Đồ
Now playing: Từng là của nhau - Bảo Anh, Táo
Từng là của nhau, ta đã từng là của nhau
Dù sao đi nữa cũng đã thật lòng vì nhau
.
.
𝜗𝜚 ࣪˖ ִMartin Edwards - ca sĩ, (cựu) kỹ sư công trình 𐙚
༘⋆🌷 Kim Juhoon - thợ xăm, designer, hoạ sĩ 🫧💭₊˚ෆ
.
.
.
0.
"Em nghĩ là em hợp làm fan của anh hơn. Đã đến lúc em phải về đúng vị trí của mình rồi."
.
.
.
1.
Rủi ro (và cũng là cái hay) của việc yêu một nghệ sĩ chính là họ lúc nào cũng đẹp. Lúc yêu thì vui đấy, nhưng sau này chia tay rồi, xác suất Kim Juhoon đẹp hơn anh vào ngày gặp lại đúng bằng một con số 0 tròn trĩnh. Cậu chỉ nói một câu bâng quơ thế thôi, vậy mà Martin Edwards lại phát điên đi xăm một chữ J to tướng ở giữa ngực! Chữ J! To tướng! Giữa Ngực!
Phản ứng của cậu, tức người yêu, kiêm luôn fan bự số 1 thế giới của Martin Edwards là gì?
Thì tức phát khóc chứ làm gì được nữa.
"Xấu điên." Khóc chán, Juhoon chán nản săm soi phần da vẫn hơi sưng của anh. "Xin thông báo với anh là từ giờ anh chỉ có thể yêu các bạn J thôi đó, chứ 25 chữ cái còn lại chê anh thậm tệ hết rồi."
"Ai bảo bạn không chịu xăm cho anh, giờ xấu rồi khóc là sao?" Vừa lãnh phải hình xăm xấu nhất thế giới giữa ngực, vậy mà Martin trông chẳng hề hấn gì mấy. Ngược lại, anh cứ nhe răng cười trêu cậu, ngứa mắt vô cùng. "25 chữ cái còn lại chê thì kệ họ chứ, anh cũng chỉ định yêu một mình J thôi mà."
Lừ mắt, cậu sụt sùi:
"J nào? James Chao hay Jang Wonyoung hay... Á, đau em!"
Mà Martin không thương cậu khóc lóc tội nghiệp. Anh giơ tay, thẳng thừng búng vào giữa trán Juhoon cái chóc, búng xong còn hục hặc với người yêu:
"Bạn J nào đó làm thợ xăm mà nhất định không chịu xăm tên mình lên người anh đấy?" Thấy cậu toan đứng dậy định lủi đi chỗ khác, Martin vội chộp Juhoon lại, mắng vốn tiếp. "Bạn nào mà mới hôm trước còn bảo là sau này chia tay, kiểu gì anh cũng đẹp hơn bạn ấy đấy?"
Đáp lại Martin chỉ có tiếng Juhoon thở dài chừng 30 cây số. Đã cãi nhau vì chuyện xăm trổ này mấy lần rồi, mà lần nào anh nhắc đến cậu cũng nóng máu không chịu được:
"Em nói rồi, chuyện tình cảm không biết tương lai ra sao, anh phải nghĩ cho những người yêu sau này của anh chứ? Ôm hôn thắm thiết, súng đạn lên nòng cả rồi, vạch áo anh ra thì thấy tên đứa khác, người ta còn hứng nỗi không? Em..."
"Nói nữa là anh đi xăm nốt cho thành chữ Juhoon luôn đấy."
Nghe Martin thoại tỉnh bơ mà Juhoon tức ghê gớm. Kìa, không đùa đâu, hình như có khói bốc ra từ chỏm tóc và hai cái tai đỏ hồng luôn rồi. Chắc vì sợ bị chửi, Martin vội áp bàn tay to lên bờ môi cong cong kia. 'Cấm chat' Juhoon xong xuôi, anh phán một câu xanh rờn.
"Nếu em lo cho anh như vậy thì đừng nhường anh cho ai là được rồi."
"Hả?" Và có đôi môi hồng đang vẽ nên một thắc mắc rất to, rất mềm trong lòng bàn tay Martin.
"Đừng để ai phải buồn vì vạch áo anh ra và nhìn thấy tên em hết." Anh thì thầm, khoảng cách giữa hai đứa giờ đây chỉ còn là một hơi thở. "Ích kỷ lên. Cất anh làm của riêng đi. Như vậy thì không ai phải buồn vì cái hình xăm xấu hoắc này cả."
Trời ơi, Juhoon đâu có ý định bỏ trốn đâu, anh cứ ôm cứng eo cậu làm gì? Một tay anh rê dọc cột sống của cậu, cứ nâng rồi lại hạ khi anh lướt trên từng đốt xương sống nổi rõ giữa tấm lưng gầy. Tay còn lại, anh nhẹ nhàng ôm lấy bầu má tròn, và dìu dắt để cậu phải nhìn vào mắt anh. Cái nhìn của Martin vốn luôn lấp lánh và sáng ngời, nhưng giây phút này, Juhoon còn nhìn thấy được rất nhiều kiên định, vững vàng nơi anh.
