Marjames [ə̲̅٨̲̅٥̲̅٦̲̅] He'art
💐
W: r18, cunt boy, cưỡng ép, từ ngữ tục
Không public dưới bất kì hình thức nào!
_____________________
James run rẩy không ngừng, cảm giác bị xâm phạm từ bên trong khiến cậu vừa kinh tởm vừa nảy sinh một loại khoái cảm lạ lùng mà cậu chưa từng biết tới. Trong cơn hoảng loạn, cậu cố gắng kẹp chặt hai đùi lại, hy vọng có thể ngăn cản hành động của Martin. Nhưng sự phản kháng đó chỉ làm Martin thêm thích thú. Anh dùng sức mạnh của một gã đàn ông trưởng thành để tách rộng đùi cậu ra, ngón tay càng lúc càng chọc sâu hơn, chạm đến những điểm nhạy cảm nhất bên trong.
— Ư... ứm... hức...
James chỉ còn có thể phát ra những tiếng rên ư ử đứt quãng. Martin đột ngột khựng lại, đôi mắt sắc lẹm lóe lên sự thú vị. Anh nhận ra khi James đạt đến ngưỡng kích thích cao, âm thanh phát ra không còn là những tiếng gầm gừ trầm đục của ngôn ngữ Enochian nữa, mà là những tiếng rên với quãng cao vút, thanh thoát và trong trẻo như tiếng đàn bị đứt dây.
— Ồ? Tiếng kêu của em... nghe hay đấy chứ.
Martin cười khẩy, ngón tay anh đột ngột tăng tốc độ, đâm rút liên tục vào nơi chật hẹp nhớp nháp kia. Anh cố tình tìm kiếm những điểm nhạy cảm để ép James phải phát ra thêm nhiều âm thanh cao vút ấy. Sự kiêu ngạo của thiên thần giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, nằm rũ rượi dưới thân gã thợ săn, để mặc cho anh thỏa sức thám hiểm và dày vò cơ thể đầy tội lỗi của mình.
Cảm giác trống rỗng đột ngột khi ngón tay rút ra khiến James hụt hẫng. Trong cơn mê loạn của khoái cảm và đau đớn, cậu vô thức hé mở đôi mắt đẫm nước, nhìn gã thợ săn với vẻ thắc mắc đầy tội nghiệp. Nhưng sự thắc mắc đó nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi kinh hoàng tột độ.
Martin không thể kiên nhẫn thêm một giây nào nữa. Tiếng thở dốc của anh nặng nề như tiếng dã thú. Anh đứng dậy, dứt khoát tháo bỏ thắt lưng da. Chỉ một giây sau, cự vật hùng vĩ của gã thợ săn bật bung ra, nổi đầy gân xanh, mang theo sức nóng và kích thước đủ để khiến bất kỳ sinh vật nào cũng phải run sợ.
James trố mắt nhìn thứ "vũ khí" hung hãn đó. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, cậu dùng hết sức bình sinh định lùi sâu về phía đầu giường, đôi cánh gãy đập loạn xạ vào nệm gỗ. Nhưng sợi xích bạc ở cổ chân lại một lần nữa giật mạnh cậu lại.
— Muốn chạy đi đâu?
Martin gầm gừ, bàn tay to lớn chộp lấy bắp chân thon dài của James, kéo mạnh cậu về phía mình. Anh dùng lòng bàn tay thô ráp miết mạnh lên vùng đùi non trắng ngần, nơi làn da nhạy cảm nhất đang nổi da gà vì sợ hãi.
Martin quỳ giữa hai chân James, ép cậu phải mở rộng hết cỡ. Một tay anh nắm chặt lấy cự vật đang run rẩy vì phấn khích, tay kia giữ chặt hông James không cho cậu cựa quậy. Anh đưa đầu nấm to lớn, nóng hổi đến sát cửa mình đang không ngừng rỉ nước, nơi vừa bị ngón tay anh khuấy đảo đến sưng đỏ.
— Nào, James... để xem cái nơi nhỏ bé này của em có chứa nổi tôi không.
Sự nóng rực và áp lực từ "vật lạ" to lớn đang áp sát ngay cửa huyệt khiến James run lên bần bật, cậu lắc đầu liên tục, những âm thanh cao vút đầy hoảng loạn thoát ra từ cuống họng. Nhưng Martin chỉ cười khẩy, anh bắt đầu dùng đầu nấm chà xát lên xuống theo chiều dọc của khe hở ẩm ướt, chậm rãi tận hưởng sự nhớp nháp của dịch thủy trước khi cho vào.
