Chap 17
Trời đã gần về sáng, tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ. Isaac giật mình tỉnh giấc vì cảm giác lành lạnh lùa vào tóc. Nhìn sang bên cạnh, anh thấy cô vẫn đang ngủ, cô nằm co ro, 2 chân co lên, người cong lại. Ngay cả lúc ngủ cũng thấy cô cô đơn và lẽ loi đến kì lạ. Cái chăn đen rớt xuống ngang hông, cô ốm quá. Nhớ đến đêm hôm qua khi anh cõng cô, cô quá nhẹ. Isaac trườn người qua, kéo mép chăn đắp lên cho cô. Chiếc mũi của anh vô tình chạm vào tóc cô, mùi quỳnh hương lại xộc vào mũi. Cô thơm thế mà anh chưa một lần ngửi thấy, có lẽ bởi vì anh đã không đủ quan tâm để nhận ra. Anh nhè nhẹ kéo người cô thẳng lại, ôm cô vào lòng, anh hôn vào đỉnh đầu cô, nói nhỏ:
_“Gil Lê ah, có lẽ tôi yêu bà.”
Bên ngoài trời vẫn còn mưa, Isaac cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.
Mặt trời đã lên cao, ánh nắng chiếu vào ô cửa làm hắn chói mắt. Cô vơ lấy cái chăn trùm qua đầu, cô cảm thấy hơi ấm phà vào mặt cô một cách đều đặn. Cô mở mắt nhìn anh, anh vẫn ở đây. Những gì tối qua không phải là giấc mơ. Tối qua là tối cô ngủ ngon nhất trong 9 năm qua, không quá khứ, không mộng mị. Cô đưa tay chạm vào mặt anh, cô chạm vào đôi mày của anh, rồi đôi mắt anh, cô vẽ dọc theo sóng mũi anh. Cô chạm vào đôi môi anh, cô nhớ tới nụ hôn anh trao cho anh. Cô đỏ mặt xấu hổ. Chợt anh lên tiếng làm cô rụt tay lại:
_“Ông…….sờ đủ chưa vậy ?”
Cô không nói gì, quay lưng lại với anb. Cô xấu hổ vì hạnh động lén lút của mình bị Isaac bắt gặp. Isaac cười thầm trong bụng vì cô quá dễ thương. Anh ngồi dậy, vươn vai:
_“Sáng rồi, tôi dậy đây. Ông nằm ngủ tiếp đi. Chút nữa tôi nhờ mấy chị bếp đem đồ ăn lên cho ông.”
Isaac đứng dậy làm vệ sinh cá nhân và đi xuống nhà dưới. Vừa đến chân cầu thang thì anh vấp phải một người, làm đồ đạc trên tay người đó rớt xuống. Isaac lên tiếng trước:
_“Ah, xin lỗi, tôi không để ý.”
_“Không sao, tại tôi hơi gấp”. Người đó nhìn anh: “Ủa, anh khỏe rồi sao ?”
Isaac nhìn người này ngạc nhiên, sao cô ta biết anh. Nhưng Isaac còn ngạc nhiên hơn vì chưa bao giờ anh gặp một người con gái nào xinh đẹp như vậy: làn da trắng hồng, đôi mắt đen rất có hồn, sóng mũi vừa cao vừa nhỏ, miệng thì cứ hồng hồng như bôi son, mái tóc hơi dài phủ khuôn mặt, lòa xòa trước trán mấy cọng. Người này còn đẹp và dễ thương hơn cả Cát Tường . Anh ngờ ngợ:
_“Cô đây là…?”
_“Quên, tôi chưa giới thiệu: tôi là Lê Ngọc Minh Hằng, bác sĩ riêng ở đây. Hôm trước anh sốt tôi khám cho anh đó.”
_“Ah, xin chào bác sĩ Lê.” Isaac vừa nói vừa bắt tay với Minh Hằng.
_“Gọi tôi là Minh Hằng được rồi. Tôi gọi anh là Isaac được chứ.”
_“Ok. Thế Minh Hằng đến khám cho ông ta à?”
_“Ừ, tôi đến thay băng cho Lão Đại. Chút nữa gặp lại anh sau.”
Minh Hằng bước lên cầu thang, Isaac đứng nhìn theo lắc đầu:
_“Người đâu mà dễ thương thế không biết.”
_“anh khen ai dễ thương đó, em hả ?” Hoàng Yến không biết từ đâu đến đứng sau lưng Isaac.
_“Anh nói Minh Hằng. Mà em về hồi nào vậy ?”
_“Hồi sáng sớm, em nghe nói Lão đại bị thương.”
_“Uhm, em lên thăm ông ta đi.”
Hoàng Yến mở cửa phòng cô bước vào, Minh Hằng đang thay băng và chăm sóc vết thương cho cô, Hoàng Yến lên tiếng:
_“Anh à, em về rồi này. Em nghe nói anh bị thương, anh có sao không?.”
_“Anh không sao, em về lúc nào?”
_“Dạ, mới thôi. Công việc hoàn thành tốt đẹp ạ.”
_“Bác sĩ Lê, chân tôi chừng nào thì lành.”
Thưa Lão đại, khoảng 1 tuần hơn thì vết thương liền da nhưng anh phải tránh cử động mạnh. Một ngày tôi sẽ tới đây thay băng 1 lần, anh đừng để vết thương tiếp xúc nước nhiều quá.
_“Còn gì không ?”
_“Tôi cho anh ít thuốc giảm đau và kháng sinh, anh nhớ ăn rồi mới uống. Tôi xin phép.”
