Truyen3h.Co

mmye

Tiêu đề chương

TaeKook461

[Zhihu] Mãi mãi yêu em (P01/04).
__________

Chàng trai tôi thầm thương tr.ộm nhớ mất đi đôi mắt.

Tôi giả làm vợ sắp cưới của anh, ở bên chăm sóc anh một năm.

Sau này chính chủ trở về, tôi đã bị đuổi khỏi biệt thự.

Tôi một thân một mình kiếm kế sinh nhai ở nước ngoài.

Nhưng lại không biết trong nước anh đang đ.iên cuồng tìm mình.

1
"Diên, đến giờ uống th.uốc rồi!"

Tôi nhỏ giọng, bưng cốc nước đi vào phòng ngủ.

Người đàn ông ngồi bên giường quay đầu lại, nắng chiều chiếu lên gương mặt đẹp trai của anh, xung quanh lấp lánh ánh sáng.

Chỉ là trông ánh mắt anh rất vô hồn.

"Sao giờ em mới về, trễ mất nửa tiếng rồi."

Phó Diên miệng thì trách móc nhưng lại dịu dàng cười với tôi.

"Đột nhiên công ty có việc."

Tôi bắt chước giọng điệu của Trình Y Y, đặt cốc nước vào tay anh.

Phó Diên là chồng tôi, còn tôi thì đang sắm vai cô bạn thanh mai của anh.

Một năm trước, Phó Diên t ai n ạn nên bị m ù tạm thời, cũng không biết bao giờ mới hồi phục.

Trình Y Y, vợ sắp cưới của anh kiêu ngạo, tất nhiên sẽ không chịu lấy một kẻ m ù như anh nên đã trốn sang nước ngoài.

B.ệnh tim của em trai tôi tái phát, cần ph ẫu th uật gấp, khoản tiền chữa b.ệnh khổng lồ đè nặng trên đôi vai tôi.

Đúng lúc ấy nhà họ Phó đang âm thầm tìm người, họ cần một diễn viên lồng tiếng giả làm Trình Y Y trên mọi phương diện.

Còn tôi lại là lựa chọn tốt nhất.

Tôi học thanh nhạc, thành tích vượt trội.

Chúng tôi nhanh chóng đạt được thỏa thuận.

"Vợ ơi, tối nay ăn gì?'

Phó Diên cười, nghịch ngón tay tôi.

Hàng ngày anh làm việc ở nhà, chỉ có những lúc đợi tôi tan làm anh mới được thả lỏng.

"Người làm nấu món anh thích nhất, lát nữa em bưng lên cho anh."

"Được."

Phó Diên vuốt ve cổ tôi rồi hôn lên đó.

Tôi đỏ mặt, không tránh được anh, trái lại còn bị anh nắm chặt cổ tay.

Trái tim tôi đập loạn nhịp, dù rằng chuyện này đã xảy ra rất nhiều rất nhiều lần.

Nhưng lần nào tôi cũng rất căng thẳng, bởi lẽ tôi sợ mình sẽ bất cẩn để lộ thân phận.

Phó Diên ôm eo tôi, đặt tay lên bụng tôi rồi buồn bã:

"Sao lâu vậy mà vẫn chưa thấy gì nhỉ?'

"Thì... cũng tùy duyên nữa, vả lại dạo này công ty có rất nhiều việc, có lẽ phải điều dưỡng lại cơ thể mới được."

Tôi đã nói dối, dù sao thì anh cũng không thấy được gương mặt tôi.

Giữa chúng tôi chỉ có hợp đồng, lần nào tôi cũng uống th.uốc đúng giờ.

"Xem ra anh phải cố gắng nhiều hơn rồi."

Phó Diên mỉm cười, cắn lên tai tôi.

Thấy anh còn định tiếp tục, tôi vội đẩy anh ra.

"Em, em đi xem cơm tối đã nấu xong chưa."

Tiếng cười khe khẽ của anh từ phía sau vọng tới.

Tôi đỏ mặt, tim đập thình thịch tựa người vào hành lang.

Hễ nghĩ đến sự dịu dàng của anh, mọi thứ của anh đều dành cho vợ sắp cưới, tôi như bị tạt cho gáo nước lạnh.

Một người đàn ông dịu dàng, thông minh, lịch thiệp như anh rất khó không rung động.

Vả lại, trước đó rất lâu tôi đã phải lòng anh rồi.

2
Dưới tầng Tôn Minh Ngọc, mẹ của Phó Diên, đang ngồi ở bàn ăn đợi tôi.

"Cô đến đúng lúc lắm, nói cho cô một tin tốt."

