Truyen3h.Co

Mình em

˚₊‧꒰ა Chương 21 ໒꒱ ‧₊˚

onlydqk1611

Buổi chiều hôm đó, viện ngoại ô chìm trong một thứ yên tĩnh giả tạo. Nhân viên đi lại nhẹ hơn thường lệ, cửa phòng đóng lâu hơn, và những cái liếc nhìn về phía phòng 207 không còn mang tò mò mà pha lẫn dè chừng. Tin tức lan nhanh: James Zhao không còn "ngoan" như trước, và bác sĩ Park thì đang ở ranh giới nguy hiểm với ban lãnh đạo.

James ngồi trên giường, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối như đang tự ép mình tỉnh táo. Trên bàn là ly nước chưa uống, bên cạnh là tập giấy Martin vừa đưa. Không phải hồ sơ hoàn chỉnh, chỉ là những mảnh ghép anh cho rằng "đủ an toàn".

Cậu đọc, rồi dừng lại.

Có những khoảng trống quá rõ.

Cửa mở.

Weston bước vào mà không cần gõ, dáng đi chậm rãi, ánh mắt quét qua Martin đang đứng cạnh cửa. Hai người nhìn nhau trong một nhịp rất ngắn, nhưng đủ để James cảm nhận được luồng điện căng thẳng giữa họ.

— Tôi đến đúng lúc chứ? — Weston hỏi, giọng thản nhiên.

Martin không đáp.
— Anh ra ngoài.

— Đây là buổi đánh giá chung. — Weston nói. — Ban giám đốc yêu cầu.

James ngẩng lên.
— Em muốn nghe.

Martin quay sang cậu.
— James—

— Em nói là em muốn nghe. — Giọng James không lớn, nhưng dứt.

Martin siết hàm, bước sang một bên.

Weston ngồi xuống, lần này không phải chỗ của Martin, mà đối diện James. Hắn đặt một tập tài liệu dày hơn lên bàn, đầu ngón tay gõ nhẹ một cái.

— Tôi sẽ nói ngắn gọn. — Weston nói. — Tai nạn của ba mẹ cậu không hoàn toàn ngẫu nhiên.

Không khí trong phòng chùng xuống.

— Anh không có quyền— — Martin cắt ngang.

— Tôi có quyền khi cậu ấy yêu cầu. — Weston nhìn Martin, rồi quay lại James. — Có một chuỗi lợi ích liên quan đến công ty bảo hiểm, bệnh viện tuyến trên, và một số cá nhân ký duyệt hồ sơ sau tai nạn.

Hắn lật một trang.
— Trong đó có người mang họ Park.

James không nhìn giấy. Cậu nhìn Martin.

— Anh biết không? — James hỏi.

Martin không trả lời ngay. Sự im lặng kéo dài hơn một nhịp, đủ để Weston nhếch môi.

— Anh biết có sự mập mờ. — Martin nói chậm. — Nhưng anh không có bằng chứng để khẳng định mối liên quan trực tiếp.

— Vậy là biết. — James gật đầu, cười nhạt. — Anh biết mà vẫn để em tin anh hoàn toàn.

— Anh làm vậy để giữ em ổn định. — Martin đáp.

— Ổn định hay kiểm soát? — James hỏi lại.

Martin mở miệng, rồi khép lại.

Weston nghiêng người về phía trước.
— Cậu thấy không? — hắn nói nhỏ. — Sự thật luôn bị trì hoãn nhân danh bảo vệ.

James hít sâu, lồng ngực phập phồng.
— Anh nói tiếp đi.

— Sau tai nạn, hồ sơ của cậu được chuyển nhanh bất thường. — Weston nói. — Quy trình giám định tâm lý được rút ngắn. Có chữ ký quen.

Hắn đẩy tập hồ sơ về phía James.

— Cậu nghĩ vì sao bác sĩ Park luôn là người "phù hợp nhất" với cậu?

Martin bước lên một bước.
— Đủ rồi.

— Hay anh sợ cậu ấy nhận ra, — Weston nói tiếp, — rằng sự gắn bó này không hoàn toàn vô tư?

James bật cười khẽ, tiếng cười khô và đứt đoạn.
— Anh đang nói là anh ấy tiếp cận em vì tội lỗi à?

— Tôi đang nói, — Weston đáp, — anh ấy có động cơ để ở lại.