Trái tim cậu lỗi nhiều nhịp.
"... Đến khi chán em rồi thì cũng đừng có đổ tại em."
Rõ ràng là Juhoon còn định mắng anh thêm vài câu nữa, chắc chắn đấy, nhưng sau đó Martin lao đến hôn cậu, và thế là... Juhoon định nói gì thế nhỉ? Dù suốt ngày trêu môi cậu "thái vội được vài đĩa", và người vừa xăm mình xong thì phải tuyệt đối kiêng thịt bò, anh vẫn kéo cậu lại để hôn, ngấu nghiến và vội vàng.
Hôn nhau xong đã là chuyện của 15 phút sau đó. Đầu óc Juhoon hơi lơ mơ, thế là khi ngón tay Martin đang ve vuốt môi cậu, Kim Juhoon - người luôn tự nhận là thượng tôn khoa học - đã phát ngôn như sau:
"Từ giờ đến khi hình xăm lành hẳn, mình tạm thời không hôn nhau nữa nhé."
Martin cau mày khó hiểu, nhưng chưa kịp cãi thì đã bị cậu chặn họng:
"Ăn thịt bò dễ làm hình xăm bị thâm lắm."
"Sợ vậy?"
Miệng thì bảo sợ, thế mà anh cứ thơm chóc chóc vào má, vào cằm, vào trán người yêu. Còn môi, anh để dành lại. Anh chẳng hôn đâu, cứ ngắm, cứ vuốt, cứ để cậu thấp thỏm mãi trong nỗi chờ đợi được hôn thế thôi. Phải đến khi cậu đợi đến sắp phát cáu, anh mới cười xoà rồi nhẹ nhàng ấn môi mình lên.
"Hôn cái nữa cho đỡ sợ mới được."
May mắn là, dù ngoan cố hôn nhau thêm vài lần mỗi ngày, hình xăm của Martin vẫn lành lại rất đẹp (mà Juhoon khá chắc, lý do tiên quyết vẫn là vì anh vốn đã rất đẹp mà thôi). Càng may mắn hơn khi chữ J có thể dễ dàng sửa thành bất kỳ một chữ cái nào khác - Nhỡ may Martin có chọn yêu thêm một ai trong 25 chữ cái còn lại, anh chỉ cần điều chỉnh đôi chút là người ta lại hào hứng vạch áo anh ra ngay ấy mà.
Nhưng thôi. Cho dù người ta có muốn vạch áo anh hay không thì Juhoon cũng chẳng có quyền được quan tâm nữa. Vì dù gì thì giờ đây, họ cũng đã chia tay nhau rồi.
.
.
.
2.
Trái đất nói lớn thì không lớn, mà nói nhỏ cũng chẳng nhỏ. Chẳng hạn như, Juhoon rời xa Sài Gòn 2 năm để đến Úc học thạc sĩ ngành Mỹ Thuật Ứng Dụng, chỉ để gặp lại đúng đứa bạn cùng nhà ở Úc ngay khi về Việt Nam.
"Sao anh nói gì nghe xa cách vậy?" Coralline Jung huých cùi chỏ vào mạn sườn cậu, cười ruồi. "Dù gì thì em cũng là người con gái đã ngủ cùng anh cả năm qua mà?"
"Ở hai cái phòng khác nhau mà cũng tính hả?" Xe buýt đi qua một đoạn đầy ổ gà, khiến cho giọng của Juhoon cũng rung chuyển theo.
Con quỷ nhỏ chẳng thèm nể nang anh nó, trề môi với Juhoon:
"Anh làm như có thằng nào ngủ chung giường anh không bằng. Xét về khoảng cách thì em chả ngủ gần anh nhất còn gì."
Coralline phát ngôn giật gân cỡ đó, cậu cũng chỉ còn biết cấm khẩu. Nhìn đất nhìn mây, nhìn anh lơ xe một hồi, Juhoon đá qua chủ đề khác:
"Cơ mà sao hôm nay lại bốc anh đi xem ca nhạc cùng vậy?"
Thật ra Juhoon hỏi thế cũng có lý do cả - giờ này tuần trước, Coralline bỗng dưng lại bắn cho cậu một dòng tin ngang tàn "Anh không được bận, tuần sau đi xem ca nhạc với em". Coralline chẳng thiếu gì bạn, Juhoon thì rõ ràng không phải nhà cảm thụ âm nhạc tài ba gì để nó phải đặc cách xách theo. Hẳn nhiên phải có uẩn khúc gì đó thì con nhóc này mới nhớ đến Juhoon.
Nheo mắt bí hiểm, con bé ngoắc cậu lại gần, hỏi nhỏ:
"Anh biết đánh nhau không?"
"Hổng biết." Juhoon rất thành thật khai báo.
"Sao lại không biết?" Coralline nhặng xị lên. "Anh làm thợ xăm gì kì vậy?"
Juhoon vạch áo thun, khoe ra cánh tay kín mực, nhưng mà toàn là bông, hoa, chó với mèo thôi, chưng hửng đáp lại:
"Mày thật sự nghĩ là mấy hình xăm kiểu này dọa được ai hả?"
