Chưa đặt tiêu đề 166
CHƯƠNG 166
Ngày hôm sau trời đã hết mưa nhưng thời tiết vẫn âm u, dự báo thời tiết nói chiều vẫn sẽ mưa tiếp.
Thừa dịp đang không mưa, mọi người bắt đầu đi chuyển lên thị trấn, do Điền Hồng Hào bỏ vốn, cung cấp mấy chiếc xe đưa đến khách sạn nghỉ ngơi. Kim Chiếu cũng sắp xếp điều động vật tư, hai xí nghiệp lớn ra tay hợp tác cùng với nhân lực do chính phủ sắp xếp, cuộc di dân diễn ra rất suôn sẻ.
Cũng có mấy người dân cảm thấy chưa cần thiết phải di chuyển đi, bọn họ đi rồi vậy nhà cửa phải làm sao? Hơn nữa còn đang là năm mới, đón năm mới trong khách sạn thì không được hay lắm.
Kết quả có người nói: "Chú thím không thể hồ đồ như vậy được, thím nhìn ngọn núi phía sau đi, mạng sống quan trọng hơn."
"Đúng vậy, hiện tại chủ tịch Điền đã sắp xếp khách sạn xong rồi, còn có hệ thống sưởi tiện lợi hơn ở đây nữa."
Nên khuyên cũng đã khuyên, thu dọn một số đồ đạc quan trọng rồi sổ tiết kiệm thẻ ngân hàng, cả nhà tạm thời rời đi. Cũng may là đã di chuyển đi, buổi chiều lại mưa to, liên tiếp ba ngày như vậy. Thôn Điền Gia này hơi thấp, lại dựa vào núi, hơn nữa giữa sườn núi còn có rất nhiều đất đá rơi xuống, có mây nhà bị ngập một nửa.
"May thật đấy."
Đúng vậy, cũng may đã chuyển đi, cả thị trấn không có ai thiệt mạng cả. Sau đợt này về ai muốn tu sửa lại nhà, sửa lại đồ đạc và các thiết bị hỏng thì những thứ này đều đã có chính phủ và Racoon trợ cấp, không ai bị thương hay thiệt mạng chính là may mắn lớn nhất.
Điền Hồng Hào để một vài người ở lại giúp, ngày hôm sau liền dẫn người nhà quay về thành phố Hạ. Kim Chiếu cũng vậy.
Trước khi đi, Điền Hồng Hào còn dặn dò con trai của bác cả, nói: "Nhà tổ sập rồi sau này không cần xây nữa đâu, trồng nhiều cây hơn một chút, làm tốt công tác phòng chống sạt lở, nghe báo cáo và quyết định của chính phủ, mấy thứ cổ xưa gì đó thôi bỏ hết đi."
"Vâng vâng, lần này thật sự sợ hãi, ba cháu lớn tuổi nên mới nghĩ ra như vậy..."
Sau đó trời cũng trong trở lại, mọi người cũng chuyển về thôn. Nhà thờ tổ trên núi đã bị cuốn trôi, bây giờ đào lại lên để bắt đầu trồng cây. Trước kia Điền Hồng Hào sửa đường, ông cũng đã quyên góp cho các trường tiểu học và cấp 2 ở thôn và thị trấn, mỗi năm đều quyên góp tiền từ thiện, cũng hỗ trợ cả dụng cụ học tập, tiền không nhiều nhưng đều đầu tư lên các em học sinh.
Lần này ngoại trừ trợ cấp và lì xì cho những người họ Điền, ông cũng không quyên góp bao nhiêu tiền.
Cứu những trường hợp khẩn cấp chứ không cứu nghèo.
Sau khi sự việc này ổn định, các phương tiện truyền thông bắt đầu đưa tin, Điền Hồng Hào làm những việc này cũng không muốn để dư luận tuyên truyền. Ông tiếp nhận phỏng vấn nhưng cũng chỉ nói hai câu, sau đó cũng không nhắc tới nữa.
Đầu năm đã lộn xộn như vậy rồi, cũng may về kịp thành phố Hạ.
Người một nhà đến thôn họ Lý chúc Tết. Ngày mùng sáu năm mới, Điền Chính Quốc muốn cùng Kim Thái Hanh đến Kinh Đô chơi, đương nhiên chủ yếu là muốn chúc tết chú Kim với bà dì.
