Truyen3h.Co

mniu

Chưa đặt tiêu đề 165

kimmchiiiiiiiii

CHƯƠNG 165

"Sao vậy ——"

Lý Văn Lệ bị Bồi Tiền lôi ra ngoài, nói cái gì mà anh trai lớn đến đây, Tiểu Kim sao có thể tới đây chứ. Kết quả bà vừa đi ra đã thấy đúng là Tiểu Kim, còn có cả hai người không quen biết, nhưng dù thế nào thì vẫn cứ phải tiếp khách trước đã, "Mọi người vào ngồi đi."

Kim Thái Hanh với Điền Chính Quốc cũng đã buông nhau ra.

Chờ vào phòng khách.

Trong nhà vẫn còn khá tốt, biệt thự nhà họ Điền được xây cao nên không bị ngập, nhưng vẫn rất lạnh. Vốn hàng năm cũng không có ai ở, thiếu hơi người, dạo mấy ngày nay mới mở hệ thống lò sưởi, hiện tại lại mất điện nên không có gì để sưởi. Sáng sớm Bồi Tiền đã được mặc nhiều quần áo như gấu trúc, lúc đi cũng nhìn rất ngốc.

Giới thiệu nhau xong.

"Là papa của Tiểu Kim sao?" Lý Văn Lệ cười chân thành: "Thật sự rất cảm ơn các anh chạy đến."

Dưới tình huống như vậy vẫn có thể chạy tới tận đây thì thật sự phải cảm ơn rồi. Lý Văn Lệ bảo dì giúp việc lấy khăn mặt đưa cho Kim Chiếu với trợ lý Khâu, sau đó nhìn áo ngoài của Tiểu Kim đã ướt hết rồi, bà nói: "Tiểu Quốc có mang quần áo, cháu mau lên thay đi, đừng để bị cảm."

"Dì đi pha thêm trà nóng đi, để bớt lạnh."

Điền Chính Quốc dẫn Kim Thái Hanh lên lầu. Đợi lúc khuất tầm mắt của mọi người dưới lầu, cậu mới cong mắt cười nói: "Bạn trai!"

"Bạn trai." Kim Thái Hanh cũng cười lên.

Sợ bóng sợ gió một hồi, cảm giác như được sống lại thật thoải mái.

Điền Chính Quốc vừa tìm quần áo cho Kim Thái Hanh, vừa nói: "Đồ của tớ chắc cậu cũng có thể mặc, sẽ không chật đâu nhỉ? Cũng không kém nhiều lắm..."

Chiều cao của hai người tương đương nhau, cách tầm sáu, bảy cm gì đó nhưng khung xương của Điền Chính Quốc nhỏ, còn khung xương của Kim Thái Hanh lại to hơn. Cuối cùng Điền Chính Quốc cố gắng tìm ra một cái rộng thùng thình, mặc lên người Kim Thái Hanh lại thành bó sát, chẳng qua cũng không còn cái nào khác nữa.

"Mặc cũng tạm ha ha ha ha." Điền Chính Quốc đứng ngoài phòng tắm nhìn trộm.

Kim Thái Hanh mặc quần vào, vừa mới mặc chiếc áo thun tay dài vào, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Điền Chính Quốc đang nhìn trộm ở cửa.

"Sao nào, không thể nhìn bạn trai tớ à!"

Mèo nhỏ Điền nói rất đúng lý hợp tình.

Kim Thái Hanh suy nghĩ: "Lại đây."

"Qua thì qua, tớ mới không sợ cậu đấy." Điền Chính Quốc đi qua. Cậu không những có thể nhìn lén mà còn có thể nhìn quang minh chính đại, bây giờ bọn họ đã là bạn trai của nhau rồi.

Kim Thái Hanh mặc áo thun bó sát người của Điền Chính Quốc, chờ Điền Chính Quốc đến gần, hắn liền ôm lấy Điền Chính Quốc, một tay còn vỗ vỗ đầu cậu, rất nhẹ, như đang xác nhận Điền Chính Quốc vẫn còn tồn tại vậy.

"Bạn trai." Kim Thái Hanh đè thấp giọng nói: "Tôi có thể hôn cậu không? Tiểu Quốc."

Điền Chính Quốc hơi ngửa đầu về phía sau, thuận tiện nhìn Kim Thái Hanh. Cậu nhìn kỹ mới phát hiện hốc mắt hắn lại ửng đỏ lên, không khỏi đưa hai tay ôm lấy hai má của hắn nói: "Bạn trai, có thể hôn, phê chuẩn."

