[marseong] be my blue moon ⏾⋆.˚
⏾⋆11⋆˚₊ 𖤓☽˚.⋆
..:..
"Seunghyeon ơi, em Seunghyeon ơi."
Eom Seunghyeon kéo điện thoại ra xa, nhìn kỹ tên hiển thị trên màn hình điện thoại lần nữa. Từ insta anh Wangho nhưng giọng nói truyền đến chắc chắn là Martin Edward.
"Dạ? Anh Wangho ạ?"
"Không phải, là Martin, Martin Edward, cái người thích em Seunghyeon ơi là thích ấy."
"Dạ." Lại nữa rồi, đây là đang chuẩn bị sên tiếp bùa để em u mê đấy nhỉ? Nhưng nhớ quá, mới nghe giọng thôi đã đủ cuốn đi bao hờn giận của riêng em.
"Anh Martin gọi cho em có gì không ạ?"
"Không-", bên kia đầu dây Martin Edward nấc một tiếng, hình như đang say nên giọng nhè nhè, em còn nghe được cả tiếng hắn ho khan. - "Anh không có cớ gì để tìm em Seunghyeon cả."
"Nhưng anh nhớ Seunghyeonie quá."
.
Nếu mặt trời là nguồn sáng vĩnh hằng cho nhân loại, vậy sao lại sinh ra tinh tú trên cao để kẻ mơ mộng ước ao mặt trời khuất dạng, chờ màn đêm buông rồi tranh thủ ngắm nghía trăng sao. Nếu đã định sẵn Eom Seunghyeon và người nọ là hai thế giới khác nhau, vậy sao tim em cứ mãi thổn thức không thôi với đôi ba lời tình tự giữa men say chẳng rõ thực hư.
"Anh Martin đang say ạ? Anh Wangho có đưa anh về nhà chưa ạ?"
"Ừ, anh say mất rồi. Nhưng say rồi anh càng nhớ Seunghyeon."
.
Năm ngày Martin edward về nhà chính là năm ngày hắn thấy buồng phổi mình ứ nghẹn.
"Hết hôm nay, con chuyển qua công ty bố bắt đầu nhận việc đi."
Ngài Edward lau đũa, đặt lên bát của vợ và con trai. Riêng việc làm một người chồng, người cha tốt thì khó mà tìm được điểm gì đáng trách ở ông. Kể cả khi thằng con bất hiếu chẳng chịu nghe lời, kể cả khi nó nửa đêm gom đồ đòi bỏ nhà ra đi, ông vẫn rất kiên nhẫn khuyên nhủ, lại nói đỡ đôi lần với ông nội của Martin Edward.
Chỉ tiếc trong mắt ông cụ, ngài Edward mãi mãi là thằng nhóc không đủ khôn ngoan trên thương trường khốc liệt.
"Đúng vậy, Martin về làm công ty bên này đỡ cực nhọc hơn." - Phu nhân của ngài Edward nhẹ nhàng đong đưa nôi của đứa nhỏ chưa đầy tháng có một nửa dòng máu giống với Marti. - "Mới bắt đầu đã lên trụ sở chính, Martin nó chưa quen nhiều với công việc bàn giấy văn phòng lắm bố ạ."
Ngồi cạnh ghế chủ nhân căn nhà, Martin Edward húp thêm hai hớp cháo, đôi đũa trên bàn không thèm đụng tới, lau miệng rồi đứng dậy kết thúc bữa sáng ngột ngạt. Bên ngoài có xe đợi sẵn đưa hắn đến công ty, sáng nay thư ký riêng của ông cụ đích thân tự mình đến đưa hắn sang trụ sở chính. Xe đã đợi một lúc, đôi mày của ngài Edward cũng sắp giữ không được cân bằng mà hơi nhíu lại.
Đây còn không phải động thái nói rõ chuyện người thừa kế đã định xong rồi, tập đoàn nhà Edward bỏ qua thứ tự mà truyền thẳng cho cháu đích tôn, kẻ tôi tớ còn nhìn ra được, huống chi là đôi vợ chồng bao năm đỏ mắt với vị trí trên cao.