Không còn bất kỳ màn dạo đầu hay sự thương xót nào nữa, Martin siết chặt hông James, lấy đà rồi giáng một cú đâm vào sâu bên trong cơ thể thiên thần.
— AHHH!!!
James hét lên một tiếng quãng cao đến xé lòng, đôi mắt trợn trừng, đồng tử co rút lại vì cú sốc thể xác quá lớn. Kích thước hùng vĩ của Martin hoàn toàn lấp đầy, thậm chí là nong rộng vách thịt non nớt đến mức tưởng chừng như có thể rách toác. Cảm giác bị lấp đầy một cách thô bạo khiến đại não James trống rỗng, đôi cánh trắng gãy nát đập mạnh xuống giường một cách vô thức, lông vũ bay lả tả trong không trung.
Martin không để cậu kịp thích nghi. Anh bắt đầu thúc mạnh, mỗi cú đâm đều mang theo sức nặng, đóng đinh James xuống mặt đệm cứng.
Tiếng va chạm giữa vùng hông rắn rỏi của Martin và cặp mông trắng ngần của James vang lên chát chúa, đầy nhục dục. Căn phòng vốn yên tĩnh giờ chỉ còn âm thanh của da thịt va chạm và tiếng xích sắt ở cổ chân James loảng xoảng theo từng nhịp thúc.
James khóc nấc lên, nước mắt và mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt xinh đẹp vô thực. Cậu không còn sức để gầm gừ hay nữa. Mỗi khi Martin đâm vào điểm sâu nhất, James lại phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, đầy nức nở:
— Hức... ức... n'shra... ah...!
— Nhìn em xem, thiên thần mà lại rên rỉ thế này sao?
Đôi mắt đỏ Martin ngầu vì dục vọng. Anh vừa thúc mạnh, vừa đưa tay lên bóp chặt lấy cổ James, buộc cậu phải nhìn thẳng vào sự thô bạo mà mình đang gánh chịu.
Nước dịch từ nơi giao hợp không ngừng tiết ra, hòa lẫn với chút máu hồng nhạt từ vết thương cũ, khiến mỗi lần Martin rút ra rồi đâm vào lại càng thêm trơn trợt và phát ra những âm thanh nhớp nháp đầy dâm dục.
James bị đẩy lên phía đầu giường rồi lại bị kéo về, cơ thể cậu như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn bão táp mang tên Martin.
Sự kiêu ngạo của một thực thể cao quý hoàn toàn bị nghiền nát dưới những cú vỗ bành bạch liên hồi, để lại một thiên thần tội lỗi, chỉ biết khóc lóc và run rẩy đón nhận sự chiếm đoạt tàn nhẫn nhất từ kẻ săn mình.
Cơn đau xé toạc ban đầu dần bị thay thế bởi một thứ khoái cảm đặc quánh, nóng rực như thiêu đốt tâm trí. Cơ thể của James – một tuyệt tác biến dị của tạo hóa – dường như được sinh ra để tiếp nhận sự thô bạo này. Sau những nỗ lực phản kháng vô vọng, đôi chân thon dài của cậu bắt đầu thả lỏng, vô thức quấn chặt lấy thắt lưng của gã thợ săn như muốn tìm kiếm một điểm tựa giữa cơn sóng tình dữ dội.
James đắm chìm trong sự hoan lạc đến mức mất kiểm soát. Đôi mắt cậu mơ màng, phủ một tầng sương nước mông lung, nhìn Martin mà như nhìn vào một thực thể xa xăm nào đó.
— Ngoan, vòng tay qua ôm tôi. — Martin khàn giọng ra lệnh.
Và James làm theo. Đôi tay trắng ngần run rẩy vươn lên ôm siết lấy bờ vai rộng lớn của Martin. Khi anh cúi xuống đòi hỏi một nụ hôn, James không còn nhe nanh nữa, cậu hé mở bờ môi, chủ động quấn lấy lưỡi của anh, rên rỉ những âm thanh ngọt lịm vào kẽ răng. Sự phục tùng đột ngột này như một liều thuốc kích thích hạng nặng, khiến nhịp thúc của Martin càng trở nên điên cuồng, mạnh bạo hơn.
Tiếng va chạm da thịt vẫn vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của cả hai. Giữa những cơn khoái cảm dồn dập, James bắt đầu thốt ra những chuỗi âm thanh đứt quãng, thanh âm cao vút nhưng mang vẻ cầu khẩn. Martin không hiểu cậu đang nói gì, nhưng anh thấy James cứ lặp đi lặp lại một cụm từ, đôi mắt cậu dán chặt vào anh như đang cố gắng dạy anh điều gì đó.
