12.
Căn hộ của Vũ Phàm tọa lạc tại tầng cao nhất của một khu chung cư cao cấp ngay giữa trái tim thành phố. Đó là một không gian mà sự tĩnh lặng không được xem như một món quà, mà là một loại tiêu chuẩn bắt buộc, một thứ tôn nghiêm được mua bằng sự tách biệt tuyệt đối với thế giới bên ngoài. Ở đó, mọi thứ đều sạch sẽ, ngăn nắp đến mức vô trùng. Ánh đèn led âm trần hắt xuống sàn đá hoa cương trắng muốt, không để lại lấy một hạt bụi, cũng chẳng có một dấu vết nào của sự bừa bộn. Mỗi buổi sáng, Vũ Phàm đứng trước gương, thực hiện những động tác thắt cà vạt lụa xanh thẫm một cách chuẩn xác, tỉ mỉ như một cỗ máy đã được lập trình sẵn qua hàng ngàn lần lặp lại. Đôi bàn tay anh thanh mảnh, đầu ngón tay hơi lạnh, chúng di chuyển nhịp nhàng và dứt khoát, không bao giờ cho phép mình được run rẩy dù chỉ một nhịp trước bất kỳ áp lực nào.
Đã mười năm trôi qua kể từ ngày bố mẹ anh ra đi. Khi đó, Vũ Phàm mới chỉ là một đứa trẻ mười tuổi với đôi mắt ngây thơ chưa kịp hiểu hết định nghĩa của từ "vĩnh viễn". Nhưng định mệnh đã tàn nhẫn buộc anh phải trưởng thành chỉ trong một đêm. Trong khi những đứa trẻ cùng lứa còn đang vòi vĩnh quà bánh, Vũ Phàm đã phải khoác lên mình bộ vest đen quá khổ, đứng lặng lẽ giữa đám tang, đối diện với những gương mặt xa lạ đầy vẻ thương hại giả tạo. Không có ai đứng ra bảo bọc anh một cách thực thụ, không có người thân kề cạnh để anh có thể òa khóc hay dựa dẫm. Vũ Phàm đã phải tự mình gánh vác lấy tương lai, tự mình đối diện với những thủ tục thừa kế khô khốc, những hợp đồng bảo hiểm và nỗi cô độc đến tận xương tủy.
Anh chưa bao giờ có được cái quyền làm một đứa trẻ bốc đồng. Anh đã học cách giấu những giọt nước mắt vào bên trong từ khi còn quá nhỏ, học cách đối phó với những ánh mắt thương hại lẫn tham lam của người đời bằng một vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách. Chính sự mất mát quá lớn đó đã biến anh thành một con người của những quy tắc. Anh tôn thờ sự kiểm soát bởi vì anh hiểu rõ cái cảm giác khi cuộc đời mình bị xé nát bởi những biến cố nằm ngoài tầm tay. Vũ Phàm tin rằng, chỉ cần mình đủ hoàn hảo, chỉ cần mình đủ chuẩn mực, thế giới xung quanh sẽ không thể làm hại anh thêm một lần nào nữa.
Nhưng cái giá của sự tự lập cực đoan ấy là một tâm lý luôn căng như dây đàn. Vũ Phàm tự xây dựng cho mình một chiếc lồng kính bằng sự kỳ vọng của chính mình và của xã hội. Anh chọn làm hội trưởng, chọn cách sống chuẩn mực đến nghẹt thở, chọn xa lánh những kẻ được dán nhãn là "nguy hiểm" hay "nổi loạn". Đối với anh, bất kỳ một sự sai lệch nhỏ nào trong quỹ đạo hằng ngày cũng gợi nhắc về sự sụp đổ của gia đình năm xưa. Anh sợ sự hỗn loạn, sợ những thứ không thể dự đoán. Cho đến khi Martin xuất hiện, một đứa nhóc nổi loạn với mùi hương gỗ thông hoang dại và ánh mắt rực lửa, người đã xé toạc lớp màng bọc bảo vệ bao quanh cuộc đời anh bằng một sự chân thành sống động và lạ lẫm.
