai sting đá, chờ xem Mạnh Tiến sẽ nói gì. Ai ngờ còn chưa kịp mở mồm khích thêm câu nào thì tai nghe bị người ta cởi mất, có bàn tay chụp lấy đầu gã, xoay đầu gã sang. Đỉnh đầu đau nhói, ngón tay đang ngạo nghễ bấm chuột cũng lập tức điếng lên, khiến gã la oai oái.
"Liếm bậy đồ của người khác là bản năng của loài chó, mày cứ việc tiếp tục sống theo giống loài của mày nếu muốn từ đây đến cuối đời phải đi chịch dạo bằng một cây láp giả."
Hầu như trong phòng này ai cũng đeo tai nghe, cộng thêm việc gian phòng phủ kín ánh đèn màu tím nhạt nên tầm nhìn hơi hạn chế, trừ hai ba người ngồi cạnh có nhìn sang thì cũng chẳng có ai rỗi hơi mà để ý tới chỗ tóc xanh.
Nhưng tóc xanh lại nghe rõ ràng từng chữ một, gã hơi rợn lạnh sống lưng, nhưng rất nhanh lại bị cơn đau đớn truyền tới từ bàn tay cuốn trôi đi mất. Gã ăn đau đến cong lưng, cả người uốn éo mà mắng chửi thì mới có người tháo tai nghe ra bắt đầu hóng chuyện, nhưng mà cũng chỉ có xem, còn giúp thì hình như chả ai có ý định.
"Tao nhắc, sau này ra đường muốn tán ai thì nhớ nhìn trước nhìn sau, miệng mồm dọn cho sạch, xã hội đủ khói bụi rồi đừng nỗ lực biến mình thành rác rưởi nữa."
"Giữ cho kĩ."
Tay kia của gã toan vung tới đã bị Mạnh Tiến không thương tiếc túm lấy, khuôn mặt nó phóng đại trước mắt gã, khiến gã nhất thời thấy khủng hoảng vô cùng. Nó nắm lấy ngón giữa thô cụt tàn nhẫn bẻ ngược lên, nghe kĩ còn nghe hai tiếng rắc, biểu cảm so với tóc xanh chẳng có gì đặc sắc, Mạnh Tiến nghiến răng mà nói:
"Nhất là mười cái móng chó của mày."
_______
Có trời mới biết Mạnh Tiến đang bối rối đến nhường nào, đứng trước dòng người tấp nập ở Kingdom vào ngày cuối tuần, khung cảnh hỗn tạp khiến Mạnh Tiến càng thêm căng thẳng.
Nên bắt đầu tìm Châu Huân từ đâu, ban đầu Mạnh Tiến không nghĩ rằng cậu sẽ rời đi theo mình. Nó nghĩ cậu sẽ ở lại, nó đủ hiểu cậu để có thể hành động sao cho tránh khỏi việc bản thân không nhịn nổi mà phát điên ngay tại chỗ, thế nên đã cố tình cầm theo áo khoác của Châu Huân, lánh mặt một tí để bản thân có thể bình tĩnh hơn.
Trường hợp này quả thật nó không ngờ tới, Châu Huân vậy mà lại chủ động đi tìm nó. Tim Mạnh Tiến đập nhanh, nó có thể hình dung ra bộ dạng của cậu khi bước ra khỏi cửa mà không nhìn thấy mình, hoặc là một chút hốt hoảng mơ hồ của một chú mèo trắng vừa bị thất lạc chủ nhân.
Giữ vẻ mặt bình tĩnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra, Mạnh Tiến moi điện thoại từ trong túi quần bấm số gọi đi.
Trong khi chuông treo được ba bốn bận mà chẳng thấy ai trả lời, Mạnh Tiến vẫn kiên trì đưa mắt tìm kiếm xung quanh, với một chút hi vọng Châu Huân sẽ tự quay về chỗ này.
Cuộc gọi đầu tiên không thành công vì người nhận không bắt máy, Mạnh Tiến gấp đến độ mím môi, tự trấn an bản thân gọi thêm vài cuộc nữa.
Tiếp tục là những hồi chuông kéo dài không hồi kết, Mạnh Tiến vẫn gọi liên tục, đôi chân dài nôn nóng không thể đứng yên, thêm một cuộc gọi bị lỡ, nó nghiến răng, câu chửi thề vừa lọt khỏi cửa miệng liền quyết định đi tìm Châu Huân.
