Truyen3h.Co

mniu

Chưa đặt tiêu đề 125

kimmchiiiiiiiii


CHƯƠNG 125

[Mọi người có thấy không, hôm nay trước cổng trường đậu Rolls Royce Phantom.]

[Hôm nay tôi ở trước cổng trường nhìn thấy, lúc đầu còn tưởng là trường mình được mượn để quay phim thần tượng.]

[Tôi cũng thấy, hơi bị chấn động luôn.]

[Siêu xe thật sự rất đẹp, hôm nay mới cảm thấy trường học của chúng ta đúng là trường quý tộc.]

[Cười chết tôi, gia đình bạn học đó lấy năng lực bản thân kéo trình độ thu nhập bình quân của gia đình học sinh trường ta.]

Phần lớn cha mẹ học sinh trường Anh Hoa đều là gia đình trung sản, mỗi năm thu nhập được vài trăm vạn, một ít người trong nhà làm kinh doanh thì hàng năm thu nhập cũng ngàn vạn, không nhìn ra ai là con nhà giàu thật hoặc là nói bình thường mọi người đều khiêm tốn, nhìn không ra nhà ai thật sự giàu có.

Hôm nay xem như toàn bộ trường học đều nhận thức được rồi.

[Chiếc xe đó theo như tôi tra được, tuy rằng năm kia đã giảm nhưng ít nhất cũng là 1600 vạn.] (~52 tỷ)

[...Quá giàu, trường học của chúng ta thật sự có bạn học là con nhà giàu.]

Mua xe không giống như mua thứ khác, 1600 vạn cho một chiếc xe, sau này còn bảo dưỡng sửa chữa, giá trị sẽ giảm xuống. Nhà của các bạn học ở đây có thể có một căn nhà ba, bốn phòng ngủ, tổng tài sản bất động sản không phải không được ngàn vạn nhưng nếu ai nói với cha mẹ muốn mua một chiếc Rolls Royce Phantom thì cha mẹ họ chỉ có thể đưa họ đến bệnh viện xem có bị nóng đầu không, ban ngày ban mặt lại nói sảng.

]Hình như là nhà của học sinh lớp 11.]

[Là... Cha của Điền thần.]

[Tôi đệt.]

[Tôi đệt.]

[Vị Điền thần lớp 11 này thật sự nổi tiếng, sau khi lớp 11 phân ban, lần đầu tiên thi tháng đã đứng nhất, rồi còn trải qua sự việc bị bịa đặt, thể chất lại vô cùng mạnh mẽ, bây giờ còn có một người cha giàu như vậy nữa, đúng là vừa sinh ra đã đứng ở vạch đích, sau này lại cưới bạch phú mỹ[1], kết hôn thương mại, thật sự trâu bò.]

Bạch phú mỹ Kim Thái Hanh tay xách nách mang cầm theo hộp quà đặc sản, sau lưng mang cặp sách, trên người không còn chỗ rảnh tay thế mà ngoài miệng còn nói: "Đưa cặp sách của cậu cho tôi đi, còn túi đồ nữa—"

"Cũng không nặng, tự tớ cầm được mà." Điền Chính Quốc quay đầu nhìn trùm trường: "Bây giờ cậu nhìn xem cậu mang chỗ nào được nữa."

"Trước ngực." Kim Thái Hanh nói như hợp tình hợp lý.

Điền Chính Quốc cười: "Trùm trường không cần mặt mũi nữa à? Cậu mang cặp tớ trước ngực có thể nhìn đường được chắc?" Vừa nói xong thì điện thoại vang lên, cho Kim Thái Hanh ánh mắt 'đợi lát nữa', sau đó đổi tay nghe điện thoại.

Trương Gia Kỳ gọi tới.

"Điền thần, cậu tới cửa trường học chưa vậy? Tôi nói cho cậu nghe, cha cậu tới rồi, còn có cả em trai cậu nữa."

"Không phải đã nói không đón—Thôi quên đi, tới thì tới." Điền Chính Quốc nghĩ cũng không sao cả, Kim Thái Hanh cũng không phải chưa từng gặp cha cậu.

Vừa nói chuyện với Kim Thái Hanh vừa đi ra cổng trường.

"Điền thần, nhà cậu lái Rolls Royce Phantom tới."

Điền Chính Quốc nhìn ra ngoài cổng trường thấy cha cậu cùng Bồi Tiền đang đứng bên cạnh siêu xe, im lặng: "Tôi thấy rồi. Không nói nữa." Rồi tắt điện thoại. Điền Chính Quốc tự hỏi giờ làm bộ không quen được có được–

"Con trai!"

"Cưa cưa, Tiền Tiền nhớ cưa cưa quá à~."

Một lớn một nhỏ vui vẻ đứng trước xe vẫy tay, vô cùng mãnh liệt.