— J'ames... J'ames...
Martin khựng lại, nhìn sâu vào đôi mắt đang lạc đi vì sướng của sinh vật dưới thân. Anh chợt nhận ra cậu đang xưng tên mình trong thứ ngôn ngữ kỳ lạ đó.
— James? Là tên của em à?
Martin cười khẩy, anh cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai nhạy cảm của cậu, để lại một vết răng đỏ thẫm.
— Mấy thứ thiên thần các người cũng có sở thích lạ thật đấy... muốn kẻ bẻ cánh mình gọi tên mình trong khi đang bị làm thế này sao?
Dù mỉa mai, nhưng Martin vẫn chiều lòng "con mồi" của mình. Anh hạ thấp tông giọng, ghé sát vào tai cậu, hơi thở nóng hổi phả ra từng chữ:
— James... James ngoan lắm.
Vừa dứt lời, cơ thể James rùng mình dữ dội. Cái tên được thốt ra từ miệng Martin giống như một mồi lửa ném vào kho xăng. Bên trong cậu đột ngột co thắt mãnh liệt, ôm chặt lấy cự vật của Martin như muốn nghiền nát nó. Chất dịch lại một lần nữa rỉ ra, nhớp nháp và nóng hổi, bôi trơn cho những cú thúc sâu tận đáy lòng của gã thợ săn.
Martin gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn, cảm nhận sự phục tùng tuyệt đối của một thiên thần đang nằm dưới thân mình. Anh chống một tay xuống giường, tay kia thô bạo mơn trớn, ấn mạnh vào vùng bụng dưới đang phập phồng của James — nơi anh có thể cảm nhận rõ rệt cự vật của mình đang lồi lõm, di chuyển không ngừng bên trong cơ thể mảnh mai ấy.
— James... nhìn xem, bụng em gồ lên vì tôi này! — Martin cười, giọng nói toát lên sự nhục dục.
James không còn đủ tỉnh táo để phản ứng với những lời trêu chọc dâm tục đó. Cậu chỉ biết ghì chặt lấy bờ vai rộng bản của Martin, móng tay cào cấu vào da thịt anh như một kẻ sắp chết đuối. Đôi mắt cậu trợn trừng, nước mắt trào ra không ngừng khi cảm nhận được những cú thúc của Martin đang chạm đến tận cùng của sự nhạy cảm.
Martin nhìn ngắm khuôn mặt đẫm lệ và mái tóc nâu sữa đang rối bời, anh khẽ dừng lại một chút, ghé sát tai James hỏi một câu:
— Tôi bắn vào trong nhé? Để thiên thần của tôi mang đầy dấu vết của loài người... được không?
James không trả lời, hay đúng hơn là không thể trả lời. Trong cơn mê loạn của khoái cảm cưỡng ép, cậu chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa. Thấy vậy, Martin không cần đợi thêm bất cứ sự đồng ý nào. Anh siết chặt hông James, thực hiện những cú thúc cuối cùng nhanh và mạnh đến mức tạo ra những tiếng bành bạch vang dội khắp căn phòng.
— Ngoan... nhận lấy hết đi!
Martin gầm lên một tiếng trầm đục trong cuống họng, cơ bắp trên người anh căng cứng như dây đàn. Anh dồn toàn lực, đâm sâu lút cán rồi bắn toàn bộ tinh dịch trắng đục, nóng hổi vào sâu trong cơ thể James.
Luồng nhiệt nóng hổi bất ngờ tràn ngập bên trong khiến James chấn động dữ dội. Cậu trợn ngược mắt, cơ thể co giật liên hồi theo từng đợt bắn của Martin. Khoái cảm cực độ ập đến khiến thần hồn cậu như bay đi đâu mất, đôi cánh gãy nát cũng đầu hàng trên nệm gỗ.
Khi Martin từ từ rút ra, thứ tinh dịch nhớp nháp hòa lẫn với dịch thủy của thiên thần bắt đầu trào ra từ mép thịt hồng đang co giật từng hồi. James nằm đó, hơi thở đứt quãng, hoàn toàn rã rời và trống rỗng, để lại một khung cảnh đầy dâm mỹ của sự vấy bẩn và chiếm đoạt thành công.
James tưởng rằng cơn bão đã đi qua, cơ thể rã rời chỉ muốn chìm sâu vào bóng tối để trốn tránh thực tại nhục nhã này. Nhưng ngay khi đôi mắt màu nhiệm vừa kịp lim dim, một sức mạnh thô bạo lại kéo cậu về với thực tại.