Martin quay sang James, giọng trầm xuống.
— Nhìn anh đi.

James không nhìn.

— Em không biết tin ai nữa. — James nói, giọng mệt mỏi. — Nhưng em biết một điều: anh đã không nói hết.

— Anh không muốn em bị nghiền nát bởi thứ này. — Martin nói.

— Nhưng em đang bị nghiền nát vì anh không nói. — James đáp, nước mắt tràn ra nhưng không rơi.

Weston đứng dậy.
— Tôi sẽ để cậu suy nghĩ. — hắn nói. — Nhưng cậu nên biết, có những bằng chứng sẽ sớm được đưa lên hội đồng.

Hắn dừng lại trước cửa.
— Và khi đó, bác sĩ Park sẽ không còn ở vị trí chọn lựa nữa.

Cửa đóng lại.

Căn phòng chìm trong im lặng.

Martin bước tới, chậm rãi.
— Em nghe anh nói một lần này thôi.

James quay mặt đi.
— Em sợ nếu nghe nữa... em sẽ không chịu nổi.

— Anh không cố ý kéo em vào chuyện này. — Martin nói, giọng khàn. — Anh chỉ muốn em sống sót.

— Còn em thì muốn biết mình sống sót vì cái gì. — James đáp.

Martin đưa tay lên, rồi dừng giữa không trung.
— Nếu anh sai—

— Không phải nếu. — James cắt lời. — Anh đã sai rồi.

Cậu đứng dậy, bước qua anh, mở cửa.
— Em cần ở một mình.

Martin đứng đó, không ngăn.

Ngoài hành lang, James đi thẳng, không quay đầu. Mỗi bước như kéo theo một phần gì đó bị xé rời. Cậu không biết mình đang đi đâu, chỉ biết nếu quay lại, cậu sẽ gục xuống.

Ở phía xa, Weston đứng nhìn theo, ánh mắt tối lại vì thỏa mãn.

Vết nứt đã không còn là vết nứt.
Nó đã bắt đầu rạn ra thành đường gãy dài, không dễ hàn lại.

James đi suốt dãy hành lang phía đông cho đến khi không còn nghe thấy tiếng người. Khu này ít được dùng, ánh đèn vàng yếu, tường sơn đã bong từng mảng. Cậu dựa lưng vào một cánh cửa khóa, trượt xuống sàn, đầu gối co lại sát ngực. Hơi thở dồn dập, không đều, như thể phổi không còn nhớ cách hít vào cho đúng.

Hình ảnh Weston nói chuyện với Martin cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Không phải lời nói, mà là ánh mắt. Ánh mắt của hai người đàn ông đã biết chuyện từ rất lâu, đứng ở hai phía khác nhau, và đều nghĩ mình đúng.

James cắn mạnh vào mu bàn tay để không bật ra tiếng khóc. Cậu ghét cảm giác này. Ghét việc mình lại trở thành người bị quyết định thay. Ghét việc đã từng tin rằng có một nơi nào đó an toàn tuyệt đối.

Bên ngoài, tiếng giày vang lên, chậm và đều.

James ngẩng đầu lên theo phản xạ, nhưng khi nhận ra người đứng trước mặt là Weston, cậu không đứng dậy.

— Tôi đoán cậu sẽ ở đây. — Weston nói, giọng bình thản.

— Anh bám tôi đủ chưa? — James hỏi.

— Chưa. — Weston đáp. — Vì cậu vẫn chưa nhìn thẳng vào điều quan trọng nhất.

Hắn ngồi xổm xuống đối diện, không quá gần, không quá xa.
— Cậu có biết vì sao hồ sơ của cậu được xử lý nhanh như vậy sau tai nạn không?

James không trả lời.

— Vì có người lo cậu sẽ mở miệng. — Weston nói tiếp. — Không phải ngay lập tức, mà là khi cậu lớn hơn. Khi cậu đủ tỉnh táo để đặt câu hỏi.

James ngẩng lên.
— Anh đang nói cái gì?

— Tôi đang nói, — Weston hạ giọng, — sự bất ổn của cậu từng là một phương án tiện lợi.

Câu đó khiến James đứng bật dậy.
— Anh im đi.

— Park biết điều đó. — Weston nói. — Không phải từ đầu. Nhưng đủ sớm để hiểu mình đang đứng ở đâu.