Điền Chính Quốc nở nụ cười, quay đầu nhìn Kim Thái Hanh: "Cậu tới nhà tôi làm bài tập mà cũng thật phô trương."

"Rõ ràng là Điền thần phô trương." Kim Thái Hanh cũng vui đùa.

"Nhanh đi tới thôi." Điền Chính Quốc chạy nhanh tới: "Chào cha, em trai, cảm ơn hai người tới đón con."

Điền Hồng Hào đỡ cửa xe, mắt nhìn Kim Thái Hanh người cao cao to to phía sau, nói với con trai mình: "Biết bạn học con muốn tới cho nên cha chạy một chiếc lớn một chút, thế nào?"

Điền Chính Quốc đưa đồ trong tay cho bác tài, sau đó giơ ngón cái lên.

"Rất phô trương, nhưng con cảm thấy chúng ta có thể khiêm tốn một chút."

Điền Hồng Hào: "Phô trương sao? Còn tốt mà, nhà ta không phải không có điều kiện."

Điền Chính Quốc cảm thấy cha cậu đây là cùng Lý Văn Lệ xem TV quá nhiều rồi, tư thế này giống như giây tiếp theo có thể rút ra tờ chi phiếu đưa cho Kim Thái Hanh, giống như kịch: Nói, muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời xa con trai tôi.

"Chào chú." Kim Thái Hanh vừa chào hỏi, vừa vươn tay ra sờ đầu em trai Điền Chính Quốc.

Tiểu Bồi Tiền cúi đầu xuống, lại là anh trai này. Cái anh này muốn đoạt anh trai của nhóc, lần trước còn giành giường của anh trai nữa.

Đồ đạc đều cất vào trong xe.

Bồi Tiền bò lên ngồi ở ghế sau, ngồi ở giữa anh trai mình và anh trai kia. Điền Hồng Hào vui vẻ nổ trời nhưng ngoài miệng lại nói: "Tiền Tiền nhớ anh trai, thật tốt, thật tốt."

"..." Điền Chính Quốc nhịn cười.

Cha cậu rốt cuộc đang cầm kịch bản nào vậy.

Điền Chính Quốc nghĩ một hồi, cố ý cách Bồi Tiền nắm tay của Kim Thái Hanh, nhẹ giọng nói: "Cậu đừng căng thẳng, cha và mẹ tôi đều là người tốt, bọn họ sẽ thích cậu."

Kim Thái Hanh: ?

Tuy rằng lời nói này đúng, nhưng vẫn cảm thấy có chút kỳ kỳ.

Điền Hồng Hào nhìn con trai, lại hồ nghi nhìn về phía Kim Thái Hanh. Tên nhóc này vừa cao vừa to như vậy, còn cao hơn cả Tiểu Quốc nhà ông, nhìn thể trạng cũng cường tráng hơn, chẳng lẽ đúng thật là 'con dâu'?

Ông không khỏi nghĩ tới chuyện đại hội thể thao lần trước, tên nhóc Kim Thái Hanh này đặc biệt nghe lời Tiểu Quốc, nói gì nghe nấy.

Một đường đi tới biệt thự nhà họ Điền. Tài xế chạy xe rất tốt, tình hình giao thông cũng không kẹt, xe cộ xung quanh đều muốn cách xa xe của bọn họ. Có điều, cũng không có cơ hội cách quá xa.

Chủ tịch Điền sau khi mua về cũng chưa chạy ra ngoài, luôn đặt ở gara hít bụi.

Tới nhà họ Điền, Lý Văn Lệ nhiệt tình đón tiếp, nói chuyện một hồi.

Điền Chính Quốc chỉ vào hộp quà đặc sản đặt trên bàn, nói: "Hai ngày trước tiểu Hanh đi Kinh Đô ăn sinh nhật đã mua về đó, đều là hai phần, ăn ngon lắm. Cái này của con, cái này của nhà mình, còn cái này cuối tuần có thể đưa tới ông bà ngoại." nói xong, động tác trên tay cũng không dừng lại, đặc biệt có khí khái đàn ông nhéo nhéo cánh tay của Kim Thái Hanh.

Tính chiếm hữu của đàn ông cùng với ám chỉ ngầm.

Cả người Kim Thái Hanh cứng đờ, ngồi một chỗ, không biết nên nói cái gì, chỉ có thể nở nụ cười.

Điền Hồng Hào cùng Lý Văn Lệ ngồi ở sofa đối diện như bị sét đánh. Thậm chí hai vợ chồng còn nhìn thấy trên gương mặt đang nở nụ cười của bạn học Tiểu Kim có chút ngoan ngoãn hòa nhã?

Chẳng lẽ thật sự là 'con dâu'?

