⋆.˚✮Chương 20✮˚.⋆
James không ngủ đêm đó.
Ánh đèn hành lang lọt qua khe cửa, cắt nền phòng thành những mảng sáng tối rời rạc. Cậu ngồi tựa lưng vào giường, hồ sơ đặt trên đùi, tay lật từng trang một cách chậm chạp như thể mỗi dòng chữ đều có thể cứa rách da thịt.
Những con số.
Những mốc thời gian.
Những chữ ký.
Có những chỗ bị bôi đen, nhưng không đủ kỹ. Tên người, chức danh, ngày tháng vẫn lộ ra những mảnh rời đủ để ghép thành hình.
James nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là Weston biết bao nhiêu, mà là hắn biết đúng thứ cần biết.
Cậu khép hồ sơ lại khi trời gần sáng, cổ họng khô rát như vừa nuốt cát.
Buổi trị liệu sáng hôm sau, Weston đến đúng giờ.
Hắn đứng ngoài cửa vài giây, đủ lâu để James biết mình không thể giả vờ không có ai ở đó. Khi cánh cửa mở ra, Weston không bước vào ngay. Hắn dựa vào khung cửa, ánh mắt lướt qua căn phòng một lượt.
— Cậu không ngủ. — Weston nói.
James không trả lời.
— Tôi quen với những người không ngủ. — Weston bước vào, kéo ghế ngồi xuống, không lấy sổ, không ghi chép. — Họ thường bắt đầu nghĩ rõ hơn vào lúc này.
— Anh muốn gì nữa? — James hỏi.
— Tôi muốn cậu hỏi tôi. — Weston đáp.
— Hỏi cái gì?
— Hỏi xem tôi đứng ở đâu trong chuyện này.
James bật cười.
— Anh nghĩ tôi sẽ tin anh sao?
— Không. — Weston nói thẳng. — Tôi nghĩ cậu sẽ cần tôi.
Hắn nghiêng người, giọng hạ thấp.
— Bác sĩ Park không thể cho cậu câu trả lời. Không phải vì anh ấy không biết, mà vì anh ấy không được phép biết hết.
James siết chặt tay.
— Anh đang nói dối.
— Tôi đang nói phần còn lại của sự thật. — Weston nhìn cậu không chớp. — Và sự thật luôn làm người ta đau.
Cánh cửa phòng bật mở.
Martin đứng đó.
Không áo blouse. Chỉ sơ mi tối màu, tay áo xắn lên, gương mặt căng đến mức không còn giữ được vẻ điềm tĩnh quen thuộc.
— Hết giờ. — anh nói.
Weston quay đầu, nhướng mày.
— Tôi tưởng anh đã bị đình chỉ.
— Tôi vẫn là bác sĩ của cậu ấy. — Martin bước vào, đứng chắn trước James. — Và anh ra ngoài.
Không khí trong phòng đặc quánh lại.
Weston đứng dậy, mỉm cười.
— Anh sợ à?
Martin nhìn thẳng hắn.
— Tôi cảnh cáo anh.
— Về điều gì? — Weston hỏi. — Về những thứ anh chưa từng nói với bệnh nhân của mình?
James nhìn hai người, tim đập dồn dập.
— Anh Park... — cậu lên tiếng.
Martin không quay lại.
— Em ra ngoài với anh.
— Không. — James nói.
Câu trả lời ngắn, rõ.
Martin khựng lại.
— James—
— Em muốn nghe. — James tiếp. — Lần này, em muốn nghe hết.
Weston quan sát cảnh đó như xem một vở kịch đúng nhịp cao trào.
— Thấy chưa, bác sĩ Park. Cậu ấy lớn rồi.
Martin quay sang James, giọng thấp xuống.
— Em không biết mình đang dính vào cái gì đâu.
— Em biết đủ để hiểu anh đang giấu em. — James đáp, mắt đỏ lên. — Anh luôn nói bảo vệ, nhưng bảo vệ kiểu đó chỉ khiến em trở nên mất phương hướng.
Martin hít sâu.
— Anh không giấu vì coi thường em.
— Vậy vì cái gì? — James hỏi.
Martin không trả lời được ngay.
Sự im lặng đó làm James đau hơn bất kỳ câu nói nào của Weston.
— Anh im lặng là câu trả lời rồi. — James nói khẽ.
Weston đứng dậy, chỉnh lại tay áo.
— Tôi sẽ để hai người nói chuyện. Nhưng tôi sẽ quay lại.
Hắn dừng ở cửa, quay đầu lại:
— Và James, cậu nên biết... có những người đứng sau cái tên Park trong hồ sơ không phải là gia đình cậu.
Cánh cửa khép lại.
James quay sang Martin, giọng run.
— Anh nói đi.
Martin nhắm mắt một giây rất ngắn.
— Anh không chắc.
— Anh không chắc, hay anh không muốn chắc? — James hỏi.
— Anh sợ nếu đào sâu... — Martin mở mắt, nhìn cậu. — em sẽ mất luôn chỗ dựa cuối cùng.
— Anh chính là chỗ dựa đó. — James cười khẽ, giọng vỡ. — Nhưng anh đang đứng lệch rồi.
Martin bước tới.
James không lùi.
— Nếu sự thật khiến em hận anh—
— Em thà hận còn hơn sống trong bóng tối. — James cắt lời.
Martin nhìn cậu rất lâu, như thể lần đầu tiên thật sự nhìn.
— Nếu anh chọn nói hết, — anh nói chậm, — anh có thể mất em.
James hít sâu.
— Còn nếu anh không nói, anh đã mất em rồi.
Câu đó rơi xuống, nặng và dứt.
Martin gật đầu rất khẽ.
— Được.
Anh đưa tay ra, không chạm.
— Nhưng từ giờ, đừng nghe Weston một mình.
James nhìn bàn tay đó, rồi ngước lên.
— Anh hứa không giấu nữa?
Martin không trả lời ngay.
— Anh hứa sẽ không nói dối.
James cười, cay.
— Vậy là đủ rồi.
Ngoài hành lang, Weston đứng dựa vào tường, nghe hết những âm thanh lọt ra từ khe cửa. Hắn khẽ cong môi.
Sự rạn nứt đã xuất hiện.
Việc còn lại chỉ là... nới rộng nó ra.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co