Truyen3h.Co

Mình em

⋆。‧˚ʚ ୨Chương 27ৎ ɞ˚‧。⋆

onlydqk1611

James không biến mất ngay. Cậu ở lại thành phố thêm ba ngày, như thể cơ thể vẫn chưa theo kịp quyết định rời đi. Cậu thuê một phòng trọ cũ gần ga tàu, mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi kim loại rỉ sét, cửa sổ nhìn ra bức tường loang lổ của một tiệm sửa xe. Không có gì gợi nhớ đến viện, đến Martin, đến những buổi chiều nắng xiên qua hành lang trắng toát. Nhưng chính vì thế mà nó đáng sợ. Quá trống. Quá im.

Đêm đầu tiên, James nôn đến kiệt sức. Không phải vì nhớ lại thêm điều gì, mà vì cơ thể phản ứng muộn với những thứ trí óc vừa bị buộc phải tiếp nhận. Khi cậu ngồi bệt dưới sàn, trán dựa vào bồn rửa lạnh ngắt, trong đầu chỉ còn lại một câu duy nhất: mình đã tin sai người.

Câu đó đau hơn tất cả.

Ngày thứ hai, Weston chủ động xuất hiện.

Không ồn ào, không đe dọa. Một tin nhắn ngắn gửi vào số điện thoại James vừa mua, như thể ông ta luôn biết cậu ở đâu. "Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nói chuyện thẳng thắn."

James đọc tin nhắn đó rất lâu. Rồi cậu trả lời một chữ: ở đâu.

Quán cà phê Weston chọn nằm ở tầng cao của một khách sạn cũ. Kính lớn, ánh sáng dịu, nhạc piano phát vừa đủ để che đi những đoạn đối thoại không muốn bị nghe thấy. Weston ngồi sẵn, áo vest xám nhạt, tóc chải gọn, gương mặt điềm tĩnh đến mức nếu không biết trước, người ta sẽ nghĩ ông ta là kiểu đàn ông đáng tin cậy.

James kéo ghế ngồi đối diện. Cậu gầy hơn so với lần cuối Weston thấy trong hồ sơ, mắt thâm, vai gầy, nhưng lưng vẫn thẳng.

"Cậu trông tốt hơn tôi nghĩ," Weston nói.

"Ông thì không," James đáp.

Weston cười nhẹ, không bị chọc giận. "Cậu luôn sắc sảo như vậy. Giống mẹ cậu."

Câu đó làm James khựng lại. Một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng Weston thấy được. Ông ta tiếp tục, giọng chậm rãi, như đang kể một câu chuyện đã tập luyện nhiều lần.

"Tai nạn hôm đó không đơn giản như báo cáo. Ba mẹ cậu... họ dính vào một cuộc tranh chấp tài chính lớn. Có những người muốn họ im lặng."

"Và ông ở phía nào?" James hỏi.

"Tôi ở phía giải quyết hậu quả," Weston nói. "Cậu còn quá trẻ. Nếu lúc đó cậu nhớ ra mọi thứ, cậu sẽ không sống sót nổi."

James bật cười. "Ông nghĩ mình là người tốt?"

"Tôi nghĩ mình là người thực tế."

Weston đặt một tập tài liệu lên bàn, đẩy về phía James. Bên trong là những hình ảnh hiện trường chưa từng công bố. Méo mó. Máu. Kim loại vặn xoắn. Và một chi tiết khiến James không thở nổi: vết phanh dài bất thường, như thể xe đã bị ép đổi hướng.

"Không phải tai nạn," James thì thầm.

"Không," Weston xác nhận. "Và cậu là nhân chứng duy nhất."

James ngẩng lên, ánh mắt lạnh đến rợn người. "Vậy tại sao ông giữ tôi sống?"

Weston nhìn thẳng vào cậu. "Vì cậu là con họ. Và vì tôi cần cậu im lặng."

Không vòng vo nữa. Không giả nhân giả nghĩa nữa. Mặt nạ rơi xuống.

James gật đầu, như thể đã chuẩn bị tinh thần từ trước. "Còn Martin?"