Martin nào dễ dàng buông tha cho con mồi cực phẩm này sớm như vậy. Anh nằm ngửa xuống mặt đệm, dùng đôi tay to khỏe nhấc bổng hông James lên như nhấc một món đồ chơi nhẹ bẫng.
Ở góc độ này, toàn bộ sự "đặc biệt" của thiên thần phơi bày trọn vẹn dưới ánh nến: hoa huyệt hồng hào đang sưng đỏ, co giật liên hồi và vẫn còn nhễ nhại thứ tinh dịch trắng đục của trận mây mưa trước đó.
— Chưa xong đâu, James. Em nghĩ tôi chỉ dừng lại ở đó sao?
Martin cười khẩy, đôi mắt tối sầm đầy dục vọng. Anh căn chỉnh vị trí chuẩn xác, hướng thẳng cự vật hùng vĩ đang bốc hỏa của mình vào ngay cửa huyệt đang mời gọi.
— Ah! Stvo'pe... ja...!
James la lên oai oái, lẫn lộn với tiếng khóc. Cậu nhìn Martin đầy phẫn nộ, đôi tay trắng ngần run rẩy chống lên khối cơ bụng cứng như đá của anh để giữ thăng bằng. Tư thế ngồi trên người Martin khiến James cảm thấy vô cùng bất an và hổ thẹn, nhất là khi đôi cánh gãy nát của cậu cứ rũ xuống, chạm vào bắp đùi săn chắc của gã thợ săn.
Nhưng Martin không cho cậu cơ hội để phản kháng. Anh siết chặt lấy eo James, dùng lực từ đôi tay ghì mạnh thân hình mảnh mai của thiên thần xuống.
Sựt!
Lỗ nhỏ vốn đang nhạy cảm đến tột độ một lần nữa bị lấp đầy, nuốt trọn cự vật đến tận gốc. James ngửa cổ ra sau, cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì sướng lẫn đau. Sự va chạm trực diện này khiến cậu cảm nhận rõ mồn một từng đường gân, từng nhịp đập nóng hổi của Martin bên trong mình.
Tư thế này phô bày hết thảy vẻ đẹp của James trước mắt Martin: từ làn da trắng sứ phủ đầy mồ hôi, mái tóc nâu sữa rối bời cho đến khuôn mặt đẫm lệ đầy vẻ chịu đựng. Điều này càng làm Martin hưng phấn hơn bao giờ hết. Anh cảm nhận được cự vật của mình dường như còn to hơn cả ban nãy, căng cứng đến mức muốn nổ tung bên trong James.
James hốt hoảng, cảm giác như mình sắp bị xé làm đôi. Sự chênh lệch kích thước lúc này khiến cậu run rẩy dữ dội, đôi mắt xanh biếc nhìn xuống nơi giao hợp.
— Nào, tự mình nhún đi.
Martin ra lệnh cho cậu, đôi bàn tay lướt dọc từ eo lên đến cặp mông căng tròn của James, thô bạo nắn bóp.
— Chẳng phải em thích được tôi gọi tên sao? Nhún cho tốt vào, James!
James hoàn toàn mù tịt trước những mệnh lệnh của Martin, cậu chỉ biết ngồi bất động, hơi thở dồn dập trong sự lúng túng cùng cực. Đôi chân thon dài bủn rủn, không còn một chút sức lực nào để nâng đỡ cơ thể của mình, khiến cậu chỉ có thể ngồi sụp trên người Martin, để mặc cho sự thô bạo của gã thợ săn lấp đầy bên trong.
Dù lý trí muốn chạy trốn, nhưng cơ thể quái đản của cậu lại phản ứng ngược lại hoàn toàn. Cái lỗ nhỏ hồng hào bên dưới cứ theo bản năng mà bú mút lấy cự vật của Martin một cách tham lam, dịch thủy nóng hổi rỉ ra không ngừng, tạo nên những tiếng động nhớp nháp đầy khiêu gọi mỗi khi James run rẩy.
Sự mơn trớn thụ động này khiến Martin ngứa ngáy đến phát điên. Cơn nứng bốc lên tận não, anh mất hết kiên nhẫn, thô bạo dùng hai tay banh rộng đùi James ra hai bên, ép cậu phải phô bày trọn vẹn cảnh tượng nơi tư mật đang "mời gọi" mình.
— Nhìn xem... cái miệng nhỏ này của em đang thèm khát tôi đến mức nào này.
James cắn chặt môi đến bật máu, đôi mắt nhòe đi vì sướng. Cậu thốt ra một chuỗi âm thanh Enochian gấp gáp và run rẩy:
— Vah'shir... nora... kh'shra lora!