"Cảm ơn Tiểu Kim." Lý Văn Lệ một lúc lâu mới nói được một câu. Thật sự bà không biết lấy thái độ cũng như thân phận gì, thôi thì dứt khoát nhiệt tình một chút, coi như Tiểu Kim là một người bạn học bình–

Sau đó, Lý Văn Lệ nhìn thấy Điền Chính Quốc dán lên cánh tay Kim Thái Hanh, làm như không có việc gì vỗ vỗ.

Động tác có hơi lưu manh thế này chắc chắn không phải là bạn học bình thường rồi, là đối tượng tương lai của Tiểu Quốc. Thế là bà càng nhiệt tình, nói: "Tiểu Kim, cháu cứ coi như nhà của mình đi, đừng khách sáo, một lát nữa chúng ta cùng ăn cơm, đêm nay cháu ngủ ở phòng Tiểu Quốc đi, phòng lớn..."

Lại thuận miệng nói rồi.

Lý Văn Lệ phanh lại, nhìn mắt chồng mình, phát hiện lão Điền bây giờ cũng đang mông lung, không nghe được bà thuận miệng nói cái gì, có điều Lý Văn Lệ vẫn nói thêm: "Hoặc là để dì dọn dẹp, nhà dì có phòng dành cho khách."

"Không cần!" Điền Chính Quốc rất tự nhiên từ chối: "Thái Hanh sẽ ngủ với con, giường đủ lớn, không cần sợ."

"Cha mẹ, chúng con lên lầu học đây."

Điền Chính Quốc nắm cánh tay Kim Thái Hanh, kéo hắn đi lên lầu.

Bồi Tiền ngồi ở sofa phồng mặt lên, đôi tay chống khuôn mặt mũm mĩm, vô cùng không vui, hừ hừ nói: "Anh trai lại bị anh trai lớn cướp đi mất rồi! Lần trước anh ấy còn giành giường với anh trai!"

Điền Hồng Hào:...

"Còn giành giường nữa sao? Vợ, giường ở ký túc xá của Tiểu Quốc lớn hay nhỏ? Nếu nhỏ như vậy, Kim Thái Hanh còn giành giường của Tiểu Quốc, nó to như vậy, Tiểu Quốc có thể ngủ ngon sao? Ngủ không ngon sao có thể học tập, sao có thể cao thêm được? Tên nhóc này cũng thật quá đáng."

Lý Văn Lệ thật sự không biết nên nói cái gì cho tốt.

Lầu ba.

Ở nơi không có ai, Kim Thái Hanh ép Điền thần ở trên cánh cửa, sử dụng ưu thế cao to của mình giam Điền thần lại, vẻ mặt mới khôi phục lại: "Tiểu Hanh? Điền thần không muốn giải thích gì à?"

"Cậu cũng có thể gọi tớ là Tiểu Quốc mà." Điền Chính Quốc ngẩng mặt lên nói.

Khoảng cách của hai người lúc này vốn dĩ rất gần, Điền Chính Quốc lại ngẩng đầu lên như vậy, mặt hai người càng gần hơn, chỉ cần cúi đầu là có thể hôn nhau được. Vốn dĩ trùm trường đang cực ngầu, trong chớp mắt khí thế biến mất, nuốt nước miếng, hơi hoảng loạn lui người ra tạo khoảng trống.

"Chỉ người nhà cậu mới gọi cậu như vậy." Giọng của Kim Thái Hanh có chút căng thẳng.

Điền Chính Quốc làm bộ nghe không hiểu, cố ý trêu chọc nói: "Cậu không phải người nhà của tớ à? Chúng ta đã kết hôn, Trân Châu cũng lớn cả rồi, ông xã~"

"Tôi, tôi, cậu, không phải cậu..." Kim Thái Hanh trở thành kẻ ngốc rồi.

Điền Chính Quốc cười vô cùng vui vẻ, má lúm đồng tiền cũng xuất hiện: "Cái gì mà cậu, tôi, đi học bài thôi."

Trêu chọc trùm trường thật sự rất vui.

Hai người ngồi vào bàn học, mỗi người một góc, Kim Thái Hanh mới ổn định lại, mở vở ra, mắt nhìn Điền Chính Quốc, sau đó cúi đầu nhìn đề. Qua một lúc lâu, anh trùm trường mới tỏ vẻ bình tĩnh ngầu lòi nói: "Tiểu Quốc, đề này tôi không biết."

Trong lòng Điền Chính Quốc cười sắp xỉu luôn rồi.

Trùm trường sao có thể đáng yêu như vậy chứ.

"Chỗ nào, để tôi xem?" Nhưng Điền Chính Quốc giữ mặt mũi cho trùm trường, không cười thành tiếng, chỉ hai mắt cong cong mang theo ý cười.