Weston hơi nhíu mày. "Bác sĩ Park là một sai số. Ban đầu chỉ là một công cụ hiệu quả. Sau đó cậu ta dính quá sâu."

"Ông dùng anh ấy để giữ tôi ổn định," James nói.

"Đúng."

"Và anh ấy không biết toàn bộ."

Weston im lặng một nhịp. "Cậu ta biết đủ để cảm thấy có lỗi."

James đứng dậy. "Cuộc nói chuyện kết thúc rồi."

"James," Weston gọi với theo. "Nếu cậu tiếp tục đào sâu, không chỉ cậu đau. Cậu ta cũng sẽ bị kéo xuống. Cậu chọn xem."

James không quay lại. Nhưng từng bước chân rời đi đều như hằn lên mảnh kính.

Ngày thứ ba, Martin tìm thấy James.

Không phải bằng quyền lực, không phải bằng hồ sơ. Anh tìm bằng thói quen. Bằng cách nhớ James luôn chọn những nơi có tiếng ồn nền để át đi suy nghĩ. Ga tàu. Quán ăn mở suốt đêm. Phòng trọ rẻ tiền gần đường ray.

Khi Martin gõ cửa, James đang ngồi dựa tường, tay cầm ly nước đã nguội. Cậu mở cửa, không ngạc nhiên.

"Anh biết em sẽ ở đây," Martin nói.

"Anh không nên tới," James đáp.

"Anh biết."

Họ đứng đối diện nhau, khoảng cách đủ gần để thấy rõ vết mệt mỏi trên mặt đối phương, đủ xa để không chạm vào nhau.

"Em gặp Weston rồi," James nói.

Martin gật đầu. "Anh đoán vậy."

"Ông ta nói anh là sai số."

Martin cười rất khẽ. "Anh luôn là sai số."

James nhìn anh, ánh mắt vừa giận vừa đau. "Anh đã đồng ý cho họ chỉnh ký ức của em."

Martin không né tránh. "Anh đã nghĩ nếu em nhớ ra hết, em sẽ chết."

"Còn bây giờ?" James hỏi.

"Bây giờ anh nghĩ thà em hận anh còn hơn là không có em."

James im lặng. Một lúc rất lâu.

"Em không biết còn tin anh được không," cậu nói.

Martin gật đầu. "Anh biết."

"Nhưng em cũng không biết sống thế nào nếu anh biến mất khỏi tất cả ký ức còn lại."

Câu đó làm Martin sụp xuống, theo nghĩa đen. Anh ngồi bệt xuống sàn hành lang hẹp, tay che mặt.

"Anh xin lỗi," anh nói, giọng vỡ. "Anh đã yêu em theo cách ích kỷ nhất."

James khụy xuống trước mặt anh, tay nắm chặt cổ áo blouse nhăn nhúm. "Vậy thì từ giờ anh yêu em cho đúng đi."

Martin ngẩng lên. "Nghĩa là?"

"Nghĩa là đừng bảo vệ em bằng cách nói dối nữa," James nói. "Muốn phá Weston thì phá cùng em. Muốn đau thì đau cùng em. Anh không được đứng ngoài."

Martin nhìn cậu, ánh mắt đổi khác. Không còn là bác sĩ. Không còn là người dẫn đường. Chỉ còn là một người đàn ông đã chọn sai quá nhiều lần và không muốn chọn sai thêm lần nào nữa.

"Anh sẽ làm những việc rất bẩn," anh nói. "Và em sẽ thấy anh xấu xí."

James tựa trán vào trán anh. "Em đã thấy rồi. Nhưng em vẫn ở đây."

Bên ngoài, một chiếc xe đen dừng lại ở đầu hẻm. Một người đàn ông nhìn lên cửa sổ phòng trọ, bấm điện thoại.

"Bắt đầu giai đoạn cuối," hắn nói. "Để họ tự xé nhau trước."

Trong căn phòng chật hẹp, James và Martin ngồi cạnh nhau trên sàn, lưng dựa tường. Không ôm. Không hôn. Chỉ tồn tại cạnh nhau, như hai người vừa bước vào cơn bão mà không ai hứa được sẽ sống sót.

Vết nứt đã thành rãnh sâu.

Và lần này, không còn đường quay đầu nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co