—— Hôn.

Nhưng phải nói thật là so với lần trước Điền Chính Quốc hôn nhưng chỉ như "chạm" một cái, lần này hai người có tiến bộ hơn, ít nhất đúng là hôn nhưng cả hai đều là lần đầu tiên, cảm giác hôn môi nóng rực rất mới lạ, như Kim Thái Hanh càng phải xác nhận chính xác Điền Chính Quốc còn tồn tại.

Hôn mà giống như đang gặm vậy.

Điền Chính Quốc không chống đỡ nổi nữa, hơi ngửa cổ ra. Cuối cùng cũng hôn xong, quanh miệng hai người đều đỏ lên, Điền Chính Quốc nói: "Miệng tớ có hơi đau."

"Đầu lưỡi tôi đau." Kim Thái Hanh nói.

Hai người đã thực sự hôn nhau rồi.

Điền Chính Quốc cười sặc sụa, khụ khụ mấy cái rồi nghiêm túc nói: "Xem ra chúng ta phải luyện tập nhiều một chút rồi."

"Được, đều nghe lời cậu."

"Hiện tại không được, miệng tớ như bị rách rồi."

"Được."

"Nhưng vẫn có thể hôn nhẹ." Điền Chính Quốc đưa ra yêu cầu.

Kim Thái Hanh thỏa mãn, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi Điền Chính Quốc, rất nhẹ nhàng dịu dàng.

Không chỉ có Kim Thái Hanh sợ hãi, vừa rồi qua cách xác nhận có hơi thô lỗ, thật ra Điền Chính Quốc cũng rất kích động và hưng phấn, bao nhiêu cảm xúc hỗn tạp hòa vào nhau, vậy nên mới to gan nhiệt tình để bạn trai hôn như vậy.

Nhưng nụ hôn lần này càng như để an ủi.

"Không sao rồi." Điền Chính Quốc nói.

Kim Thái Hanh ừm một tiếng, lặp lại: "Không sao rồi."

Chờ Kim Thái Hanh thay quần áo xong, hai người cùng nhau đi xuống lầu cũng đã là nửa tiếng sau. Trong phòng khách có trà nóng, mọi người coi như không thấy dấu vết ở miệng của hai con trẻ, Lý Văn Lệ bảo hai người ngồi xuống uống trà, nói xong như lại nhớ ra gì đó, nói: "Trà có thể sẽ hơi cay đấy."

Đã không còn kịp rồi.

Kim Thái Hanh với Điền Chính Quốc đều đã nhấp một cái, một người đau lưỡi, một người đau miệng.

"...Uống chậm thôi." Cuối cùng Lý Văn Lệ chỉ có thể nói như vậy.

Dì Vương làm cơm trưa, đun nước nấu mì, đơn giản chút nhưng ăn như vậy cho ấm. Trợ lý Khâu từ chối, Kim Chiếu lại bảo hắn cứ ngồi xuống ăn, không ở công ty thì không cần tuân thủ quy củ như vậy, lúc đó trợ lý Khâu mới ngồi xuống.

Buổi sáng Điền Hồng Hào dẫn theo hai vệ sĩ đi ra ngoài hỗ trợ, vừa nãy khi Kim Thái Hanh đi thay quần áo, Lý Văn Lệ đã nói qua tình hình cho ông biết rồi.

Kim Thái Hanh không biết, Điền Chính Quốc ngồi cạnh bàn ăn nói chuyện với Kim Thái Hanh.

"Đêm qua mới biết được, lễ tế tổ hôm nay phụ nữ không cần tham gia, sau đó bọn tớ liền đi kháng nghị lại, cha tớ đi bàn bạc lại..."

Điền Hồng Hào đàm phán một hồi, người bác cả xa của ông bị huyết áp cao, căn bản không có cách nào thuyết phục, sau đó ông liền trực tiếp đi thuyết phục những người khác không đi tế tổ, ai mà đi chính là đang đối nghịch với Điền Hồng Hào ông, ai không đi thì sẽ được tiền lì xì năm mới.

Vào những lúc như này, lấy tiền, cầm quyền "ép người" có hiệu quả hơn việc dùng võ mồm để khuyên răn.

Cho nên hơn bốn giờ hôm nay căn bản không có ai đi, ngoại trừ bác cả muốn đi. Con trai của ông ta còn muốn lấy tiền lì xì năm mới, cũng không muốn đắc tội với Điền Hồng Hào. Mục đích của việc xây dựng nhà thờ tổ này là gì, chính là để lấy lòng Điền Hồng Hào chứ không thể lộn ngược lại được.

