Chưa đặt tiêu đề 99
CHƯƠNG 99
Điện thoại im bặt.
"Vừa nãy hung dữ như vậy, sao bây giờ không gọi nữa." Kim Chiếu mở miệng trước.
Kim Thái Hanh siết chặt tay cầm điện thoại, lạnh giọng nói: "Kim Chiếu, tôi, không, chuyển, trường."
"Tốt lắm, đúng là con trai của Kim Chiêu tôi." Kim Chiếu vung tay lên, mười mấy quản lý cấp cao trong toàn bộ phòng họp trật tự rời khỏi phòng họp, không hề phát ra tiếng động.
Kim Thái Hanh kìm nén vẻ mặt, lạnh lùng nói: "Tôi nói xong rồi—"
"Con thích cái bạn học kia tên là Điền Chính Quốc, đúng không?" Kim Chiếu lên tiếng trước.
Cảm xúc ban đầu bị kìm nén của Kim Thái Hanh bộc phát, "Ông muốn làm gì? Liên quan gì đến ông."
"Con có chắc là muốn nói chuyện với bố như thế này không?"
Nắm tay Kim Thái Hanh nắm chặt cuối cùng buông lỏng ra, không trả lời, cũng không giống như trước đây, khó chịu thì trực tiếp cúp điện thoại.
Đối mặt với sự tức giận và sự phản kháng im lặng của Kim Thái Hanh, thậm chí thông qua điện thoại cũng có thể cảm nhận được sự tức giận của Kim Thái Hanh, mà đầu kia điện thoại, Kim Chiếu bình tĩnh hơn rất nhiều, trên mặt không chút cảm xúc, giọng nói vẫn rất bình tĩnh.
"Con không bao giờ chủ động gọi cho bố, cũng không bao giờ muốn trò chuyện với bố vài câu." Giọng Kim Chiếu chậm rãi, "Bố không có ác ý với bạn học Điền Chính Quốc của con, cũng sẽ không làm gì cả, vậy nên bớt nghĩ những việc linh tinh đi"
"Chu Ngôn Lễ nói với bố con thích một cô gái, hẹn nhau cùng chơi game, nói ra thì là xấu hổ, bố đành đi điều tra một chút."
Kim Thái Hanh vốn dĩ muốn phản bác lại ai là người xấu hổ nhưng lại kìm được.
"Thành tích học tập của bạn học nhỏ của con tốt hơn con rất nhiều, đứng đầu lớp, còn con thì đứng đầu từ dưới lên."
Kim Thái Hanh không chịu nổi nữa, "Đứng thứ nhất từ dưới lên thì làm sao, Điền Chính Quốc đều không nói gì cả." Từng người từng người đều nhắc nhở hắn, lửa giận sôi trào.
Nếp nhăn nơi khóe mắt Kim Chiếu có chút phập phồng nhưng nhanh chóng biến mất, nói tiếp: "Con không muốn chuyển trường thì bố cũng không ép con, tháng sau con 18 tuổi rồi, trở về một chuyến đi."
"Kim Thái Hanh, con là con trai của bố, vì vậy bây giờ nhẹ nhàng nói với con, không phải là thương lượng, hiểu không."
Sắc mặt Kim Thái Hanh phút chốc trở nên lạnh lùng cứng đờ, nhưng nghĩ tới điều gì đó hắn lại nhịn trở về.
"Biết rồi."
"Sống ở nhà họ Chu như thế nào? Bố đã đưa cho Chu Ngôn Lễ một hợp đồng hơn một tỷ nhân dân tệ, có lẽ không ai làm khó con chứ." Kim Chiếu nói.
Giọng điệu của Kim Thái Hanh nghiêm nghị, mang theo chút châm chọc, "Không cần nhắc nhở tôi, chẳng qua vì quan hệ lợi ích với nhà họ Kim cho nên Chu Ngôn Lễ mới chăm sóc tôi rất tốt, tôi biết."
"Ừ. Biết là tốt rồi." Kim Chiếu nói tiếp, "Sinh nhật của con, muốn dẫn theo bạn học nhỏ của con cũng được."
"Không cần." Kim Thái Hanh sắc mặt lạnh lùng, "Không có chuyện gì thì không cần nói nhiều với tôi. Tôi với Chu Ngôn Lễ không có quan hệ cậu cháu sâu sắc, cũng không có tình cảm quan hệ cha con sâu sắc với ông. "
Kim Chiếu không tức giận, ngược lại là cười nói: "Không hổ là con trai của Kim Chiếu, không có cảm xúc rất tốt, có thể đưa ra phán đoán quyết đoán."
"Ừ con đi học đi."
Kim Thái Hanh kết thúc cuộc điện thoại, toàn thân lạnh lẽo, lông mày lộ ra chút bướng bỉnh, lẳng lặng ngồi trên sô pha, cứ nhìn ra ngoài cửa sổ như vậy.
