Chưa đặt tiêu đề 146
CHƯƠNG 146
Hôm nay quay rất nhẹ nhàng, sáu giờ chiều đã kết thúc.
Điền Chính Quốc chờ người tìm tới gây phiền phức, kết quả là chẳng thấy đâu. Cậu cầm điện thoại, nghe những người khác vừa ăn vừa bàn tin trong giới giải trí.
Đối phương khoa trương kêu to, nói không có nữ thần, không ngờ lại có chuyện.
Gần đây Điền thần cũng đang bổ sung kiến thức về giới giải trí nên đã tò mò hỏi làm sao vậy.
"Nữ thần của tôi ngoại tình với một tên tiểu bạch kiểm, hình như là cái người tham gia tuyển tú gì gì đó."
Điền Chính Quốc cũng không biết tuyển tú là cái gì.
Lúc này, một cô gái trẻ tuổi đi tới, vô cùng lương thiện phổ cập khoa học cho hai người: "Chương trình lựa chọn ra những người xuất sắc nhất ấy."
"Nhìn tuổi anh ta không biết cái này cũng rất bình thường, sao đến cả cậu cũng không hiểu?"
Điền Chính Quốc khẽ cười: "Cảm ơn đã khen tôi trẻ nhé." Còn việc tại sao không hiểu, cậu không muốn trả lời.
Tuyển thủ đã bước sang tuổi ba mươi kia cảm giác mình bị kỳ thị, cầm điện thoại gọi tên nữ thần, sau đó rời đi.
Điền Chính Quốc cùng cô gái kia cùng nhau rời đi, trong lúc đó Lý Hữu Thanh cũng tham gia, ba người tạo thành một nhóm. Cô gái kia cũng là học sinh cấp Ba, có thể trò chuyện vài câu, có điều mọi người đều không nói tới đề thi và điểm tích lũy.
"Đói bụng rồi, tôi muốn ăn mì trộn tương, mấy cậu có đề cử tiệm nào không?"
"Không có." Lý Hữu Thanh trả lời.
Cô gái nói: "Ngày mai có lẽ kết thúc vào lúc giữa trưa, tôi muốn đi tham quan Tử Cấm Thành, các cậu có muốn đi không?"
Lý Hữu Thanh nhìn Điền Chính Quốc, Điền Chính Quốc suy nghĩ một hồi, nói: "Tôi có hẹn rồi."
"À à." Lý Hữu Thanh nghĩ Điền Chính Quốc có khả năng là muốn đi ra ngoài chơi với Kim Thái Hanh.
Cô gái mang cặp sách vô cùng phóng khoáng nói: "Ok, tôi cũng chỉ khách sáo hỏi một câu thôi, đi đây." Sau đó không quay đầu lại đi thẳng ra đài truyền hình, quét mã thuê một cái xe đạp công cộng sau đó rời đi.
Lý Hữu Thanh vốn định hỏi Điền Chính Quốc có muốn cùng nhau trở về khách sạn không, kết quả nhìn ra ngoài thấy bóng dáng của trùm trường ở nơi xa xa, rất thức thời lên tiếng tạm biệt, sau đó nhanh chân rời đi.
"Cậu đợi bao lâu rồi?" Điền Chính Quốc hỏi.
Kim Thái Hanh nhận lấy cặp của Điền Chính Quốc trước, nói: "Không lâu, thật sự đó, cũng không tới mười phút."
"Tớ cũng không nói không tin cậu."
Buổi tối, hai người ăn lẩu nồi đồng. Bánh nhân mè đen của Kinh Đô ăn rất ngon, bên ngoài được nướng giòn giòn, phủ một tầng hạt mè, bên trong lại có nhân thịt dê nhưng không hề tanh, to bằng bàn tay đứa nhỏ, tròn trịa. Điền Chính Quốc có thể ăn hai cái, cậu còn muốn ăn cái khác.
Kim Thái Hanh ăn một lúc bốn cái bánh.
Điền Chính Quốc: ...
"Cậu không no à?" Quả thật rất tò mò.
Kim Thái Hanh: "Không, bình thường."