Bác cả già rồi, không đặt đồng hồ báo thức nên lúc sắp đi ngủ nhắc con trai đến giờ thì gọi. Kết quả lúc tỉnh ngủ hỏi: Đến giờ chưa?

Con của ông ta: Vẫn chưa, còn sớm.

.Bác cả lại ngủ tiếp, ngoài trời vừa tối vừa mưa, cũng không nhìn được thời gian, đồng hồ trong phòng hỏng rồi—— tối hôm qua con trai ông ta đã tháo pin ra rồi.

Hỏi: Tới giờ chưa? Sao đêm nay dài quá vậy.

Con của ông ta: Chưa đâu, còn sớm mà, ba cứ ngủ tiếp đi.

Không đợi bác cả ngủ tiếp liền nghe một tiếng ầm lớn, sợ tới mức người từ trên giường bật dậy, hỏi: "Làm sao vậy? Trời sụp à?"

Mất điện, cả nhà chỉ có thể sờ soạng đi tìm nến, đến khi thắp nến lên, cả nhà đều toát mồ hôi lạnh.

Con của ông ta nói: "Đỉnh núi chỗ nhà thờ bị sạt lở rồi."

Bác cả mãi chưa phản ứng lại được, không dám tin.

"May là không đi, may quá có anh Sáu, nếu không tất cả đàn ông nhà họ Điền chúng ta đều xảy ra chuyện hết, cả lớn cả nhỏ..."

Điền Hồng Hào là con thứ sáu trong tất cả anh em.

Phụ nữ trong dòng họ đều không đi, nhưng con trai họ phải đi, mấy cô con dâu không thể tưởng tượng nổi nếu con trai mình đi thì chắc chắn đã mất mạng rồi. Vậy các cô ấy tuyệt đối liều mạng, chết đi cũng phải tới tìm bác cả để đền mạng con mình.

Nhưng nghĩ lại, người già cũng đi, chồng cô cũng đi, đến lúc đó cả con lẫn chồng đều sẽ không còn.

Với ý nghĩ như vậy, những người họ Điền vốn vẫn định đi, hay những người có quan hệ họ hàng nghĩ lại đều thấy sợ.

May là anh Sáu/chú Sáu không cho đi.

Đến tận lúc tối, mưa đã tạnh nhưng vẫn chưa có điện.

Điền Hồng Hào đã sớm trở về, biết Kim Chiếu đến đây, mặc dù có hơi kinh ngạc, nhưng nhìn thấy Tiểu Kim, trong lòng ông càng tin tưởng và cảm động, vỗ vỗ cánh tay Tiểu Kim: "Được, được."

Ông đã biết con người Tiểu Kim không tồi, luôn nhường nhịn Tiểu Quốc, kiên nhẫn với con trai ông, lo cho nó tất cả. Nhưng sau sự việc hôm nay, Điền Hồng Hào hoàn toàn yên tâm, biết Tiểu Quốc với Tiểu Kim ở bên nhau là không sai.

Tiểu Kim là người có trách nhiệm, chủ yếu là nó luôn đặt Tiểu Quốc ở vị trí thứ nhất.

"Chủ tịch Kim dạy dỗ con trai tốt quá." Điền Hồng Hào khách khí nói.

"Cũng coi như thông gia rồi." Kim Chiếu nở nụ cười: "Anh cứ gọi tên cũng được."

Lúc này Điền Hồng Hào lại cười, "Vậy anh Kim, đêm nay anh cứ ở đây, đợi đến khi đường đi được thì cùng nhau trở về."

"Vậy quấy rầy anh chị rồi."

Trợ lý Khâu quay về khách sạn trong thành phố. Phòng cho khách ở nhà họ Điền cũng có hạn, dì giúp việc đi thu dọn một phòng trên tầng hai vốn là phòng của Bồi Tiền, thay đổi hết đồ đạc, đều là đồ mới sạch sẽ. Lầu một là phòng của dì với vệ sĩ, không có phòng trống.

"Vậy Tiểu Kim ngủ với Tiểu Quốc nhé?" Lý Văn Lệ không chắc lắm.

Bồi Tiền được bọc kín như con gấu trúc giơ tay lên, "Mami con muốn ngủ với anh hai."

Kim Thái Hanh cũng từ chối, nói: "Cháu ở cùng phòng với ba cũng được ạ."

