🦈
6.
Bách không nên thân với Công.
Anh biết điều đó rõ hơn ai hết.
Trong giới này, chỉ cần một ánh nhìn sai lệch, một tin nhắn bị chụp lại, một bức ảnh mờ mờ cũng đủ để sự nghiệp đổ sập như domino. Idol không được phép có đời sống riêng, càng không được phép có một người đặc biệt – nhất là một người từng là fan.
Vậy mà Bách vẫn nhớ.
Nhớ cách Công luôn đứng lệch sang một bên trong thang máy, như sợ chiếm mất không gian.
Nhớ giọng nói nhỏ, nhưng chưa từng nói dối.
Nhớ ánh mắt mỗi khi nhìn anh – không lóa sáng, không tham lam, chỉ là một thứ gì đó rất sâu, rất buồn.
Cái buồn của người biết mình không được phép bước tới.
Một tối nọ, Bách về muộn. Trời mưa.
Công đứng dưới mái hiên sảnh, áo ướt một bên vai, tay ôm túi đồ tiện lợi. Khi thấy Bách, cậu khựng lại theo phản xạ.
"Anh... về rồi."
Bách nhìn cậu, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác không đúng.
"Em đứng đây làm gì?"
Công do dự.
"Em... chờ mưa nhỏ bớt."
Bách im lặng vài giây.
"Lên đi."
Thang máy khép lại. Mùi mưa, mùi áo ướt, mùi cà phê nhạt nhòa. Không ai nói gì.
Đến tầng mười ba, cửa mở.
Công bước ra trước, nhưng Bách lại gọi.
"Công."
Cậu quay lại.
"Đừng đứng chờ mưa như vậy nữa." Bách nói, giọng thấp. "Không đáng."
Công cười nhạt.
"Em quen rồi."
Bách không hỏi quen cái gì.
Anh sợ biết câu trả lời.
⸻
7.
Tin đồn bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất.
Một tấm ảnh chụp bóng lưng Bách trong thang máy.
Một tài khoản ẩn danh nói rằng "idol X có mối quan hệ mờ ám với fan sống cùng tòa nhà".
Một vòng tay giống nhau bị soi ra trong livestream.
Công đọc được tất cả.
Cậu biết chuyện này sớm hơn cả Bách.
Và phản xạ đầu tiên của Công không phải là sợ cho mình – mà là sợ cho anh.
Tối đó, Công gõ cửa căn hộ Bách lần đầu tiên.
Bách mở cửa, còn chưa kịp nói gì, Công đã cúi đầu.
"Em xin lỗi."
Bách sững lại.
"Vì chuyện gì?"
"Vì em tồn tại quá gần anh." Công nói rất chậm. "Em sẽ chuyển đi."
Câu nói rơi xuống như một nhát dao.
"Không cần." Bách bật ra ngay. "Anh chưa nói là em phải—"
"Nhưng em biết." Công ngẩng lên. Mắt cậu đỏ, nhưng giọng vẫn vững. "Em không muốn trở thành lý do khiến anh bị tổn thương."
Bách nhìn cậu, trong đầu hỗn loạn.
"Em nghĩ anh không biết tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình à?"
Công lắc đầu.
"Em nghĩ anh đã chịu quá nhiều rồi."
Hai người đứng rất gần.
Gần đến mức Bách nhận ra: nếu lúc này anh đưa tay ra, mọi ranh giới sẽ sụp đổ.
Anh không đưa tay.
⸻
8.
Công chuyển đi sau đó một tuần.
Không lời tạm biệt.
Không tin nhắn.
Không gặp lại trong thang máy.
Bách bắt đầu mất ngủ.
Anh đọc lại những bình luận ác ý, những bài phân tích vô căn cứ, những lời yêu cầu idol "biết giữ thân phận". Mỗi chữ như đè lên ngực.
Một lần họp công ty, quản lý nói rất thẳng:
"Em cần cẩn thận. Fan không phải là đối tượng được phép."
Bách cười.
"Em biết."
Nhưng trong đầu anh, chỉ có một câu hỏi:
Fan thì không được phép... vậy con người thì sao?
⸻
9.
Bách gặp Công lại trong một bệnh viện.
Không phải kịch tính. Không phải định mệnh. Chỉ là tình cờ.
Công ngồi ở hàng ghế chờ, gầy đi, tóc cắt ngắn hơn. Khi thấy Bách, cậu đứng bật dậy.
"Anh... sao anh lại ở đây?"
"Anh đi khám." Bách nói. "Còn em?"
"Em chăm mẹ."
Im lặng.
Bách nhìn cậu rất lâu.
"Em ổn không?"
Công mỉm cười – nụ cười lễ phép của fan.
"Ổn."
Bách thấy lòng mình đau đến khó hiểu.
"Đừng nói dối anh."
Công khựng lại.
Một lúc sau, cậu nói khẽ:
"Em không sao. Chỉ là... hơi mệt."
Bách gật đầu.
"Ừ. Anh cũng vậy."
Hai người ngồi cạnh nhau, cách một ghế trống.
Khoảng cách vừa đủ để không chạm.
Vừa đủ để đau.
⸻
10.
Đêm đó, Bách đăng một bài viết ngắn.
Không úp mở. Không gợi chuyện. Chỉ là một dòng:
"Tôi không hoàn hảo. Nhưng tôi chịu trách nhiệm cho mọi cảm xúc của mình."
Fan chia làm hai phe.
Công tắt điện thoại.
Cậu biết, nếu Bách bước thêm một bước nữa, anh sẽ rơi.
Và Công không muốn là người đứng dưới đón anh bằng sự ích kỷ của mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co