chương 28.
những ngày đó, trong trường có một cảm giác rất lạ.
không phải kiểu căng thẳng rõ ràng, mà là thứ không khí lành lạnh, như thể có điều gì đó đang âm thầm lan ra giữa các hành lang, lớp học, và những cuộc trò chuyện nửa kín nửa hở. người ta nhìn nhau lâu hơn bình thường, nói nhỏ hơn, và hay dừng lại giữa câu.
xuân bách không để ý ngay.
cậu chỉ cảm thấy mấy ngày này, thành công thường hẹn cậu ở những khoảng thời gian rất ngắn. không phải vì né tránh, mà vì cả hai đều hiểu, càng kín đáo bao nhiêu thì càng an toàn bấy nhiêu. nhưng chính sự kín đáo đó lại khiến những khoảnh khắc nhỏ trở nên rõ ràng hơn trong mắt người khác.
.
hôm đó tan học trễ.
bách bị giữ lại vì nộp bài muộn, khi bước ra khỏi lớp thì sân trường đã thưa người. nắng chiều trải dài, ánh sáng xuyên qua những tán cây, đổ bóng loang lổ trên lối đi phía sau dãy phòng thực hành.
thành công đứng ở đó.
anh không đứng chờ một cách lộ liễu. chỉ dựa lưng vào tường, tay cầm ly cà phê mang đi, mắt nhìn xa xăm như đang suy nghĩ gì đó. khi thấy bách, ánh mắt anh thay đổi ngay, dịu đi, chậm lại.
"tan rồi à?" anh hỏi.
"dạ."
xuân bách bước lại gần. khoảng cách giữa hai người rất vừa. không sát, nhưng cũng không đủ xa để gọi là xã giao.
"anh đợi em lâu chưa?"
"không. anh vừa ra."
bách kể vài chuyện linh tinh. thành công nghe, gật đầu, thỉnh thoảng cười khẽ. không có cử chỉ thân mật rõ ràng. chỉ là đứng cạnh nhau, vai gần vai, giọng nói thấp xuống tự nhiên.
bách nói xong một câu, ngẩng lên nhìn anh.
không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc đó, cậu thấy rất bình yên. không phải cảm giác hồi hộp hay lén lút. chỉ là một thói quen rất đời thường, như cách người ta phản xạ khi ở cạnh người mình thương.
bách nghiêng người, thơm nhẹ lên má thành công.
chỉ một cái chạm rất nhanh.
không hôn sâu.
không nán lại lâu.
chỉ là một dấu chạm thoáng qua, đủ để cả hai cùng biết, cũng không nghĩ rằng sẽ có ai khác thấy.
thành công hơi sững lại, rồi bật cười rất khẽ.
"em liều thật."
"anh có né đâu."
"anh chưa kịp."
cả hai đều không biết.
ở đầu hành lang phía đối diện, có một người đứng lại hơi lâu hơn bình thường.
điện thoại được giơ lên.
một tấm hình được chụp, không chỉnh góc, không lấy nét kỹ. nhưng đủ rõ để thấy xuân bách nghiêng người, môi chạm vào má thành công.
đủ rõ để người xem tự hiểu theo cách họ muốn.
.
tin lan trong trường không cần thời gian.
chỉ cần một buổi chiều.
ban đầu là một tấm ảnh trong nhóm chat nhỏ. rồi người này gửi người kia, kèm theo vài dòng bình luận không mấy tử tế.
"thấy ghê không?"
"thầy trò đó."
"bệnh thật sự."
đến hôm sau, xuân bách bắt đầu cảm nhận được.
cậu bước vào lớp, vài người im bặt. có ánh mắt nhìn lướt qua rồi quay đi rất nhanh. trong giờ ra chơi, khi cậu đi ngang qua căn tin, có tiếng cười khúc khích phía sau lưng.
"ê, nhìn kìa."
"thằng đó đó."
bách dừng lại.
quay đầu.
"nói gì nói thẳng nè, lũ hèn."
không ai đáp.
chỉ có một giọng nói cố tình nói nhỏ nhưng đủ để nghe.
"nói trước mặt sợ lây mấy chuyện dơ giống mày."
bách siết chặt tay, nhưng không bước tới. cậu quay đi, tim đập mạnh hơn bình thường, không phải vì sợ, mà vì tức.
.
ở phía bên kia sân trường, an và nam đang đi riêng.
thành an vừa đi vừa than trời vì kiểm tra tới dồn dập. hải nam nghe, thỉnh thoảng gật đầu.
rồi họ nghe thấy tiếng bàn tán.
"ê, mày biết vụ thằng xuân bách lớp mười hai chưa?"
"thằng quen với thầy giáo đó hả?"
một giọng khác chen vào, cố tình nói lớn hơn.
"ghê vãi, học sinh mà dám như vậy. đúng là bệnh hoạn."
an khựng lại.
quay phắt người.
"mày nói ai bệnh?"
thằng kia tên là phúc. nổi tiếng miệng nhanh, đầu chậm. nó cười nhếch mép.
"tao nói sự thật thôi. trong trường này giờ ai chả biết."
"biết cái lồ..." an gằn giọng.
"mày bênh nó hả? mày cũng giống nó nên bênh phải không? hai thằng bệnh." phúc vừa nói vừa cười khẩy.
câu đó vừa dứt, an đã lao tới.
nam chỉ kịp gọi một tiếng.
"an!"
nhưng không kịp.
cú đấm rất thẳng. phúc ngã lùi lại, đụng vào bàn đá. vài học sinh xung quanh la lên. an chưa kịp đánh thêm thì nam đã kéo mạnh cậu ra sau.
"đủ rồi! an! dừng lại!"
giám thị tới rất nhanh.
và thế là, cả an, nam, cùng phúc đều bị mời lên phòng kỷ luật.
xuân bách biết chuyện khi nhận được tin nhắn của nam.
cậu đọc xong, tay lạnh hẳn.
không chần chừ, bách chạy thẳng tới phòng giáo viên.
thành công đang đứng đó, tay cầm điện thoại, sắc mặt trầm xuống. anh đã thấy bức ảnh.
"anh biết rồi." anh nói trước khi bách kịp mở miệng.
"là tại em," bách nói rất nhanh. "em..."
"không." thành công cắt lời. "không phải tại em."
"nhưng nếu em không làm vậy..."
"bách," giọng anh trầm xuống. "đừng tự nhận lỗi về mình như vậy."
bách cắn môi.
"an bị mời lên phòng kỷ luật rồi."
thành công nhắm mắt lại một giây.
"anh sẽ lên đó."
"em đi cùng."
anh nhìn cậu.
"ừ."
.
trong phòng kỷ luật, an ngồi dựa lưng vào ghế, tay trầy một vết nhỏ. nam ngồi sát bên, ánh mắt không rời an. phúc cúi đầu, không còn hùng hổ như lúc nói chuyện ngoài sân.
không ai trong số họ nghĩ rằng chuyện này sẽ kết thúc dễ dàng.
nhưng có một điều rất rõ.
từ khoảnh khắc bách thơm má thành công,
từ khoảnh khắc tấm ảnh đó xuất hiện.
mối quan hệ này đã không còn là thứ có thể giấu kín.
và xuân bách hiểu rất rõ.
cậu không hối hận vì hành động đó.
nhưng cậu sẽ phải trả giá cho việc dám yêu thương công khai trong một nơi chưa sẵn sàng chấp nhận.
end.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co