⋅˚₊‧ ୨Chương 22୧ ‧₊˚ ⋅
James không gặp Weston trong hai ngày sau đó.
Khoảng trống ấy đáng sợ hơn cả sự hiện diện của hắn. Không còn những câu nói nửa thật nửa giả, không còn ánh mắt dò xét như mổ xẻ, không còn cảm giác bị dồn vào góc. Nhưng chính sự im lặng đó khiến James không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt, cậu lại thấy những mảnh ký ức rời rạc va vào nhau, không theo thứ tự, không có điểm tựa.
Ngày thứ ba, Weston xuất hiện trở lại, cùng một thông báo được đọc trước toàn khoa.
James Zhao Yufan sẽ được chuyển sang chế độ trị liệu đặc biệt. Không cách ly hoàn toàn, nhưng hạn chế tiếp xúc. Thay đổi bác sĩ phụ trách. Tạm thời đình chỉ mọi can thiệp từ bác sĩ Park.
James ngồi trong phòng sinh hoạt chung khi nghe tin. Tách trà trên tay cậu rung lên, nước sánh ra mép. Có người nhìn sang, có người giả vờ không nghe thấy. James đặt tách xuống, đứng dậy, bước đi thẳng như thể chân mình không run.
Phòng trị liệu mới ở tầng thấp hơn, ít ánh sáng hơn. Weston đứng chờ sẵn, tay cầm bảng ghi chép, trông bình thản như thể đây chỉ là một ca tiếp nhận bình thường.
— Chào mừng. — hắn nói.
— Anh thắng rồi. — James đáp.
— Không. — Weston lắc đầu. — Chúng ta chỉ vừa bước vào đoạn khó nhất.
James nhìn hắn, ánh mắt trũng sâu.
— Anh muốn gì ở tôi?
Weston im lặng vài giây.
— Tôi muốn cậu nhớ lại.
— Nhớ để làm gì?
— Để cậu không còn phụ thuộc vào những người chọn lọc sự thật cho cậu. — Weston nói. — Kể cả Park.
Cái tên ấy khiến ngực James thắt lại.
— Anh đừng lôi anh ấy vào.
— Cậu tự lôi rồi. — Weston đáp. — Từ lúc cậu tin anh ta là toàn bộ thế giới của mình.
James bật cười khẽ.
— Anh ghen à?
Weston hơi khựng lại. Chỉ một nhịp rất ngắn, nhưng James thấy được.
— Tôi không ghen. — Weston nói. — Tôi chỉ không tin vào sự thuần khiết.
Hắn mở bảng ghi chép.
— Bắt đầu từ tai nạn. Cậu nghĩ nó như thế nào?
James nhắm mắt.
— Mưa. Tiếng kim loại va vào nhau. Mùi xăng.
— Còn ai nữa? — Weston hỏi.
— Tôi không biết.
— Cậu biết. — Weston nói. — Cậu chỉ chưa dám gọi tên.
James mở mắt, giọng run.
— Anh muốn tôi nói gì?
— Nói về người gọi điện cho cậu ngay sau đó. — Weston đáp.
James chết lặng.
Một ký ức bật lên, sắc và đau. Điện thoại rung. Một giọng nói xa lạ, rất bình tĩnh. Nói rằng mọi thứ đã được xử lý. Rằng cậu không cần lo.
— Họ Park. — Weston nói nhẹ. — Đúng không?
James quay mặt đi.
— Tôi không chắc.
— Nhưng Park thì chắc. — Weston đáp. — Vì đó là gia đình anh ta.
Câu nói ấy rơi xuống như một vật nặng.
Trong khi đó, Martin không biến mất.
Anh không còn trong viện, nhưng cũng không rời thành phố. Những ngày đầu, anh chạy khắp nơi, tìm lại những hồ sơ cũ, những mối liên hệ bị chôn vùi. Có những cánh cửa đóng sầm trước mặt, có những cuộc gọi không được nhấc máy. Nhưng cũng có những người, vì sợ hãi hoặc vì mệt mỏi, bắt đầu nói.
Martin nhận ra Weston không bịa tất cả.
Có những mảnh sự thật anh từng né tránh, từng tự thuyết phục rằng không liên quan. Rằng mình chỉ là người đến sau. Rằng mình không phải chịu trách nhiệm cho những quyết định của thế hệ trước.
Anh đã sai.
Đêm đó, Martin đứng trước cổng viện, không vào. Anh gọi cho James, một lần, hai lần. Không ai bắt máy.
Ở tầng thấp, James ngồi trong phòng trị liệu, hai tay ôm đầu, hơi thở dồn dập. Weston ngồi đối diện, không chạm, không ép, chỉ nhìn.
— Cậu bắt đầu hiểu rồi. — Weston nói.
— Tôi ghét anh. — James đáp.
— Tôi biết. — Weston nói. — Nhưng cậu vẫn đang nghe tôi.
James bật cười, tiếng cười vỡ vụn.
— Vì tôi không còn ai khác.
— Cậu có chính mình. — Weston nói. — Và sự thật.
— Sự thật này giết tôi. — James thì thầm.
— Không. — Weston lắc đầu. — Nó chỉ giết đi ảo tưởng.
James đứng dậy đột ngột.
— Anh nghĩ anh thắng vì đã tách được tôi khỏi anh ấy sao?
Weston nhìn cậu.
— Tôi nghĩ tôi thắng vì cậu đã bắt đầu nghi ngờ.
James cúi đầu, giọng khàn.
— Nếu anh ấy quay lại... nếu anh ấy nói hết...
— Cậu sẽ tha thứ chứ? — Weston hỏi.
James không trả lời.
Ngoài kia, Martin đứng trong bóng tối, tay siết chặt tập hồ sơ vừa lấy được. Trong đó có chữ ký, có ngày tháng, có những quyết định được đưa ra nhân danh bảo vệ nhưng để lại hậu quả không thể đảo ngược.
Anh hiểu, nếu quay lại, anh sẽ không còn là người che chở vô điều kiện nữa.
Anh sẽ là người mang theo sự thật.
Và sự thật này có thể khiến James mất anh vĩnh viễn.
Cùng lúc đó, trong phòng trị liệu, Weston khẽ nghiêng đầu, như thể cảm nhận được một biến động ở đâu đó rất gần. Hắn mỉm cười, lần này không che giấu.
Cuộc chơi đã chạm tới điểm không thể quay đầu.
Ba người, ba hướng, cùng đứng trước một lựa chọn không ai mong muốn:
nói ra, hay tiếp tục yêu trong dối trá.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co