Buổi chiều hôm đó, bầu trời thành phố chuyển sang màu xám xịt của những đám mây nặng trĩu hơi nước. Không khí đặc quánh mùi điện tích, báo hiệu một cơn giông sắp sửa tàn phá sự yên bình giả tạo của buổi hoàng hôn. Sau giờ tan học, Vũ Phàm có việc phải đi qua khu phố cũ phía sau trường để lấy tài liệu in ấn cho trại hè sắp tới. Ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu tạt lên những bức tường rêu phong, tạo nên một cảm giác bất an kỳ lạ len lỏi trong từng bước chân.
Khu phố này vốn dĩ là một mê cung của những con hẻm hẹp và tối tăm, nơi ánh sáng ban ngày khó lòng len lỏi tới. Khi đi vòng qua một góc hẻm cụt, Vũ Phàm đột ngột dừng bước. Tim anh đập loạn xạ, lồng ngực thắt lại khi thấy một nhóm thanh niên hung tợn đang vây quanh một bóng dáng cao kều quen thuộc. Martin đang đứng đó, giữa những gã đàn ông tay lăm lăm thanh gỗ và xích sắt. Nhưng điều khiến Vũ Phàm bàng hoàng nhất, đau đớn nhất, không phải là sự hiện diện của nhóm người kia, mà là thái độ của Martin.
Martin, kẻ mà anh biết rõ có thể hạ gục cả đám này chỉ trong vài phút, kẻ từng chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lại đang đứng yên. Cậu hạ hai tay xuống, không có bất kỳ tư thế phòng thủ nào. Cậu đứng im chịu đựng một cú đấm trực diện vào bụng khiến cơ thể gập lại vì đau đớn. Tiếng xương thịt va chạm khô khốc hằn sâu vào không gian tĩnh lặng, dội vào lòng Vũ Phàm một nỗi xót xa tê tái. Rồi một cú tát mạnh khiến đầu cậu nghiêng sang một bên, máu từ khóe môi chảy dài, thấm đỏ cổ áo sơ mi trắng vốn dĩ đã nhăn nhúm.
Trong khoảnh khắc ấy, thế giới của Vũ Phàm như vỡ ra thành từng mảnh vụn. Anh đứng chôn chân nơi đầu hẻm, đôi mắt mở trừng trừng nhìn những cú đấm giáng xuống thân hình cao lớn của Martin. Âm thanh khô khốc của da thịt va chạm, tiếng đế giày nghiến trên nền cát bụi, và cả tiếng thở dốc cam chịu của Martin... tất cả dội vào màng nhĩ anh như những nhát búa tạ xé nát lớp kính bảo vệ.
Vũ Phàm cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một cơn đau thắt lan từ tim lên tận cuống họng khiến anh không sao hít thở nổi. Tại sao không đánh trả? Câu hỏi ấy gào thét trong đầu anh. Tại sao kẻ kiêu ngạo, ngông cuồng lại đang đứng đó, chấp nhận bị nhục mạ và chà đạp như một bao cát vô tri?
Anh không hiểu. Anh thực sự không thể hiểu nổi. Tại sao Martin lại đang cố gắng kiềm chế đến mức gân xanh nổi đầy trên cổ, tại sao lại cố gắng trở thành một "người tốt" theo cái định nghĩa hạn hẹp và khắc nghiệt mà Vũ Phàm vẫn thường dùng để phán xét cậu? Tại sao con người này lại đang tự trừng phạt bản thân, chấp nhận để máu mình đổ xuống, chỉ để không làm vấy bẩn cái thế giới sạch sẽ, cái vỏ bọc hoàn hảo mà Vũ Phàm hằng gìn giữ?
Vũ Phàm nhận ra cái thế giới "sạch sẽ" của anh thật nực cười và độc ác biết bao khi nó được xây dựng trên sự chịu đựng của một người khác. Anh nhìn thấy sự hy sinh thầm lặng nhưng tàn khốc của Martin. Cậu đang cố gắng gọt giũa đi chính bản năng mãnh thú của mình chỉ để có quyền được đứng gần anh, để không trở thành vết nhơ trong hồ sơ của anh. Và chính điều đó làm anh đau đớn hơn bất cứ vết thương nào trên cơ thể. Anh không cần sự hoàn hảo này nữa. Anh không cần cái trật tự giả tạo này nữa. Nếu cái giá của sự ngoan ngoãn là việc Martin phải đứng yên để người ta chà đạp, thì anh thà chọn sự hỗn loạn cùng cậu.