Con nhỏ trừng mắt với con Snoopy trên tay Juhoon, cuối cùng đành tiu nghỉu chấp nhận sự thật:
"Hôm nay em đi tranh slot bám rào trong showcase. Nhóm nhạc em thích mới ra bài mới."
Đại dạng là, sau một thời gian đu đủ thể loại Tây, Tàu, Nhật, Hàn, tiểu thơ Jung Coralline bỗng dưng nổi hứng đu idol quốc nội. Đó là một cậu nhóc tuổi Trâu, nhà ở Thảo Điền, buổi sáng làm cậu ấm, buổi tối làm tay trống trong ban nhạc, ờm, ờ...
"CORTIS!!! Thật đấy, anh sống dưới cục đá hay gì mà CORTIS cũng không biết? Rồi có nhớ tên của bias em không đó?
"Ờm,... ờ, Sejin cái gì ấy đúng không?"
"Đã nói bao nhiêu lần rồi, bias của em tên là Ahn Keonho!!! Anh bị làm sao ấy, Sejin là thằng nào nữa?"
À ừ... Quay lại với chủ đề chính của chúng ta. Trời cho tiểu thơ Jung Coralline tất cả, từ sự nhiệt tình, cho đến tài năng quay, chụp, edit - duy chỉ có chiều cao là hơi khiêm tốn mà thôi.
"Nên là trong trường hợp em không bám được rào, anh phải tận dụng cặp giò mét 8 của anh để quay suộc cho em nha! Hoặc là nếu có con nhỏ nào chen lấn xô đẩy, thì anh phải húc nó bay xa 10 mét cho em, nhớ chưa!! Em mà không có suộc về đăng Threads là em nghỉ chơi với anh luôn."
Trước màn đùn đẩy trách nhiệm trắng trợn của Coralline, Juhoon chỉ phán một câu xanh rờn:
"Chứ không phải mày sợ suộc tự quay toàn là tiếng mày hát thôi, chứ không nghe Keonho hát hả?"
"NÈ!"
Có một thoáng ngần ngừ trong dáng điệu của Juhoon, nhưng Coralline lại quá háo hức để nhìn ra. Yên lặng một hồi, Juhoon bắt đầu bàn lùi:
"Thôi, mày vào xem một mình đi, để tao kiếm quán cà phê nào ngồi tạm. Có biết cái nhóm này là ai đâu mà xem!"
"Ơ hay cái ông này!" Bộ nails dài đính đá cầu kỳ của Coralline bám vào vai áo Juhoon, tưởng chừng như cô nhóc sắp xé xác cậu ra đến nơi. "Phải vào! Buộc vào! Có biết VIP em camp cho anh tốn bao nhiêu tiền không mà đòi bỏ ngang ơ hay!"
"Tao trả mày tiền, mày tha cho tao đi "
"Em đâu có cần tiền, em cần suộc!!!! Em dắt anh đi để bóc lột sức lao động của anh mà!" Đã ngang nhiên bóc lột anh mình rồi, Coralline còn trắng trợn đổ thừa. "Cộng đồng fan Keonho Việt Nam mà mất đi những fancam huyền thoại thì là lỗi tại anh đó Kim Juhoon!!"
Chả hiểu sao càng nghe cô nói, mặt mày Juhoon càng xanh ngoét. Quái, bình thường Coralline nhờ ông anh này đi chụp suốt mà có thấy Juhoon than vãn gì đâu, thế mà hôm nay ông anh lại giật như đỉa phải vôi ấy!
Hất bay Coralline ra, Juhoon nói một câu tuyệt tình:
"Thì cũng kệ cộng đồng fan Keonho Việt Nam, tao nói rồi đó, tao không vào đâu!"
"Ơ hay, tự nhiên anh dãy đành đạch lên vậy, bộ anh lừa tình ai trong CORTIS hay gì?
Coralline nói bậy bạ, vậy mà Juhoon nhột thiệt. Mặc kệ xe đang vào đoạn đường gập ghềnh, cậu đứng bật dậy, toan co giò bỏ chạy.
"Bác tài!! Cho con xuống bến này!!"
Như để tăng thêm độ kịch tính cho cuộc tẩu thoát, chiếc xe buýt cũ rích bỗng dưng rung lắc liên hoàn như máy xay sinh tố. Nhìn cái dáng run lẩy bẩy của Juhoon khi cậu nhích từng bước một giữa lối đi nhỏ mà Coralline tưởng anh mình hoá thành hươu cao cổ mới đẻ không chừng. Vơ vội mớ banner cổ vũ và chiếc túi tote to đùng để farm free gift (*), Coralline hớt hải chạy theo:
"Anh ơi, anh...."
"Mày đừng có hòng dụ dỗ tao."
"Anh ơi, nghe em..."
"Thôi ngay!" Giờ thì hai anh em lại túm tụm ngay bậc lên xuống xe. Sợ làm phiền bác tài, Juhoon chỉ dám quát khẽ. "Tao nói rồi đó, không là không, mày đừng có lằng nhằng."
