10. end
martin quay lại khi cơn mưa ngoài trời đã trút xuống giận dữ hơn, biến cả thành phố thành một ốc đảo nhạt nhòa trong màn nước trắng xóa. tiếng sấm rền vang đâu đó vọng lại, cộng hưởng với tiếng nhạc rên rỉ từ chiếc loa cũ kĩ trong góc tiệm. nó mang về hai phần cháo sườn nóng hổi, hơi nước bốc lên nghi ngút làm mờ đục cả lớp nilon, một chút ấm áp lẻ loi lạc lõng giữa cái lạnh lẽo của kim loại và mùi cồn sát trùng.
james vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế da đen tuyền đã sờn mép. tư thế của anh không thay đổi, cứng nhắc và bất động như một bức tượng được tạc từ sự mệt mỏi và cam chịu. ánh đèn vàng vọt hắt lên sườn mặt anh, khắc sâu thêm những bóng tối dưới hốc mắt trũng sâu.
"ăn đi," martin đặt tô cháo xuống bàn, tiếng đáy tô chạm vào mặt kính lạnh ngắt vang lên khô khốc. nó kéo ghế ngồi đối diện, đôi chân dài duỗi ra ngông nghênh. "nóng đấy. vừa thổi vừa ăn, đừng để bỏng."
không gian trong tiệm chìm vào một vũng lầy tĩnh lặng, bị bao vây bởi tiếng mưa gõ rào rào lên mái tôn như hàng ngàn mũi kim vô hình đang trút xuống. james ăn một cách chậm rãi, máy móc. từng thìa cháo nóng hổi trôi xuống cổ họng, len lỏi vào dạ dày đang co thắt, mang theo vị ngọt của gạo và vị cay nồng của tiêu bắc đánh thức những giác quan đang tê liệt. anh không nhận ra mình đói, hay nói đúng hơn, anh không nhận ra mình rỗng tuếch đến thế nào cho đến khi được lấp đầy.
martin không vội ăn, nó châm một điếu thuốc, kẹp hờ hững giữa hai ngón tay thô ráp chai sần. đốm lửa đỏ rực cháy lim dim, hắt lên đáy mắt nó những tia nhìn sắc lẹm. ánh mắt nó dán chặt vào vành tai phải của james, nơi thanh khuyên titan mới cứng đang nằm im lìm, xuyên qua vùng da thịt sưng tấy đỏ ửng. một vết thương đẹp đẽ.
"đau lắm không?" giọng martin trầm đục, len lỏi qua làn khói mỏng tang, nghe như tiếng đá mài trượt trên mặt kính.
james dừng thìa, ngước mắt lên. đôi mắt anh phủ một lớp sương mờ, dao động giữa tỉnh táo và mê man. "đau. nhưng chịu được."
"tốt," martin gật đầu, rít một hơi sâu rồi chậm rãi nhả khói về phía trần nhà loang lổ vết ố. làn khói trắng quấn lấy gương mặt góc cạnh của nó, khiến biểu cảm trở nên nhập nhằng, nửa tàn nhẫn nửa quyến luyến. "đau là tốt. đau là bằng chứng cho thấy dây thần kinh của anh vẫn còn hoạt động. nó nhắc nhở rằng anh chưa hoàn toàn chết lâm sàng trong cái vỏ bọc đạo mạo đến ngột ngạt ngoài kia."
anh đặt thìa xuống, nhìn sâu vào mắt martin, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa trong cơn bão lòng đã ám ảnh anh suốt từ trưa đến giờ.
"tại sao cậu lại đến trường?" james hỏi, giọng khẽ khàng nhưng đầy sức nặng, như thể anh sợ câu trả lời sẽ phá vỡ thực tại mong manh này.
martin nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ trào phúng ngạo nghễ. nó dụi điếu thuốc vào gạt tàn, mạnh bạo nghiền nát tàn lửa như nghiền nát những quy chuẩn xã hội lỏng lẻo mà james vẫn hằng tôn thờ.