Điền Chính Quốc ngẫm lại mỗi lần hai người đi căng tin ăn, Kim Thái Hanh đều ăn gấp rưỡi cậu cho nên liền an tâm. Ăn cơm tối xong lại đi bộ trở về khách sạn, một người làm bài, một người ở phòng khách xem TV. Người xem TV dĩ nhiên là Điền Chính Quốc.
Lúc mười hơn, Kim Thái Hanh đưa một quả táo đã rửa sạch cho Điền Chính Quốc.
"Còn vỏ." Điền Chính Quốc không thích ăn táo còn vỏ, cảm thấy rất khó gặm.
Kim Thái Hanh cầm dao cẩn thận gọt lại, còn cắt thành khói, cắm tăm vào. Ngoài miệng Điền Chính Quốc thì nói không cần phiền phức vậy đâu nhưng tay lại ghim táo ăn ngon lành. Nhưng sau khi Kim Thái Hanh làm xong, cậu nhìn chằm chằm dĩa táo, nói: "Cậu gọt thành hình con thỏ được không?"
"?"
"Ha ha ha tại tớ cảm thấy cái gì cậu cũng biết làm." Điền Chính Quốc ăn táo: "Cậu học những thứ này cũng rất nhanh, cảm giác không có chuyện gì làm khó được cậu hay cố ý gây khó cho cậu."
Điền Chính Quốc nói xong, nhìn trùm trường giống như đang nghiêm túc tự hỏi, lập tức kinh ngạc ngây người ra: "Không cần!!!"
"Tớ thật sự đang trêu cậu thôi."
Kim Thái Hanh ừ một tiếng, nói biết rồi.
Nhưng Điền Chính Quốc cảm thấy Kim Thái Hanh đã nghe vào tai, có lẽ sẽ thật sự trộm học gọt trái cây theo nhiều kiểu cho cậu.
Điền Chính Quốc: ...
Không nên tùy tiện trêu chọc trùm trường mà.
Thời gian ăn khuya đã qua, lại bắt đầu học tập. Điền Chính Quốc tắt TV, cũng đi tới bàn học đọc sách. Hơn mười một giờ, hai người trở về phòng ngủ.
"Đúng rồi, ngày mai có lẽ sẽ kết thúc sớm, tớ cảm thấy ba cậu sẽ mời chúng ta đi ăn." Điền Chính Quốc nói.
Kim Thái Hanh cũng không bất ngờ. Nếu Kim Chiếu đã muốn ăn cơm cùng Điền Chính Quốc, vậy thì trong tuần này nhất định 'sẽ có thời gian'. Đây là phong cách làm việc của Kim Chiếu.
"Được, cùng nhau đi." Kim Thái Hanh nói.
Cuối tuần, tám giờ quay.
Hôm nay vẫn là hình thức tính điểm cá nhân như hôm qua, quay trong một tiếng rưỡi đã kết thúc. Sau đó, biên đạo nói: "Tuần sau có lẽ sẽ quay một ít hậu kỳ."
Có tuyển thủ đề nghị nếu kết thúc, vậy sao hôm nay không quay luôn cho xong. Tổ tiết mục lấy lý do cần phải điều chỉnh thiết bị nên không quay vào hôm nay được. Lúc này, Điền Chính Quốc cũng cảm thấy có gì kỳ lạ, nhưng cậu cũng không lên tiếng.
Nếu tổ tiết mục đã có thể làm như vậy thì khoản chi phí không cần thiết kia sẽ có người thanh toán.
"Còn có một chuyện, tám giờ tối thứ sáu tuần sau, chương trình của chúng ta sẽ chiếu tập đầu tiên."
Có người hoan hô: "Không ngờ lại chiếu giờ vàng."
"Có thể có thể, cả nhà cùng nhau xem."
Điền Chính Quốc cảm thấy cha cậu có lẽ sẽ kêu gọi toàn thể thân thích bắt đầu vây xem chương trình cậu tham gia, thì... Không sao cả, dù sao thì họ hàng xa cậu cũng không quen biết lắm!
Hôm nay quay đặc biệt nhanh chóng, một giờ rưỡi Điền Chính Quốc đã đi ra cổng đài truyền hình, ra tới cổng đã có xe đón.
Trợ lý Khâu, Kim Thái Hanh đã tới. Điền Chính Quốc nhanh chóng đi qua, chào hỏi xong liền đi lên xe, cũng không hỏi đi nơi nào. Trợ lý Khâu lái xe, nói: "Chủ tịch Kim nói nếu đã là gặp mặt gia đình thì ăn ở nhà."