[Đừng để cảm xúc điều khiển, Kim Thái Hanh.]
Năm Kim Thái Hanh học lớp 6 cấp Tiểu học[1], mùa đông năm đó, Chu Ngôn Ân tự tử qua đời. Tang lễ được giao cho Chu Ngôn Lễ, bởi vì lúc đó Kim Chiếu đang ở nước ngoài, xử lý một giao dịch đặt hàng có lợi nhuận cực lớn.
Trì hoãn đi trì hoãn lại, thi thể của Chu Ngôn Ân được đưa đi hỏa táng rồi an táng, mà bóng dáng của Kim Chiếu vẫn mãi không xuất hiện. Nhóc con Kim Thái Hanh gọi điện thoại tức giận điên cuồng. Trong cuộc điện thoại xuyên đại dương lúc đó, Kim Chiếu chính là nói thế này.
[Hiện tại con không có cách nào giao lưu hiệu quả.]
[Một tuần nữa bố về nước.]
Sau đó, Kim Chiếu trở về Trung Quốc trước hai ngày, nhưng Kim Thái Hanh đã không còn cần bố nữa.
Tin nhắn QQ phát ra âm thanh.
Điền Chính Quốc: [Tôi ăn xong rồi, bạn học Kim, mau đến theo chân của thầy Điền đi, chúng ta cùng học vật lý nhé.]
Kim Thái Hanh, người đã bị mắc kẹt trong ký ức của quá khứ, bao trùm trong bóng tối và sự lạnh lùng, nhìn thấy tin nhắn của Điền Chính Quốc, bị kéo lại từng chút một. Hắn không trả lời ngay mà thay đổi [Điền Chính Quốc] thành [Thầy Điền], sau đó chụp ảnh màn hình gửi qua.
Thầy Điền: [Mèo mèo hạnh phúc.jpg]
Thầy Điền: [Bạn học Kim ngoan ngoãn quá, thầy rất vui. Thầy quyết định dạy cho em nhiều kiến thức mới, mau lên mạng đi!】
.: [Đến ngay. Đợi tôi ba phút]
Kim Thái Hanh đi rửa mặt, lại ngồi vào trước máy tính lần nữa, hai người bắt đầu gọi video. Điền Chính Quốc nhìn thấy Kim Thái Hanh sau máy quay có hơi sững sờ một lúc, không có bắt đầu chủ đề ngay lập tức mà là cười nói: "Tôi có món quà mới, Bồi Tiền là một người máy nhỏ, đoán xem của tôi là gì."
"Cái gì?" Kim Thái Hanh cố gắng hết sức để đưa cảm xúc của mình lên người Điền Chính Quốc.
"Tôi là để cho cậu đoán, làm gì có ai trực tiếp hỏi đáp án chứ." Giọng điệu Điền Chính Quốc tức giận, nhưng trong tai Kim Thái Hanh lại giống như mèo cào chọc giận hắn, Kim Thái Hanh thỏa hiệp đoán, "Cậu học tốt như vậy, chắc là bút. "
"Đoán sai rồi."
Điền Chính Quốc: "Cậu chờ một chút, để cậu xem món quà của tôi trước."
Món quà đồ chơi được đặt trong phòng trò chơi, mô hình, poster, tất cả đều được nhồi ở đó, đó là phòng trò chơi cũng là phòng trưng bày.
Điền Chính Quốc cầm điện thoại di động đi đến bên cạnh, Kim Thái Hanh nhìn thấy một cục trên mặt đất, nói: "Em trai cậu cùng một phòng với cậu à?"
"Không có, thằng bé cũng đang học." Điền Chính Quốc vừa đi vừa nói, "Cho dù là một phòng thì đã làm sao."
"Tôi vẫn ở chung ký túc xá với Chu Hiện và Hứa Văn Hàn nè."
Điền Chính Quốc đã đẩy cánh cửa bên cạnh vào. Bên trong rất to, đủ thể loại trò chơi. Máy quay của Điền Chính Quốc hướng về những thứ ở cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, "Nhìn kìa!"
"Người máy lớn."
Nó vẫn là mô hình tương tự như rô bốt của Bồi Tiền nhưng mô hình đã trở nên lớn hơn. Điền Hồng Hào mua cho anh em mỗi người một chiếc. Tiểu Bồi Tiền nhận quà của mình xong vô cùng vui vẻ, vừa nhìn thấy của anh trai giống y như mình mà to hơn lại còn rất vui, vô cùng trân quý, ngay cả cha mẹ cũng không được đụng vào, cực kỳ nâng niu.
Của nhóc là em trai người máy, của anh hai là anh trai người máy, người máy là anh em, bọn họ cũng là anh em.
