Truyen3h.Co

mắt bão

5

ourdase

Cuộc đối thoại bị cắt ngang bởi tiếng chuông thang máy vang lên, một người đàn ông bước vào với bộ suit sang trọng, phong thái hắn thoải mái như đang dạo bước trong dinh thự riêng chứ không phải một văn phòng cảnh sát đầy mùi mì tôm. Hắn đặt lên bàn một tờ lệnh đình chỉ điều tra tạm thời từ Viện kiểm sát, môi nở nụ cười chuẩn mực nhưng đôi mắt sau lớp kính lại lạnh lẽo như băng đá.

"Đội trưởng Kim, có vẻ anh đang phí phạm thời gian của người đóng thuế vào mấy đồng tiền rỉ sét này đấy."

Min Do Yoon thong thả lấy một chiếc bật lửa mạ vàng ra, bật lên một ngọn lửa nhỏ rồi lại dập tắt, một hành động phô diễn quyền lực ngầm đầy ngạo mạn.

"Thật đáng tiếc khi một trí tuệ như cậu Jeon lại phải làm việc trong một văn phòng đầy mùi mì tôm và cà phê rẻ tiền này."

"Tôi ở đây để nghe anh khen ngợi." Jungkook đối diện với ánh mắt của Min Do Yoon, đặt lên bàn tấm danh thiếp mà hắn đã để lại trước đó.

"Anh đến đây vì lo sợ mười đồng xu này sẽ dẫn chúng tôi đến két sắt của anh, đúng không?"

Min Do Yoon cười thành tiếng, một âm thanh trầm vang vọng trong căn phòng kín. Hắn tiến tới bàn họp, cầm lấy một đồng xu cổ lên ngắm nghía dưới ánh đèn như đang thẩm định một món đồ chơi.

"Tôi đến đây theo ủy quyền của ông Cha Sang Taek, thân chủ của tôi cảm thấy không thoải mái khi các anh lục soát nhà của nạn nhân Joo Dal mà không có lệnh chính thức."

Taehyung bước tới đối diện sát sao với tên luật sư, khoảng cách giữa họ chỉ tính bằng centimet, vậy mà luồng sát khí từ Taehyung khiến Han Seo Jun đứng cạnh đó cũng phải rùng mình.

"Sao một luật sư danh tiếng như anh lại phải lặn lội về cái thôn nghèo nàn đó chỉ để bảo vệ một ông già vậy? Anh có vẻ tự tin quá mức vào cái mác luật sư của mình rồi đấy."

Hắn nghiêng đầu, nhìn sâu vào mắt Taehyung, "Tôi đến để nhắc nhở các cậu rằng, 48 tiếng là tất cả những gì Cục trưởng Kang có thể cho các cậu trước khi Văn phòng Công tố thu hồi vụ án này."

Taehyung nghiến răng, sát khí từ người anh bốc lên ngùn ngụt ngay lúc anh định tiến tới túm lấy cổ áo tên luật sư thì một bàn tay lạnh lẽo đột ngột chạm nhẹ vào khuỷu tay anh.

Cái chạm ấy rất nhẹ nhưng đủ để khiến Taehyung dừng lại, anh ngạc nhiên nhìn sang, thấy Jungkook vẫn bình thản đối diện với tên luật sư chết tiệt.

Min Do Yoon cười khẩy nhìn Taehyung, hắn chuẩn bị quay người đi thì Jungkook bất ngờ bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Cậu giơ tay ra, nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc cà vạt hơi lệch của tên luật sư trước sự ngỡ ngàng của cả phòng.

"Luật sư Min, cà vạt của anh lệch 2 độ về phía bên trái. Ở một nơi đòi hỏi sự hoàn hảo như văn phòng luật sư của anh, đây là một lỗi sơ đẳng đấy."

Min Do Yoon khựng lại vài giây, đôi mắt nhìn cậu đầy nghi hoặc nhưng rồi lại nở nụ cười đắc thắng, hắn tự mãn chỉnh lại cổ áo rồi quay lưng bước đi.

Khi bóng tên luật sư vừa khuất sau cánh cửa, Park Sang Hyuk đập mạnh tay xuống bàn: "Lão trưởng thôn là lão già hai mặt! Ngoài miệng thì sẽ cung cấp để đem yên bình về cho thôn, sau lưng lại âm thầm gửi cái gã này đến."

