8. Ghi nhớ
Bách không biết gì.
Anh chỉ biết từ hôm đó, Công trở nên... xa lạ.
Vẫn chuẩn bị đồ hoàn hảo.
Vẫn nhắc anh uống thuốc.
Vẫn kiểm tra lịch trình từng phút.
Nhưng không còn nhìn anh như trước.
Không còn chạm tay lén.
Không còn tin nhắn khuya.
Không còn nụ cười mềm xuống chỉ dành cho anh.
———
Trong tuần đó, Bách có hai show lớn và hai sự kiện thương hiệu.
Công vẫn luôn đứng ở vị trí quen thuộc dưới sân khấu - nơi mà chỉ cần anh liếc xuống là có thể thấy cậu ngay.
Nhưng lần này, cậu không chạy qua chạy lại, không giơ tay ra hiệu, không mỉm cười trấn an.
Chỉ đứng im.
Nhìn anh.
Như thể muốn ghi nhớ từng chi tiết.
Đèn sân khấu rọi xuống làm mắt cậu lấp lánh. Ban đầu Bách nghĩ là do ánh sáng.
Cho đến khi thấy giọt nước rơi xuống.
Công vẫn quay fancam bằng điện thoại. Tay không run. Góc máy vẫn ổn định. Nhưng nước mắt cứ rơi - vô thức, không tiếng động.
Trái tim Bách chợt thắt lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co