Điền Chính Quốc chỉ cho Kim Thái Hanh cách chơi. Con rô bốt này cao hơn 1m7, có thể cử động như thật, đứng gác cũng rất ngầu. Điền Chính Quốc đặt nó ở cửa sổ sát đất, trông coi phòng trò chơi bảo bối của cậu.
Ống quay có hơi rung lắc.
Kim Thái Hanh chú ý tới khung ảnh trên tủ trưng bày, hình như là ảnh hắn đang chơi bóng rổ.
"Điền Chính Quốc"
"Cái gì?" Điền Chính Quốc nhìn vào máy ảnh.
Kim Thái Hanh suy nghĩ một chút, cũng không hỏi: "Thầy Điền dạy tôi học đi." Nhưng khóe miệng lại nhếch lên. Điền Chính Quốc còn phản đối này kia với bức ảnh của hắn, vậy tại sao lại có ảnh của hắn ở trong nhà?!
Cho dù không nọ kia với ảnh của hắn, vậy vẫn có ảnh của hắn!
Kim Thái Hanh đột nhiên như được tiêm máu gà, muốn phấn đấu học tập, vô cùng nhiệt huyết. Điền Chính Quốc mỉm cười, "Vậy thì bắt đầu đi."
Mãi cho đến mười giờ.
"Ok, hôm nay kết thúc ở đây. Ngày mai tôi phải về quê, cậu làm đề đi, không biết thì gọi điện hỏi tôi", Điền Chính Quốc nói.
Kim Thái Hanh ậm ừ.
"Đúng rồi, để tôi ấp trứng rồng cho, cậu nghỉ ngơi đi." Điền Chính Quốc mở máy chơi game nói: "Không thể để trứng trứng trở thành rồng nhỏ mồ côi được."
Cả hai không tắt video.
Kim Thái Hanh nghe vậy cúi đầu giả bộ đang đọc sách, sau khi nghe thấy âm thanh trò chơi từ Điền Chính Quốc, hắn mới nhìn lên trò chơi mà Điền Chính Quốc chơi trong video.
Mười một giờ, tắt video, nói chúc ngủ ngon.
.Kim Thái Hanh nằm trên giường học từ đơn, một lúc sau cầm điện thoại di động lên quyết định đổi 'dấu chấm' nổi danh thành 'bạn học Kim'. Hắn bấm vào hình đại diện màu đen để thay đổi nhưng lại không có mấy ảnh trong album ở điện thoại. Kim Thái Hanh không thích chụp ảnh, không thích người khác chụp, cũng không thích cùng người khác chụp.
Bây giờ trong album có một số ảnh phong cảnh, bầu trời xanh và mây trắng, đường băng sân chơi, ảnh của đại hội thể thao hai ngày. Nhưng nhiều hơn cả là hình ảnh trên sân nhảy cao, hình dáng của Điền Chính Quốc, lúc nghiêng người, lúc đi qua, lúc nghỉ ngơi, lúc tập trung, còn có cả lúc nhận phần thưởng nữa.
Lựa lựa chọn chọn.
Kim Thái Hanh chọn bức ảnh Điền Chính Quốc đang cười, nhưng chỉ lấy phong cảnh bên trên, không cho thấy dáng vẻ của Điền Chính Quốc——
Chờ cho đến khi tôi không phải là thứ nhất đếm ngược, cho đến khi chúng ta cùng có tên trong một danh sách.
Mục tiêu của Kim Thái Hanh là danh sách top 100 của trường.
Đặt điện thoại xuống, lại lần nữa học thuộc từ đơn.
–
Thứ Bảy cả nhà họ Điền đến nhà của bố mẹ Lý Văn Lệ.
Xe dừng lại, hai vợ chồng già ra cửa nghênh đón, trên mặt nở nụ cười ấm áp, "Tiểu Quốc và Tiềm Tiềm đến rồi.", "Hôm nay bà ngoại làm món gì ngon cho các con đó."
Cha Lý ở bên nói: "Hôm qua trong làng mổ lợn, là lợn nuôi bằng ngũ cốc, bố và mẹ con mua một chút, nhồi làm xúc xích, các con về thì mang một ít."
Điều kiện của thôn tốt lắm, lợn không bán lấy tiền, lợn giết để làm thức ăn, ngay cả người trong thôn cũng chẳng bán nhiều, còn gửi cho mấy người bà con trong thành phố, đều rất thích cái này.
"Con thích ăn cái này, lão Điền cũng thích nữa." Lý Văn Lệ nói.
Điền Hồng Hào gật đầu, "Cảm ơn bố mẹ vất vả, đã đến còn có quà mang về nữa."