"Có phải là cái tòa nhà kia không?" Điền Chính Quốc hỏi.
Kim Thái Hanh cũng không biết. Hắn không biết Kim Chiếu còn có nhà ở nơi nào nữa không.
Trợ lý Khâu nói: "Đúng vậy." Thông qua kính chiếu hậu nhìn ra phía sau, trợ lý Khâu lựa lời nói xong, nói ra: "Bình thường chủ tịch Kim ở một mình ít khi nấu ăn."
"Ở nhà cũ bên kia tương đối có hơi ấm gia đình."
Kim Thái Hanh nói: "Bánh râu rồng và bánh đậu xanh lần trước là bà dì mua cho tôi."
"Tớ nghe cậu kể rồi."
Tới cổng nhà, hai người vẫn vào từ cửa chính. Trợ lý Khâu chạy ra phía sau đỗ xe.
Chương Tuệ nhìn thấy Kim Thái Hanh lập tức nở nụ cười hiền lành, lại nhìn Điền Chính Quốc đang đứng cạnh Tiểu Kim, nói: "Là Tiểu Điền Chính Quốc đúng không? Mau vào đi, Tiểu Kim phải chăm sóc tốt Điền Chính Quốc nhé, muốn ăn cái gì thì nói với dì."
"Cảm ơn bà dì." Điền Chính Quốc gọi theo Kim Thái Hanh.
Chương Tuệ đã lớn tuổi nhưng mắt vẫn còn sàng tỏ. Cho dù nhìn ra được chuyện gì đó bà cũng làm như không hiểu, xem hai người như con cháu yêu thương.
Đi vào trong đã nghe tiếng bà cụ Kim la mắng.
Chương Tuệ cười cười nói: "Hai đứa chơi đi, dì đi xem thử."
Theo lý mà nói, khi tới nhà người khác, nếu trong nhà có người lớn, đặc biệt là người già thì phải đi chào hỏi. Nhưng Điền Chính Quốc nghe được Kim Thái Hanh nói sơ qua về chuyện không êm thấm giữa dì Chu và bà cụ Kim cho nên không lên tiếng, tỏ thái độ cậu và Kim Thái Hanh là cùng một phe.
Điền Chính Quốc cùng Kim Thái Hanh vừa tới cửa chính phía sau, Kim Chiếu đã xử lý xong công việc trong tay. Lúc gặp mặt, Điền Chính Quốc gọi một tiếng chú Kim, Kim Thái Hanh im lặng không lên tiếng.
Kim Chiếu cũng không để thèm để ý.
Dì giúp việc mang trà và đồ ăn vặt lên, có món bánh đậu xanh mà Điền Chính Quốc thích ăn. Điền Chính Quốc cũng không khách sáo, nói chuyện cũng rất tùy ý, Kim Chiếu hỏi chuyện học tập, nói cảm ơn Điền Chính Quốc giúp đỡ Kim Thái Hanh trong việc học.
"Cậu ấy cũng giúp cháu rất nhiều." Điền Chính Quốc nói. Chở cậu, làm cơm sáng cho cậu, gọt trái cây, rất nhiều rất nhiều chuyện nhỏ khác.
Kim Chiếu nhìn qua là người vô cùng nghiêm túc, không phải nói diện mạo, mà là khí chất. Diện mạo của Kim Chiếu có thể nói là anh tuấn, tuổi ông đã lớn, năm tháng lắng đọng lại càng thêm xuất sắc. Hôm nay ông nói chuyện lại hòa nhã ngoài dự kiến, chủ động bắt chuyện, trước khi tới bữa cơm, Điền Chính Quốc cũng không cảm thấy xấu hổ hay là câu nệ.
Cảm giác ông đang cố gắng hòa hợp với bọn họ.
Điền Chính Quốc nghĩ.
Đồ ăn nhanh chóng được dọn ra.
"Biết cháu bây giờ mới ăn trưa, uống canh trước đi, lót dạ đã." Kim Chiếu tự múc canh giúp Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc cười dùng hai tay nhận lấy: "Cảm ơn chú."
"Không cần khách sáo, muốn ăn cái gì thì tự mình gắp đi."