"Martin!" Vũ Phàm hét lên, thanh âm lạc đi giữa không gian chật hẹp, vỡ tan trong bầu không khí oi nồng.
Anh lao vào đám đông một cách vô thức, quên mất mình là ai, quên mất nỗi sợ hãi bấy lâu về sự an toàn. Anh quên đi bản thân mình vốn là một người luôn tránh xa rắc rối, luôn đứng trong vùng an toàn của quy chuẩn. Anh cố gắng dùng đôi tay chưa từng cầm vật nặng để kéo một gã đang giơ thanh gỗ lên ra khỏi Martin.
"Dừng lại! Tôi gọi cảnh sát rồi!"
Gã thanh niên kia, đang trong cơn say máu, không thèm nhìn lại mà chỉ hung hăng đẩy mạnh một cái. Vũ Phàm vốn dĩ mảnh khảnh, lại đang hoảng loạn nên không có điểm tựa, anh ngã nhào ra đất. Lòng bàn tay chà sát xuống nền xi măng thô ráp, cảm giác rát bỏng ngay lập tức ập tới, máu rỉ ra cay xé giữa những hạt cát bụi bẩn thỉu. Cơn đau xác thịt đầu tiên sau nhiều năm được bảo bọc khiến anh choáng váng, nhưng ánh mắt anh vẫn chỉ hướng về phía người đang quỵ dưới đất.
"James!"
Tiếng gầm của Martin vang lên, trầm đục và đầy thú tính. Khi nhìn thấy Vũ Phàm ngã xuống, nhìn thấy vết thương rướm máu trên tay anh, đôi mắt Martin đột ngột chuyển sang màu đỏ ngầu của sự điên tiết tột độ. Đó không còn là ánh mắt của một cậu nhóc nổi loạn, mà là của một con thú dữ bị cướp mất lẽ sống. Quy luật "không gây chuyện để không làm liên lụy James" mà cậu tự nhủ suốt thời gian qua hoàn toàn vỡ vụn. Đối với Martin, cậu có thể chịu đựng sự sỉ nhục dành cho mình, cậu có thể để họ đánh chết cũng được, nhưng cậu không bao giờ cho phép bất cứ điều gì làm hại đến Vũ Phàm, ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của cậu.
Martin bật dậy như một con báo săn đang giận dữ, cậu lao vào gã vừa đẩy Vũ Phàm với một sức mạnh kinh hồn. Một cú đấm móc khiến gã kia ngã ngửa, tiếng răng rắc của xương hàm vang lên rợn người. Rồi Martin điên cuồng lao tới, nắm đấm giáng xuống liên tục như muốn xé xác bất cứ kẻ nào trong tầm mắt. Sức mạnh bộc phát của cậu khiến đám người kia hoảng sợ lùi lại, họ nhận ra mình không còn đối đầu với một con người, mà là một cơn thịnh nộ hóa thân.
"Đừng! Martin! Dừng lại đi!" Vũ Phàm hốt hoảng bò dậy, lao tới ôm lấy thắt lưng Martin từ phía sau. Anh cảm nhận được sức nóng từ cơ thể Martin tỏa ra hừng hực, cảm nhận được từng thớ cơ bắp đang rung lên vì giận dữ tột cùng. "Em giết người mất! Làm ơn, dừng lại đi!"
Vũ Phàm dùng hết sức để kìm hãm con quái vật đang thức tỉnh trong lòng Martin. Giọng anh run rẩy, lẫn trong đó là tiếng nấc nghẹn ngào. Anh áp mặt vào lưng Martin, cảm nhận được nhịp tim điên cuồng của cậu qua lớp áo mỏng. Chỉ khi cảm nhận được sự run rẩy và hơi ấm của Vũ Phàm từ phía sau, nắm đấm đã nhuốm máu của Martin mới dừng lại giữa không trung. Cậu thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt dần lấy lại tiêu cự khi nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má người phía sau qua khóe mắt. Martin buông tay, để mặc đám thanh niên kia dìu nhau chạy trốn khỏi con hẻm như gặp phải tử thần.
