Truyen3h.Co

Mình em

⋆⑅˚₊Chương 18⋆⭒˚.⋆

onlydqk1611

James Zhao Yufan ngừng hợp tác.

Không đập phá.
Không la hét.
Không kích động.

Cậu chỉ... không làm gì cả.

Không trả lời trị liệu.
Không ăn đủ bữa.
Không nhìn vào mắt bất kỳ bác sĩ nào.

Khi y tá hỏi, cậu đáp đúng một câu, giọng đều đều như đọc báo cáo:

— Tôi ổn.

Nhưng ai cũng biết—
đó là câu nói đáng sợ nhất.

James ngồi hàng giờ bên cửa sổ, ánh mắt trống rỗng, tay liên tục cào vào cổ tay áo dài như thể bên dưới là thứ gì đó cần được che giấu.

Vết xước xuất hiện.
Rồi thêm vết nữa.

Cậu không cố chết.
Cậu chỉ không còn muốn tồn tại cho tử tế.

Quyết định được đưa ra vào sáng ngày thứ tư.

Ngắn gọn.
Lạnh lùng.

Bác sĩ Martin Edwards Park bị đình chỉ quyền trực tiếp điều trị bệnh nhân James Zhao Yufan cho đến khi có đánh giá tâm lý độc lập.

Martin đọc xong văn bản, không nói một lời.

Anh chỉ gấp giấy lại, đặt lên bàn.

— Bao lâu? — anh hỏi.

Giám đốc tránh ánh mắt anh:
— Chưa xác định.

— Ai thay tôi?

— Bác sĩ Weston Hale sẽ tiếp nhận tạm thời.

Martin bật cười.

Một tiếng cười rất khẽ—nhưng méo mó.

— Các người đúng là biết chọn dao đấy.

Weston bước vào phòng 207 vào buổi chiều.

Không áo blouse trắng.
Chỉ sơ mi xám, tay áo xắn lên, đồng hồ kim loại lạnh lẽo.

James không nhìn hắn.

Weston không ép.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế Martin từng ngồi—cố ý.

— Cậu gầy đi nhiều rồi. — Weston nói.

— Tôi không cần bác sĩ mới. — James đáp, giọng khô.

— Tôi cũng không muốn nhận cậu.
Weston nhún vai.
— Nhưng chúng ta đều bị đẩy vào đây.

James cười nhạt:
— Anh thắng rồi. Còn muốn gì nữa?

Weston nghiêng đầu, quan sát cậu rất lâu.

— Tôi muốn cậu hợp tác.

James quay phắt lại:
— Cái gì?

— Lật lại hồ sơ tai nạn.
Weston nói thẳng.
— Tôi không thể làm một mình.

James nắm chặt ga giường:
— Vì sao tôi phải tin anh?

— Cậu không cần tin tôi.
Weston đáp.
— Cậu chỉ cần ghét đủ nhiều là được.

Hắn đặt một tập tài liệu mỏng lên bàn.

— Đây là bản sao những gì đã bị chôn lấp.
— Và đây là tên những người đã yêu cầu tôi ký.

James nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ.

Ngón tay cậu run lên.

— Nếu tôi từ chối?

Weston đứng dậy.

— Thì cậu sẽ tiếp tục mục ruỗng ở đây.
— Và bác sĩ Park... — hắn dừng lại, — sẽ không bao giờ quay trở lại căn phòng này nữa.

Câu nói đó như xé nát tim gan cậu ra.

James nhắm mắt.

Rất lâu.

— ...Cho tôi thời gian.

Weston gật đầu.

— Tôi chờ.

Đêm đó, Martin vi phạm quy định.

Anh đứng trước cửa phòng 207.

Không thẻ.
Không quyền hạn.

Chỉ là một người không chịu rời đi.

— James. — anh gọi khẽ.

Im lặng.

— Anh biết em chưa ngủ.

Một lúc lâu sau, cửa mở ra một khe nhỏ.

James đứng đó.

Gầy hơn.
Mắt trũng.
Vai rũ xuống như mang thứ gì đó quá nặng so với những gì cậu có thể chịu.

— Anh đến làm gì? — James hỏi.

Martin nhìn cậu, tim thắt lại.

— Anh xin lỗi.

James bật cười:
— Xin lỗi vì giấu em?
— Hay xin lỗi vì để người khác nói thay anh?

Martin không trả lời được.

James mở cửa rộng hơn—nhưng không phải để mời vào.

— Weston đã nói với tôi rồi.

Martin chết lặng.

— Em định hợp tác với hắn?

— Em định làm rõ sự thật.
James đáp.
— Còn anh định làm gì? Cứ tiếp tục "bảo vệ" em bằng cách nói dối?

— Anh sợ em không chịu nổi.
— Em đã không chịu nổi từ rất lâu rồi.
James nhìn thẳng vào anh.
— Chỉ là anh không dám nhìn vào cái sự thật phũ phàng đấy thôi.

Martin bước tới một bước.

James lùi lại.

Luôn là vậy.

— Nếu anh bước thêm nữa... — James thì thầm, — em sẽ không tha thứ cho chính mình. Không bao giờ.

Martin đứng yên.

Hai người cách nhau chưa đến một mét
nhưng như hai bờ vực.

— Em từng nói tin anh. — Martin nói.

James cười—đau đến đỏ mắt:
— Em cũng từng tin ba mẹ sẽ về.

Cánh cửa đóng lại.

Nhẹ.
Nhưng dứt khoát.

Martin đứng ngoài hành lang rất lâu.

Bàn tay đặt lên cửa.
Không gõ.

Vì anh biết—
từ giây phút này,
nếu muốn giữ James,
anh sẽ phải đánh đổi thứ gì đó lớn hơn sự nghiệp.

Bên trong, James trượt xuống sàn.

Cậu mở tập hồ sơ Weston đưa.

Những cái tên hiện ra.

Một trong số đó khiến tim cậu ngừng đập trong nửa nhịp.

Park, E.

James cười không thành tiếng.

— ...Ra là vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co