"vì tôi biết anh sẽ không đến tìm tôi," martin nói, giọng điệu chuyển tông, trở nên nghiêm túc và sắc lạnh đến rợn người. "anh là kiểu người thà để vết thương hoại tử trong bóng tối, thà để mủ chảy ngược vào trong còn hơn là phơi bày sự không hoàn hảo của mình ra ánh sáng. tôi không thể để anh hủy hoại tác phẩm của tôi, và hủy hoại cả chính anh được."
nó đứng dậy, bước vòng qua bàn, tiến lại gần james. cái bóng cao lớn đổ ập xuống, bao trùm lấy người đàn ông đang ngồi thu lu trên ghế, che khuất cả ánh sáng đèn điện yếu ớt.
"với lại," martin cúi xuống, chống hai tay lên thành ghế, giam cầm james trong lãnh địa của riêng nó. "tôi nhận ra tôi ghét cái cảm giác anh thuộc về thế giới đó hơn là thuộc về tôi. khi anh đau, người đầu tiên anh phải nghĩ đến là tôi, chứ không phải là sĩ diện hão của một gã thầy giáo gương mẫu."
trái tim james đập thình thịch, mạnh mẽ và rõ ràng dội vào lồng ngực. lời tuyên bố đậm mùi chiếm hữu ấy không làm anh sợ. ngược lại, nó xoa dịu một nỗi bất an sâu thẳm, như một liều thuốc an thần cực mạnh tiêm thẳng vào tĩnh mạch. anh nhận ra mình đã khao khát sự trói buộc, sự kiểm soát này đến nhường nào.
"vậy bây giờ tôi thuộc về cậu à?" james hỏi lại với một nụ cười khẽ, một câu hỏi liều lĩnh, đánh cược cả sự tự tôn còn sót lại.
martin không trả lời bằng lời. nó đưa tay lên, ngón tay cái thô ráp miết nhẹ lên gò má james, cảm nhận sự run rẩy dưới làn da, rồi trượt dần xuống, dừng lại ngay sát vết thương trên vành tai. nó không chạm vào chỗ đau, chỉ lướt nhẹ xung quanh vùng da đang nóng hực, một sự vuốt ve đầy nguy hiểm, vừa đe dọa vừa kích thích, khiến sống lưng james tê dại.
"cái tai này," martin thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng sỏi nghiền nhau. "đã có dấu ấn của tôi. vết sẹo này sau khi lành, nó sẽ vĩnh viễn thay đổi cấu trúc tai của anh. anh có muốn chối bỏ cũng không được. mỗi lần soi gương, mỗi lần anh vuốt tóc, anh sẽ nhớ đến ngày hôm nay. nhớ đến mũi kim, nhớ đến máu, và nhớ đến tôi."
"thế à?" james buột miệng. câu hỏi bật ra nhẹ bẫng như hơi thở, nhưng lại mang sức nặng của một tảng đá vừa được trút bỏ khỏi vai.
"thế thì làm nốt đi."
giọng anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hưng phấn kỳ lạ đang len lỏi trong từng mạch máu, pha trộn với sự tuyệt vọng muốn được giải thoát. martin khựng lại, nó lùi ra một chút, đủ xa để ánh mắt soi mói của mình khoan thủng lớp vỏ bọc điềm tĩnh giả tạo mà james đang cố duy trì.
"anh điên à?" martin hỏi, không mang ý mỉa mai gì chỉ là sự dò xét trần trụi.
"xỏ cho tôi đi, martin."
james nhìn thẳng vào nó. trong đáy mắt người đàn ông đó, martin không còn thấy bóng dáng của vị thầy giáo sơ mi trắng phẳng phiu và cuộc đời được lập trình sẵn. thay vào đó là sự sụp đổ, một sự sụp đổ tuyệt đẹp. james đang nhìn nó như một kẻ tử tù nhìn đao phủ, cầu xin lưỡi dao rơi xuống không chỉ để kết liễu, mà còn để tái sinh. anh muốn giết chết cái bản ngã cũ kỹ an toàn đến phát ốm kia, và anh chọn martin là kẻ thi hành án.
một nụ cười chậm rãi lan ra trên môi martin. đó là nụ cười của một con thú săn mồi vừa tóm gọn được yết hầu nạn nhân, nhưng cũng phảng phất nét thỏa mãn của một gã nghệ sĩ điên rồ vừa tìm thấy chất liệu hoàn hảo cho kiệt tác để đời.