Minh Hằng cúi chào cô lễ phép rồi đi ra khỏi phòng. Hoàng Yến nhìn theo Minh Hằng rồi cũng gật đầu. Cô thấy Yến quái lạ liền lên tiếng:
_“Em làm gì mà gật đầu liên tục thế ?”
-“Chị ta là bác sĩ Lê Ngọc Minh Hằng phải không ?”
_“Ừ, sao ?”
_“Công nhận chih ta đẹp thiệt, hèn chi.”
_“Hèn chi cái gì, em nói rõ hơn chút không. Làm gì mà cứ ỡm ờ.”
_“Thì anh ấy khen tay bác sĩ ấy dễ thương, nên em nhìn lại thử.”
_“Anh ?”
_“Anh Isaac khen Lê Ngọc Minh Hằng rất-là-dễ-thương.” Hoàng Yến nhấn mạnh từng chữ rất-là-dễ-thương.
Cô không nói gì thêm, cảm giác khó chịu chạy qua người, cô chẳng biết là gì nữa.
Isaac ăn sáng xong thì dẫn mấy con Bẹc đi dạo trong vườn, chắc nhờ trận mưa rào tối qua nên hôm nay trời khá đẹp. Isaac quay lưng nhìn lại khi nghe tiếng nói từ sau lưng:
_“Isaac dẫn chó đi dạo à ?”
_“Minh Hằng hả, cô khám cho ông ta xong rồi à ? Ông ta có sao không ?”
_“Không sao, vết thương khá sâu nhưng chỉ trúng phần mềm.”
_“Giờ cô về sao ?”
_“Ừ, mà Isaac ở đây lâu chưa, sao trước đây tôi chưa từng gặp ?”
_“Tôi mới đến khoảng hơn một tháng thôi.”
_“Ồ, vậy bữa nào tôi mời anh đi uống một bữa. Tôi biết mấy bar được lắm.”
Vậy cũng được, hẹn gặp lại cô. Isaac nói rồi nhìn Minh Hằng bước ra xe, anh mỉm cười vì quen bạn mới. Isaac tiếp tục dẫn chó đi dạo mà không để ý trên lầu có một đôi mắt mờ đi vì sự đố kị. Cô bảo Yến dìu cô ra chỗ cái ghế Isaac hay ngồi, cô nhìn xuống dưới thì thấy anh đang cười cười nói nói với cô bác sĩ. Cô nắm chặt tay lại vì giận nhưng đến tận bây giờ, cô vẫn chưa biết mình giận vì lẽ gì.
Hôm nay, mấy lần Isaac bước lên phòng đều thấy cô đang ngủ nên lại đi ra khỏi phòng. Thực ra cô đang giận và cô không muốn gặp Isaac nên cô giả vờ ngủ. Cả ngày hôm nay anh quần quật dưới vườn để nhổ cỏ cho mấy bụi hoa. Trời mưa nên cỏ cũng bắt đầu tốt. Nhổ cỏ, làm vườn cả ngày làm anh mệt ê ẩm mình mẩy, lại còn mấy bụi hoa hồng phù thủy, làm anh xước hết cả người, anh tắm mà rát muốn chết.
Hôm nay cô im lặng đến kì lạ, cô chẳng nói cũng chẳng nhìn anh lấy một cái. Trước đây cô đã từng như vậy nhưng dạo gần đây cô hơi thay đổi, bây giờ lại trở về như xưa. Anh không thích cái cảm giác lạnh lùng này, anh rất buồn vì anh muốn thấy cô của mấy ngày gần đây hơn. Nhưng do hôm nay anh mệt quá nên leo lên giường là ngủ ngay. Isaac không hề để ý người ngồi bên cạnh, hai tay đang níu chặt cái chăn, bĩu môi giận dữ.
~~~~~ Gil~~~~~~~
Tôi thấy anh đang đứng với cô bác sĩ, anh cười với cô ta tươi thế. Anh có bao giờ cười với tôi đâu. Bao giờ anh cũng nhìn tôi giận dữ và căm thù. Isaac ah…anh chưa bao giờ cười với tôi cả.
Tối qua anh còn hôn tôi mà, sao giờ anh đã khen người khác dễ thương và xinh đẹp thế. Trong mắt anh tôi xấu xí còn người ta mới xinh đẹp phải không? Lòng tôi đau nhói: anh cũng chỉ là loại người bị bề ngoài hào nhoáng hấp dẫn. Isaac ah… tôi đau lắm
Tôi giận anh rồi !!! Tôi không muốn thấy anh. Nhưng sao cả ngày nay anh không lên thăm tôi thế, tôi đáng ghét vậy sao ?
Ah, là Isaac . Tôi phải giả vờ ngủ thôi, tôi không muốn gặp anh tí nào…tôi đang giận.
Anh bước vào phòng tắm rửa mà chỉ nói với tôi có 1 câu: “chưa ngủ à”. Tôi không thèm nói chuyện với anh.
Bước lên giường là anh ngủ liền, tôi đáng sợ vậy sao? Ít nhất anh cũng chúc tôi ngủ ngon chứ.
Anh không thèm nhìn tôi. Anh không nói chuyện với tôi. Anh ghét tôi.
Tại sao ang không…….. hôn tôi.
Tại sao anh không……..ôm tôi chứ.
Tôi đau nát con tim, tại sao chứ
~~~~~~~~~
Cô nằm xuống giường, cô thút thít, nước mắt bắt đầu chảy ra. Cô khóc suốt một đêm, nước mắt cứ chảy ra đến ướt gối mà cô chẳng hiểu tại sao. Cô thiếp đi lúc nào không hay.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co