"Lần trước chú Kim cũng giúp đỡ mà." Điền Chính Quốc lấy cớ nói với cha mình.
Điền Hồng Hào: ...Tưởng ông không nhìn ra được hai tên nhóc này muốn đi hẹn hò sao.
"Đi đi, đi đi."
Lúc ấy thu xếp xong xuôi rồi, Điền Hồng Hào đưa người nhà quay về thành phố Hạ, Kim Chiếu trực tiếp quay về Kinh Đô do cũng có việc. Vốn Kim Chiếu dành ra hai ngày nghỉ để ở bên Kim Thái Hanh nhưng kết quả lại bị chậm trễ mất một ngày.
Điền Chính Quốc vô cùng vui sướng, "Cám ơn papi~" sau đó sắp xếp hành lý, nhanh chóng đi tìm bạn trai ~
Quét vân tay vào cửa, ném hành lý sang một bên, mèo nhỏ Điền nhìn thấy bạn trai mình lập tức nhào tới. Kim Thái Hanh bị cậu ôm bất chợt nên hơi lùi lại, hai tay vững vàng ôm người trong ngực.
"Ngạc nhiên không nào!"
Điền Chính Quốc quàng hai tay lên cổ bạn trai, hất mặt lên hỏi.
"Ngạc nhiên." Kim Thái Hanh cúi đầu nói, một tay đặt lên eo Điền Chính Quốc, chưa hề nói thật ra nửa tiếng trước chú Điền đã báo cho hắn rồi, nói hai người họ đến Kinh Đô phải chăm sóc nhau gì đó. Kim Thái Hanh đoán được, nhưng khi nhìn thấy Điền Chính Quốc, hắn vẫn rất bất ngờ và vui sướng.
"Tôi có thể hôn cậu không?"
Điền Chính Quốc cười hiện lên má lúm đồng tiền, hừ hừ nói: "Lần nào cậu cũng hỏi như vậy, tớ nói không thể thì không hôn à?"
"Ừm." Kim Thái Hanh gật đầu.
Điền Chính Quốc: ...
"Kim Thái Hanh, cậu thể hiện sức mạnh trùm trường của mình đi xem nào!"
Sau đó bị trùm trường bá đạo hôn lên.
Hai người cũng trộm hôn mấy lần, về sau cũng dần dần tốt hơn. Dù sao Điền Thần vẫn là thiên tài thông mình, còn trùm trường cũng học rất nhanh, không thầy dạy cũng tự hiểu, ngoài lần đầu tiên giống như "gặm nhấm" ra thì những lần sau đều rất ổn.
Mỗi lần cũng đều là Kim Thái Hanh chủ động dừng.
"Tôi đi thu dọn hành lý, mua vé máy bay, buổi tối sẽ đi", Kim Thái Hanh buông eo Điền Chính Quốc ra, nhịn không được giơ tay xoa đầu Điền Chính Quốc nói: "Trong lò có khoai lang nướng đó."
Điền Chính Quốc: !
"Tớ thích ~"
Kim Thái Hanh liền đi thu dọn hành lý, thật ra cũng không có gì phải thu dọn cả, chủ yếu là hắn ——
Bình tĩnh, kiềm chế.
Điền Chính Quốc thích ăn ngọt nhưng lại không thích ăn kẹo các loại, cậu thích hoa quả trái cây ngọt, những thứ đó rất ngon. Lần trước Kim Thái Hanh nướng khoai vừa ngọt vừa mềm, nhưng chỉ ăn nửa củ là vừa, ăn nhiều lại thấy không ngon nữa.
Hiện tại Kim Thái Hanh nướng khoai lại vừa giòn vừa thơm.
Điền Chính Quốc cầm khoai vừa xột xoạt gặm một cái vừa tựa vào cạnh cửa nói: "Có phải cậu đã sớm biết tớ sẽ tới không?"
Khoai lang có độ ấm vừa phải, còn rất giòn nữa.
"Chú Điền nói." Kim Thái Hanh đang xếp quần áo, nói: "Rất bất ngờ."
"Đã biết rồi còn bất ngờ gì nữa." Ngoài miệng Điền Chính Quốc nói như vậy nhưng đôi mắt vẫn cong cong nét cười. Cậu biết ý của Kim Thái Hanh, nhét miếng khoai trên tay vào miệng hắn: "Ngon lắm."