Chầm chậm, xe buýt chòng chành chuyển làn, trước khi nặng nề đỗ kịch lại nơi bến vắng. Ba chân bốn cẳng lao xuống, Juhoon còn chưa kịp thở phào bởi con em trời đánh thì đã nghe cái giọng lanh lảnh mắc ghét ấy ngay sau tai:
"Anh."
"Á!" Juhoon nhảy dựng lên, làm Coralline suýt thì thảy luôn túi đồ nghề quay chụp xuống đất. "Mắc gì xuống theo tao hả con bé này?"
"Xời, bớt nghĩ mình quan trọng đi cha." Cô nhóc cười phá lên. "Chia buồn với anh là em cũng xuống bến này. Anh có mà trốn đằng trời, đi!"
—-
"Vãi chưởng." Cằm của Juhoon suýt thì rớt xuống đất. "Nổi tiếng dữ vậy hả."
"Em đã bảo mà." Mặt mũi Coralline hếch lên đến tận trời. "Nguyên cái đất này chắc có mình anh không biết đến CORTIS thôi."
Mà con bé nói thế cũng không quá chút nào. Chỉ là sự kiện phát hành single mới thôi, vậy mà số lượng fan có mặt tại địa điểm tổ chức có khi ngang ngửa cả concert của các nghệ sĩ khác cũng nên. Không chỉ đông đảo và số lượng, mà độ tâm huyết - chịu chi của fan CORTIS (là, COER, học bài đi ông cố!!!) cũng ấn tượng vô cùng. Hàng loạt những booth chụp ảnh, standee sắc màu phủ kín khu vực sảnh chờ, và các bạn fan thì ai cũng vác theo những túi quà tặng to đùng để trao đổi với nhau.
Giữa cuộc dạo chơi vòng vòng, Juhoon dừng lại trước một booth chụp ảnh rất đông. MARTIN J. EDWARDS - tên của nhân vật chính sừng sững ngay chính giữa, rất thu hút ánh nhìn. Phải dành lời khen cho designer của booth, bởi họ đã làm rất tốt trong việc bắt đúng tinh thần của người nghệ sĩ: rất kim loại, rất hiphop, và cũng rất rock.
Tự nhiên Juhoon thấy Coralline lôi mình đến đây cũng tốt. Có khi lát nữa cậu sẽ nhờ con bé chụp cho tấm ảnh check in cùng booth của Martin J. Edwards không chừng.
"Đây là trưởng nhóm CORTIS, cũng là hát chính của nhóm luôn." Coralline không nhận ra một thoáng thẫn thờ nơi Juhoon, liền liến thoắng giới thiệu nhân vật cho cậu. "Ôi ông anh này cao vãi chưởng anh ạ, mấy suộc trước em quay á, focus vào mặt các thành viên còn lại thì chỉ thấy được ngực của ông ấy thôi. Nhưng mà đẹp trai, anh nhỉ?"
"Ừ, cũng được." Juhoon gật gù. "Không đẹp bằng cái cậu em cho anh xem hôm nọ."
"Anh nói bé thôi, không fan Martin ra xé xác anh bây giờ." Coralline rít lên. "Đương nhiên là Keonho đẹp hơn rồi-"
"KIM JUHOON!!!!!!"
Một tiếng thét long trời lở đất cắt ngang qua không khí. Cả Juhoon và Coralline đều giật bắn cả người, đến lúc biết đó người gọi là ai, số người hú vía giảm xuống còn một mình Juhoon.
Vì ngay kia, cách họ đúng 100m, quản lý Chao Yufan - gọi thân thương là anh James – đang ghim chặt Juhoon bằng một cái nhìn sắc như dao. Giờ thì anh mèo đang đùng đùng nộ khí lao về phía này, trông như sắp xé xác cậu ra đến nơi vậy.
"Đông vậy mà cũng đụng mặt nữa hả trời." Tự nhiên Juhoon thấy nhức đầu khủng khiếp.
"Đừng nói ông lừa tình anh quản lý của CORTIS đấy nhé?" Coralline cũng sốc không kém, ngơ ngác hỏi lại cậu.
"Hơ hơ." Juhoon cười khô khốc. "Tao làm gì có cái phước phần đó."
Phải chi hồi đấy cậu quen Chao Yufan thật thì đã tốt.
Trái đất này đúng là bé hơn cái mắt muỗi.
.
.
.
3.
"Hai năm trời! Mày giận ai thì block người đấy thôi, mắc gì block cả tao"
Hai năm không gặp, Chao Yufan ngổ ngáo ngày nào giờ đã sắc sảo và trưởng thành hơn nhiều, duy chỉ có cái bộ bé hạt tiêu là mãi không khác được.
"Hì hì, em chào anh." Juhoon co rúm trước anh mèo thét ra lửa, lí nhí chào. "Đúng là lâu quá rồi ha, ha ha ha..."
Còn Coralline ấy à? Nhóc đấy vẫn chưa sao tin được Juhoon - thằng anh vừa phút trước còn chả biết gì về CORTIS - ấy thế mà lại là trong những fan đầu tiên của CORTIS, tít từ cái thời họ còn diễn lót ở mấy show cỏ chẳng được mấy mống người xem. Chưa kể, thằng anh này còn có cả kênh Tiktok @allformycortis mười mấy ngàn followers chuyên đăng fancam luôn mới kinh.