Khu vui chơi Kingdom vừa rộng vừa đông, để tìm gặp nhau vốn dĩ đã rất khó huống hồ gì Mạnh Tiến chẳng có nổi một chút manh mối nào ngoài những cuộc gọi vô nghĩa được lặp đi lặp lại hàng trăm lần. Nó biết Châu Huân đang cố tình tránh cuộc gọi của nó, cậu như thế, ngang bướng và trẻ con.
Nhưng nó xót.
Mạnh Tiến không còn cách nào khác ngoài việc tung xúc xắc may rủi, trong khi chính bản thân nó còn chưa biết phải đối mặt với cậu ra sao.
Hành động lúc nãy xuất phát từ thứ cảm xúc hờn ghen vốn có, ai mà chịu được cảnh người mình thích bị kẻ khác sờ mó ngay trước mặt mình, hơn nữa người ấy còn không phản đối. Mạnh Tiến có tư duy, nó chẳng có cớ gì để nổi nóng với người ở cạnh Châu Huân cả, nó không có danh phận, hơn nữa cũng biết rằng Châu Huân có khi sẽ giận ngược lại nó.
Nhưng tính đến tận giây phút này, Mạnh Tiến tuyệt đối cũng không thấy hối hận với thái độ của mình.
Đến khi cuộc gọi thứ N được thực hiện, những bước chân sải dài bỗng khựng lại, tiêu cự trong mắt chậm rãi hình thành.
Mạnh Tiến lặng lẽ đứng từ xa duy trì cuộc gọi, nhìn đăm đăm vị thượng đế nhà mình đang nghoe nguẩy ngồi đằng xa.
Điện thoại Châu Huân để trên mặt bàn, Mạnh Tiến thấy rõ ràng cậu có liếc nhìn màn hình sáng lên mỗi khi có người gọi tới, thế nhưng lại nhất quyết không chịu bắt máy.
Điện thoại bật chế độ im lặng, Châu Huân thản nhiên ngồi vào bàn, từ tốn xem menu và gọi một ly kem dưa lưới, khuôn mặt thản nhiên, vừa thưởng thức thành tựu vừa lắc gối.
Xem ra Châu Huân đang rất hài lòng về cách xử lí chuyên nghiệp của mình.
Ở bên này Mạnh Tiến chưa muốn để Châu Huân phát hiện, đột nhiên có xúc động muốn xem phản ứng của cậu nếu mọi việc không diễn ra suông sẻ như ý muốn.
Thế là nó tắt điện thoại, đứng khoanh tay quan sát cậu từ xa.
Gần một phút trôi qua, kể từ khi cuộc gọi lỡ thứ 22 kết thúc thì cục điện tử trên bàn không còn chút động tĩnh gì nữa. Châu Huân cau mày cắn cắn muỗng nhựa, cậu nghiêng người, dùng thái độ một trăm phần trăm nghiêm túc quan sát màn hình tối đen, một hồi lâu vẫn chưa thấy cuộc gọi nào gọi tới, cái biểu cảm hụt hẫng hệt như cái kết tràn đầy mãn nhãn cho trận hờn dỗi vu vơ, kẻ đứng ở đằng xa tóm trọn khoảnh khắc này, nó khẽ nhếch môi, để lộ nụ cười đầy thõa mãn.
Nó thấy Châu Huân chụp lấy điện thoại lịch kịch bấm, động tác rất dùng sức, như muốn dùng móng tay cào nát màn hình cảm ứng.
Chẳng sao cả, mèo nhà nuôi, dễ dỗ cực.
Cảm thấy đã tới thời điểm thích hợp, Mạnh Tiến moi điện thoại ra, đôi mắt còn đang ngậm cơn vui vẻ râm ran vẫn không giây nào rời khỏi thân ảnh đang loay hoay qua một tấm kín trong suốt.
Chuông reo thêm năm hồi, nó nhìn Châu Huân mang theo vẻ bắc đắc dĩ nhấc máy.
"Đang ở đâu?"
"Về nhà rồi."
"..."
Châu Huân đỏng đảnh nói dối, con rùa xanh này cũng chịu ương bướng lắm.
Đã vậy thì chó lớn sẽ chơi với rùa con một chút, xem như phá lệ ứng tác với bản tính trẻ con kia một lần:
"Vậy thì tốt, tao cũng về đến nhà rồi."
"..."
"..."
Trái với viễn cảnh soạn sẵn trong đầu Mạnh Tiến, Châu Huân cúi đầu im lặng một lúc lâu không trả lời, tay cầm muỗng nhựa dầm nhừ cốc kem lạnh.
Nó nhíu mày theo dõi nhất cử nhất động của cậu, ý cười trên khóe môi bất chợt đông cứng khi thấy đối phương thực sự tin mấy lời này.