Trong khi đó Taehyung gạt tay Jungkook ra, anh gắt giọng: "Sao cậu cản tôi? Còn chỉnh cà vạt cho tên khốn đó."

"Không cản để anh đấm hắn rồi bị đình chỉ công tác ngay lập tức à?" Jungkook cởi găng tay, ánh mắt cậu trở nên khác lạ.

Rồi cậu thong thả lấy chiếc máy tính bảng ra, nhấn nhẹ nút kích hoạt, một chấm đỏ nhấp nháy hiện lên ngay trên màn hình.

"Trong lúc chỉnh cà vạt tôi có miết qua ve áo, vì miếng cảm biến mỏng hơn một lớp vải lót nên đã bám vào mặt sau bằng keo nano, với màu vải đó nếu không lột lớp lót ra hắn sẽ rất khó phát hiện ra nó lắm."

Taehyung đứng hình mất vài giây, sau đó bật cười khoái trí: "Cậu đúng là cái thứ thuốc độc bọc đường mà."

Trên màn hình một điểm sáng bắt đầu di chuyển, nó rời khỏi Cục cảnh sát, đi xuyên qua những con phố sầm uất và dừng lại ở một tòa nhà cũ kỹ nằm sâu trong khu Mapo: Kho lưu trữ hồ sơ cũ của thành phố.

Taehyung nhếch mép, hơi thở nồng mùi cà phê bỗng trở nên phấn khích, anh chộp lấy chìa khóa xe phân khối lớn, lôi Jungkook đứng dậy một cách dứt khoát.

"Đi đâu?" Jungkook ngơ ngác.

"Đến nơi mà ba tôi và ba cậu từng dừng chân mười năm trước, đi tìm chín cái tên còn lại."

Chiếc Z1000 lao xuyên màn đêm Seoul, sau vài cú lách xe táo bạo Jungkook buộc phải siết lấy eo Taehyung để giữ thăng bằng, tiếng động cơ gầm lên rồi lịm dần khi cả hai dừng trước tòa nhà lưu trữ hồ sơ cũ ở Mapo.

Tòa nhà lưu trữ là một khối bê tông xám xịt, lọt thỏm giữa những dãy chung cư cũ đang chờ giải tỏa. Những mảng tường tróc lở, hàng rào kẽm gai phủ đầy gỉ sét và lớp rêu bám kín các bậc thềm khiến nơi đây mang vẻ âm u, đối lập hoàn toàn với sự hào nhoáng của trung tâm Seoul mà cả hai vừa rời khỏi.

Jungkook bước xuống xe, đôi chân vẫn còn hơi run sau những cú bẻ lái tử thần của anh qua mấy con hẻm hẹp, cậu chỉnh lại áo, hít một hơi sâu mùi không khí ẩm ướt pha lẫn vị rêu mốc đặc trưng của những công trình bị bỏ hoang.

"Cục Cảnh sát có lệnh lục soát không, Đội trưởng?" Jungkook hỏi, dù cậu thừa biết câu trả lời.

Taehyung không đáp, anh lôi từ trong cốp xe ra một chiếc đèn pin chuyên dụng và bộ đồ nghề bẻ khóa bằng thép không gỉ.

Ánh mắt dưới vành mũ bảo hiểm sáng lên, Taehyung cười khẩy: "Hồ sơ ở đây đều là đồ phế thải từ mười năm trước, chờ lệnh từ Viện kiểm sát chắc cái tên luật sư kia đã kịp đốt sạch chúng để nướng khoai rồi."

Cả hai len lỏi qua lối cửa sau dành cho nhân viên vệ sinh nơi một ổ khóa cũ kỹ đang rỉ sét, Taehyung chỉ mất chưa đầy ba mươi giây để nghe thấy tiếng tạch vang dội. Cánh cửa mở ra, một luồng không khí sặc mùi giấy mục, bụi bặm và sự tàn lụi xộc thẳng vào khứu giác, Jungkook vô thức hắt hơi một cái, âm thanh nhỏ bé nhưng vang vọng trong không gian yên tĩnh khiến cậu giật mình, bả vai hơi run nhẹ.

"Suỵt! Cậu định gọi cả bảo vệ đến đây ăn mì tôm cùng à?"