Kim Chiếu có chút hoảng hốt, nhưng mặt ngoài vẫn không biểu hiện gì. So với Kim Thái Hanh ngụy trang, Kim Chiếu giả bộ không chút sơ hở, không ai biết tâm trạng của ông hiện tại, chỉ có chính ông biết.

Đã bao nhiêu năm rồi không nghe thấy cách xưng hô này.

Ông cho là đến khi mình chết đi, Kim Thái Hanh cũng không gọi ông thêm một tiếng ba nào nữa.

Ban ngày họ hàng thân thích của nhà họ Điền trong thôn cũng gửi than đốt tới, còn có cả bếp lò để sưởi ở nông thôn, cũng rất dễ khênh đi khênh lại, chỉ với mấy lời giải thích của Điền Hồng Hào, bọn họ mới có thể tránh được thảm họa này.

Nhưng dù vậy thì tầng hai vẫn rất lạnh.

Kim Thái Hanh với Kim Chiếu rửa mặt. Hai cha con nằm tách ra hai bên, ở giữa vẫn đủ để một Tiểu Bồi Tiền nằm vừa. Trong đêm tối, Kim Thái Hanh nói: "Kiên nhẫn chịu đựng một đêm."

"Thái Hanh, cũng không hẳn là chịu đựng." Kim Chiếu nói.

Một lúc sau, Kim Chiếu còn nói: "Khi đó ba mới vừa quay về nhà họ Kim, là ông nội đưa ba theo để học kinh doanh, nói ba trời sinh đã là thương nhân, có thể gánh vác được trọng trách của nhà họ Kim."

"Khi đó ba cảm thấy mẹ con ở ngay đó, vẫn còn nhiều thời gian nên cũng không vội vàng, trước tiên phải gánh vác trọng trách quan trọng trước, để cho cô ấy nhìn ra được ba là con trai của nhà họ Kim, là con trai của bọn họ."

Đó là một dự án kinh doanh rất lớn, sau khi ký xong đủ để thay đổi vị trí của nhà họ Kim ở thủ đô.

Chu Ngôn Ân đã qua đời.

Dù ông trở về cũng không được nhìn mặt bà lần cuối.

Kim Chiếu ở lại thế gian này với trái tim lạnh giá rỉ máu.

Giọng nói của Kim Thái Hanh lạnh lùng, nói: "Không cần hối hận."

Hối hận sẽ chỉ tra tấn một người.

Mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi thì đừng hối hận vì đã quyết định như vậy.

Cho nên khi Kim Thái Hanh nghe tin sạt lở đã không chút do dự, trong đầu nhanh chóng nghĩ tới mấy phương án, nhất định phải đi, phải nhanh chóng tới bên cạnh Điền Chính Quốc, cho nên hắn mới đi cầu xin Kim Chiếu, có thể mua vé máy bay, tàu điện ngầm, xe lửa, xe tải gì đó...

Đủ loại biện pháp, nhất định phải đến bên cạnh Điền Chính Quốc.

Trong bóng đêm, một lát sau Kim Chiếu phát ra tiếng cười, tiếng cười của sự vui mừng. Ông nghe ra Kim Thái Hanh đang an ủi ông, nghe ra được ngụ ý, cũng vui mừng vì sự quyết đoán của Kim Thái Hanh.

"Được."

Mặc dù là cha con, đêm nay cũng cảm động vì Kim Thái Hanh gọi ông là ba nhưng thói quen của hai cha con cũng rất khó thay đổi. Hai người đã nhiều năm ngủ một mình nên có người nằm bên cạnh đúng là mãi vẫn không ngủ được.

Qua thật lâu thật lâu, lâu đến nỗi ai cũng nghĩ người kia đang ngủ, nhưng hai cha con vẫn rất ăn ý, biết đối phương chưa ngủ.

"Ba biết con rất nghiêm túc với Tiểu Quốc, ở nhà họ Điền, đặc biệt là khi ba mẹ thằng bé cũng ở đây, con vẫn tuân thủ quy tắc không ngủ chung một phòng——"

"Rốt cuộc ba muốn hỏi cái gì." Kim Thái Hanh ngắt lời.

Kim Chiếu: "Con sẽ không phải là con dâu nhà họ Điền thật đó chứ?"

"...Không! Phải!"

Kim Thái Hanh gần như đang cắn răng nói.

Tác giả có lời muốn nói:

Anh Hanh mạnh nhất!!!

Dù Kim Chiếu là cha ruột nhưng cũng không thể nói lung tung!

.



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co