24
Juyeon và Changmin có phải thật tốt khi có được một người cưng chiều mình như thế không?
Juyeon không thể trả lời ngay lúc này, nhưng em biết rằng mình không muốn rời xa Jaehyun, cũng không muốn anh sẽ qua lại với người khác. Nhưng đối với câu hỏi như thế em vẫn không thể xác định rõ ràng cảm xúc của mình để cho anh một đáp án chính đáng nhất.
"Vậy puddin có thích em không?"
Thay vì bỏ thời gian suy nghĩ, em hỏi ngược lại Jaehyun, anh có lẽ sẽ hiểu thích là thế nào. Thế nhưng anh chỉ cười nhẹ vuốt ve sườn mặt em, hai chóp mũi chạm vào nhau. Anh chắc chắn xem em như đứa ngốc, vì em nhỏ hơn anh nên chờ lời giải thích cho từ "thích" kia.
"Chắc là chúng ta vẫn chưa thể nói đến vấn đề này đâu nhỉ? Nó hơi vội vàng. Juyeonie, em có muốn làm việc gì đó mà em thích không? Vì tôi thấy em cũng đã dần khỏe lại, hẳn là trong thời gian qua em rất buồn."
Em đã không thể đến trường một khoảng thời gian rồi, việc mà em có thể làm trong lúc đó chỉ là nằm một chỗ, ăn và nghỉ ngơi, nhìn khung cảnh ở trong tầm mắt mình mà thôi. Ngoài những chuyện xảy ra với em như một cơn ác mộng vô tình trở thành hiện thực rồi an bài vào cuộc đời em, thì những thao tác ăn ngủ lặp đi lặp lại này thật sự rất nhàm chán.
Juyeon trượt xuống thấp một chút, ôm ngang người Jaehyun, thật chặt, như thể đây là câu trả lời của em vậy. Khuôn mặt em vùi trước lồng ngực ấm áp của anh sau lớp chăn, kêu lên một tiếng, cảm thấy như chú mèo nhỏ thật lười biếng, chỉ muốn bên cạnh chủ nhân của nó mà dụi dụi lấy lòng.
"Em muốn hát, dạo phố đêm."
"Tối nay tôi sẽ cùng em đi, chúng ta ăn tối. Còn bây giờ hãy hát cho tôi nghe như em muốn, khi em mệt thì ngủ nhé, chuẩn bị cho buổi tối thôi."
Jaehyun nhắm mắt lại, bàn tay vẫn luôn mân mê sau gáy em, anh sẽ nghe giọng hát của em và ngủ như kế hoạch đã định sẵn trong đầu. Tiếng hát trầm ấm ngọt ngào vang lên rót vào tai anh như một bản tình ca, thật sâu bên trong chứa một chút man mác buồn không thể diễn tả bằng lời. Em cứ như vậy, ở bên anh hát lên từng lời du dương êm dịu.
Một hồi sau Juyeon ngước lên, thấy anh đã an tĩnh mà ngủ, khuôn mặt toát lên sự chững chạc khó thấy ở độ tuổi này. Em mỉm cười hôn lên cổ anh, cùng anh đi vào giấc mộng.
"Puddin, em sẽ nhanh tìm hiểu rằng em có thích anh hay không, nhưng em nghĩ có khi nó sẽ vượt qua mức ấy đấy."
Changmin tỉnh lại sau Juyeon chỉ vài tiếng đồng hồ, cậu nheo mắt nhìn ra cảnh hoàng hôn rực rỡ bên ngoài cửa sổ, chầm chậm giơ bàn tay đầy vết bầm tím lên che bớt đi ánh sáng. Cảm thấy cổ họng thật khô khan muốn đi tìm nước, chưa kịp chống tay ngồi dậy đã thấy Jacob cầm cốc sữa đi vào.
"Cảm thấy trong người thế nào?"
Jacob không nặng không nhẹ hỏi một câu, quan tâm mà lại như lạnh nhạt. Anh đỡ cậu ngồi dựa vào thành giường, đưa cho cậu cốc sữa đã nguội hẳn. Cậu nhận lấy rồi uống cạn cho vơi đi sự khát khô của mình, xoay chiếc cốc ngượng ngùng lắc đầu, khi gặp lại đối mặt với anh vẫn là cậu không có đủ can đảm.
"Em không sao."
"Cậu đã làm gì thế?"
"Em..."
"Nói đi, dù sao thì tôi cũng đã nhìn ra sự ngốc nghếch của cậu rồi còn gì."
Changmin nghe thấy câu nói và cái hừ mũi khinh thường của anh đột nhiên cảm thấy bất mãn, cách xưng hô của anh cũng thay đổi, không dịu dàng như trước khiến cậu càng thêm mất tự nhiên. Tuy rằng là đã xa nhau, nhưng cậu chưa từng buông bỏ được tình cảm của mình đối với anh và không thể phủ nhận nó vẫn còn sâu đậm lắm.
"Chúng là những kẻ đã lấy đi mạng sống của Chanhee. Vậy nên em không muốn tiếp tục theo chúng, em muốn trả thù, và em phá hỏng kế hoạch của chúng bằng cách cứu Juyeon, nhưng có lẽ như anh nói, em ngốc, làm cho mọi chuyện tồi tệ thế này..."
"Đây không phải lúc để cậu tự trách đâu. Vì sao cậu biết Juyeon là người mà bọn tôi đang tìm?"
"Tuy rằng em có chán ghét nhưng em chưa từng từ chối nhiệm vụ nào được giao, em theo chúng không rời một bước để tự tìm cái lợi cho mình và vô tình nghe được cậu ấy là người của Jaehyun, anh trước đây đã từng nói với em rằng anh và Jaehyun khá thân mà."
"Suy cho cùng cậu vẫn thông minh hơn tôi nghĩ nhiều, bây giờ có lẽ chúng đang dần suy yếu rồi, cũng may nhờ cậu gửi hết những nơi hoạt động của chúng nên tôi cùng Jaehyun mới có thể phá hủy hết. Con mèo nhỏ, cậu cũng nên uốn đuôi lại mà ngủ đi."
"Jacob, chúng ta..."
"Sao thế, mèo nhỏ? Có phải cậu đang muốn chúng ta sẽ..."
Jacob đã đi đến cửa phòng, nghe được mấy từ trong miệng Changmin e dè phát ra. Anh nhếch miệng chậm chạp đi tới một tay chống bên cạnh, một tay nắm lấy cằm em siết nhẹ như trêu đùa, rồi nhắm đến đôi môi khép hờ của cậu mà hôn nhẹ xuống.
"Thế này không?"
"Jacob..."
"Cậu khẩn trương rồi đấy, mèo nhỏ."
"Nhưng... em thật sự muốn anh sẽ quay lại với em. Jacob, làm ơn đừng là trapboy, hãy yêu em như trước đi mà."
"Được thôi. Em đã nói như thế tôi làm sao nỡ từ chối, mà tôi phải xem thái độ của em thế nào mới được, nếu lại là một con mèo hư hỏng không biết nghe lời thì tôi sẽ ném em vào thùng và bán đi ngay thôi."
"Jacob!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co