Taehyung quay lại gắt gỏng nhưng bàn tay anh lại vô thức đưa ra nắm chặt lấy cổ tay Jungkook, kéo cậu xích lại gần mình hơn như một bản năng bảo vệ đã ăn sâu vào máu từ những ngày còn ở Daegu.

Di chuyển xuống tầng hầm B2, nơi lưu giữ những hồ sơ về các tập đoàn đã phá sản và các vụ án kinh tế bị đình chỉ mười năm về trước. Dưới ánh đèn pin quét qua, hàng nghìn chiếc hộp giấy chất cao tận trần nhà hiện ra như những ngôi mộ tập thể, không gian hẹp đến mức họ phải đi nghiêng người, hơi thở của người này phả vào sau gáy người kia.

"Tìm khu vực ký hiệu C-0409." Jungkook thì thầm, giọng cậu thấp dần khi đôi mắt bắt đầu quét qua các dãy kệ theo thứ tự bảng chữ cái.

"Đó là mã số ngân hàng của gia tộc Cha. Nếu Min Do Yoon đến đây, hắn chắc chắn đã nhắm vào hồ sơ gốc của vụ đắm tàu ở Cheongha."

Đang đi thì Taehyung dừng lại đột ngột trước một kệ sắt bị đổ nghiêng, khiến Jungkook va sầm vào lưng anh, cả hai nhìn thấy dưới sàn nhà một tập hồ sơ dày cộm bị xé rách, những trang giấy trắng vương vãi khắp nơi như những cánh hoa tàn trong một hiện trường vụ án.

"Hắn vừa ở đây." Taehyung cúi xuống, chạm tay vào một vệt nước vẫn còn hơi ẩm trên bìa giấy màu nâu xám.

"Hắn không lấy đi toàn bộ hồ sơ, chỉ xé bỏ đúng tờ danh sách cổ đông và sơ đồ dòng vốn." Jungkook quỳ xuống cạnh anh, không gian chật hẹp khiến đầu gối họ chạm vào nhau.

Cậu không vội vã mà từ tốn lôi từ trong túi áo ra một lọ hóa chất phản quang nhỏ và một chiếc đèn UV cầm tay, đây là thói quen của cậu từ khi còn ở Berlin.

"Taehyung, soi đèn pin lệch sang một bên, tạo góc 45 độ giúp tôi." Jungkook xịt hóa chất lên mặt tờ giấy kê ngay dưới tờ đã bị xé.

Dưới ánh đèn tím, những vết hằn của ngòi bút hiện lên rõ rệt như một bản đồ bí mật khiến Jungkook nheo mắt, đọc từng dòng chữ mờ ảo.

"Hắn đã xé tờ danh sách mà không biết thói quen của người viết văn bản mười năm trước là luôn dùng bút bi đè mạnh, vết hằn này. Đây không phải danh sách người chết, đây là danh sách các số tài khoản ảo được lập tại một ngân hàng tư nhân ở Thụy Sĩ."

"Tài khoản ảo?" Taehyung nhíu mày, khuôn mặt anh tối sầm lại: "Ý cậu đây là chìa khóa vật lý chứa mã truy cập vào 10 kho lưu trữ tài sản đó?"

Jungkook gật đầu, đúng lúc đó một tiếng động lạ phát ra từ phía cuối dãy kệ, tiếng đế giày cao gót nện xuống sàn bê tông khiến Taehyung phản xạ cực nhanh, anh tắt phụt đèn pin, một tay anh bịt miệng Jungkook tay kia kéo mạnh cậu vào khe hẹp giữa bức tường và dãy kệ sắt cũ kỹ.

Trong bóng tối mọi giác quan của Jungkook như bị phóng đại gấp đôi, cậu cảm nhận được bàn tay thô ráp nồng mùi thuốc lá của Taehyung đang áp chặt lên môi mình. Lồng ngực cả hai áp sát vào nhau, mạnh đến mức Jungkook có thể nghe thấy nhịp tim đập loạn nhịp của Taehyung hoặc cũng có lẽ là của chính cậu.

Khi đó Jungkook mím môi, hơi thở nóng hổi của cậu phả vào lòng bàn tay anh, khiến anh chững lại một nhịp.