Kim Thái Hanh a một tiếng, môi không cẩn thận chạm vào ngón tay Điền Chính Quốc, sau đó hắn đưa mắt nhìn cậu.
"Tớ cố ý đó." Điền Chính Quốc cười tủm tỉm không sợ hãi: "Còn muốn nữa không?"
"Ừm."
Hai người giải quyết xong khoai lang nướng, thu dọn xong hành lý, chuẩn bị đến Kinh Đô.
Kim Chiếu có công việc, trợ lý Khâu đến sân bay đón người, Kim Thái Hanh ngồi ở ghế sau hỏi: "Sức khỏe ông ấy thế nào rồi?"
Trợ lý Khâu sửng sốt, do dự không biết chủ tịch Kim đã nói cho cậu Kim biết chưa.
Vài giây do dự không biết có nên nói hay không của trợ lý Khâu đã nói đáp án cho Kim Thái Hanh. Đúng như hắn dự đoán, Kim Chiếu bị bệnh, lần trước bắt hắn ký vào di chúc thì hắn đã đoán ra được rồi.
"Tôi biết rồi, tôi sẽ tự hỏi." Kim Thái Hanh cũng không muốn trợ lý Khâu khó xử.
Lúc này trợ lý Khâu mới phản ứng ra mình đã bị lừa, mặc dù hắn chưa nói gì nhưng đã bị lộ ra rồi.
Mãi cho đến khi về nhà họ Kim, trợ lý Khâu cũng không nói gì. Vừa thả người xuống, hắn lập tức quay về công ty, báo tin cho chủ tịch biết cậu Kim đã biết chuyện.
Kim Chiếu không truy cứu trách nhiệm của trợ lý Khâu.
–
Nhà họ Kim.
Chương Tuệ thấy Tiểu Kim với Điền Chính Quốc đến vô cùng vui vẻ. Bà hỏi hai người muốn ăn gì không, lại nói có ăn lẩu không, buổi sáng mới được tặng một con dê con, vô cùng tươi ngon, có thể làm giò hoặc hầm nhừ.
"Vâng ạ!" Điền Chính Quốc gật đầu, cậu đã sớm đói bụng rồi.
Con dê con này đã được rút xương, trưa nay Chương Tuệ nấu canh thịt dê cho bà nội Kim, còn thừa lại khá nhiều thịt. Thịt dê hầm nhừ trong nồi đất cũng rất dễ ăn, nhà bếp nhanh chóng làm mấy đĩa thịt, còn có bánh vừng nhân đường nâu.
Điền Chính Quốc cùng Kim Thái Hanh vừa ăn thịt dê trong lẩu vừa chấm với tương mè.
"Ngon óa ~"
Hai người ăn xong còn đi ra vườn hoa phía sau đi dạo. Hơn mười giờ Kim Chiếu mới về, Điền Chính Quốc cười ngoan ngoãn chào hỏi ông, kể cho ông nghe buổi tối vừa ăn lẩu còn ăn bánh nhân đường vô cùng ngon, sau đó liền nói muốn về phòng nghỉ ngơi trước.
Điền Chính Quốc vừa đi, bầu không khí hòa thuận vui vẻ vừa rồi thoáng lạnh lên.
Kim Chiếu nói: "Nửa năm trước kiểm tra được, bị ung thư dạ dày giai đoạn đầu."
Trên mặt Kim Thái Hanh không có biểu tình gì, vẻ mặt hắn lạnh như băng. Rõ ràng mới trưởng thành không bao lâu, nhưng lúc này ở trong bóng đêm, hắn như một người đàn ông trưởng thành phải gánh vác trách nhiệm.
"Báo cáo chẩn đoán bệnh."
Kim Chiếu nở nụ cười: "Ở phòng, ba đi lấy đưa cho con."
"Ngày mai đi bệnh viện làm kiểm tra." Giọng điệu của Kim Thái Hanh cương quyết: "Ba."
"...Được." Kim Chiếu đồng ý. Thật ra lúc khám ra bệnh này, bác sĩ nói gì ông đều đã thuộc lòng rồi. Nếu làm phẫu thuật, chỉ cần các tế bào ung thư không di căn thì vẫn duy trì được, có thể sống thêm năm năm, mười năm nữa.
