sườn xám
Mưa đêm Thượng Hải rả rích dội xuống những mái ngói rêu phong, hòa cùng tiếng súng nổ nồng nặc mùi thuốc súng rải rác từ phía bến tàu vọng lại. Nhưng bên trong phòng ngủ tư dinh của Thống đốc quân phiệt, không khí lại bị bóp nghẹt bởi một thứ mùi hương khác, đó là mùi của dục vọng nguyên thủy và sự phục tùng tuyệt đối.
Căn phòng mang kiến trúc kiểu Tây cổ điển chìm trong ánh đèn màu hổ phách mờ ảo. Trên chiếc giường lò xo lớn phủ ga trải lụa satin đen tuyền, Công đang nằm đó, run rẩy như một chú chim sa lưới. Ban ngày là đại thiếu gia thanh cao, nay em lại bị Xuân Bách - vị Nhị gia khét tiếng nắm giữ nửa mạch máu Thượng Hải - ép mặc lên người một chiếc sườn xám bằng lụa trắng bó sát.
Chiếc sườn xám vốn dành cho nữ nhân ôm trọn lấy vòng eo thon gọn, bờ mông tròn trịa và hai hạt ngọc trước ngực nhô cao qua lớp lụa mỏng. Đường xẻ tà cao vút hai bên hông phơi bày hoàn toàn đôi chân thon dài, trắng muốt của em trên nền đệm đen. Đã thế, đôi mắt kiêu kỳ của Công còn bị che lấp bởi một dải lụa đen, tước đi thị giác khiến em hoàn toàn rơi vào thế bị động.
Bịch.
Đệm giường lún xuống, một thân hình vạm vỡ, nóng rực như khối đá nung bất ngờ áp sát. Bách vươn bàn tay to lớn ra rồi dễ dàng gom trọn hai cổ tay mảnh khảnh của Công, ép chặt chúng ngược lên đỉnh đầu em.
"Bách... bỏ ra... sao ngươi lại bắt ta mặc thứ đồ nhục nhã này...Còn không cho ta mặc đồ lót nữa" Công hoảng loạn xoay đầu qua lại, giọng nói kiêu kỳ ban ngày giờ run rẩy đầy bất lực.
"Đại thiếu gia, người đến đây là để gán nợ đấy" Bách cúi xuống, chất giọng trầm khàn mang theo hơi thở nồng mùi thuốc lá phả thẳng vào vành tai nhạy cảm của em.
"Đồ của ta, ta bảo em mặc thì em phải mặc. Bây giờ, ngoan ngoãn hầu hạ ta cho tốt đi"
Nói rồi, Bách buông hai cổ tay em ra, nhưng uy quyền từ hơi thở áp đảo của một kẻ đứng đầu thế giới ngầm Thượng Hải khiến Công không dám hạ tay xuống, chỉ biết run rẩy gồng mình chịu trận. Bách đưa bàn tay ra phía đôn giường kiểu Pháp cạnh giường, từ trong bình hoa ngọc, anh rút ra một chiếc lông công dài quý hiếm. Anh không vội vàng lột đồ em, mà dùng phần lông tơ mềm mại, mượt mà ở đỉnh nhẹ nhàng quét qua làn da cổ mướt mồ hôi của Công, rồi từ từ di chuyển xuống xương quai xanh tinh tế.
"Ah... nhột... cái gì thế... Bách, đừng đùa nữa... ưm..."
Công run bắn người, ra sức né tránh. Bóng tối của dải băng bịt mắt khiến em không thể chuẩn bị tâm lý. Cái chạm nhẹ nhàng, ngứa ngáy như có hàng ngàn con kiến bò trên da thịt làm em vừa thèm khát vừa sợ hãi. Chiếc lông công tiếp tục lướt xuống, xoay vòng quanh hai đầu ngực hồng hào ẩn sau lớp lụa trắng của chiếc sườn xám. Bách dùng đầu lông vũ miết mạnh lên núm vú hồng hào, khiến lớp lụa dính chặt vào da thịt, thô bạo nhào nặn qua lớp vải cho đến khi chúng dựng đứng lên.
