Truyen3h.Co

Mình em

✮ ⋆ ˚。𖦹 Chương 28⋆。°✩

onlydqk1611

Đêm đó, James lại sốt.

Không dữ dội như những lần tái cấu trúc ký ức trước, mà âm ỉ, kéo dài, như thể cơ thể đã mệt đến mức không còn sức phản kháng. Cậu nằm nghiêng trên chiếc giường đơn ọp ẹp của phòng trọ, hơi thở nặng và nóng, mi mắt khép hờ nhưng không ngủ hẳn.

Martin ngồi cạnh, áo khoác treo hờ trên lưng ghế, tay đặt trên đầu gối, không chạm vào James. Anh đã hứa. Không chạm khi chưa được cho phép.

Nhưng mỗi lần James rên khẽ vì đau đầu, từng thớ cơ trên người Martin lại căng cứng, như đang tự ghì mình lại.

"Anh còn ở đó không?" James hỏi, giọng nhỏ, như nói với bóng tối.

"Anh ở đây," Martin đáp. "Anh không đi."

James thở ra một hơi dài. "Em đang nhớ lại... một đoạn nữa."

Martin không nói gì. Anh biết quy tắc. Không hỏi. Không thúc ép. Chỉ nghe khi James muốn nói.

"Hôm đó... trước khi xe mất lái," James nói chậm rãi, từng chữ như phải kéo ra khỏi cổ họng, "ba em đã quay đầu lại nhìn em. Ông ấy không hoảng. Ông ấy chỉ... xin lỗi."

Martin khẽ nhắm mắt.

"Em không hiểu vì sao ông xin lỗi. Em nghĩ là vì công việc, vì ông bận, vì gia đình hay phải chờ. Nhưng không phải." James cười rất nhẹ, rất méo. "Ông biết."

"Biết xe sẽ không thoát khỏi cái số phận nghiệt ngã mà số phận đặt ra," Martin nói.

"Biết có người đã theo họ từ lâu," James đáp. "Biết hôm đó là ngày họ phải trả giá."

Căn phòng im lặng. Tiếng tàu đêm chạy ngang xa xa kéo dài như một vết rạch.

"Weston đã nói dối em một nửa," James nói tiếp. "Không phải họ chỉ muốn ba mẹ em im lặng. Họ muốn dùng cái chết đó để làm gương."

Martin mở mắt. "Cho ai?"

James quay đầu nhìn anh. Ánh mắt tỉnh táo đến đáng sợ. "Cho những người giống ba mẹ em. Những người nghĩ mình có thể rút khỏi cuộc chơi mà vẫn giữ được mạng."

Martin hiểu rồi. Và sự hiểu đó khiến dạ dày anh quặn thắt.

"Em không phải tai nạn," James nói. "Em chỉ là phần thừa."

Một câu nói đơn giản. Nhưng nó nặng đến mức Martin phải cúi đầu.

"Anh đã giữ em sống," Martin nói, giọng khàn. "Nhưng lại để họ quyết định em được nhớ cái gì."

James không phản bác. Cậu chỉ nói: "Em không trách anh vì đã cứu em."

Martin ngẩng lên.

"Nhưng em trách anh vì đã không tin em đủ mạnh để sống cùng sự thật," James nói. "Anh nhìn em như một thứ dễ vỡ."

Martin cười buồn. "Vì em đã tan vỡ trong chính tay anh."

James quay mặt đi. "Và anh nhặt từng mảnh lên, nhưng không cho em xem chúng sắc đến mức nào."

Ngoài hành lang, có tiếng bước chân rất nhẹ. Martin đứng bật dậy theo bản năng, đi tới cửa, nhìn qua khe nhỏ. Không ai. Nhưng trực giác của anh chưa từng sai.

"Chúng ta không an toàn ở đây nữa," anh nói.

James chống tay ngồi dậy, đầu choáng váng nhưng mắt vẫn tỉnh. "Họ sẽ không giết em lúc này."

"Vì sao?" Martin hỏi.

"Vì em còn chưa nhớ đủ," James đáp. "Weston muốn em tự đi tới điểm cuối."

Martin siết chặt tay. "Anh sẽ không để họ dùng em như mồi."

James nhìn anh, ánh mắt mềm đi một chút. "Vậy thì anh phải làm điều anh ghét nhất."

Martin hiểu ngay. "Phá luật."

"Và phá cả hình ảnh bác sĩ gương mẫu của anh," James nói.

Martin bật cười, ngắn và khô. "Hình ảnh đó chết lâu rồi."

Ngay sáng hôm sau, Martin biến mất khỏi tất cả hệ thống chính thức.

Không xin phép. Không thông báo. Hồ sơ của anh bị truy cập trái phép, log bị xóa từng đoạn, lịch làm việc bị chỉnh sửa như thể anh chưa từng tồn tại ở viện trong ba ngày qua. Những thứ đó không phải phép màu, mà là những mối quan hệ cũ Martin đã thề sẽ không bao giờ dùng lại.

James nhìn anh thao tác trên chiếc laptop cũ, ngón tay gõ nhanh nhưng chính xác. "Anh từng làm chuyện này rồi?"

Martin không nhìn lên. "Một lần. Và anh đã thề là không bao giờ nữa."

"Vì sao?"

"Vì người đó đã không sống sót."

James im lặng.

"Em xin lỗi," cậu nói sau một lúc.

"Không phải lỗi của em," Martin đáp. "Là lỗi của anh vì vẫn còn lựa chọn."

Buổi trưa, Weston gọi.

Không phải gọi James. Gọi Martin.

"Cậu đang vượt ranh giới," Weston nói, giọng đều đều.

Martin mở loa ngoài, không né tránh. "Ranh giới của ông hay của tôi?"

"Cậu đang kéo cậu ấy xuống cùng mình."

"Ông đã kéo em ấy xuống từ mười năm trước," Martin đáp. "Tôi chỉ kéo em ấy ra ánh sáng."

Weston cười khẽ. "Ánh sáng làm người ta mù nhanh lắm."

James giật lấy điện thoại. "Ông muốn tôi nhớ cái gì nữa?"

Weston im lặng một nhịp, rồi nói: "Người ngồi sau vô lăng hôm đó."

James nín thở. "Không phải ba em?"

"Không," Weston đáp. "Ba cậu bị đánh thuốc. Người lái là tài xế riêng. Người nhận lệnh... là một cái tên cậu rất quen."

James nhìn Martin. Tay cậu run đến mức điện thoại suýt rơi.

"Là ai?" James hỏi, giọng căng như dây đàn.

Weston không trả lời ngay. Ông ta chỉ nói: "Cậu sẽ nhớ ra. Và khi nhớ ra, cậu sẽ hiểu vì sao Martin Park không bao giờ có thể đứng ngoài."

Cuộc gọi kết thúc.

Căn phòng chìm vào im lặng nặng nề.

James ngồi sụp xuống giường, tay ôm đầu. "Nếu người đó liên quan tới anh thì sao?"

Martin quỳ xuống trước mặt cậu. Lần này, anh chạm. Không xin phép. Nhưng James không đẩy ra.

"Nếu người đó là anh," Martin nói, giọng chắc đến tàn nhẫn, "anh sẽ tự giao mình cho em xử lý."

James bật cười, nước mắt trào ra. "Anh đúng là điên."

"Anh đã nói rồi."

Bên ngoài, bầu trời xám đặc lại. Một cơn mưa lớn sắp đổ xuống.

Và trong đầu James, một cánh cửa khác bắt đầu rung lên, báo hiệu một ký ức mà nếu mở ra, sẽ không còn ai giữ được nguyên vẹn nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co