"được thôi, thầy giáo," martin nói, từng từ rơi xuống đặc quánh trong không gian. "nếu anh đã khao khát đến thế, tôi sẽ đích thân trải thảm cho anh đi xuống địa ngục."
martin quay lưng. lần này, nó không với tay bật ngọn đèn neon trắng lóa chuyên dụng, nó để nguyên ánh sáng vàng vọt mờ ảo, hòa cùng thứ ánh sáng xám xịt của buổi chiều mưa bão.
tiếng xé bao bì nilon vang lên sột soạt, sắc lẹm. tiếng lách cách của kìm kẹp va vào khay inox nghe lạnh lẽo, vọng lại trong sự im lặng chết chóc. tất cả tạo thành một bản nhạc dạo đầu cho một nghi thức hiến tế. james ngồi bất động, hai tay bám chặt vào mép ghế da lạnh ngắt. khứu giác anh bị lấp đầy bởi mùi cồn y tế hăng hắc, mùi ẩm mốc của mưa và cái mùi thuốc lá rẻ tiền nồng đượm đặc trưng trên người martin.
nỗi sợ hãi đã bốc hơi, nhường chỗ cho một sự chờ đợi căng thẳng đến nghẹt thở. cơn đau sắp tới không còn là hình phạt, nó là sự cứu rỗi.
"vị trí nào?" martin quay lại. trên tay nó, cây kim xỏ sáng loáng ánh lên một tia lạnh lẽo chết chóc.
"conch," james trả lời, dứt khoát như thể anh đã suy nghĩ về nó cả đời, dù ý định chỉ vừa nhen nhóm. "cậu từng bảo sụn ở đó dày nhất, đau nhất và khó lành nhất. tôi muốn cái đó."
martin nhướn mày, ánh mắt nó lấp lánh sự thích thú tàn nhẫn xen lẫn ngạc nhiên. conch, vị trí nằm sâu trong hốc tai, nơi sụn dày và cứng nhất, nơi cơn đau không chỉ nhói lên rồi tắt mà sẽ âm ỉ day dứt hàng tháng trời.
"tham lam nhỉ?"
nó tiến lại gần, kẹp chặt vành tai james giữa hai ngón tay thô ráp nhưng vững chãi như gọng kìm. martin không dùng bút đánh dấu, nó tin vào đôi mắt và cảm giác của chính mình hơn bất kỳ thước đo nào. bông gòn tẩm cồn lướt qua lớp da mỏng manh ở hốc tai, lạnh buốt, một sự tẩy trần giả tạo trước khi mũi kim xâm nhập. động tác của martin chậm rãi, nâng niu, đối lập hoàn toàn với sự bạo liệt trong lời nói.
"sẽ đau đấy," martin thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào hõm tai nhạy cảm của james, khiến da gà anh nổi rần rần. mũi kim nhọn hoắt đã kề sát, chỉ chực chờ xé toạc lớp phòng vệ cuối cùng. "đau hơn tất cả những gì anh từng trải qua. đau thấu óc."
"tôi biết. làm đi."
"hít sâu."
james hít một hơi dài, lấp đầy buồng phổi bằng sự hiện diện áp đảo của martin, bằng cái không khí đặc quánh mùi nguy hiểm này.
"thở ra."
phập.
thời gian như ngưng đọng.
tiếng sụn tai bị xuyên thủng vang lên một tiếng "khục" nhỏ, khô khốc và ghê rợn ngay sát màng nhĩ, nghe như tiếng xương gãy vụn. cơn đau không đến từ từ mà ập đến như một cú đấm thôi sơn, xé toạc thớ thịt, khoan thủng qua lớp sụn dày cộm. nó buốt óc, nhói lên tận đỉnh đầu, lan tỏa xuống tận gáy khiến tầm nhìn của james chao đảo, trắng xóa đi trong một tích tắc.
toàn thân james giật nảy, các cơ bắp căng cứng như dây đàn chực đứt. hai bàn tay anh bấu chặt vào thành ghế đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, móng tay như muốn găm sâu vào lớp da bọc ghế. nước mắt sinh lý trào ra ngay lập tức, nóng hổi, lăn dài trên gò má, nhưng anh tuyệt nhiên không thốt ra một tiếng kêu nào. môi anh mím chặt đến bật máu, cắn nát sự yếu đuối, tham lam nuốt trọn lấy cảm giác buốt giá và nóng rực đang hòa quyện, lan tỏa khắp hệ thần kinh.
martin thao tác nhanh, gọn, tàn nhẫn nhưng chính xác tuyệt đối. khi chiếc khuyên vòng titan lạnh lẽo được luồn qua vết thương mới toanh và chốt lại bằng một tiếng tách nhẹ nhàng, nó nghe như tiếng khóa của một chiếc còng tay vô hình vừa siết chặt, vĩnh viễn giam cầm james vào thế giới này.