"Đã tìm thấy Trình Y Y rồi, hơn nữa bác sĩ Thẩm cũng nói mắt của Diên đang có dấu hiệu dần hồi phục, không bao lâu nữa cô có thể rời khỏi đây rồi."

Khóe mắt Tôn Minh Ngọc cong cong, rõ ràng bà đang rất vui.

Tôi gượng cười: "Chúc mừng, cuối cùng kết thúc được rồi."

Tôn Minh Ngọc nhìn thấy dấu hôn trên cổ tôi thì lập tức sa sầm.

"Tô Mạn, cô đừng có bới thêm chuyện, nếu như cô để lộ thân phận hoặc có suy nghĩ khác trong mấy ngày cuối này thì đừng hòng nhận được xu nào tiền chữa b.ệnh cho em trai."

"Cháu biết rồi, bác Tôn!"

Tôi lạnh lùng gật đầu, rồi làm ngơ trước cái nhìn khinh thường của đối phương.

Lúc ở riêng, Tôn Minh Ngọc không cho tôi gọi bà là mẹ.

Bởi trong lòng bà, tôi luôn là một thứ hàng pha kè nghèo rớt, được con trai và chạm vào là phúc của tôi.

Người thật sự xứng với Phó Diên, chỉ có những người giàu sang phú quý như Trình Y Y thôi.

Nếu không phải do sợ mất mặt trong ngày đính hôn, bà sẽ không để cho một đứa con gái nghèo rớt mồng tơi như tôi bước nửa bước vào nhà họ Phó đâu.

Ngày đính hôn, bà bảo tôi lấy tấm voan che mặt lại, giả bộ xuất hiện.

...

Cơm nước xong xuôi, tôi mang cho Phó Diên một cốc sữa bò.

Bước vào phòng ngủ, tôi thấy anh đang gọi điện thoại với trợ lý, nghe đối phương báo cáo tình hình công ty.

Tôi ngồi bên cạnh, đánh trống ngực, trong đầu lặp đi lặp lại những lời đã được chuẩn bị sẵn.

Phó Diên cúp máy, mò mẫm rồi nắm lấy tay tôi.

"Mai là cuối tuần, anh đưa em ra ngoài chơi nhé?"

"Nhưng... mai em phải về nhà mẹ rồi."

Anh ngoắc ngoắc ngón tay tôi rồi cười nói: "Anh đợi em."

Tôi rầu rĩ, mai là ngày kết thúc hợp đồng rồi, hôm nay sẽ là đêm cuối cùng tôi được ở cùng anh.

"Diên, anh uống sữa rồi nghỉ sớm đi."

Tôi đặt cốc sữa vào tay anh.

Phó Diên uống xong, khóe miệng còn dính sữa, tôi vươn tay lau cho anh.

Đầu ngón tay lướt qua bờ môi anh.

Sau đó Phó Diên hôn tôi.

Sợi dây trong đầu tôi đứt phựt, tôi chủ động ôm cổ anh.

"Vợ ơi, sao đêm nay em lại nhiệt tình như thế?"

"Diên..."

Anh nhớ phải bảo trọng!

3
Sáng hôm sau, lúc tôi xuống dưới tầng, người làm đã thu dọn đồ đạc cho tôi xong.

Tôn Minh Ngọc đứng đó, cay nghiệt nhìn tôi chằm chằm rồi ghét bỏ nói.

"Này, đây là tiền của cô, mật khẩu là sinh nhật cô."

Tôi vô cảm nhận lấy, sau đó đi về phía cửa.

Đột nhiên có tiếng bước chân trên cầu thang vọng xuống, không biết Phó Diên đã dậy từ khi nào.

"Vợ ơi, bao giờ em về?"

Tôi khàn giọng nói: "Tối nay."

"Anh đợi em!"

Nhìn gương mặt đẹp trai của anh, tôi nhẫn tâm quay người rời đi.

Tôi kéo vali về phòng trọ tồi tàn ngày trước của mình, sau đó lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Dù nơi này có tồi tàn, nhưng tôi không cần phải nhìn mặt người khác mà sống nữa.

Sau khi em trai ph ẫu th uật, tôi đã đưa nó ra nước ngoài.

Đây là điều khoản trong bản hợp đồng, đợi đến khi Trình Y Y trở về, tôi sẽ phải khuất khỏi tầm mắt họ.

Trước khi ra nước ngoài, tôi đã thấy được dáng vẻ sau khi thấy lại ánh sáng của Phó Diên trên báo.