"Vãi chưởng, anh là @allformycortis á?"
"... Chứ mày nghĩ năng lực quay chụp của tao luyện từ đâu ra?"
"Lại còn 'Sejin cái gì ấy đúng không?' cơ đấy." Vừa chỉ vào đoạn caption dài dòng sến súa dưới chiếc fancam gần cả triệu lượt xem mà Juhoon quay cho Keonho, Coralline vừa dè bỉu. "Anh diễn đạt lắm anh tôi ơi, nền nghệ thuật nước nhà bỏ qua anh đúng là một thiếu sót lớn đó."
Còn chưa hết sượng vì bị bóc trần fan tịch trước mặt Coralline, Juhoon đã bị James tẩn cho một cú trời giáng:
"Ăn thua gì gái ơi, thằng này phải gia nhập ngành đào tạo bộ môn 'ghosting' mới đúng. Tự dưng một ngày bốc hơi khỏi trái đất, block hết anh em bạn bè, phủi hết tình bạn chí cốt 3, 4 năm trời, còn ai làm lại thằng ôn này nữa." Không đùa đâu, trên cái đầu tóc vuốt keo lỉa chỉa của anh James hình như đang bốc lên cột khói luôn kia kìa. "Mày chia tay thành viên nhóm nhạc thì chớ, mày chia tay tao làm gì? Ai cho mày chia tay tao? Ai cho mày bỏ tao?"
"Hả? Chia tay hả anh?" Coralline Jung quả nhiên là Coralline Jung, bắt rất đúng trọng tâm drama. "Tức là anh Kim đây từng hẹn hò với trai văn nghệ đúng không ạ?"
"Chứ sao, quen nhau hẳn 4 năm chứ đùa." Mặc kệ Juhoon mặt mũi xanh lét như tàu lá chuối, James ấm ức mắng vốn. "Juhoon à, mày đúng là đồ đàn ông sắt đá!"
"Ơ vl thế anh quen-"
"Chúng mình vào trong nhỉ?" Trước khi cả thế giới phát hiện ra quá khứ tình trường của một thành viên CORTIS, Juhoon vội vàng cắt ngang. "Đứng đây, ờm..."
Bấy giờ, James và Coralline mới đánh mắt nhìn quanh. Bị James sấy trước thanh thiên bạch nhật, Juhoon đã bất đắc dĩ trở thành tâm điểm của sự chú ý. Húng hắng ho chữa ngượng, anh đẩy Juhoon và Coralline đến cổng dành cho nghệ sĩ, âm lượng thì có hạ nhưng sự giận dữ thì không bớt tí nào:
"Mày đó, chưa có xong với tui đâu. Một lát nữa tao tính sổ với mày sau!"
.
.
.
Có nằm mơ Juhoon cũng không tưởng tượng được có ngày nhóm nhạc vô danh cậu stan khi ấy lại có ngày tổ chức được event ở hội trường lớn như thế này.
Đúng với concept Homecoming, sân khấu được trang trí như một buổi tiệc ngủ thật. Ánh đèn vàng ôm lấy họ trong một thứ ánh sáng ấm cúng và thân mật - ở đó, sân khấu chỉ là một khu vực được đánh đèn mềm mại, kê sẵn bộ trống, chiếc keyboard, và những cây guitar quen. Và ngay chính giữa, nơi mà ánh đèn sáng và chói mắt nhất, là chiếc giá đỡ micro quen thuộc.
Juhoon chớp mắt nhìn khung cảnh trước mắt, chợt thấy phiền lòng vô cùng. Sao venue này bố trí hàng ghế đầu sát sân khấu quá vậy? Cái band này không lo hát mà chỉ lo nhìn mặt fan à? Vậy là, để, ờm, tránh gây mất tập trung cho nghệ sĩ, Juhoon cố tình chọn chiếc sofa ở nơi xa nhất, tối nhất, đảm bảo band có căng mắt cũng không nhìn rõ được mình.
Vậy mà, còn chưa chuyển hướng, cậu đã bị Coralline tóm chặt.
"Làm gì đó?" Nó đanh giọng, không có ý định thương lượng. "Ngồi tít dưới đấy thì làm sao mà quay được suộc hả đại thần @allformycortis?"
"Mày tự mà quay lấy, ngồi thế này thì chẳng đứa nào che được mày đâu." Giả bộ như không hiểu ý đâm chọt của đứa em, Juhoon ngoảnh đít định chuồn.
"Em gọi điện méc anh James bây giờ."
...
Thế là dù lực bất tòng tâm, Juhoon vẫn phải yên vị ở hàng ghế đầu. Ngay sát sân khấu. Nơi mà ca sĩ liếc mắt một cái là thấy.
Haha. Hay thật đấy.
Vừa đặt đít xuống, còn chưa kịp ngồi cho nóng chỗ, cậu đã bị Coralline tra khảo:
"Khiếp thật nhỉ, đã hẹn hò luôn rồi mà diễn cái nét không biết CORTIS cũng đạt gớm." Nó nheo mắt nhìn cậu. "Keonho, Seonghyeon hay Martin, anh khai mau!"