Ông cụ lớn tuổi ngược lại sớm ngày tâm trạng khó tránh vui vẻ, thế nên xếp bốn cuộc họp liên tục, muốn thúc đẩy cháu trai nhanh chóng nắm bắt tình hình cụ thể từng khu vực chi nhánh, tối về còn giao hắn làm vài bản báo cáo tổng hợp rồi nộp lại, nói hắn đi làm thực tập sinh còn dễ thở, chi bằng nói khóa huấn luyện mà ông ấy ấp ủ bao năm chính thức bắt đầu.
"Không cần nói nữa, chuyện bố xác định rồi sẽ không thay đổi. Martin nó còn không than thở, hai đứa lo cho nó cái gì?"
.
.
"Đúng ra giờ này tao nên tống mày thẳng vào bệnh viện, ông nội mà biết tao tiếp tay cho cháu trai đào tẩu thì Park Dohyeon chỉ còn là cái tên ghi vào gia phả."
"Thôi giúp thì giúp cho trót." - Han Wangho phụ đỡ Martin Edward vào xe về nhà, cả người hắn đầy mùi rượu. - "Lỡ nó xui xẻo thành chủ tịch tập đoàn, giờ này quăng nó lại thì sau này hai đứa mình không còn một cắc."
Vừa ra khỏi khách sạn tổ chức hội nghị, Martin Edward dùng chút tỉnh táo cuối cùng gọi Park Dohyeon đến hốt xác bản thân. Bốn ngày làm việc liên tục, chưa kể các buổi họp mặt làm quen với những đối tác quan trọng của ông nội khiến hắn không trụ nổi. Giờ khắc này chỉ muốn về nhà ngủ một giấc đến năm sau.
"Mà mai nhóc có đi làm không? Giờ đưa mày về nhà hay muốn qua nhà anh ở tạm?"
"Về nhà em." - vài chữ tắc lại nơi cổ họng do cồn, hoặc do chính người nọ chẳng đủ lý trí nói tròn vành rõ chữ. "Seunghyeonie-... điện thoại."
"Hở?"
Han Wangho xoay người, nghi hoặc hỏi cái người đã nằm vật ra ở ghế sau, cà vạt chỉnh tề buổi sáng giờ nửa vắt vẻo nơi cổ áo, áo sơ mi bung vài cúc vì nóng. Martin Edward đang lầm bầm gì đó trong miệng chữ đậu chữ bay.
Martin Edward nhớ rõ chuyến công tác với ông nội vào mười giờ sáng ngày mai, càng nhớ rõ mình muốn gặp bé mèo trắng cách hơn trăm cây số, nhớ má lúm đồng tiền, nhớ tông giọng mềm mềm và nụ cười xinh đẹp.
Bốn ngày điên cuồng làm việc, thích nghi với môi trường mới lại phải chống đỡ không khí ngột ngạt trong nhà càng khiến hắn muốn gặp em hơn, muốn được bé mèo con dùng giọng ngọt dịu gọi tên, muốn thấy má phính em cười.
Park Dohyeon chậc lưỡi, theo lời vợ yêu đánh tay lái rẽ vào khu mua sắm trên đường.
"Hay chở thẳng về nhà nó rồi nhờ dì nấu canh gừng?" - Park Dohyeon lo lắng đưa ra đề nghị.
"Không sao, giờ mình đem nó về mới rắc rối." - chuyện trong nhà Martin Edward, hai người là người hiểu nhất. - "Sẵn tụi mình vào mua ít đồ, cho nó nằm ở đây nghỉ chút."
Trước khi đi, Han Wangho móc điện thoại trong túi gọi cho Eom Seunghyeon.
Cuộc gọi gần như kết nối ngay lập tức sau hai hồi chuông.
Nhét điện thoại vào tay Martin edward đang nhíu mày nhìn mình, Han Wangho thở dài, đóng cửa xe rồi kéo Park Dohyeon đi thẳng.
.
"Anh Martin ơi."
"Anh ổn không? Anh đang ở đâu, có về nhà nổi không ạ?"