"Ưm... khó chịu quá..." Công ưỡn cong người lên, hai bàn tay vô lực quờ quạng, theo bản năng bám chặt lấy bờ vai vững chãi của Bách.
Nhưng màn tra tấn dạo đầu bằng xúc giác chưa dừng lại ở đó. Bách chậm rãi di chuyển chiếc lông công dọc theo vùng bụng phẳng lỳ, lướt qua rốn, rồi luồn thẳng vào bên trong tà váy sườn xám xẻ cao. Chiếc lông tơ mềm mại quét nhẹ qua làn da nhạy cảm ở phần đùi trong, chải qua những thớ thịt run rẩy, rồi đột ngột quẹt mạnh vào ngay khe rãnh nhạy cảm giữa đùi và hậu huyệt đang mở hờ của em.
"Aaahhh! Đừng quết vào chỗ đó... Nhị gia... xin ngươi..." Công khóc nấc lên, hai chân run rẩy vô thức tách rộng ra đầy mời gọi.
Dù chưa hề bị chạm vào bằng tay, nhưng sự mơn trớn tinh tế của lông vũ kết hợp với lớp lụa sườn xám ma sát lên da thịt đã khiến gậy thịt thon hồng của em rục rịch ngẩng đầu, nơi tư mật phía sau bắt đầu tiết ra những dòng dịch lỏng. Bách nhìn vị đại thiếu gia thanh cao nay bị mình dùng một chiếc lông vũ trêu đùa đến mức cơ thể đỏ ửng, uốn éo dâm mỹ trong bộ sườn xám khiến dục hỏa trong lòng anh lập tức bùng cháy dữ dội.
Bách vứt chiếc lông công sang một bên rồi lật người Công nằm úp xuống giường, vẫn giữ chặt hai tay em ở trên đỉnh đầu, ép em phải nâng hông lên lộ ra đường cong quyến rũ. Thân hình vạm vỡ của gã đàn ông hắc bang chen vào giữa hai đùi thon của em, gậy thịt gân guốc, nóng rực như thanh sắt nung dí sát vào lối nhỏ đã ướt đẫm nước dâm sau màn dạo đầu.
"Ưm... Bách... từ từ..."
Lời van xin của đại thiếu gia bị bóp nghẹt ngay khi Bách dứt khoát ấn mạnh hông xuống. Không có sự thô bạo đột ngột xé toạc, Bách chọn cách nuốt chửng em một cách chậm rãi. Thân gậy thịt thô dài, trướng căng từng chút một nong rộng vách thịt chật hẹp, tiến sâu vào trong.
"Ahhh to quá... dừng lại một chút đi mà..."
Công ngửa cổ ra sau, các ngón tay bấu chặt lấy đệm giường lụa đen đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Vì đôi mắt bị bịt kín, em cảm nhận được từng nếp gấp bên trong hậu huyệt đang bị kéo căng hết mức, bao trọn lấy sự to lớn, nóng bỏng của Bách. Cái nóng của gậy thịt ma sát với sự mát lạnh từ dịch lỏng dạo đầu tạo nên một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng vị thiếu gia, khiến em không biết mình đang đau hay đang sướng.
Bách giam mình trong sự chật hẹp ấy đến da đầu tê dại. Anh không vội dập hông liên hồi. Nhị gia cúi xuống, một tay luồn ra sau gáy Công, tay kia lần mò tìm đến hàng khuy chéo bọc bằng ngọc của chiếc sườn xám ở bên hông, chậm rãi cài lại những chiếc khuy vừa bị bung ra.
"Ta đã cho em bắn đâu mà cơ thể lại chào đón ta nhiệt tình thế này hả Đại thiếu gia?"