Ý của con nhỏ rõ mười mươi, vậy mà Juhoon cứ giả bộ không hiểu rồi trả lời linh tinh:
"Sao mày làm fangirl mà chẳng thấy ghen tuông gì khi nghe idol mình hẹn hò vậy?"
Đáp lại cậu chỉ có cái cười khẩy hết sức khinh bỉ của Coralline:
"Quen được anh thì em còn mừng cho họ đấy." Giữa câu, con bé chợt reo lên. "Thôi em biết rồi, xem Tiktok của anh là biết anh từng hẹn hò với ai đấy mà!"
Không để cho Juhoon có cơ hội ố á, con bé thẳng tay mở kênh Tiktok từ thời còn trẻ trâu của cậu lên. Biết là làm fanboy chẳng có gì là xấu, vậy mà Juhoon vẫn cảm thấy mình như tội phạm bị cảnh sát truy bắt vậy. Coralline chuyên chú lướt qua hàng trăm chiếc fancam cậu đã quay cho những thành viên của CORTIS kể từ khi họ còn là một nhóm 3 thằng con trai hát cho vui.
Cuối cùng, con bé kết luận với giọng đầy bất mãn:
"Dù đúng là anh quay anh Martin nhiều nhất thật, nhưng clip của Keonho mới là đẹp và đầu tư nhất. Nhưng anh lại ghim 3 clip của Seonghyeon ở đầu trang." Rồi nó thảng thốt kêu lên. "Trời ơi, không lẽ ông ăn thịt cả ba???"
"Ừ, chuẩn bị ăn thêm mày nữa là 4 đứa đó." Vừa nói, Juhoon vừa há miệng dọa cạp nó một cái, làm Coralline kêu gào thảm thiết. Giỡn hớt chán chê, cậu mới chậm chạp giải thích. "Quay Keonho đẹp tại vì nó là bias của anh, anh muốn nó nổi tiếng. Ghim Seonghyeon lên đầu trang là tại vì thằng này vía mát - nó như con mèo chiêu tài vậy đó, tháng nào để ngay mặt tiền là tháng đó CORTIS có show chạy dài dài luôn. Ờm..."
"Ủa, nói tiếp đi chứ." Thấy cậu chợt im lặng, Coralline nghiêng đầu thắc mắc. "Còn anh Martin thì sao?"
Ừ, còn anh ấy thì sao? Câu hỏi vu vơ của con nhỏ làm cậu phải tự vấn đạo đức làm fan của mình ghê gớm. Khác với sự tỉ mỉ khi quay cho Keonho hay Seonghyeon, Martin trong khung hình của cậu thật ra rất... bình thường. Những cái clip có mặt anh hầu hết đều là do cậu quay bừa mà ra, lắm khi còn là clip cắt ra từ fancam của 2 nhóc kia, vì anh vô tình lọt vào ống kính của Juhoon nữa kìa.
Kết luận là, số lượng thì nhiều mà chất lượng thì... hết cứu. Thấy cậu oay hoay, chợt Coralline nhỏ giọng, thầm thì:
"Không sao đâu anh, mình đâu thể thích hết một nhóm được."
Rồi nó nhìn cậu, lẫm liệt gật đầu trăng trối.
"Không biết hồi đó fandom mình ra sao, chứ bây giờ thì anh tuyệt đối không được để lộ chuyện anh là akgae Keonho, anti Martin đâu đấy nhé. COER toàn là fan đoàn thôi, anh để lộ một cái là họ tế sống anh ngay."
Hơ hơ, đâu cần Coralline phải dặn, tự Juhoon cũng ý thức được mà. Nghĩ tới biệt đội fan vừa đông vừa máu chiến của Martin J. Edwards - hát chính, kiêm trưởng nhóm CORTIS - da gà da vịt cậu đột ngột dựng hết cả lên. Nuốt khan một cái, cậu nghiêm túc gật đầu với Coralline!
Xin hứa, Kim Juhoon tôi đây sẽ không bao giờ để lộ chuyện mình không ưa Martin Edwards!
Trong lúc cả hai trò chuyện, các khán giả còn lại cũng bắt đầu được đưa vào. Trong số đó, Juhoon nhận ra một vài producer, ca sĩ máu mặt trong giới. Coralline đi hết từ cơn sốc này đến cơn choáng khác khi được nhìn những idols hàng đầu showbiz ở khoảng cách gần đến vậy, nó lẩm bẩm:
"Vãi chưởng, con Coralline này hoá ra lại là bạn của anh dâu à."
"Mày tào lao đi, tao chia tay từ cái đời nào rồi, có khi người ta còn chẳng nhớ tao là ai cũng nên." Kí đầu Coralline một cái, Juhoon vẫn phải gật gù "Từ lúc anh còn là fan, CORTIS có mặt ở show nào là cháy vé show đó rồi. Giờ thì chắc band cũng đã lên hàng celeb."
