Chương 3
Tiếng chổi tre loạt xoạt quét ngang nền sân gạch. Mùi trà sớm thoang thoảng từ gian nhà chính. Ngoài kia, khói bếp uốn mình bay theo ngọn gió nhẹ đầu ngày. Cảnh vật y như cái hồi Trân Ni mới chập chững đặt chân vô nhà bá hộ Nguyễn, nhưng trong lòng nó, có một khoảng trống chưa khi nào được lấp đầy.
Tay nó bỗng khựng lại, mắt khẽ liếc về phía trời mây. Hôm nay trời trong xanh, có mấy đám mây trắng bay lững lờ như kẻ vô tình. Trong thoáng chốc, nó nhớ tới một đôi mắt cũng hiền như mây, nhớ cái giọng hát mềm như tiếng nước chảy trong đêm muộn... nó nhớ đến một người.
Người đã từng dang tay ra, khi cả thế gian quay lưng lại.
Với Trân Ni, cô là một người như ánh đèn trong đêm, không chói lòa nhưng lại vô cùng ấm áp. Nhớ về cô, chẳng phải để mong được gặp lại, mà chỉ là nhớ về một giấc mơ đẹp đã từng có.
Tiếng chân vội vàng từ đâu lạch bạch từ ngoài vườn cắt ngang dòng suy nghĩ của Trân Ni, giọng nói phút chốc vang dội cả sân nhà.
"Trân Ni! Trời sáng trưng mà đứng mơ gì vậy? Tui thấy cô ngó trời riết chắc trời cũng biết ngại luôn á."
Trân Ni quay qua, nhìn cậu cười nhàn nhạt trả lời.
"Đâu có gì đâu... anh Mạnh lo đi hái mấy củ gừng dùm bà Hải đi kìa. Bả đang bắc nồi cá kho dưới bếp đó."
"Ờ... mà nè, bữa nay bến sông mát, cá lóc nổi dữ lắm. Cô xuống câu chung hông?"
"Hông, tui bận rồi, anh đi câu một mình đi."
Giọng nó nhẹ tênh, không buồn cũng không giận, chỉ đơn giản là "không". Thằng Mạnh ngượng ngùng gãi đầu, rồi lủi thủi quay đi. Từ nhà bếp, tiếng bà Hải vọng ra.
"Mạnh! Sao tao kêu lo đi mua muối mà hông mua, còn lo tám với gái hả mậy?"
"Dạaa!"
Tiếng đáp lạc lõng trong buổi sáng dịu dàng. Trân Ni đứng lại một chút, rồi quay vô nhà. Chút nắng xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống bậc thềm chỗ nó vừa đứng, nó nghiêng đầu, khẽ lau nhẹ giọt mồ hôi còn vương trên trán. Trân Ni chẳng dám ước ao điều gì lớn lao. Trong lòng nó chỉ thoáng qua một ý nghĩ nhỏ nhoi.
Ước gì mình cũng được như mây, bay qua một lần rồi để lại chút mát cho người ta nhớ...
...
"Trân Ni, đi ra bà biểu!"
"Dạ bà kêu con?"
"Bây đi ra chợ coi kiếm con cá nào ngon ngon mua dìa nấu canh tẩm bổ cho thằng hai, dạo này nó đi coi tá điền riết ốm nhôm ốm nhách, đi đi rồi tháng này bà tăng tiền thêm cho mày!"
"Dạ bà con đi liền."
Nói rồi nó cúi đầu chào bà bá hộ, đi xuống bếp lấy cái nón lá với cái giỏ rồi lại đến chỗ bà Hải xin chút tiền đặng mua đồ. Nó xỏ đôi guốc gỗ vào rồi rảo bước đi ra phiên chợ đầu làng.
Tới chỗ sạp cá tươi, nó ngồi nhìn nhìn lựa lựa một hồi mới chọn được hai con tươi ngon nhất, tới cả bà Ba bán cá cũng tấm tắc khen.
"Ai chà, lần nào bây ra sạp bà cũng toàn lựa trúng mấy con ngon nhất hông à, sao mà giỏi dữ vậy đó đa!!"
"Dạ con đi chợ nhiều riết quen thôi bà, có cái chi đâu mà bà khen."
"Chậc chậc, vừa đẹp vừa giỏi giang như vậy, ai mà cưới được bây là phúc ba đời đó à nghen!!"
"Bà nói quá rồi, con còn vụng về lắm!"