Cả con hẻm rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở nặng nề của hai con người đang kiệt sức.
Hậu quả đến nhanh và tàn nhẫn hơn bất kỳ cơn bão nào. Sáng hôm sau, một đoạn video quay cảnh Martin hung hăng hành hung nhóm thanh niên nọ bằng một cách nào đó đã được gửi thẳng đến văn phòng Hiệu trưởng. Đoạn video đã bị cắt xén một cách ác ý, chỉ để lại những hình ảnh Martin như một gã đồ tể điên cuồng ra tay tàn nhẫn, hoàn toàn giấu nhẹm đi lúc cậu bị đánh hội đồng hay lúc Vũ Phàm bị đẩy ngã.
Hội đồng kỷ luật họp khẩn cấp. Vũ Phàm đứng giữa văn phòng, đối diện với những ánh mắt nghiêm khắc của các thầy cô, những người vốn dĩ hằng ngày luôn nhìn anh với vẻ tự hào. Lần đầu tiên trong đời, anh không giữ được phong thái điềm tĩnh thường ngày. Anh tranh luận một cách gay gắt, giọng nói vang lên đầy uất ức và phẫn nộ:
"Thưa thầy, em đã ở đó! Em ấy đã đứng im chịu đòn trước khi em bị ngã! Martin chỉ đang bảo vệ em! Tại sao các thầy không xem xét nguyên nhân dẫn đến sự việc?"
Thầy Hiệu trưởng nhìn Vũ Phàm với vẻ thất vọng tràn trề, như thể anh chính là một món đồ quý giá đã bị hoen ố: "Vũ Phàm, em là hội trưởng, tại sao em lại bao che cho một học sinh có tiền sự hung hăng như vậy? Nhìn trong clip đi, cậu ta ra tay như muốn lấy mạng người ta. Nhà trường không thể dung túng cho hành vi bạo lực này. Dù vì bất cứ lý do gì, cách hành xử của cậu ấy cũng không thể chấp nhận được. Martin sẽ bị đình chỉ học vô thời hạn cho đến khi có quyết định chính thức."
Vũ Phàm lảo đảo bước ra khỏi phòng, tai anh ù đi như có hàng ngàn tiếng chuông vang vọng. Anh cảm thấy một sự bất lực cùng cực. Anh thấy Martin đang đứng ở hành lang dưới sự giám sát của bảo vệ. Cậu đứng đó, lầm lì, gương mặt bầm tím và khóe môi rách vẫn còn vết máu khô. Cậu nhìn anh, không hề có vẻ hối lỗi hay lo sợ cho tương lai của mình, cậu chỉ chăm chú nhìn vào vết băng bó trắng muốt trên lòng bàn tay anh với ánh mắt đau xót.
"Martin..." Vũ Phàm khẽ gọi, giọng anh run lên.
"Đừng nói gì cả." Martin mỉm cười cay đắng. "Anh đã làm hết sức rồi. Đừng để bản thân bị ảnh hưởng vì em nữa. Về lớp đi, đừng để người ta thấy anh đứng với hạng người như em."
Cái cách cậu tự gọi mình là "hạng người như em" khiến trái tim Vũ Phàm đau nhói như bị ai đó dùng dao cứa vào. Đó là một vết sẹo tâm hồn sâu hoắm. Martin lướt qua anh, bóng dáng cậu cao lớn nhưng đơn độc vô cùng, khuất dần cuối hành lang trường.
Cả tuần tiếp theo đối với Vũ Phàm là một cơn ác mộng dài vô tận. Trong căn hộ trống vắng, anh chỉ có một mình. Anh ngồi trong bóng tối, không bật đèn, để mặc không gian vô trùng ấy bao trùm lấy mình. Không còn ai để anh phải gồng mình mạnh mẽ. Nhưng chính sự tự do ấy lại khiến nỗi cô đơn trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Anh đã quen với việc tự gánh vác mọi thứ, nhưng lần này, đôi vai anh dường như đã quá mệt mỏi. Trái tim anh, vốn dĩ đã đóng băng sau cái chết của bố mẹ, nay lại rỉ máu vì một người vừa bước vào đời anh.
