Truyen3h.Co

Masonb || Múi giờ lệch

9.

minhminh-ne

Sau cái đêm ship trà sữa cứu trợ tại xưởng vẽ trường Mỹ thuật, Thành Công như được tiếp thêm hai trăm phần trăm công lực. Bài sửa đồ án tốt nghiệp của cậu đã qua được vòng duyệt đợt một với lời khen "màu sắc có chiều sâu và cảm xúc hơn hẳn". Chiều thứ Bảy, Công khệ nệ dọn đồ đạc, khăn gói quay trở về căn nhà số 20 ngõ 119 Hai Bà Trưng sau gần một tuần cắm trại ở trường.

Căn nhà lúc bốn giờ chiều đón cậu bằng một không khí yên ắng quen thuộc. Nhưng khi Công vừa mở cửa vào phòng khách, cậu liền để ý thấy chiếc tủ lạnh trắng đã không còn trống trơn nữa. Hai mẩu giấy note màu vàng của Bách đã được dán trở lại từ bao giờ, nhưng lần này không viết chữ.

Tờ giấy thứ nhất, Bách vẽ nguệch ngoạc một hình mũi tên chỉ thẳng xuống ngăn hộc dưới của tủ lạnh. Tờ giấy thứ hai, anh vẽ một hình icon mặt cười ngoác miệng, bên cạnh là một mã QR Code được in ra và cắt dán vô cùng cẩn thận.

Công tò mò mở ngăn hộc dưới ra trước. Bên trong là một hộp dâu tây chín mọng, đỏ tươi, quả nào quả nấy to bằng ngón chân cái, được bọc màng thực phẩm cẩn thận, bên trên còn dính vài giọt nước mát lạnh. Công nuốt nước bọt, bật cười một mình. Ông anh này đúng là kiểu miệng hùm gan sứa, ngoài miệng thì bảo tiền nong tính sau, thế mà cứ dăm bữa nửa tháng lại tha lôi đủ thứ đồ vị dâu về nhét đầy tủ lạnh.

Cậu bê đĩa dâu ra bàn, rút điện thoại ra, tò mò quét mã QR Code trên tờ note vàng còn lại.

Màn hình điện thoại lập tức chuyển hướng đến một tệp âm thanh định dạng Drive có tên: "Demo_04_GuiNguoiBuoiSang.mp3".

Công đeo tai nghe vào, cắn một quả dâu ngọt lịm, rồi bấm nút Play.

Rè... rè...

Tiếng tạp âm nhỏ của phòng thu vang lên khoảng hai giây, rồi sau đó là tiếng bật lửa "tách" một cái quen thuộc của Bách, kèm theo một tiếng thở dài lười biếng. Tiếp theo, một giai điệu guitar acoustic mộc mạc, chậm rãi bắt đầu rải từng nốt nhạc êm đềm. Bản phối này không hề có tiếng bass dập thình thịch gầm rú, không có tiếng hi-hat dồn dập của những con track Trap thường ngày. Nó nhẹ nhàng, trong trẻo như thứ ánh sáng ban mai hắt qua ô cửa sổ phòng khách vào mỗi năm giờ sáng.

Rồi giọng rap của Xuân Bách cất lên. Chất giọng khàn đặc, trầm ấm đặc trưng của trai Hà Nội phố, nhưng lần này lại mang một đại từ xưng hô hoàn toàn khác, không phải "mày – tao", cũng chẳng phải "anh bạn mới dọn đến".

"Hà Nội năm nay sương buông dày trên lối cũ,
Anh đón đêm muộn khi cả thành phố đã đi ngủ.
Cửa phòng đối diện luôn khép hờ sau bức tường mỏng,
Có đứa nhóc lụi cụi vẽ tranh làm anh ngóng trông.
Những tờ giấy màu vàng dán trên góc tủ lạnh kia,
Là lý do duy nhất anh muốn về nhà dù trời đã khuya...
Em mang bình minh tới xóa tan màn sương đỏ,
Còn anh chỉ là gã rapper lơ đãng trong ngõ nhỏ.
Hôm nay cháo hành ngọt hay vị dâu tây thơm?
Lệch múi giờ nửa vòng trái đất, nhưng tim lại đập cùng một cơn."

Khực.

Miếng dâu tây trong miệng Công suýt chút nữa thì trôi tuột xuống cổ họng. Cậu ngồi đờ đẫn trên ghế, hai mắt mở to nhìn trân trân vào cái mã QR trên tủ lạnh. Toàn bộ máu trong người cậu như có một luồng điện chạy qua, giật tê tái từ đầu ngón tay đến tận thắt lưng.