"Sao lại nói quá, phải chi mà thằng con bà đi làm trên Sài Gòn dìa là bà kêu nó qua nhà bá hộ hỏi cưới bây rồi!"
"Dạ, thôi thưa bà con đi, mắc công dìa trễ là bà chủ bả la con nữa!"
Trân Ni xách giỏ cá quay người đi về hướng biệt phủ rộng lớn.
Sài Gòn...
Nơi mà Trí Tú bỏ xứ ra đi, đến nay cô vẫn chưa về. Không biết trên trển có cái chi mà làm cô say mê đến vậy. Cũng được 6 năm rồi chứ ít ỏi gì...
Từ cái ngày hôm đó, nó nghe lời Thái Anh đi làm hầu cho nhà bá hộ Nguyễn, đúng như cô nói, ở đây người ta tốt lắm, không bạc đãi hành hạ nó, lương bổng đến tháng đều trả đầy đủ không xót một đồng. Được mần việc cho một nơi như vậy làm vết thương trong lòng nó ngày xưa cũng vơi đi chút ít.
Chăm chỉ làm lụng như vậy nên nó được bà chủ thương lắm, bà hứa với Trân Ni chờ nó đủ tuổi sẽ kiếm tấm chồng gả cho nó đặng nó đỡ nhọc cơ mà nó nhất quyết không chịu, một mực đòi làm ở đây, hầu nhà bà đến hết đời mới thôi...
Một phần là vì nó không muốn. Mà phần lớn hơn... là vì có một đoạn ân tình cũ kỹ, nó vẫn cất giấu trong lòng như cất một món đồ quý. Ngày đó, lần đầu có người đã không chê nó bần hèn dơ dáy mà dang tay cứu nó khỏi cảnh bị rượt đuổi như thú vật, đã cứu cái mạng nhỏ bé của nó. Ơn sâu nghĩa nặng như vậy, nó chưa báo đáp được chữ nào mà lòng đã nôn nao đi theo người ta khác thì nó chẳng đặng. Vậy nên ai có hỏi, nó cũng chỉ cười cười cho qua, chớ trong bụng... nó biết rõ: nó chưa thể rời đi đâu hết, chưa thể yên ổn với ai, chừng nào chưa gặp lại người xưa.
Làm hầu nhà bà nhưng lâu lâu nó cũng lén đi hỏi han coi Trí Tú đã trở về chưa hay cô ở trên Sài Gòn sống như thế nào, nhưng tất cả chỉ là vô ích, không có một tin tức gì về cô cả. Chuyện cô mất tích ngày đó cũng làm rầm rộ cả thôn, ai nấy đều cho rằng cô được lão nhà giàu nào đó hỏi cưới nên đi theo người ta về làm dâu rồi, cũng có người đồn rằng cô chửa hoang, nhục nhã quá nên đi trốn, đỉnh điểm là còn có người nói rằng cô đã bị người ta giết chết. Hàng trăm cái miệng nói xấu cô đủ điều nhưng bà mama vẫn không lên tiếng biện minh lấy một câu như thể ngầm đồng ý lời họ nói là đúng vậy.
Còn về phần nó, Trân Ni vẫn luôn tin Trí Tú, tin cô vì lo say mê làm ăn trên đất Sài thành nên đã quên đi cái xứ này từ bao giờ rồi. Nhưng mà nó vẫn chờ, vẫn luôn hi vọng một ngày nào đó cô sẽ về, sẽ đến nhà họ Nguyễn tìm nó, không phải để mong gặp lại cho thỏa nỗi lòng riêng, mà chỉ để có một ngày được đứng trước mặt cô, cúi đầu đáp một tiếng ơn xưa, cho lòng thanh thản, cho nghĩa tình trọn vẹn.
"Cô Tú... bây giờ cô đang ở đâu...?"
Suy nghĩ vu vơ nãy giờ đã về tới cửa nhà bá hộ Nguyễn lúc nào không hay, Trân Ni nhanh chóng chạy thưa bà Lành - bà bá hộ, đang ngồi trên nhà trước rồi lật đật xuống gian bếp đặng mần cá.
Loay hoay thì cũng đến tầm chiều, nó vừa nấu canh xong xuôi thì nghe tiếng còi xe "tin tin" chạy vào sân, dặn dò con Bông coi dùm nồi canh rồi nó liền chạy lên nhà trước.
"Cậu hai mới dìa!"
"Ừa, Trân Ni! Dẹp đồ dùm cậu!"
