[marseong] be my blue moon ⏾⋆.˚
⏾⋆1⋆˚₊ 𖤓☽˚.⋆
.
.
Nhà ông bà Eom có một trai một gái. Lúc mới sinh ra bên nội bên ngoại đều chúc mừng nói gia đình đủ đầy, một long một phụng. Lớn lên rồi ông bà Eom ngẫm nghĩ vừa ý cực kì, một long một phụng vừa nuôi, chỉ là đứa nào long đứa nào phụng?
Chị lớn mạnh mẽ cá tính, từ mười sáu tuổi đã make up ngầu ơi là ngầu, nắm đầu đứa to con nhất xóm đập vào tường vì cái tội dám huýt sáo ghẹo gái, ghẹo trai. Mẹ Eom tối tối đi làm về hay nướng mực, nướng khô, bố cầm ba chai bia ướp lạnh, một nhà bốn người ngồi trên phản ngoài sân nhấm nháp.
Eom Seunghyeon mười tám tuổi, vừa đủ tuổi uống bia. Cầm lon coca cụng ly với cả nhà, nhóc con len lén cầm ly bia của chị hai nhấp một ngụm rồi thôi. Em chẳng thích cái thức uống từ lúa mạch có vị đắng nghét lại còn làm đầu óc lâng lâng mỗi khi quá chén.
Phụng hoàng nhà này không có, chỉ có một bé mèo trắng trắng, xinh xinh.
Eom Seunghyeon sinh sau chị mình bốn năm, vì mẹ nuôi chị hai theo kiểu freestyle, thế nên áo quần váy vóc xúng xính mẹ chuẩn bị này nọ cuối cùng vẫn là đến khi sinh em ra mới được xé tag đem ra sử dụng.
Bố Eom cầm tay con trai út, đặt nắm hạt dẻ mình vừa bóc xong vào. Em Eom nhỏ được nuôi theo kiểu út vàng út bạc, lớn rồi vẫn là út bạc út vàng.
Tốt nghiệp cấp ba xong, Eom Seunghyeon chọn trường đại học gần nhà, chị hai có chí lớn đi học trường ở thủ đô, em thì sợ ba mẹ cô đơn, lại không thích nhịp sống vội vàng, mơ ước lớn nhất đời chỉ có mở quán cà phê, nuôi mười hai bé mèo xinh. Mẹ khen em nhỏ đáng yêu, để khi nào em mở quán, mẹ sẽ làm cổ đông cho em nhé.
.
.
"Số 1 mở mic lên, định nhảy ở đâu đây? Mic check, mic check!"
Bên cạnh tên của người chơi số 3 nhấp nháy biểu tượng micro. Một cậu trai khác cất tiếng, chất giọng khá hay, cách phát âm tiếng anh lại vô cùng chuẩn.
"Nhảy bootcamp, tao chấm rồi đó."
(Bootcamp: một địa điểm trên bản đồ Sanhook trong game.
Chấm: đánh dấu vị trí trên bản đồ, đồng đội có thể thấy được vị trí và nơi được đánh dấu của nhau.)
Eom Seunghyeon ấn follow số 3, account hiển thị ID viper03, số hai cũng follow Theo.
.
.
Vẫn còn ngày nghỉ, uống cùng cả nhà xong nhưng chưa muốn ngủ, Eom Seunghyeon buồn chán mở máy tính đăng nhập vào game. Em chơi không giỏi lắm, tạm gọi là biết súng nào đi với đạn nào, bắn tám trận có cỡ bốn trận tiếp đất thành hộp, thế nên tình huống chơi game không được chị hai gánh như hôm nay là lần đầu tiên xuất hiện.
May mắn làm sao, squad em ghép được có vẻ toàn người chơi giỏi.
Số 4 bay theo sau cùng và không follow đồng đội, đáp đất xuống trước nhất. Eom Seunghyeon hạ cánh không được tốt, ngã xuống bên cạnh, vì đây là khu vực giữa bản đồ nên xung quanh tiếng bước chân rối lên hết cả, em vội chạy vào kho lớn tìm súng đạn, vận may tốt đẹp có ngay M416, vừa định nhặt đạn nạp vào, bên kia cánh cửa có hai người khác đội chạy đến.