Chất giọng trầm khàn, giễu cợt của Bách kề sát bên tai khiến lòng tự trọng của Công tổn thương dữ dội. Em cắn chặt môi dưới để ngăn những tiếng rên rỉ dâm đãng, nhưng vách thịt bên trong lại phản bội chủ nhân, nó cứ co thắt điên cuồng như muốn nghiền nát vật thể lạ đang chiếm đóng bên trong. Chính sự nổi loạn ngầm ấy đã châm ngòi cho Bách, anh bất ngờ rút phắt gậy thịt ra gần hết, rồi nện thẳng một cú lút cán, găm sâu vào điểm nhạy cảm nhất nằm sâu trong cơ thể Công.
"Aaahhh!"
Công thét lên một tiếng nghẹn ngào, hai chân vô thức kẹp chặt lấy thắt lưng Bách. Cú đâm bất ngờ và chuẩn xác đánh bay mọi sự kiên cường của vị thiếu gia. Không để em kịp thở, Bách bắt đầu tăng tốc. Anh không dập theo nhịp đều đặn, mà thay đổi nhịp độ liên tục để hành hạ tâm lý em, lúc thì ba nông một sâu, lúc lại xoay miết quy đầu ở cửa hậu huyệt rồi đột ngột thúc mạnh vách thịt.
Chiếc sườn xám bó sát nịt chặt lấy cơ thể Công, khiến mỗi cú thúc từ phía sau đẩy em lên phía trước lại ép lồng ngực em căng lên, hai hạt ngọc cọ xát vào lớp vải trắng sưng tấy. Bị tước đi thị giác, Công hoàn toàn bị kéo vào một trò chơi khích thích do Bách làm chủ. Em không biết khi nào cú thúc tiếp theo sẽ tới, chỉ biết khóc lóc, lắc đầu qua lại trên gối, hai tay buông lỏng trên đỉnh đầu giờ đây lại chủ động vòng xuống, ôm ghì lấy cổ Bách, ra sức phối hợp với từng nhịp hông của gã đàn ông.
"Nhị gia ơi... em sai rồi... chậm lại đi... sâu quá... ưm... điên mất"
Sự kiên ngạo của Đại thiếu gia vùng Giang Nam chính thức vỡ vụn, thay vào đó là những tiếng rên rỉ tự xưng "em" đầy nũng nịu. Thấy Công đã hoàn toàn thuần phục, ánh mắt Bách đỏ ngầu đầy thỏa mãn. Anh túm lấy hai bờ mông tròn trịa của em, nâng hẳn hông em lên khỏi mặt đệm để gậy thịt có thể chạm sâu hơn nữa. Nhịp thúc của Nhị gia lúc này nhanh và điên cuồng như tiếng súng liên thanh ngoài bến tàu Thượng Hải, ép vách thịt bên trong của Công tiết ra dịch mật dâm mỹ nhiều đến mức chảy dọc xuống đùi.
"Bách... chịu không nổi... bắn... cho em bắn... ah"
"Muốn bắn sao? Tự mình giữ lấy ngay"
Bách khàn giọng ra lệnh, đồng thời cúi xuống cắn mạnh vào vành tai Công. Nghe lời anh, Công trong cơn phê pha tột đỉnh đã run rẩy đưa một bàn tay xuống, tự mình bao trọn lấy gậy thịt của bản thân, tự tuốt thả dồn dập theo nhịp hông của Bách. Cơn sóng khoái cảm ập đến quá dồn dập khiến đại não Công hoàn toàn tê liệt trong bóng tối của dải băng bịt mắt. Bản năng kiêu kỳ của vị thiếu gia bị tước bỏ sạch sành sanh, em không tự tuốt cho mình nữa mà hai tay bấu chặt lấy ga giường lụa satin đen, mười ngón tay co rút, bóp nát những nếp vải trơn trượt.