Lời bài hát rõ ràng là viết về cậu. Từ chiếc tủ lạnh, những tờ giấy note màu sắc, cho đến hũ cháo hành giải cảm đêm mưa và lốc sữa chua vị dâu tây. Bách làm một bài Melodic Rap, dùng thứ ngôn ngữ âm thanh của anh để viết riêng cho một kẻ sống bằng ánh nắng mặt trời như Công.

Công nghe đi nghe lại bài rap đến lần thứ tư, hai má đã đỏ bừng lên như hai quả gấc chín, tim đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực đến mức cậu phải lấy hai tay ôm chặt lấy ngực áo phao. Cậu run run ngón tay, bấm vào khung chat Zalo với Bách.

"Anh Bách ơi... bài demo này anh viết cho ai đấy ạ?"

Tin nhắn vừa gửi đi, phòng bên cạnh đột ngột có tiếng động. Lúc này là bốn giờ rưỡi chiều, thường thì Bách còn đang ngủ, nhưng hôm nay anh lại dậy sớm.

Cánh cửa gỗ phòng đối diện mở ra. Bách bước ra ngoài, trên người mặc chiếc áo hoodie xám rộng, gương mặt vẫn còn nét ngái ngủ nhưng đôi mắt một mí thì hoàn toàn tỉnh táo. Anh cầm chiếc điện thoại trên tay, nhìn màn hình hiển thị tin nhắn của Công, rồi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào cậu nhóc đang ngồi ôm ngực ở bàn ăn.

Bốn mắt nhìn nhau giữa phòng khách. Không gian như ngừng trôi, chỉ có tiếng gió mùa thổi khẽ qua khe cửa ban công.

Bách thong thả đi đến bên bàn, tự nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện với Công. Anh không trốn tránh, đưa tay lên gãi gãi cái gáy hơi xù lên, giọng khàn khàn nhưng dứt khoát:

"Nghe rồi à?"

"Dạ... em nghe rồi." Công lý nhí đáp, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, đầu cúi thấp đến mức suýt chạm vào đĩa dâu tây.

"Thế thấy thế nào? Review hệ mỹ thuật xem flow có mượt không?" Bách nhướn mày, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng, nhưng nếu để ý kỹ, hai bên tai của gã rapper xăm trổ lúc này cũng đang đỏ ửng lên một mảng.

Công bặm môi, lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, lí nhí hỏi lại: "Anh chưa trả lời câu hỏi của em. Bài này... anh viết về cái tủ lạnh nhà mình ạ?"

Bách bật cười hừ một tiếng trong cổ họng, anh rướn người về phía trước, khoảng cách giữa hai gương mặt thu hẹp lại. Cái mùi vị khói bạc hà pha lẫn mùi dâu tây dịu ngọt từ đĩa bánh trên bàn bao trùm lấy không gian giữa hai người. Bách nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của cậu em phòng bên, thong thả bảo:

"Anh viết về cái tủ lạnh làm gì? Tủ lạnh biết nấu cháo hành à? Biết mua cam cho anh ăn à? Biết vẽ hình chibi con mèo mập để trêu anh à?"

Mặt Công lúc này chính thức bốc khói. Cậu líu lưỡi: "Thế... thế là."

"Là viết về em đấy, ngốc thế." Bách dứt khoát cắt ngang câu lắp bắp của cậu nhóc. Anh giơ bàn tay to lớn, thô ráp của mình ra, lười biếng cốc khẽ lên cái đầu nấm bù xù của Công một cái rõ đau, nhưng giọng điệu thì lại cưng chiều đến mức làm người ta nhũn cả người: "Viết cho người buổi sáng nghe đấy. Để từ mai đi học đi xe buýt có cái mà bật lên nghe, đỡ phải nghe mấy cái nhạc lofi sến sẩm của em."

Nói xong, Bách đứng phắt dậy, cầm lấy bao thuốc lá trên bàn rồi quay người đi thẳng ra ngoài ban công hóng gió, để lại Thành Công ngồi một mình giữa phòng khách với chiếc tai nghe vẫn còn vương giai điệu guitar ấm áp.

Công nhìn theo cái bóng lưng rộng lớn của Bách ngoài ban công qua ô cửa kính, cậu ôm lấy hai má nóng hổi, khẽ bật cười thành tiếng. Giai điệu viết riêng cho người buổi sáng, xem ra đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó: Khiến cho trái tim của cậu sinh viên hội họa hoàn toàn gục ngã trước gã rapper phố quận mất rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co