Anh đã gọi cho Martin hàng chục cuộc mỗi ngày, nhắn hàng trăm tin nhắn với đủ loại nội dung, từ lo lắng, hỏi han đến van xin một lời hồi đáp. Nhưng tất cả chỉ nhận được sự im lặng đáng sợ. Martin đã hoàn toàn bốc hơi, như thể cậu chưa từng xuất hiện, chỉ để lại những vết bầm trên cơ thể và một lỗ hổng lớn trong lòng Vũ Phàm.
Lần đầu tiên trong lịch sử ngôi trường này, mọi người chứng kiến một Vũ Phàm "lỗi hệ thống" hoàn toàn. Anh ngồi thẩn thờ trong căng tin, khay cơm nguyên vẹn không đụng đũa. Anh đi nhầm phòng học, ký sai tên vào những văn bản quan trọng. Thậm chí có lúc anh đứng lặng người giữa sân trường chỉ để nhìn vào cái góc cây nơi Martin thường hay ngồi.
Sự thiếu vắng này không đơn thuần là nỗi nhớ. Đó là sự sụp đổ của một thói quen. Vũ Phàm không hề nhận thức được mình đã quá quen với việc có bóng dáng Martin bên cạnh cho đến khi nó biến mất. Anh đã quá quen với việc mỗi khi quay đầu lại sẽ thấy một cái bóng cao kều luôn giữ một khoảng cách nhất định phía sau mình. Anh quen với tiếng bước chân nặng nề của cậu, quen với mùi hương gỗ thông nhàn nhạt. Sự hiện diện của Martin đối với anh đã trở thành một phần của lẽ tự nhiên, như hơi thở. Giờ đây, mỗi khi quay lại chỉ thấy một hành lang trống trải hay một khoảng không tĩnh mịch, anh lại cảm thấy hụt hẫng một cách kinh khủng. Sự thoải mái vốn có đã bị thay thế bằng một nỗi bồn chồn bản năng.
"Anh James, anh ổn chứ?" Seonghyeon lo lắng lay vai anh. "Anh đang cầm ngược bảng tên kìa."
Vũ Phàm giật mình, nhìn xuống chiếc bảng tên. Anh cười khổ, đôi mắt đờ đẫn: "Xin lỗi... anh hơi thiếu ngủ."
Nhưng mọi người đều biết, đó không phải là thiếu ngủ. Đó là sự sụp đổ của một cấu trúc tinh thần khi cái bóng bảo vệ của nó đột ngột biến mất. Vũ Phàm phát hiện ra một sự thật tàn nhẫn: Anh không hề mạnh mẽ như anh tưởng. Suốt mười năm qua anh tự lừa dối mình rằng anh ổn khi một mình. Nhưng khi "oxy" mang tên Martin bị rút đi, vị hội trưởng hoàn hảo này chỉ còn là một cái xác không hồn, ngờ nghệch và lạc lõng giữa những quy tắc mà anh từng tôn thờ.
Đêm thứ bảy của tuần lễ vắng bóng Martin, Vũ Phàm ngồi gục đầu bên cửa sổ, nhìn xuống ánh đèn thành phố xa hoa nhưng lạnh lẽo. Một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống lòng bàn tay, thấm vào vết thương đã bắt đầu kéo da non nhưng vẫn còn đau nhức.
Anh nhận ra, sự hoàn hảo mà anh luôn cố gắng duy trì thực chất chỉ là một chiếc mặt nạ để che giấu một đứa trẻ đang run rẩy sợ hãi bên trong. Anh thà bị tổn thương, còn hơn phải sống một cuộc đời "sạch sẽ" mà cô độc, một cuộc đời mà không có bóng dáng của kẻ đã dạy anh rằng anh không cần phải một mình gánh vác cả thế giới này. Nỗi lo lắng, đau đớn và hối hận dồn nén bấy lâu nay vỡ òa ra trong bóng tối.
Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên, xé tan sự tĩnh lặng bắt buộc của khu chung cư. Vũ Phàm khóc như một đứa trẻ lần đầu biết thế nào là sự sụp đổ thực sự.
Thành phố ngoài kia vẫn lộng lẫy, nhưng trong căn hộ vô trùng này, một linh hồn đã vụn vỡ hoàn toàn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co