Truyen3h.Co

Mình em

˙✧˖°Chương 17 ༘ ⋆。˚

onlydqk1611

James ra khỏi phòng lúc gần bốn giờ sáng.

Không báo y tá.
Không gọi Martin.

Cậu đi rất chậm, từng bước một, như sợ đánh thức ký ức đang ngủ dưới sàn nhà.

Phòng hồ sơ tầng hầm mở hé.

Ánh đèn trong đó bật.

James đứng trước cửa rất lâu.
Rồi đẩy vào.

Bên trong, Weston Hale đang ngồi.

Không bất ngờ.
Không đứng dậy.

Như thể... hắn đã chờ.

"Cậu không nên xuống đây một mình."
Weston nói, giọng đều, lạnh.

James không trả lời.
Cậu bước thẳng tới bàn.

"Anh biết gì về tai nạn của ba mẹ tôi?"
Giọng cậu khàn đến mức không giống giọng mình.

Weston ngẩng lên.
Ánh mắt hắn không né.

"Cậu muốn nghe sự thật," hắn nói chậm,
"hay muốn nghe thứ bác sĩ Park có thể chịu đựng?"

James bật cười—một tiếng cười rỗng.

"Đừng lôi anh ấy vào."

"Nhưng cậu đang đứng đây vì anh ấy."
Weston đáp.
"Vì anh ta không nói."

James nghiến răng.
"Anh nói đi."

Weston mở ngăn kéo.
Lấy ra một tập hồ sơ không đóng dấu viện.

"Xe thứ hai."
Hắn đặt ảnh lên bàn.

Ảnh chụp mờ.
Biển số bị cắt một nửa.
Nhưng logo công ty vận tải thì rõ ràng.

"Công ty này," Weston nói,
"là khách hàng của tôi bốn năm trước."

James cảm thấy tai mình ù đi.

"Anh... làm gì?"

"Tôi không gây tai nạn."
Weston nói thẳng.
"Nhưng tôi là người thẩm định hồ sơ bồi thường."

Hắn nhìn James—không thương hại, không ác ý.
Chỉ thành thật đến mức tàn nhẫn.

"Tai nạn đó đáng ra phải điều tra tiếp."
"Nhưng nếu điều tra, công ty sẽ phá sản."
"Và có người không muốn điều đó."

James siết chặt mép bàn.

"Anh đã...?"

"Tôi ký xác nhận hồ sơ không đủ yếu tố hình sự."
Weston nói.
"Một chữ ký."

Một chữ ký.

James cảm thấy ngực mình đau nhói như bị khoan thủng.

"Vậy là..."
Cậu thì thầm.
"Ba mẹ tôi—"

"Chết vì một chuỗi quyết định của người lớn."
Weston nói tiếp.
"Không ai trực tiếp giết họ."
"Nhưng cũng không ai cứu họ."

James cúi gập người.

Không khóc.
Không hét.

Chỉ không thở được.

Martin chạy xuống tầng hầm khi chuông báo động vang lên.

Anh thấy James.

Ngồi xổm dưới sàn.
Hai tay ôm đầu.
Toàn thân run bần bật.

Và Weston đứng đối diện.

"Anh làm gì cậu ấy?"
Martin gằn giọng.

Weston quay sang.
"Anh đến muộn rồi, Park."

Martin lao tới, quỳ xuống trước James.

"Nhìn anh."
"James, nhìn anh."

James ngẩng lên.

Ánh mắt đó—
không còn là ánh mắt bám víu.

Là ánh mắt của người vừa bị lấy mất điểm tựa cuối cùng.

"Anh biết rồi đúng không?"
James hỏi.
"Anh biết... về xe thứ hai."

Martin chết lặng.

Không trả lời được.

James gật đầu—rất chậm.

"Anh cũng giấu tôi."

"Anh muốn bảo vệ em."
Martin nói, giọng vỡ.

"Anh không có quyền."
James bật ra.
"Đó là ba mẹ tôi!"

Câu nói như xé toạc không khí.

James đứng dậy—loạng choạng, nhưng đứng.

"Tôi đã nghĩ..."
Giọng cậu run đến rách,
"rằng dù cả thế giới nói dối tôi, anh cũng không."

Martin đưa tay ra.

James lùi lại.

Lần này—hai bước.

"Anh chọn nói chuyện với hắn,"
James chỉ vào Weston,
"thay vì nói với tôi."

Martin lắc đầu.
"Không phải vậy—"

"Nhưng kết quả là vậy."
James cười—đau đến méo mó.
"Anh quyết định thay tôi. Giống hệt họ."

Martin sững sờ.

"Em nghĩ anh giống họ?"

James không trả lời.

Sự im lặng đó giết chết được một người hơn bất kỳ lời nói nào.

"Từ giờ,"
James nói, giọng nhỏ lại,
"đừng ở cạnh tôi nữa."

Martin nghẹn thở.

"Em không cần anh nữa?"

James nhắm mắt.

"...Em không dám cần nữa."

Weston nhìn cảnh đó.

Không cười.

Nhưng ánh mắt hắn sáng lên.

"Thấy chưa, Park?"
Hắn nói.
"Sự thật không cứu được ai."

Martin quay sang, giọng khàn khàn:

"Anh hài lòng chưa?"

Weston im lặng một nhịp.

"Chưa."
Hắn đáp.
"Nhưng đủ để bắt đầu."

James trở về phòng 207 một mình.

Lần đầu tiên—
cậu khóa cửa.

Cậu trượt xuống sàn, ôm đầu gối, cắn chặt môi đến bật máu
mà vẫn không khóc thành tiếng.

Ngoài hành lang, Martin đứng rất lâu.

Không gõ cửa.

Vì anh biết—
nếu gõ, cánh cửa đó sẽ không mở ra nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co