James lắc đầu, lùi lại một bước.
— Anh đang bịa chuyện.

— Tôi đang nhắc cậu nhớ. — Weston đáp. — Cậu nghĩ vì sao bác sĩ Park luôn xuất hiện đúng lúc? Vì sao mỗi lần cậu sắp vượt quá giới hạn, anh ta đều ở đó?

James bật cười, tiếng cười run rẩy.
— Vì anh ấy quan tâm.

— Hoặc vì anh ấy sợ. — Weston nhìn cậu. — Sợ cậu nhớ ra những điều không nên nhớ.

James quay mặt đi.
— Anh nói đủ rồi.

— Tôi nói chưa đủ. — Weston đứng dậy. — Nhưng tôi sẽ dừng ở đây. Phần còn lại... cậu sẽ tự đào ra.

Hắn bỏ đi, để lại James đứng giữa hành lang, tim đập loạn nhịp.

Buổi tối cùng ngày, hội đồng triệu tập khẩn.

Martin đứng trước bàn dài, tay đặt sau lưng, nét mặt bình tĩnh đến mức lạnh. Weston ngồi ở phía đối diện, tay lật sổ, thỉnh thoảng ghi chép, như thể chỉ là một người quan sát vô hại.

— Bác sĩ Park. — giám đốc nói. — Chúng tôi nhận được thông tin anh đã tiếp xúc trái phép với bệnh nhân James Zhao.

— Tôi có trách nhiệm. — Martin đáp.

— Trách nhiệm của anh đã bị đình chỉ. — giám đốc nói. — Và còn một vấn đề khác.

Ông đẩy một tập hồ sơ về phía Martin.
— Mối liên hệ của gia đình anh với các đơn vị xử lý hậu tai nạn năm đó.

Martin nhìn tập hồ sơ, không chạm vào.
— Tôi không liên quan.

— Nhưng anh biết. — Weston xen vào, giọng nhẹ như gió. — Và anh đã chọn im lặng.

Martin quay sang hắn, ánh mắt sắc lạnh.
— Anh đang chơi trò nguy hiểm.

— Tôi chỉ đưa sự thật ra ánh sáng. — Weston đáp.

— Anh đang lợi dụng bệnh nhân. — Martin nói. — Và tôi sẽ không để anh làm vậy.

— Anh đã để rồi. — Weston mỉm cười. — Ngay từ lúc anh quyết định giữ cậu ấy bên mình.

Không khí trong phòng đông cứng lại.

Giám đốc thở dài.
— Chúng tôi cần anh tạm thời rời viện.

Martin gật đầu.
— Bao lâu?

— Cho đến khi điều tra xong.

— Còn James? — Martin hỏi.

Giám đốc không trả lời.

Weston nghiêng đầu.
— Tôi sẽ tiếp nhận.

Martin siết chặt tay.
— Anh không đủ tư cách.

— Có thể. — Weston đáp. — Nhưng tôi là người duy nhất còn lại.

James biết Martin rời viện khi trời đã khuya.

Cậu đứng ở cửa sổ phòng, nhìn thấy bóng anh đi qua cổng sắt, dáng người thẳng nhưng chậm hơn thường lệ. Không có quay đầu. Không có chào tạm biệt.

James đưa tay lên ngực, cảm giác như có thứ gì đó vừa bị kéo ra, để lại một khoảng trống đau nhức.

Cậu ngồi xuống giường, ôm đầu.
— Đừng đi... — tiếng nói bật ra rất nhỏ.

Nhưng không ai nghe thấy.

Ở ngoài kia, Martin dừng lại đúng một lần. Anh quay đầu nhìn về phía tòa nhà, nơi có một ô cửa sáng le lói. Bàn tay anh siết lại, rồi buông ra.

Có những trận chiến, nếu quay lại, sẽ không còn đường lui.

Và ở một nơi khác trong viện, Weston đứng trong phòng làm việc mới được cấp, mở ngăn kéo, lấy ra một tập hồ sơ khác. Trên bìa, tên James Zhao Yufan được viết lại bằng bút đen, nét chữ gọn gàng, lạnh lẽo.

Hắn lật trang đầu tiên, mỉm cười rất khẽ.

Cuộc chơi vừa bước sang giai đoạn không còn an toàn cho bất kỳ ai.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co