Hoá ra 2 năm lại dài đến thế. CORTIS, trong trí nhớ của Juhoon, hãy vẫn còn là một nhóm nhạc underground gồm một cậu thầy giáo, một anh nhân viên văn phòng và một...chú kỹ sư công trình. Hát cho vui và hát chuyên nghiệp là 2 câu chuyện hoàn toàn khác nhau: Dù có đam mê cách mấy thì vẫn phải có cơm bỏ vào miệng. Đèn sân khấu tắt, Keonho lại xách cặp táp đi gõ đầu trẻ, Seonghyeon chạy vội lên văn phòng để kịp giờ chấm công, và Martin thì ngược xuôi hàng trăm ki-lô-mét nắng gió để giám sát những công trình.
("Bộ anh Martin ấy lớn lắm rồi hay sao mà anh gọi là chú vậy?" Coralline hồn nhiên thắc mắc.
Làm sao Juhoon nói được với Coralline rằng, trước khi được cậu nuôi cho tăng 10 cân, Martin Edwards cũng từng có thời vừa đen, vừa xấu, vừa khổ; mỗi lần đội mũ bảo hộ ra công trường thì không khác gì chú công nhân?
Haiz, đã không phải là một fan có đạo đức rồi, ít ra cậu cũng phải làm một người yêu cũ có lương tâm chứ, đúng không? Thế là cậu đã giấu nhẹm đi quá khứ xí trai của idol Martin Edwards và nói xạo không chớp mắt:
"Làm gì có, gọi chú là tại... ờm, muốn khen Martin đẹp trai kiểu trưởng thành thôi.)
Nghèo, trẻ và rất dại - Juhoon nhớ mấy bà cô hàng xóm quanh studio hồi đó hay bóng gió nói CORTIS thế. Vì làm chẳng được bao nhiêu mà cứ đổ hết vào âm nhạc. Nghèo nên chỉ dám làm những cái MV cây nhà lá vườn, chẳng được mấy views trên Youtube, nhưng ước mơ thì lớn lắm. Cậu nhớ có lần, Martin vừa húp sùm sụp tô hủ tíu gõ, vừa mạnh miệng tuyên bố:
"Sẽ có ngày chúng ta phát hành được một album chấn động tam giới!"
Đến giờ thì anh đã sản xuất ra được album chấn động tam giới nào chưa, cậu cũng chẳng rõ. Chỉ biết rằng, track nhạc lần này của CORTIS là đủ hay để cả dân máu mặt cũng phải gật gù khi nghe. Thật vui là sau những ngày trầy da tróc vảy, cậu được thấy những chàng trai mình từng rất yêu bước trên con đường đầy hoa.
Là một fan, Juhoon còn mơ ước gì hơn?
Chợt, tất cả những nguồn sáng trong phòng vụt tắt, chỉ chừa lại ánh đèn sân khấu ấm áp, vàng son. Thấy vậy, Coralline vội vàng lôi súng ống ra chuẩn bị tác chiến, và cũng không quên hối thúc Juhoon.
"Đại thần ơi, tới giờ anh hành nghề rồi đó."
"Đại thần cái-"
Giữa câu, cậu phải dừng lại vì tiếng hò reo trong khán phòng. Thủ phạm đang bảnh tỏn bước lên sân khấu, đi thẳng đến bé guitar tên Marceline. Anh chàng điệu nghệ vòng dây đeo qua đầu, và ngay khoảnh khắc đó, mắt họ chạm nhau.
"Ê!" Giọng Seonghyeon to và rõ. "Ê thằng cha kia!"
Vừa gọi, Seonghyeon vừa chỉ thẳng vào mặt cậu. Phản ứng mạnh của bassist Eom, dĩ nhiên, đã khiến cho tất cả sự chú ý đổ dồn về Juhoon. Ngượng chín mặt, cậu trốn tịt sau lưng Coralline, mỗi tội con nhóc ấy nhỏ thó nên cũng chẳng che chắn được gì cho Juhoon. Hết cách, Juhoon chỉ đành chắp tay năn nỉ Seonghyeon tha cho một mạng. Trời ơi, nếu không phải đang bận diễn, chắc nó xuống đấm cậu chết tươi mất.
Mà Seonghyeon thì không định để cho cậu thoát. Nó hướng hai ngón tay vào mắt mình rồi lại chỉ thẳng vào mặt Juhoon, ý đồ đe dọa cực kỳ rõ ràng. Nhe nanh, nó nhép từng chữ: "Lát anh ra nói chuyện với tui".
Ôi, hôm nay đến đây thật là thất sách.
Chưa kịp hồi phục sau màn dằn mặt công khai của guitarist Cáo Chiêu Tài, Juhoon lại bị Ê! thẳng vào mặt thêm lần nữa. Chỉ khác là, chữ Ê! lần này đi kèm với một cái chống hông. Bias của Juhoon - Ahn Keonho - vẫn cứ là đẹp trai như ngày nào, giờ đây lại càng dễ thương hơn khi giương bộ mặt sưng sỉa nhìn cậu, không quên lăm lăm cú đấm sấm sét.
Chả biết làm gì cho phải, Juhoon đành nhe răng cười, khuyến mãi thêm hai ngón tay kề bên má:
"Hi."
"Cha anh." Keonho lẩm nhẩm chửi mát. "Anh cứ xem chừng tôi."