Bách nhìn cơ thể dưới thân đã rực lên một màu hồng nhạt vì kích thích, dục hỏa trong lòng càng cháy bỏng. Anh không thúc dập kiểu búa bổ nữa mà thay vào đó, Bách đột ngột găm chặt gậy thịt khổng lồ vào sâu tận đáy hậu huyệt, giữ nguyên tư thế lút gốc rồi bắt đầu xoay miết quy đầu.
"Ư...không chịu nổi đâu... đừng xoáy chỗ đó... chết mất"
Công ưỡn cong thắt lưng, tiếng thét nghẹn lại nơi cổ họng thành những tiếng nấc cụt. Sự cọ xát chậm rãi nhưng tàn nhẫn ở ngay điểm nhạy cảm nhất khiến vách thịt bên trong của em co thắt điên cuồng, run rẩy bám chặt lấy gậy thịt của Bách như một loài dây leo. Càng co thắt, dịch dâm càng tiết ra nhiều, tiếng nước nhớp nháp bộc lộ sự dâm đãng tột cùng của vị đại thiếu gia thanh cao.
Bách tận hưởng sự khít khao đến da đầu tê dại ấy, Ngay sau đó, anh bắt đầu chuỗi thúc rút cuối cùng, không nhanh nhưng cực kỳ nặng và sâu. Cứ mỗi lần rút ra tận cửa mình, anh lại dồn toàn lực hông ép mạnh vào, đem toàn bộ chiều dài gân guốc nghiền nát vách thịt non mềm.
Năm cú... mười cú...
Bách đột ngột buông ngón tay đang chặn đầu gậy thịt của Công ra, đồng thời gầm nhẹ một tiếng, đóng thẳng gậy thịt lút cán vào nơi sâu nhất.
Phụt... phụt
Gậy thịt của Công liền bắn ra từng dòng tinh dịch trắng đục đặc sệt, yếu ớt chảy tràn khắp vùng bụng phẳng lỳ, dính nhớp nháp lên lớp lụa mềm mại của chiếc sườn xám. Khoái cảm dồn dập khiến Công trợn ngược mắt sau dải băng đen, toàn thân co giật co rút dữ dội, hai chân run rẩy buông thõng xuống đệm giường.
Cùng lúc đó, Bách gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, gậy thịt gân guốc bên trong to thêm một vòng, phun ra từng luồng tinh túy nóng rực như nham thạch, xối xả tưới đẫm vào sâu tận cùng nơi tư mật của vị thiếu gia.
Sau trận bắn tinh dữ dội của hiệp đầu, căn phòng ngủ rơi vào một khoảng lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng mưa xối xả ngoài cửa sổ hòa cùng tiếng thở dốc nồng nặc mùi tình ái. Công hoàn toàn kiệt sức, toàn thân mềm nhũn nằm sấp trên nệm lụa satin đen, hai chân vẫn còn run rẩy vô thức vì dư âm của cơn cực khoái. Chiếc sườn xám lụa xộc xệch, tà váy bị vén cao đến eo, dính đầy những vệt trắng đục dâm mỹ. Bách vẫn giữ nguyên tư thế nằm đè lên tấm lưng thon gầy mướt mồ hôi của em, gậy thịt khổng lồ vẫn chôn sâu bên trong hậu huyệt chật hẹp, lười biếng tận hưởng sự co bóp nhẹ theo quán tính của vách thịt non mềm.
"Ưm... rút ra đi... nóng quá... Bách..." Công mệt mỏi thốt lên, giọng nói khàn đặc đầy oán trách.
Em muốn xoay người lại để được anh ôm ấp, nhưng gã đàn ông phía sau lại chẳng có ý định tha cho em dễ dàng như vậy. Bách cười trầm thấp, tiếng cười khàn khàn chứa đầy dực vọng chưa hề tắt hẳn. Thay vì rút ra, anh bất ngờ gồng hông thúc mạnh một cú lút cán vào ngay điểm nhạy cảm nhất, khiến Công giật nảy người, tiếng rên rỉ dâm đãng lại một lần nữa bật ra khỏi cửa miệng.