(M416: một loại súng trong game/ dòng rifle/ dùng đạn 5.56mm)
"Ngoài team mình còn hai team nữa đang tràn qua, bé cưng có súng chưa, anh chưa có súng."
Bên tai từng đợt khai hỏa, Eom Seunghyeon sợ hãi chạy loạn sang phòng khác, người nhặt được đạn nhìn hai giây liền biết em gà mờ, không có súng vẫn chạy theo đòi solo tay không cho bằng được. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, đoàng một tiếng, số 4 im lặng từ đầu đến giờ xuất hiện kịp thời knock out team địch, xả thêm hai viên từ cây shotgun S12K, đoạn bỏ em lại, chạy lên cầu thang tìm đồ.
Bạn nhỏ vừa thoát chết, nhấn vào bên cạnh khung chat dùng câu cảm ơn tự động, sau đó nhặt đạn xanh(*) từ xác người vừa chết mà không chạy theo số 4, đi sang nhà bên cạnh loot(**) thêm đồ.
(* đạn xanh : đạn 5.56mm
**Loot : nhặt đồ từ hộp xác của nhân vật đã chết, hoặc đồ có sẵn trong trận game, rải rác trong các vị trí ngẫu nhiên)
Bảng kill hiện số 3 và số 4 hạ gục người khác liên tục, Eom Seunghyeon chạy đi chạy lại loot từng món, cảm tưởng như em và mấy người còn lại không chơi cùng một game, một map.
( Bảng kill : hiển thị tên account người bắn và người bị bắn hạ.)
"Số 1 loot xong chưa? Đi thôi bé."- Số 2 mang xe bốn chỗ đến, di chuyển vào khu vực bo đang khép.
.
Cả đường đi số 3 và 4 xả đạn dọn đường, team bốn mạng còn nguyên thuận lợi tiến vào bo cuối.
Bo cuối gom vào giữa khu vực trống, xung quanh lác đác vài cây cao, Eom Seunghyeon cả đường chạy theo chỉ kịp nhặt vài lon nước, đạn còn chưa bắn hết một dây, nhìn lên góc trái màn hình hiển thị 15 người. Đông như vầy tức là đi ba bước sẽ có một đợt combat diễn ra.
( Combat: đấu súng giữa hai hoặc nhiều team.)
"Uống nước(*) trước, còn khoảng 5, 6 team tính cả team mình."
(*nước: lon bổ sung máu người chơi.)
Eom Seunghyeon sững người, giọng chỉ huy này không phải số 2 hay 3. Giờ em mới để ý số 4 với ID blueboi_ đang bật mic.
Ồ, không chỉ bắn giỏi mà còn có giọng hay, không quá trầm nhưng khá truyền cảm. Hay như thể mấy nghệ sĩ chuyên rap nhạc tình.
"Hướng 150, đánh từ cánh phải sang." – Số 4 dẫn đầu tiến sang chỏm đất cao hơn, Eom Seunghyeon lật đật chạy theo sau.
"Số 1 nấp đi, đừng cản tầm nhìn."
Giọng ra lệnh nói như sát muối vào tim bạn nhỏ đang cầm chuột mới ấn phím nằm xuống trốn sau gốc cây. Cơ mà người ta nói đúng quá em không cãi nổi, em có giúp được gì đâu, tốt hơn hết là đừng lảng vảng phía trước, tránh kéo chân đồng đội.
Martin Edward đổi sang AKM, Han Wangho và Park Dohyeon cùng lúc phát hiện một team khác còn đủ bốn, cả hai nhanh chóng diệt gọn gàng. Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi tới, hai team giữa bo nghe tiếng súng lao đến, đúng đông vui, đúng vật vã.
"Bị kẹp rồi, bạn số 1 đừng lao vào đây chịu chết, cố trụ đợi bo khép nhé."
Han Wangho thấy thế cuộc đã định, cười khổ nói vào mic.