Anh xuất hiện trong buổi tiệc từ thiện với trạng thái rất tốt, bên cạnh anh là một Trình Y Y kiêu ngạo và tao nhã.

Quả là trai tài gái sắc.

Tôi chợt nhớ đến buổi tiệc Nguyên Đán hồi cấp ba, họ cũng tao nhã đứng cạnh nhau trên bục như thế.

Tôi học dưới họ một khóa, nhưng tôi đã biết Phó Diên từ rất lâu rồi.

Đám con gái hay nói mấy nam sinh vừa đẹp trai lại vừa tài giỏi.

Thích anh cũng bởi một việc rất nhỏ.

Quanh trường luôn có ăn xin, ai cũng sợ, chê bai rồi quay người bỏ đi.

Chỉ có Phó Diên không như thế, lần nào anh cũng rất lịch sự mua đồ ăn sáng cho họ.

Khi ấy nhà tôi vẫn chưa sa cơ, tôi có thể thường xuyên nhìn lén anh ở trường.

Sau này bố tôi cờ bạc mất trắng, nhảy lầu tự tự.

Tôi phải chuyển trường, vừa làm vừa học.

4
Những ngày sống ở nước ngoài rất vất vả.

Chưa quen với mọi thứ, còn phải chăm sóc Tô Duy đang bị b.ệnh.

Mất nửa năm tôi mới dần quen với cuộc sống nơi đất khách.

Tôi làm giáo viên thanh nhạc trong một tổ chức nhỏ, khi nào rảnh rỗi sẽ đến nhà hàng Pháp đàn piano.

Phần lớn số tiền nhà họ Phó đưa cho, tôi đều dành để trả tiền viện phó.

Sắp tới sẽ phải tiêu rất nhiều khoản, tôi phải cố gắng hơn mới được.

Không ngờ, tôi lại gặp được Phó Diên ở nhà hàng.

Sau khi nhìn thấy ánh sáng, trông anh còn khí chất hơn cả trên báo.

Anh đang đàm phán hợp đồng với đối tác, từ đầu đến cuối cũng không nhìn tôi lấy một cái.

Phó Diên chưa nhìn thấy tôi bao giờ, không nhận ra tôi cũng là chuyện rất đỗi bình thường.

Nhưng tâm trạng của tôi rối bời, đánh hỏng cả bản nhạc.

Quản lý nhà hàng nhìn tôi, cảnh cáo.

Giờ nghỉ, tôi chạy đến nhà vệ sinh, cố gắng bình tĩnh lại.

Lúc ra ngoài thì đụng phải một người.

Điện thoại của người ấy bị tôi làm rơi xuống đất, tôi vội cúi người nhặt nó lên.

"Xin lỗi!"

Vừa ngẩng đầu lên, tôi thấy Phó Diên đang chăm chú nhìn mình.

Tôi giả vờ bình tĩnh, thấy điện thoại không hỏng hóc gì, bèn trả lại anh.

Trong vài giây đầu ngón tay chạm vào nhau, tôi như bị đ iện giật, vội rụt tay lại.

"Anh xem lại đi, nếu điện thoại không có vấn đề gì thì tôi đi đây."

"..."

Anh im lặng.

Tôi bị anh nhìn đến chột dạ, mỉm cười lịch sự rồi quay người bỏ đi.

Giọng nói ngập ngừng mang theo ý thăm dò từ phía sau vọng tới.

"Vợ?"

Tôi lập tức dừng bước, giả vờ ngạc nhiên quay người lại.

"Anh nói gì vậy?"

"..."

Anh im lặng, rõ ràng đang rất thất vọng.

5
Ngồi trước cây đàn piano, tôi rất rối bời.

Tại sao vừa rồi Phó Diên lại gọi tôi, anh đang cố tình thăm dò tôi ư.

Tôi tiếp tục đàn, lần này hy vọng thời gian có thể trôi qua nhanh một chút.

Ánh mắt đang đổ dồn về phía tôi cách đó không xa khiến tôi như đứng đống l.ửa như ngồi đống than.

Sau khi đánh xong bài cuối cùng, tôi thở phào.

Đứng dậy định rời đi nhưng Phó Diên bước từng bước về phía tôi.

"Em đàn rất hay."

Anh cười, đưa tiền tip cho tôi.

Tôi nhìn tờ tiền kia, rất không muốn nhận.

Quản lý đứng cách đó không xa nháy mắt với tôi, sợ tôi đắc tội với anh.

"Cảm ơn."

Tôi miễn cưỡng nhận lấy.