Đối với căn bệnh của bản thân, sống được bao lâu Kim Chiếu cũng không quá sợ hãi như trong tưởng tượng, ngược lại ông lại có cảm giác nhẹ nhõm. Nhưng hiện tại ông lại cảm thấy, sống lâu hơn một chút cũng rất tốt.
Vừa về phòng, Điền Chính Quốc đi tắm rửa, tắm xong lại lấy khăn mặt lau tóc cho đến khi không còn sũng nước nữa. Cậu ngồi lên giường đọc truyện tranh, khi Kim Thái Hanh tiến vào, Điền Chính Quốc bỏ cuốn truyện trong tay xuống, không nói gì cả, chỉ nở nụ cười.
"Không phải nói mệt à?"
"Lạ chỗ, ngủ một mình cũng hơi sợ." Điền Chính Quốc cuộn chân lại, cười tủm tỉm nói: "Lúc này phải nhờ vào bạn trai rồi, đêm nay anh Thái Hanh ngủ với em đi ~"
Tâm trạng Kim Thái Hanh đang căng thẳng cũng được thả lỏng ra, giống như hắn gặp phải tất cả mọi chuyện, tất cả nỗi đau nỗi buồn đều khiến hắn trở nên căng thẳng, nhưng chỉ cần nhìn thấy Điền Chính Quốc cười, chỉ cần nghe Điền Chính Quốc nói chuyện, tất cả đều sẽ qua đi.
"Được."
Kim Thái Hanh đồng ý, sau đó đứng dậy tìm máy sấy. Hắn đứng ngay bên giường sấy tóc cho Điền Chính Quốc. Máy sấy phát ra tiếng kêu không phải quá lớn, cả hai đều im lặng không nói chuyện. Điền Chính Quốc tiếp tục cầm truyện lên đọc, chờ sấy tóc xong, Kim Thái Hanh đi rửa mặt, Điền Chính Quốc đã nằm ở trên giường.
"Bạn học Tiểu Kim nhanh nào, chăn đã ấm rồi nè." Điền Chính Quốc vỗ vỗ bên giường: "Cậu đừng nói với tớ là cậu muốn đi học đấy nhé!" nói xong lại trợn tròn mắt, hung dữ nhìn Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh nở nụ cười, lên giường, sau đó Điền Chính Quốc liền lăn tới.
Hai người mặt đối mặt, hơi thở hòa vào nhau, là mùi kem đánh răng thơm mát.
"Tôi không sao." Kim Thái Hanh hôn xong có hơi ngửa đầu ra sau, nhìn vào mắt Điền Chính Quốc, cả đôi môi đỏ lên nữa, hắn nhẹ nhàng nói: "Tôi từng nói qua, nếu như ông ấy chết, tôi tuyệt đối sẽ không nhìn một cái, sẽ không nhìn ông ấy bị đưa đi hỏa táng, giống như lúc trước ông ấy đã làm với mẹ tôi vậy."
"Nhưng hiện tại tôi lại thay đổi."
Người thay đổi Kim Thái Hanh chính là Điền Chính Quốc.
Kim Thái Hanh đã từng mang tâm lý oán hận, hắn ngụy trang rất tốt, cảm thấy bản thân không thèm để ý đến nhà họ Kim hay Kim Chiếu nhưng thật sự không phải.
"Lúc tôi còn nhỏ, ông ấy cũng từng ôm tôi, từng dỗ tôi, từng đưa tôi đi công viên, đã từng là người một nhà."
Đã quá lâu rồi, trí nhớ Kim Thái Hanh cũng trở nên mơ hồ.
Điền Chính Quốc nghiêng người qua, hôn lên môi Kim Thái Hanh: "Có thể bệnh của chú Kim sẽ ổn, cũng có thể không ổn, nhưng hiện tại cậu với chú Kim đều đang rất tốt mà."
"Ừm." Kim Thái Hanh nghĩ đến lúc nãy khi hắn xem báo cáo chẩn đoán bệnh, đáy mắt ba hắn hiện lên ý cười.
Hiện tại cũng tốt.
"Ngủ đi, ngày mai có thể đi đến bệnh viện với tôi không?"
"Có thể chứ."
Điền Chính Quốc đồng ý ngay.
"Ở đây vài ngày đi, chờ thời tiết tốt hơn, tớ còn muốn đi đâu đó chơi."
"Được."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co