"xong rồi." martin buông tay nhưng nó không lùi lại.
james mở mắt, lồng ngực phập phồng dồn dập tìm lại nhịp thở, mồ hôi rịn ra trên trán. qua làn nước mắt nhòe nhoẹt, gương mặt martin hiện lên gần sát, choán lấy mọi tầm nhìn. hai bên tai anh giờ đây như đang bốc cháy, một bên vì vết thương cũ rách toạc, một bên vì dị vật mới vừa xâm lấn sâu hoắm vào sụn, đau đớn nhưng cũng trọn vẹn hơn bao giờ hết. anh cảm thấy mình vừa được vá lại bằng chính những vết thương này.
martin tháo găng tay cao su, vứt toẹt xuống sàn nhà đầy tàn thuốc. nó không còn quan tâm đến quy tắc vệ sinh hay khoảng cách an toàn. nó cúi xuống, dùng hai bàn tay to lớn nâng khuôn mặt james lên, ngón tay cái thô ráp miết mạnh, lau đi vệt nước mắt mặn chát đang loang lổ trên má người đàn ông.
martin nhìn chằm chằm vào james. trước mặt nó, james trông vỡ vụn một cách hoàn hảo. đôi mắt ầng ậng nước, hàng mi ướt át run rẩy, gò má ửng hồng vì đau và vì kích động, vành tai sưng đỏ rực lên như dấu triện nung nóng. cái vẻ đạo mạo thường ngày đã bị lột sạch, chỉ còn lại một sinh vật trần trụi, yếu ớt nhưng đầy quyến rũ trong sự chịu đựng của mình. sự mềm yếu này không làm martin khinh thường, trái lại, nó khơi dậy một cơn đói khát nguyên thủy, một ham muốn bảo bọc vặn vẹo. james lúc này không phải là thầy giáo, mà là một con mồi đã hoàn toàn quy phục.
rồi nó cúi thấp hơn, áp môi mình lên môi james.
đó không phải là một nụ hôn của phim ảnh hay lãng mạn sướt mướt, nó thô bạo, trần trụi và đau đớn hơn nhiều. martin hôn như muốn nuốt chửng hơi thở của đối phương, nghiền nát đôi môi đang run rẩy kia. nụ hôn có vị tanh nồng của sắt từ vết máu trên môi james, vị đắng ngắt của khói thuốc ám muội từ martin, và vị mặn của nước mắt.
james rên nhẹ trong cổ họng, một âm thanh vỡ vụn của sự đầu hàng tuyệt đối. anh hé miệng, đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt như kẻ chết khát tìm thấy nguồn nước độc.
bàn tay james run rẩy vươn lên, nắm lấy hai bên áo ngay vai martin. những ngón tay bấu chặt, co lại, nửa muốn đẩy ra vì quá choáng ngợp, nửa lại muốn kéo sát vào để bám víu lấy chút thực tại này.
trông anh yếu ớt không thể tả. những giọt nước mắt chưa kịp khô đọng lại trên gò má, đôi môi sưng tấy bị cắn nát, hai bên tai đỏ rực nhức nhối những cơn đau chưa kịp tan. james trong vòng tay martin lúc này như một món đồ sứ đã rạn nứt, chỉ cần buông tay là sẽ vỡ tan tành, nhưng chính những vết rạn ấy lại là nơi ánh sáng duy nhất có thể lọt vào.
trong khoảnh khắc ấy, giữa căn phòng sực mùi sát trùng và máu, bị bao vây bởi tiếng mưa rơi xối xả làm nhòe đi cả thế giới bên ngoài, mọi ranh giới đạo đức đều bị xóa bỏ. không còn thợ xăm và khách hàng, không còn thầy giáo đạo mạo và kẻ lêu lổng dưới đáy xã hội. chỉ còn lại hai gã đàn ông, với những vết sẹo chằng chịt trong tâm hồn, đang điên cuồng lao vào nhau, dùng nỗi đau thể xác để lấp đầy những khoảng trống hoang hoải đến mục rỗng bên trong mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co