Một bóng đen cao gầy lướt qua lối đi, trên tay là một chiếc bật lửa mạ vàng nhấp nháy ngọn lửa xanh leo lét, ánh sáng soi rõ gương mặt sắc sảo nhưng vô cảm của Cha Dae Un, cô ta dừng lại trước đống hồ sơ, lấy ra một lọ hóa chất tưới đều lên những trang giấy rồi bật lửa.

Ngọn lửa xanh bùng lên thiêu rụi những bằng chứng giấy tờ còn sót lại, nhìn thấy ngọn lửa lan vào những trang hồ sơ cũ, một cơn đau buốt đột ngột chạy dọc sống lưng Taehyung. Hình ảnh ngọn lửa này khiến anh nhớ lại đêm mười năm trước, khi anh đứng trước đống tro tàn của chiếc xe cảnh sát bị lật nhào.

"Taehyung, chạy đi! Đừng nhìn lại!"

Tiếng hét cuối cùng của ba anh vang lên trong tâm trí, ông là cảnh sát điều tra chính của vụ đắm tàu Cheongha và đã bị sát hại ngay khi vừa chạm tay vào danh sách tiền đen. Cái chết của ông bị dàn dựng thành một vụ tai nạn do lái xe khi say rượu, để lại cho Taehyung một vết sẹo tâm lý và sự khinh miệt đối với hệ thống pháp luật bất công.

Cảm nhận được sự run rẩy của Taehyung, Jungkook vô thức siết lấy vạt áo da của anh. Cậu cũng đang chìm trong mảnh ký ức đau đớn của riêng mình, vì đêm đó ngay sau khi ba của Taehyung mất, ba của Jungkook đã tống cậu lên chuyến bay muộn nhất đến Berlin với một gương mặt tái mét không còn giọt máu.

"Đi đi Jungkook, đừng bao giờ quay lại cho đến khi con đủ mạnh mẽ. Ở đây không còn an toàn nữa."

Cậu đã khóc suốt chuyến bay dài mười mấy tiếng đồng hồ mà không hiểu tại sao mình bị vứt bỏ.

Ánh lửa hắt lên tường hầm trước khi Cha Dae Un lẳng lặng quay gót rời đi theo lối thoát hiểm, nhưng cô ta không biết rằng, trong mắt của Taehyung đã ghi lại từng cử động và Jungkook đã kịp ghi nhớ mùi nước hoa đắt tiền lạc lõng giữa căn hầm mốc meo này.

Khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Taehyung mới buông Jungkook ra, cả hai đều thở dốc trong bầu không khí thiếu oxy.

"Hắn dùng cô ta làm người dọn dẹp." Taehyung nghiến răng, sự phẫn nộ bùng phát trong mắt.

Jungkook nhìn đống tro tàn, "Có lẽ Min Do Yoon không lo cảnh sát tìm ra sự thật, hắn lo một kẻ khác, hắn lo kẻ đó đang giữ những đồng xu còn lại sẽ rút hết tiền trước hắn. Taehyung, chúng ta đang đi đúng hướng, những đồng xu đó không phải là vật kỷ niệm chúng là tiền mặt đen."

Khi đám cháy nhỏ lụi dần, Jungkook bò sát mặt sàn, lách tay vào kẽ hở của chiếc kệ sắt bị đổ dùng nhíp gắp từ trong ra một mảnh phim âm bản nhỏ bị kẹt lại, may mắn thoát khỏi đám cháy.

"Tìm thấy rồi." Jungkook giơ lên một mảnh phim âm bản nhỏ bị kẹt lại mà lửa chưa chạm tới: "Kho lưu trữ thời đó có quy định chụp vi phim dự phòng, Cha Dae Un chỉ đốt hồ sơ giấy, cô ta không biết bản vi phim vẫn còn kẹt trong gáy bìa."

"Cậu đúng là chẳng thay đổi gì cả." Taehyung nhìn mảnh phim, rồi nhìn vào gương mặt lấm lem bụi của Jungkook: "Đi thôi, trước khi khói ở đây làm cậu nghẹt thở."

Cậu vẫn là đứa trẻ lì lợm và tỉ mỉ nhất mà tôi từng gặp.

Cả hai rời khỏi tòa nhà khi trời bắt đầu chuyển sang màu xám đục của rạng sáng, trên chiếc Z1000 Taehyung siết chặt tay lái, trong khi Jungkook giữ khư khư mảnh phim trong túi áo như một báu vật của thời gian.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co