Nhưng anh không chịu buông tay, tôi hoài nghi nhìn anh.

Đột nhiên anh vươn tay nắm lấy ngón tay tôi.

Tôi ngạc nhiên, vô thức muốn rụt tay về nhưng lại bị anh nắm chặt hơn.

Ngón tay thon dài chạm lên mu bàn tay tôi, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Đột nhiên đầu ngón tay anh ngừng lại.

Anh kiên định nhìn tôi rồi cười nói.

"Quả nhiên là em!"

"..."

Tôi chột dạ cụp mắt xuống, ra sức hất tay anh ra.

"Anh nhận nhầm người rồi."

"Vậy ư, vì sao em lại căng thẳng?"

Anh chăm chú nhìn tôi, vừa vui vừa giận.

Tôi bối rối nhìn sàn nhà, đúng lúc này đối tác đi tới tìm anh, hình như có việc gì đó rất gấp.

Nhân lúc họ nói chuyện với nhau, tôi vội vàng bỏ đi.

"Em đợi đã!"

Phó Diên vội gọi tôi lại nhưng chỉ túm được một phần góc áo của tôi.

Tôi quen đường quen nẻo, nhanh chóng ra ngoài từ cửa sau.

Thấy anh không đuổi theo nữa, tôi mới thở phào.

Tôi rất sợ Phó Diên tìm tôi tính sổ.

Nếu anh biết khoảng thời gian dịu dàng đó anh dành cho một cô gái xa lạ, anh sẽ nghĩ thế nào?

Cảm thấy khó chịu hay buồn nôn?

Tôi nắm chặt tay, buồn bã.

6
Hôm sau, tôi xin nghỉ với quản lý nhà hàng.

Thường ngày anh ta khá lạnh nhạt với tôi, nhưng nay lại rất nhiệt tình giữ tôi lại, nói sẽ trả lương gấp đôi.

Rõ ràng  bất thường.

Không lẽ Phó Diên đang tìm tôi?

Tôi từ chối lời mời của quản lý, còn phải xin nghỉ ở tổ chức kia nữa.

Nằm lì ở nhà vài ngày.

Sau khi chắc chắn Phó Diên không tìm mình, tôi mới dám ra ngoài.

Tôi đến siêu thị mua đồ ăn, tính về nhà hầm canh cho Tô Duy.

Em trai tôi cũng mười bảy tuổi rồi, phải nhanh chóng khỏe lại để tham gia kỳ thi đại học nữa.

Trên tầng, có một bóng hình cao cao đang đứng ở cửa.

Anh mặc một bộ đồ thoải mái, trông chẳng hợp rơ với nơi này.

Phó Diên nhìn tôi, ánh mắt ẩn chứa l ửa giận.

"Cuối cùng anh cũng tìm được em."

"Tô Mạn."

Anh gằn giọng gọi tên tôi, hơi nghiến răng.

Tôi sững sờ đứng ch.ôn chân tại chỗ, sau đó cố tỏ vẻ bình tĩnh nhìn anh.

"Anh tìm tôi làm gì, tôi không quen anh."

"Không quen ư?'

Anh bật cười rồi lạnh lùng bước về phía tôi.

Cảm giác ngột ngạt bỗng ập tới.

Tôi lùi về phía sau một nước, sau đó bị anh ép vào góc tường.

Anh bỗng đặt tay sau gáy tôi, cúi đầu như thể định hôn tôi vậy.

Tôi sợ nghiêng đầu sang bên, muốn hét lên.

Nhưng lại bị anh bịt miệng lại.

"Em giải thích xem, phản ứng hoảng hốt hiện tại của em là sao, còn cả mùi hương trên cơ thể em nữa, tại sao lại giống vợ anh đến thế?"

"..."

"Em còn định giả vờ đến bao giờ nữa?"

Sống mũi của anh chạm lên cổ tôi.

Khoảng cách khiến người ta đỏ mặt tía tai.

"Phó Diên, anh buông tôi ra!"

"Sao vậy, giờ quen anh rồi à."

Anh nhướng mày, ánh mắt vô cùng đắc ý.

Tôi hoảng hốt, không dám nhìn anh.

Phó Diên buông tôi ra, giúp tôi chỉnh lại cổ áo xộc xệch.

"Đừng trốn anh nữa, anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi."

"..."

Khóe mắt tôi đỏ ửng, bất lực gật đầu.
__________
Nguồn bài: Mô tả album.
Dịch: Cố Bắc Như Sơ, vui lòng không reup cảm ơn :))).

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co