"Chú yên tâm, cháu sẽ không khách sáo."
Trên bàn ăn, Điền Chính Quốc hòa hợp với Kim Chiếu như cha con hơn là người đang ngồi bên cạnh cậu không nói một lời, nhưng người thông minh đều hiểu, trong lòng cũng rõ là vì sao. Có điều, bữa cơm đúng thật là rất ngon.
Cơm nước xong, Kim Chiếu còn giữ Điền Chính Quốc lại nói chuyện. Mãi cho tới khi đã hơn năm giờ chiều, trời cũng tối dần, Kim Chiếu còn có chút dáng vẻ chưa thỏa mãn, cười một cái, nói: "Chú có chuẩn bị một món quà cho cháu. Ngày mai còn phải đi học, chú không giữ hai đứa nữa."
"Tuần sau tới quay chương trình, lại qua đây chơi."
Điền Chính Quốc: "Chú tốn kém rồi, nhưng mà cháu cũng không khách khí đâu."
"Được. Đừng khách sáo."
Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh ngồi trên xe. Điền Chính Quốc mở túi trong tay ra, bên trong vậy mà là mô hình máy bay, lọai có thể lắp, vô cùng tinh xảo. Đồ vật cũng không quá quý, lại có hơi trẻ con.
"Khi còn nhỏ cậu thích chơi cái này à?" Điền Chính Quốc hỏi.
Kim Thái Hanh liếc nhìn chiếc máy bay, nghĩ tới chuyện trước đây, nói: "Lúc tiểu học tôi muốn một cái, ông ấy đi công tác ở nước ngoài, kích cỡ này cũng đã cũ rồi nhưng lúc ấy rất thịnh hành."
Khi còn nhỏ, hắn hỏi Kim Chiếu muốn đi công tác: ba có thể mua cho con cái này không? Con muốn cái này.
Lúc ấy hắn và mẹ phải tới thành phố Hạ, ba đi công tác nước ngoài, hẹn với hắn khi về sẽ mua mô hình máy bay cho hắn, tới đón mẹ con bọn họ về. Cuối cùng Kim Chiếu tới, chẳng qua là sau một tuần Chu Ngôn Ân mất.
"Trở về chúng ta cùng nhau lắp nhé nhé, đặt trong ngăn tủ trong phòng sách của cậu."
"Được." Kim Thái Hanh thu lại hồi ức, những ký ức kia đã không còn đau đớn như vậy nữa.
Nhưng hắn vẫn không quên được, cũng không có cách nào quên.
Hai người trở về thành phố Hạ suốt một đêm. Kim Thái Hanh thu xếp hành lý, quần áo chưa mặc để ở phòng xếp lại, đồ bẩn cần phải giặt sạch thì mang đi.
Đêm nay, Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh ở phòng sách lắp mô hình máy bay suốt nửa tiếng. Tuy rằng đồ rất tinh xảo, có điều cũng là để bạn nhỏ chơi, hai người vừa nói chuyện vừa lắp, trong lúc Điền Chính Quốc còn quấy rối, cứ như vậy nửa tiếng đã làm xong.
Kim Thái Hanh nhìn mô hình, nói: "Trước đây và bây giờ không giống nhau nữa."
"Đương nhiên là không giống rồi, bây giờ cậu lắp với tớ." Điền Chính Quốc cố ý nói: "Nếu khi còn nhỏ cậu xếp cái này thì ít nhất phải hai tiếng mới xong được."
Đây là muốn bôi đen năng lực của trùm trường.
Trùm trường nghe thế, đáy mắt mang theo ý cười, trên mặt rất chảnh nói: "Nói hươu nói vượn, tôi rất thông minh, nhất định sẽ nhanh chóng lắp xong." Nói xong, không đợi Điền Chính Quốc đáp lại, lại bổ sung thêm: "Dĩ nhiên là cùng cậu xếp sẽ vui vẻ hơn, cũng nhanh hơn."'
"Tớ đã nói rồi mà!" Điền Chính Quốc rất vênh váo tự đắc.
Rất nhanh đã tới thứ hai, một tuần này có hai việc, một là lễ Giáng sinh vào thứ năm, hai là <Ai là No.1> sẽ lên sóng vào thứ sáu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co