"Ai cho phép em nghỉ ngơi hả?"
Chưa kịp để Công hoàn hồn, Bách đã thô bạo vươn tay, dứt khoát giật phăng dải băng lụa đen đang bịt mắt em ra, quăng xuống sàn.
"Chói mắt quá.... ahhhh đau... đừng làm nữa mà"
Công bị lóa mắt bởi ánh đèn hổ phách, nước mắt sinh lý ứa ra. Nhưng ngay khi đôi mắt vừa lấy lại được tiêu cự, em đã hoảng sợ đến mức da đầu tê dại. Bách đã kéo xốc thân thể rã rời của em về phía mép giường, ép em quỳ sập xuống trong tư thế chổng mông nhục nhã, và ngay trước mặt em lúc này, là chiếc gương đứng bằng đồng kiểu Pháp lớn bằng người thật.
Trong gương, hình ảnh phản chiếu dâm mỹ và sa đọa đến mức đánh sập chút tự tôn cuối cùng của vị thiếu gia băng thanh ngọc khiết: Chiếc sườn xám bằng lụa trắng tinh khôi ban đầu nay đã xộc xệch, rách tả tơi ôm sát lấy vòng eo thon. Vạt áo trắng bị vén cao đến eo, để lộ bờ mông trắng muốt dính đầy tinh dịch và nước dâm của hiệp trước đang run bẩy bẩy. Ở nơi tư mật phía sau, gậy thịt thô dài, gân guốc của Nhị gia hắc bang đang chôn chặt, nới rộng lối nhỏ hồng hào đến mức không còn một kẽ hở. Sự đối lập giữa sắc trắng thuần khiết của lớp lụa và sự ô uế, bạo ngược từ những vết tích hoan lạc hiện lên rõ mồn một.
"Nhìn vào trong gương đi" Bách ghé sát tai em thì thầm, bàn tay to bản bóp chặt lấy cằm em, ép khuôn mặt ngập nước mắt của Công phải đối diện với tấm kính.
"Hiệp đầu em bịt mắt nên không thấy được. Bây giờ, tự mình nhìn xem bản thân đang ngậm lấy ta sâu thế nào."
"Không... đừng bắt em nhìn... xấu hổ chết mất... Nhị gia... xin ngài..."
Công khóc nấc lên, định nhắm nghiền mắt lại nhưng Bách đã lạnh lùng lên tiếng, giọng nói mang theo uy quyền tối cao của kẻ làm chủ Thượng Hải: "Mở mắt ra. Nếu em dám nhắm mắt, ta sẽ để thuộc hạ bên ngoài bước vào đây nhìn cùng em đấy"
Lời đe dọa tàn nhẫn khiến Công run rẩy mở mắt. Qua tấm gương lớn, em trân trân nhìn thấy Bách bắt đầu chuyển động hông. Lần này, anh không thúc dập kiểu búa bổ nữa. Thay vào đó, anh giữ nguyên tư thế găm chặt lút gốc, hai tay bóp mạnh vào hai bên hông Công, bắt đầu xoay miết quy đầu, nghiền nát vách thịt non mềm.
"Ahhh... em nhìn thấy rồi... đừng xoáy chỗ đó... ưm!"
Sự kích thích thị giác trực diện khiến khoái cảm của hiệp hai bùng nổ mạnh mẽ hơn gấp trăm lần. Trong gương, Công tự mắt nhìn thấy cơ thể mình uốn éo, bờ mông bị nện đến mức đỏ ửng theo từng cái xoay hông của Bách. Tiếng nước nhớp nháp vang lên đồng điệu với hình ảnh cặp đùi em đang run rẩy gồng lực. Sự sỉ nhục và sung sướng đan quyện vào nhau, biến vị đại thiếu gia thanh cao thành một con thú nhỏ hoàn toàn thuần phục.