Martin Edward knock out(*) thêm 2 người, đạn hết và không đủ thời gian để thay, bị team địch ngắm bắn từ xa bằng AWM gắn giảm thanh, hắn cố xoay người trốn vào làn bom khói, lùi về dần nhưng ba phía bị bao vây , thanh máu bắt đầu giảm theo từng tiếng súng vang lên.
(*knock out : bắn hạ. Nhưng người bị bắn hạ vẫn còn sống, trong thời gian quy định đợi người cùng team đến cứu, nếu không cứu kịp sẽ tính là bị giết và out khỏi cuộc chơi.)
"Cầm cự được thì lùi về, đừng chạy vào trong."
Đoàng một tiếng.
Trên bảng bên phải, account embemattrang bị AWM headshot, Martin Edward đang bơm thanh máu còn một phần mười chẳng ngờ Eom Seunghyeon từ trong bụi, không biết nghĩ gì chạy đến che chắn cho hắn bằng chính nhân vật của mình.
Số 1 bật mic, chất liệu giọng nói vừa mỏng vừa tinh tế.
"Trong hòm của mình có nước với máu, cả đạn xanh nữa. Lúc nãy bên tay phải có người đang bò, cơ mà mình không nhìn thấy."
Mềm mềm, nhỏ nhẹ, nếu hình dung thì khớp với giọng mấy bé cấp hai, cấp ba, kiểu học sinh chăm ngoan không bao giờ bị giáo viên nhắc nhở.
"Trời, giọng bạn số 1 soft ghê." – Han Wangho bị knock out khi chưa kịp dứt tiếng, lâu rồi mới nghe được giọng ai đó đặc biệt thế này, anh chọc ghẹo. – "Giọng đáng yêu quá, lát hết trận nhớ kết bạn với mình nha!"
Martin Edward loot xong đồ, nghiêm giọng nhắc nhở hai người còn lại im lặng để nghe tiếng chân cho rõ. Hắn lui về hòn đá gần đó, mặc kệ hai team bên kia sắp kết thúc màn đấu đá, ngắm bắn người đối diện vừa hạ gục số 1.
"Không cứu được anh Wangho, anh Dohyeon chạy viền bo cánh trái đi, xem còn sót ai." – Số 4 clear thêm một team. Bảng số hiển thị 5 người còn sống.
Eom Seunghyeon từ lúc biến thành hòm đã để góc nhìn nhân vật số 4, chơi cực kỳ lợi hại, tiến thủ có quy tắc, không cậy mạnh mà bắn lung tung.
Nạp đạn, buff máu, sau đó rà soát từng khu vực bằng bom. Mỗi thao tác đều được thực hiện cực kỳ mượt mà, em chỉ đau đầu đôi chút theo màn hình xoay góc nhìn liên tục.
Mà kệ, giọng ngầu nên chấp nhận hết!.
Ba người team địch bị Martin Edward và Park Dohyeon xử lý bằng bốn lượt đạn, ăn được một cái đùi gà.
Eom Seunghyeon tự biết mình không cùng đẳng cấp với nhóm này, dự định hết trận rồi out luôn đi ngủ, đâu ngờ được vậy mà hai trong ba người bên kia vừa xong đã lần lượt kết bạn với em.
"Chơi một ván nữa nha, nha, nha bạn gì ơi, bạn số 1 ơi!"
Han Wangho quay sang hôn chóc vào má Park Dohyeon bên cạnh một tiếng thật kêu, mặc kệ kênh chat yêu cầu bật cam check var, anh năn nỉ người dùng id embemattrang chơi tiếp.
"Số 1 nếu chưa buồn ngủ thì chơi với tụi mình đi mà, lâu lắm rồi thằng blueboi_ mới chịu chơi chung team 4, có sẵn người call team cho tụi mình nè."
(call team : chỉ huy, dẫn dắt đồng đội.)
Martin Edward nhìn màn hình livestream hiển thị bình luận chạy dài, cũng gần xong giờ làm việc, dụi điếu thuốc lên gạt tàn, không nói gì ngoài ấn chọn sẵn sàng, biểu thị mình chơi tiếp.
..:..
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co