"Anh hẹn hò kiểu gì mà ai cũng hỏi thăm phụ huynh anh vậy." Vừa choáng ngợp trước visual của idol mình yêu, Coralline cũng được một phen hết hồn trước phản ứng của Seonghyeon và Keonho dành cho anh Juhoon của mình. "Nghệ sĩ hẹn hò sỗ sàng ghê ha."
"Chắc tại cơ địa anh thu hút người suồng sã đó em." Hoặc là bởi vì nhìn Juhoon ngứa mắt nên ai gặp cũng chửi. Thôi thì... Juhoon cũng đã trút giận lên những người không sai với mình cơ mà. Nên thôi, ăn chửi cũng đáng.
Coralline trề môi, chê cậu nhảm nhí. Juhoon còn định biện hộ thêm đôi câu thì đã bị tiếng hét náo nhiệt chặn họng. Cuối cùng thì thành viên quan trọng nhất của CORTIS cũng đã bước lên sân khấu rồi.
Juhoon biết chứ. Biết rằng tiếng reo hò cho Martin luôn luôn ồn ã vô cùng. Vậy mà cớ sao, khoảnh khắc nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt sau hai năm dài đằng đẵng lại tĩnh lặng tuyệt đối. Chầm chậm, anh bước đến trước micro, và chỉ cần vậy, anh đã độc chiếm toàn bộ sự chú ý của cậu. Là trưởng nhóm, cũng là vocal, nên Martin có trách nhiệm phải trò chuyện với khán giả để tạo không khí, và điều này chưa từng làm khó được anh.
Mỉm cười, Martin điềm tĩnh nói:
"Xin lỗi đã để tất cả mọi người chờ lâu. Cả nhà đã sẵn sàng-"
Lời chào đứt gãy khi anh chạm mắt Juhoon. Trong tích tắc ngắn ngủi ấy, sự yên lặng bỗng chát chúa đến lạ thường. Martin trông như ai đó vừa giáng thẳng vào mặt anh một bạt tai - với tất cả những thẫn thờ, bất ngờ và tuyệt vọng hỗn loạn trong đôi mắt mở lớn. Juhoon biết anh không muốn gặp lại mình, và cũng tưởng như mình đã sẵn sàng chấp nhận, nhưng giờ phút này, khi phải thật sự phải hứng chịu cái nhìn có lắm phần khó xử từ anh, cậu mới nhận ra mình hình như chẳng tiến bộ mấy.
Điểm khác biệt duy nhất là giờ đây, Juhoon giỏi giấu diếm cảm xúc thật của mình hơn. Với tất cả tình yêu của một fan và sự tôn trọng của một người yêu cũ, cậu cười với anh.
Martin thở hắt ra. Một tia đèn rọi thẳng vào mắt, khiến Juhoon vì chói mắt mà loạng choạng nhìn đi nơi khác - và đến khi cậu có thể nhìn rõ trở lại, thì anh đã quay về làm một Martin Edwards rực rỡ, sáng ngời, y hệt như trong trí nhớ, trong tình yêu của Juhoon.
(Như một tia sáng chập chờn, hay bong bóng xà phòng mỏng manh, hay những chuyển động mờ nhạt của cánh bướm. Muộn phiền trong mắt Martin khi ấy chỉ xuất hiện trong đúng một phần nghìn của một giây, rồi biến mất mãi mãi.)
"Hoá ra là Martin Edwards." Coralline lẩm nhẩm. "Khá đấy anh trai."
Juhoon không trả lời, chẳng phải vì buồn sầu, mà vì cậu biết mình có mở miệng cũng chẳng nói được lời nào hay ho. Thay vào đó, cậu lôi máy ra, rồi lẳng lặng chỉnh cho camera lấy nét Keonho khi nốt nhạc đầu tiên khuấy đảo sân khấu.
Ừ thì Juhoon đã hẹn hò, cũng đã chia tay với Martin Edwards rồi đấy. Thế thì đã sao chứ?
The show, still, must go on.
.
.
.
Note:
- Thương chào các bạn đọc, chúng mình lại gặp lại nhau rồi! Đáng ra chúng ta đã có thể gặp nhau sớm hơn, nhưng mà... ừ thì cuộc sống mà. Nhưng mà mình đã quay lại thiệt rồi, và mình hứa là chúng ta sẽ gặp nhau nhìu hơn 🌸
- Và các bạn yên tâm là những truyện on-going như 'Vì răng đưa anh đến' và 'Thư tình gửi sao Hoả' cũng sẽ sớm được cập nhật nhe. Mình đăng chậm chứ mình không drop đâu.
- Như các bạn có thể đã đoán ra, Coralline chính là hiện thân của COER chúng mình đó kkk
- Nếu có chỗ nào mình type sai, khó hiểu, gia đình nhớ comment nhắc mình nhe!
- Và nếu được, hãy tặng cho mình một ngôi sao, hoặc để lại cho mình một comment nhé. Mình thích đọc comment của cả nhà lắm, và mình trân trọng những sẻ chia của các bạn rất nhiều. Giống như chúng ta đang tâm sự với nhau vậy đó.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co