🥛🫘
11.
Scandal không đến bằng tiếng nổ.
Nó đến bằng một buổi sáng rất bình thường.
Bách đang ngồi trong phòng trang điểm thì điện thoại rung liên tục. Quản lý bước vào, sắc mặt tái nhợt, đặt máy tính bảng trước mặt anh.
Trên màn hình là một bức ảnh.
Không rõ mặt.
Chỉ là hai bóng người đứng cạnh nhau trong sảnh chung cư.
Một người cao, quen thuộc.
Một người gầy hơn, hơi cúi đầu.
Tiêu đề bài viết đỏ chói:
IDOL BÁCH HẸN HÒ FAN RIÊNG? SỐNG CHUNG TÒA NHÀ, QUA LẠI NHIỀU LẦN TRONG ĐÊM
"Em nói đi." Quản lý nói, giọng không còn kiềm chế. "Người này là ai?"
Bách nhìn bức ảnh rất lâu.
Không phải vì sợ.
Mà vì trong khoảnh khắc đó, anh nghĩ đến Công.
Nghĩ đến việc cậu đang ở đâu.
Đang đọc những dòng này với tâm trạng thế nào.
"Chỉ là một người quen." Bách nói.
Quản lý đập bàn.
"Em có biết người ta sẽ giết em thế nào không?"
Bách gật đầu.
"Em biết."
⸻
12.
Công đọc tin lúc đang ở bệnh viện.
Mẹ cậu ngủ say, tiếng máy thở đều đều. Trên màn hình điện thoại, tên Bách xuất hiện khắp nơi, nhưng không phải bằng những lời yêu thương.
Công kéo chăn cho mẹ, đứng dậy đi ra hành lang.
Cậu run.
Không phải vì sợ bị lộ.
Mà vì sợ Bách bị thương.
Tin nhắn của Bách đến.
Anh ổn. Đừng lo.
Công nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Rồi cậu gõ, xóa, gõ lại.
Cuối cùng chỉ gửi một câu:
Từ giờ, anh đừng liên lạc với em nữa.
Tin nhắn được gửi đi.
Và Công tắt máy.
⸻
13.
Bách nhìn tin nhắn đến trống rỗng.
Không một lời giải thích.
Không một dấu hiệu do dự.
Giống như cách Công luôn làm: rút lui trước khi ai đó kịp tổn thương.
Bách cười nhạt.
"Em ấy đúng là fan."
Câu nói thốt ra, nhưng chính anh lại thấy đau.
Buổi họp khẩn diễn ra ngay chiều hôm đó.
Công ty đưa ra hai lựa chọn:
1. Phủ nhận hoàn toàn, cắt đứt mọi liên hệ, giữ hình tượng.
2. Tạm ngưng hoạt động vô thời hạn.
"Em chọn đi." Quản lý nói.
Bách nhìn ra cửa kính.
Ngoài kia là ánh đèn sân khấu, là tiếng hò reo, là thứ anh đã sống cùng gần mười năm.
Nhưng trong đầu anh, chỉ có một người từng nói:
Em vẫn sẽ thích anh.
Không phải idol.
Mà là anh.
"Em cần thời gian." Bách nói.
⸻
14.
Fan quay lưng.
Hashtag tẩy chay leo top.
Người ta mổ xẻ từng khung hình, từng cử động, từng lời nói trong quá khứ của Bách. Mỗi chi tiết đều bị bóp méo thành bằng chứng.
Bách không lên mạng.
Anh ngồi trong căn hộ tối, điện thoại đặt úp trên bàn. Không nhạc. Không ánh sáng.
Chỉ có một khoảng trống rất lớn.
Lần đầu tiên, Bách nhận ra:
Ánh đèn từng nâng anh lên, giờ cũng chính là thứ đang chĩa thẳng vào tim anh.
⸻
15.
Công chuyển việc.
Cậu đổi số điện thoại.
Xóa tài khoản fan, xóa album ảnh, xóa mọi dấu vết từng tồn tại quanh Bách.
Không phải vì hết thích.
Mà vì thích quá nhiều.
Một tối, Công đứng trước tiệm tiện lợi cũ, nơi từng mua cà phê cho Bách. Cậu đứng rất lâu, rồi quay đi.
"Thế là đủ rồi." Công tự nói.
⸻
16.
Ba tháng sau.
Bách chính thức tuyên bố tạm dừng hoạt động.
Thông cáo báo chí rất gọn:
"Do vấn đề sức khỏe và cá nhân."
Fan khóc.
Antifan hả hê.
Truyền thông nhanh chóng tìm đối tượng mới để vùi dập.
Bách rời khỏi căn hộ mười ba tầng.
Không để lại địa chỉ.
Không nói lời nào.
⸻
17.
Một năm sau.
Không ai còn nhắc nhiều đến idol Bách nữa.
Chỉ còn một ca sĩ từng rất nổi.
Công gặp lại cái tên đó trong một quán cà phê nhỏ, qua chiếc TV treo góc tường.
"Nghe nói ảnh sắp trở lại."
Công nắm chặt ly nước.
Tim cậu nhói lên – rất khẽ, nhưng đủ để biết rằng... vết thương chưa từng lành.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co