Mặt Kim Thái Hanh đã đỏ ửng lên, còn làm ra vẻ tự nhiên mà chỉ vào vở, chỉ là ở trong lòng lại vô cùng vui vẻ, còn cảm giác quên mất cảm giác hạnh phúc thật lâu rồi.

Hai người ngồi làm bài tập, Bồi Tiền đi tới gõ cửa gọi anh trai xuống ăn cơm.

"Cưa cưa ơi xuống ăn cơm~" Tiểu Bồi Tiền dùng giọng nũng nịu để gọi anh trai mình.

Điền Chính Quốc xoa đầu em trai, nói với Kim Thái Hanh: "Ăn cơm trước đã." sau đó nắm tay của Bồi Tiền đi xuống lầu. Ở nơi anh trai không nhìn thấy, Bồi Tiền xoay đầu lại, tay còn lại làm mặt quỷ với anh trai lớn.

Hừ hừ, anh trai thích Tiền Tiền nhất~

Kim Thái Hanh đi tới xoa nhẹ đầu tên tiểu quỷ.

"Cưa cưa~, anh trai lớn bắt nạt em~" Bồi Tiền cáo trạng trước.

Kim Thái Hanh cũng phản cáo lại: "Em trai cậu làm mặt quỷ với tôi."

Điền Chính Quốc ẵm Bồi Tiền lên nhét vào trong lồng ngực Kim Thái Hanh, vỗ vỗ tay nói: "Hai người từ từ nói, tôi xuống lầu ăn cơm trước đây."

Đói bụng.

Bữa tối đặc biệt phong phú, đặc biệt thịnh soạn!

Không khác gì đãi ngộ lái xe Rolls Royce Phantom tới đón Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc cảm thấy cha cậu thật sự hài hước, có lẽ nhà bọn họ đều có gien 'ngu ngốc' giống nhau cho nên thời gian trôi qua đều vui vẻ lại nhà quê.

"Cũng không có chuẩn bị gì, tùy tiện ăn một chút thôi." Điền Hồng Hào nói.

Lý Văn Lệ nhìn chằm chằm con tôm hùm lớn trên bàn ăn. Giữa trưa khi bà nói chuyện điện thoại xong, không bao lâu đã có người giao hàng tới cửa, đầu bếp trong nhà cũng bận rộn cả buổi trưa.

"Được ạ, cảm ơn chú dì." Kim Thái Hanh cũng không khách sáo, ngồi bên cạnh Điền Chính Quốc.

Bữa ăn bắt đầu.

Kim Thái Hanh lột tôm cho Điền Chính Quốc, gắp đồ ăn cho cậu. Hai người khi ra ngoài ăn cơm đều như vậy, chuyện này đã thành thói quen. Điền Hồng Hào trố mắt nhìn, Lý Văn Lệ gắp tôm: "Lão Điền anh muốn ăn cái này à, để em lột cho anh."

Sao lại nhìn người ta như vậy, muốn bọn nhỏ ăn kiểu gì đây!

Điền Hồng Hào bĩu môi, họ Kim kia có xấu hổ gì đâu, ông thấy Kim Thái Hanh còn khá vui vẻ kìa, trên bàn ăn ai cũng không quan tâm, chỉ nhìn chằm chằm con trai ông.

Thật ra, Lý Văn Lệ đều hiểu hết. Nếu lão Điền có ý định cố ý chia rẽ bọn nhỏ thì cần gì phải diễn xuất ầm ĩ như vậy. Lão Điền đây là đau lòng cho con trai, tôn trọng sự lựa chọn của Tiểu Quốc, không can thiệp tác hợp, cũng không ép buộc tách ra. Bởi vì Tiểu Quốc thích, làm cha mẹ sẽ cố gắng cũng như chăm sóc cho bạn học Tiểu Kim.

Chỉ là nhất thời có chút đắn đo không đúng chừng mực, dễ nghĩ đông nghĩ tây. Dù sao cũng là lần đầu tiên làm cha mẹ, con cái học cấp Ba đã yêu thích bạn học nam, còn dẫn về nhà, phải xử lý thế nào đây?

Nên chia rẽ hay là tác hợp?

Lên diễn đàn nhờ bạn bè giúp đỡ, bạn bè đều gửi lại một hàng dấu chấm hỏi.

Tác giả có lời muốn nói:

Điền Hồng Hào xin giúp đỡ: Tình hình là như trên, xin hỏi tôi nên xử lí thế nào? Tôi thấy không giống con dâu lắm, lại cảm thấy cũng giông giống.

Chú thích:

[1] Bạch phú mỹ: Là ngôn ngữ mạng, dùng để chỉ một người phụ nữ có nước da trắng, kinh tế vững vàng, ngoại hình ưa hình, có dáng người và khí chất tốt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co