Bây giờ nó mới nhận ra tình hình đang dần lệch quỹ đạo so với dự tính ban đầu, đáng lí ra phải có một Châu Huân sùng mang lên bảo, "ông chưa về hà cớ mày được về" hoặc, một Châu Huân dùng mềm đọ rắn "mày bỏ tao thật hả?" hoặc, sẽ là một Châu Huân thất vọng tràn trề nhưng vẫn dùng giọng điệu trách cứ "mày mà cứ thế là tao chạy mất dép cho xem, đùa tao à?". Đấy, những lúc không cần thì tự biên tự diễn, đến lúc cần thì đầu óc đơn sơ, có mỗi việc đa nghi thôi cũng không làm tròn được.
"Thế à?"
Giọng nói nhỏ nhẹ truyền đến, Mạnh Tiến ngờ vực với chính phán đoán của mình, rùa con ngang ngược đang dùng giọng điệu thiếu hơi người này nói chuyện với nó hả?
"Về thật à?"
Có cảm giác như Châu Huân đang tủi thân, nếu không phải màn hình hiển thị cuộc gọi đang kết nối, Châu Huân còn tưởng cậu vừa nói chuyện với chính mình.
"Vậy mà bỏ về thật luôn?"
Tâm trạng Châu Huân thoắt cái đã xấu đi, giọng buồn hiu, ngay lúc Mạnh Tiến nhận thấy có gì đó không ổn định ngả bài thì cùng lúc Châu Huân cũng dời điện thoại, do cậu không bật loa ngoài và xung quanh cũng khá ồn ào, nên cho dù Mạnh Tiến có nói gì thì cậu cũng không nghe thấy được, chỉ nhỏ giọng bảo nếu được thì hẹn nhau dịp khác vậy, rồi dứt khoát tắt máy.
"Châu! Khoan đã Châu! Giữ máy!"
"Tút tút tút..."
Khoảng cách nơi Mạnh Tiến đang đứng và chỗ của Châu Huân không xa cũng không gần, nhưng để chờ đợi thêm một đoàn người đẩy xe thành hàng đi qua thì chính là công chuyện ngốn thêm gần hai phút. Kết quả là Mạnh Tiến tay chân như hung trên lửa đỏ, bị nhốt bên này mà nóng lòng giương mắt nhìn Châu Huân như con mèo bị nhúng nước, không còn chút sức sống lặng lẽ thanh toán rồi lặng lẽ rời đi, thành công để lạc mất nhau thêm một lần nữa.
Châu Huân cũng thành công làm nó xót lòng thêm một lần, bộ dạng lũi thũi cứ mãi cắm đầu tiến về phía trước, hình ảnh đó so với việc ghim vào tim thêm một cái gai nhọn, cảm giác khó chịu này có lẽ cũng chẳng khác nhau là mấy.
Nhạc ở khu vui chơi bật át cả tiếng người, Mạnh Tiến bất lực, nó vung chân đá vào bánh xe đẩy, nhân viên đẩy xe giật mình, thông qua ánh mắt mắng một câu thằng này bị điên à, kì thị ra mặt mà cố tình thúc nhanh bước chân.
Nó lặp lại thao tác trên điện thoại trong vô vọng, âm thanh quy củ của tổng đài vang lên thông báo thuê bao đã khóa máy.
Châu Huân bình thường hay dỗi thật, nhưng Mạnh Tiến biết mỗi lần đều là giận dỗi vu vơ, nó dần dần phát giác ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, Châu Huân quả nhiên giận thật rồi, còn mang theo cái vẻ mặt buồn xo tổn thương như vậy nữa.
Càng nghĩ càng không biết bản thân vừa làm cái mẹ gì nữa. Tính tình cậu thế nào chẳng phải nó không biết, vậy mà vẫn cứ muốn trêu cậu, Châu Huân trước giờ kiêu ngạo lại sĩ diện, cái mác omega cao cấp cho cậu quá nhiều, giờ mất mặt tí đã gọi là cú sốc lớn, Mạnh Tiến không biết lúc đấy đầu óc nghĩ gì mà lại đùa cậu như thế, giờ chuyện thành ra vậy nó muốn trở tay cũng không kịp.
Mạnh Tiến vội vã chạy về hướng Châu Huân rời đi từ mấy chục giây trước, tầm mắt bị đoàn người đông nghẹt lấp đầy, trán tứa mồ hôi, bối rối ghìm chặt điện thoại trong lòng bàn tay, hộp kem socola cũng bị nó vứt đi xó nào không biết nữa.
____________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co