Bách nhìn ngắm biểu cảm đờ đẫn, đôi môi hé mở vì phê pha của Công trong gương, gân máu trên trán anh nổi lên cuồn cuộn. Anh vươn một tay ra phía trước, bao trọn lấy gậy thịt thon hồng đã lại trướng căng của em, ngón cái thô ráp chặn đứng ngay lỗ nhỏ, khóa lại không cho em bắn sớm.
"Nhị gia... thả ra... cho em bắn... cầu xin ngài... em đang nhìn mà... đang nhìn trong gương mà..." Công khóc nấc lên, hai tay bám chặt lấy thành giường gỗ sồi, ánh mắt bị đóng đinh vào hình ảnh chính mình đang bị chiếm đoạt trong gương, hoàn toàn cầu xin trong tuyệt vọng.
"Bao giờ ta cho phép thì em mới được bắn."
Bách khàn giọng ra lệnh. Anh bắt đầu chuỗi thúc rút tăng tốc của hiệp hai, cực kỳ nặng, sâu và chuẩn xác. Cứ mỗi lần rút ra tận cửa mình, anh lại dồn toàn lực hông ép mạnh vào, đem toàn bộ chiều dài gậy thịt thô bạo đóng thẳng vào nơi sâu nhất. Trong gương, hai cơ thể va chạm khốc liệt, chiếc sườn xám lụa trắng bị mồ hôi và nước dâm thấm đẫm, dính chặt vào da thịt nhấp nhô theo từng nhịp thở dốc.
Đến cú thứ hai mươi, khi Công tưởng như mình sắp vỡ vụn ra vì sung sướng, Bách mới đột ngột buông ngón tay đang chặn đầu gậy thịt của Công ra.
Phụt... phụt...
Gậy thịt của Công vì bị chèn ép quá lâu, nay được giải tỏa liền bắn mạnh ra trước. Công tự mắt nhìn thấy dòng tinh dịch trắng đục của mình phun trào, bắn thẳng lên bề mặt tấm gương đồng lạnh ngắt, che mờ đi một phần hình ảnh dâm mỹ của hai người. Những dòng dịch đặc sệt nhớp nháp từ từ chảy dài trên mặt kính. Khoái cảm khi được giải thoát khiến Công trợn ngược mắt, toàn thân co giật co rút dữ dội, hai chân run rẩy khuỵu xuống.
Dù Công đã bắn và kiệt sức, Bách vẫn chưa thỏa mãn. Hậu huyệt siết chặt vì cực khoái sau khi bắn của em ngược lại càng kẹp chặt lấy gậy thịt của Nhị gia. Bách gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, gậy thịt bên trong to thêm một vòng, anh dập mạnh thêm ba cú lút cán tàn nhẫn rồi mới phun ra từng luồng tinh túy nóng rực như nham thạch, xối xả tưới đẫm vào sâu tận bên trong vị thiếu gia.
Lượng tinh dịch của cả hai hiệp quá nhiều, khoang chứa chật hẹp không thể chứa nổi nữa, khiến một hỗn hợp dịch lỏng trắng đục bắt đầu trào ra từ cửa sau, chảy thành dòng dài xuống bắp đùi trắng muốt của Công, nhỏ xuống nền đệm lụa satin đen.
Căn phòng rơi vào sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng thở dốc dồn dập. Công hoàn toàn kiệt sức, em đổ ập người xuống đệm, hai chân vẫn dang rộng, đôi mắt ngập nước nhìn vệt tinh dịch của chính mình đang chảy dài trên tấm gương đối diện. Chiếc sườn xám lụa trắng rách nát, dính đầy dấu vết hoan lạc lem luốc.
Bách cười trầm thấp đầy ngạo mạn. Anh từ phía sau cúi xuống, cắn nhẹ vào bờ vai thon của vị thiếu gia, thì thầm bằng chất giọng độc chiếm tột cùng:
"Bộ sườn xám này dính đầy dấu vết của ta rồi, nhìn em bây giờ còn đẹp hơn bất kỳ nữ nhân nào ở Thượng Hải này đấy"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co