Còn ai trên đời này gọi tên Martin Edward dễ nghe được như Eom Seunghyeon, vừa ngọt vừa dịu dàng, giây kế tiếp em có bảo Martin Edward chuyển một tỉ won, hắn nghĩ mình chắc chắn sẵn sàng gửi thẳng vào tài khoản em mà không có thêm câu hỏi nào thừa thải.
"Anh sắp về, em Seunghyeon đã lên giường chuẩn bị ngủ ngoan chưa?" - Ngoài cửa sổ đen như mực, bãi đỗ xe trung tâm thương mại đắt đỏ về đêm chẳng có mấy người, đèn le lói bị nhòe vì cơn say bí tỉ. Martin Edward chếch choáng ngồi dậy dựa vào thành ghế.
"Em Seunghyeon không ngoan nhé, giờ này phải lên giường đắp chăn chứ. Lát học nhóm xong ai đưa em Seunghyeon về?"
Khóe miệng kẻ say nhếch cao, tông giọng cũng nhờ tác dụng của cồn mà nặng nề hơn:
"Em bé ngoan học nhanh về sớm, chốc nữa anh về nhà gọi dỗ em Seunghyeon ngủ có được không?"
.
.
Bên này Eom Seunghyeon lặng đi vài giây, hớp vài ngụm không khí, run run mở miệng:
"Dạ, tầm mười lăm phút nữa em về nhà ạ."- Mặc kệ ánh nhìn phán xét của cún con hóng hớt bên cạnh, em nhỏ ngoan ngoãn đáp lời. Cứ như cái người than thở về Martin Edward mấy chục phút trước chẳng phải em. -"Anh cũng về nhà ngay nhé, anh uống nhiều lắm đúng không?"
"Anh không sao, anh-", Martin Edward nhíu mày, cơn đau đầu, hậu quả từ ba bữa tiệc trong một ngày kéo đến, hoặc vì có ai đó lo lắng hỏi han nên cơ thể vô thức tìm kiếm sự quan tâm.- "Hình như anh say lắm rồi. Đầu đau."
Người nọ bình thường dáng đứng thẳng tắp, không vướng chút bụi nhân gian, để mang theo tông giọng mềm nhũn (nhõng nhẽo?) với em, chắc hẳn đã uống rất nhiều.
"Không biết đang ở đâu nữa, Han Wangho với Park Dohyeon vứt anh ở đây rồi vào trong mua đồ." - Lim dim mắt, như trẻ con lạc đường, hắn mách. - "Ông nội giao nhiều việc lắm, làm mãi không xong, ngày nào cũng gặp rất nhiều người, xã giao xong lại đi xã giao tiếp."
Có tiếng nấc nhẹ.
"Anh muốn gặp em Seunghyeon, nhưng em Seunghyeon không thương anh, ông nội cũng không thương."
Ngón tay Eom Seunghyeon nắm chặt điện thoại trong tay, lắng nghe bạn nhỏ lớn tuổi hơn mình kể lể, mím môi cố giữ tiếng cười, lại xót xa đến rối lòng.
"Em thương mà."
"Không có, em Seunghyeon không có trả lời tin nhắn của anh."
.
Bên ngoài xe, Han Wangho và Park Dohyeon đã trở lại, nhìn người say đang không ngừng chi chi chành chành vào điện thoại, môi bĩu cả ra, nhưng trời đã khuya đành mở cửa xe cắt ngang cuộc trò chuyện của đôi bạn trẻ.
"Yên tâm nha nhóc, tụi anh sẽ đưa thằng Martin về nhà an toàn."
Martin Edward nghe loáng thoáng tiếng em mèo trắng nói gì đó, trước khi điện thoại bị tịch thu vào túi Han Wangho.
"Em ấy nhờ anh nói với mày là khi nào tỉnh rượu đàng hoàng thì gọi cho em ấy. Giờ thì về, ông nội mới gọi cho bố anh hỏi mày có qua nhà chơi không đấy."
Martin Edward lúc có hơi men khá biết điều, nằm lại chỗ cũ.
Ít nhất tối nay hắn sẽ ngủ ngon, vì giọng của Eom Seunghyeon là liều an thần mạnh nhất trên đời còn tác dụng với cơ thể hắn.
..:..
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co