Dù không hiểu một chữ nào, nhưng qua ánh mắt đờ đẫn và nhịp hông run rẩy của James, Martin thừa biết cậu đang cầu xin điều gì. Nhưng bản tính tàn nhẫn của một thợ săn trỗi dậy, anh không muốn cho cậu toại nguyện một cách dễ dàng như vậy.
Martin cười khẩy đầy, đôi tay to lớn nắm chặt lấy eo James rồi nhấc nhẹ lên một chút, nhưng không hề nhấp. Anh ra hiệu bằng ánh mắt đầy tính áp đặt, rồi vỗ mạnh vào mông James một cái chát nảy lửa.
— Tự làm đi. Ngồi lên, rồi hạ xuống... Em phải tự mình "ăn" nó thì mới được.
James nhìn Martin với vẻ cầu xin, nhưng gã thợ săn chỉ nằm đó, chờ đợi sự chủ động của thiên thần. James chỉ còn biết bấu chặt tay vào cơ bụng rắn chắc của Martin, cố gắng dùng chút sức tàn ở đôi chân bủn rủn để nâng hông lên. Mỗi khi cậu nhấc người lên rồi lại để trọng lực kéo xuống, cự vật to lớn của Martin lại đâm lút vào sâu tận cùng, làm James chỉ biết ngửa cổ ra sau rên rỉ, nước mắt sinh lý trào ra không ngớt.
Bối cảnh căn phòng áp mái lúc này chỉ còn tiếng xích sắt loảng xoảng hòa cùng tiếng rên rỉ của thiên thần đang tự mình "thuần hóa" trên người kẻ săn mình.
Sự vụng về của James khi cố gắng nhún trên người mình khiến Martin vừa buồn cười vừa nảy sinh ham muốn tàn độc. Nhìn thiên thần nhỏ bé đang cắn môi, cố gắng nâng hông lên rồi lại sụp xuống trong tiếng rên rỉ, Martin quyết định thêm một chút "gia vị".
Bàn tay thợ săn to lớn không để yên trên eo James nữa mà luồn xuống phía dưới, dùng ngón tay cái thô bạo nhấn mạnh và xoay tròn trên hạt mầm nhỏ đang sưng đỏ.
— Ah...! Ưm... hức...!
James không thể giữ thăng bằng được nữa, cả người run bắn lên, lưng uốn cong như một dải lụa trắng. Chỉ trong vài giây, James đã đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm cưỡng ép. Nơi tư mật của cậu co thắt dữ dội, phun ra một luồng dịch nhờn nóng hổi, thấm đẫm lên bụng và cả cự vật của Martin.
Martin nhìn đống hỗn độn dâm mỹ đó bằng ánh mắt không hài lòng. Anh cười gằn, dùng hai ngón tay véo lấy cái hột nhỏ đang sưng tấy vì bị hành hạ nãy giờ, kéo nhẹ một cái như để trừng phạt sự "ra" sớm của cậu.
— Tôi đã cho phép em lên đỉnh chưa?
Cơn đau điếng người hòa lẫn với khoái cảm dư âm khiến James như muốn ngất đi, cậu ngửa hẳn người ra sau, đôi cánh gãy trắng muốt đập mạnh xuống giường. Ngay lúc cậu tưởng mình sẽ ngã lộn nhào, Martin đã nhanh như chớp bật dậy. Với sải tay dài và sức mạnh áp đảo, anh vòng tay qua đỡ lấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi của James, ép sát cơ thể thiên thần vào lồng ngực rắn chắc của mình.
Bây giờ, James hoàn toàn nằm gọn trong vòng tay của gã thợ săn. Martin không còn giữ kẽ nữa, anh bắt đầu nhấc bổng hông James lên rồi ghì mạnh xuống theo nhịp độ điên cuồng.
Tiếng va chạm da thịt vang lên rền rĩ. Cự vật đang căng cứng đến mức cực hạn vì phải chịu đựng nãy giờ của Martin như được giải tỏa, anh đâm rút liên tục, mỗi lần đều chạm đến tận cùng của khe hở chật hẹp và nhớp nháp. James bị xốc lên xuống như một con búp bê vải, đầu óc trống rỗng, chỉ biết bám chặt lấy cổ Martin, phát ra những tiếng rên rỉ trong cơn mê loạn.
— Nhìn tôi này, James! — Martin hôn lên bờ vai trắng ngần của cậu.
— Nhìn xem ai mới là kẻ đang làm chủ em!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co