Mọi người tán gẫu cười nói, tiến vào sân nhỏ. Cha Lý pha trà, trên bàn còn có hoa quả, Tiểu Bồi Tiền đưa anh trai đi xem Đại Hoàng, Lý Văn Lệ gọi: "Hai con ăn táo không?"
"Con không ăn đâu mami ơi, con đang chơi với Đại Hoàng."
Điền Chính Quốc: "Con cũng không ăn đâu mẹ."
Nói xong thì rất tự nhiên cùng Bồi Tiền ngồi cạnh cũi trêu Đại Hoàng.
Trong sân, mẹ Lý và cha Lý đều sững sờ. Chuyện này, chuyện này không hề nghe sai, gọi Văn Lệ là "mẹ" đúng không? Vẻ mặt kinh ngạc của hai người già quá rõ ràng, Điền Hồng Hào chọc vợ, Lý Văn Lệ vẫn nghĩ một lúc, làm sao vậy, bà cũng không nói gì mà?
Mẹ Lý định thần lại, phấn khởi lau tay, vì có con rể ở đó, bà chỉ có thể đưa mắt nhìn Tiểu Quốc bên cạnh đang chơi với Đại Hoàng.
Lý Văn Lệ chợt nhận ra, giọng điệu có hơi tự hào, nói: "Đã gọi được hai tuần rồi, Chủ Nhật tuần trước bọn con vốn dĩ định về đây nhưng mà lão Điền lại đi công tác. Con đã nghe quen rồi, cha mẹ phản ứng thế này mới khiến con tìm thấy một chút phấn khích lần đầu khi nghe thấy đấy."
Điền Hồng Hào mỉm cười hợp tác. Quả thực, tối hôm Tiểu Quốc đổi miệng, ông ngủ mơ mơ màng màng vẫn có thể nghe thấy vợ mỉm cười nói: "Tiểu Quốc gọi em là mẹ đó."
Giày vò nửa đêm.
Hai vợ chồng già cao hứng, giữa trưa lại nấu thêm hai món nữa. Lúc trước con gái nói sống rất tốt, không có gì khó chịu, quan hệ với Tiểu Quốc cũng tốt, nhưng hai vợ chồng già vẫn là không yên tâm, bây giờ tốt rồi, yên tâm rồi.
Ở trong thôn chơi vui cả một ngày trời.
Cuối tuần Điền Chính Quốc trở về trường sớm. Gặp Trương Gia Kỳ với khuôn mặt 'không thể sống được' ở hành lang ký túc xá, Điền Chính Quốc dừng lại một chút, giữa 'hỏi một chút' hoặc 'đi', cậu chọn–
"Anh Điền!!!"
"Em không sống nổi nữa!!!"
Trương Gia Kỳ đã nhìn thấy Điền Chính Quốc, gào khóc y hệt như chị Tường Lâm.[2]
Điền Chính Quốc nhìn thấy cửa ký túc xá của Trương Gia Kỳ đã đóng, thậm chí cửa ký túc xá của các nam sinh lớp bên cạnh cũng đóng thì đại khái biết, cảnh "chị Tường Lâm khóc lóc" của Trương Gia Kỳ, trước khi cậu đến thì cậu ta biểu diễn khắp ký túc xá rồi.
——Vậy thì không có gì gọi là không sống được.
Điền Chính Quốc quyết định chạy.
"Anh Điền anh Điền xin hãy cứu em, em thực sự không thể sống được nữa." Trương Gia Kỳ nhanh chóng đuổi theo, đau khổ kêu rên.
Điền Chính Quốc đau đầu quay đầu lại nói: "Chỉ cho cậu hai phút, nói."
"Tôi—" Trương Gia Kỳ vốn định thao thao bất tuyệt, bụng đầy tủi thân nhưng khi cậu ta nhìn thấy Điền Chính Quốc cho thời gian, thực sự nhìn chằm chằm vào đồng hồ của mình, lập tức nuốt lời bất bình, mặt dài ra nói, "Cha mẹ tôi quyết định một người từ chức, thuê một phòng ở chung cư của Lâm Khả, nói là học cùng tôi."
Trương Gia Kỳ: "Trời sắp sập rồi, tôi thật sự không sống nổi nữa."
"Sau này tiết tự học buổi tối không thể trốn học chơi game, muốn về nhà, thậm chí còn muốn tìm cho tôi một gia sư, cha mẹ tôi đã hỏi mẹ Lâm Khả nơi bà ấy thuê gia sư cho Lâm Khả rồi ..."
"Anh Điền cậu đi đâu vậy, nghe tôi nói đãaaaa."
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Kim tập trung sức mạnh!!
Chú thích:
[1] Tiểu học ở Trung Quốc có 6 lớp.
[2] Một nhân vật trong truyện ngắn "Chúc Phúc" của Lỗ Tấn, là phụ nữ lao động nông thôn điển hình ở Trung Quốc Xưa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co