Nó ngoan ngoãn nghe lời, cầm cái áo măng tô của gã mắc lên móc treo. Chờ gã ngồi xuống bàn mới chậm rãi rót trà ra cho gã uống.
"Cậu hai ăn cơm bây giờ luôn hông, để con dọn."
"Ừa, gọi má ra đây ăn chung với cậu luôn!"
"Dạ!"
Nó nhanh chóng quay về bếp, kêu con Bông phụ nó dọn cơm cho cậu chủ bà chủ ăn.
Cậu hai Nguyễn Tiến Văn, con trai độc nhất nhà bá hộ Nguyễn, năm nay đã được 30 tuổi nhưng vẫn chưa muốn lập gia đình, gã suốt ngày chỉ lao đầu vào mần ăn, từ hồi làm ở đây đến giờ, Trân Ni chưa từng thấy gã qua lại với bất kì người đờn bà nào cả. Bà Lành mỗi lần lại gần cậu hai là liền nhắc khéo gã lo đi cưới vợ đặng cho bà mau có cháu nối dõi, ấy vậy mà cậu hai chỉ gật gật đầu cười qua chuyện rồi thôi. Lâu lâu nó rảnh rỗi nên vừa hầu quạt cậu hai vừa buôn chuyện này kia, chỉ biết gã đang tương tư cô tiểu thơ nào đó mà vẫn chưa có dịp thổ lộ...
Trân Ni cũng lấy làm thương hai Văn, gã vừa bảnh trai lại có chí thú làm ăn, chưa kể tính tình lại hiền lành ngay thẳng, từ nhỏ đã được cho ăn học đàng hoàng. Tiểu thơ làng này nhìn gã mà đã ứa nước miếng, nhưng gã có chịu ưng ai đâu, cứ một mực chờ đợi ai đó mãi vậy.
Nói là thương nhưng mà là thương kiểu hầu đối với chủ, chứ nó chưa bao giờ dám quá phận, biết thân mình nghèo hèn bần tiện, được ở lại nhà bá hộ mần việc là đã biết ơn lắm rồi, nó làm sao có gan mà động tới gã. Nó hiểu là nếu được gả vào nhà bá hộ Nguyễn là một bước lên mây, nhưng không thương thì làm sao mà nên duyên được...
...
________________________________
...
Gian nhà trên là chỗ bà Lành và cậu hai Văn đang ăn cơm, bà nhìn gã rồi tặc lưỡi, buông đôi đũa xuống khẽ lắc đầu.
"Mần cái chi mà mần tối ngày! Tài sản nhà này ăn ba đời còn chưa hết, bây cớ gì phải chịu cực khổ vậy đa!!"
"Má này thiệt là, con có chí thú mần ăn thì má phải mừng chứ sao lại trách con."
"Mừng thì má mừng đủ rồi! Bây coi sao gác tạm công chiện mần ăn qua một bên, đi kiếm đứa con dâu dìa cho má!"
Gã khựng lại, ngước mặt lên nhìn bà Lành một cái, xong gã lại mỉm cười, gắp miếng cá ngon cho vào chén bà.
"Má cứ từ từ lo mà dưỡng già, bây giờ chưa có thì sau này sẽ có, đừng nghĩ nhiều chi cho mệt đầu."
"Riết rồi bây hông có coi lời má ra cái giống ôn gì hết!! thiệt tình mà!!"
Bà tức giận đứng bật dậy, vươn tay kí vào đầu thằng con trai mình một cái rõ mạnh, lấy cây quạt để bên bộ ngựa gần đó quạt cho hạ hỏa. Bà giận lung lắm, bà cũng đã già lắm rồi, sống nay chết mai, bây giờ mà gã còn bảo từ từ, lỡ đến chừng đó bà già yếu bế cháu không nổi thì phải làm sao. Bà sốt ruột quá rồi, giờ không cần cháu cũng được, bà chỉ cần gã chịu lấy vợ, đặng vợ gã ở nhà chịu chăm sóc bà, phụng dưỡng bà là được rồi. Cái nhà thì rộng mà chỉ có một mình bà với mấy đứa hầu đi lên đi xuống riết rồi cũng thấy chán chê muốn chết.
"Má bớt giận..."
Hai Văn đứng lên đi lại gần chỗ bà, hai tay xoa bóp vai bà mà dỗ ngọt.
"Xong đợt thu lúa này, buôn bán mần ăn thuận lợi hết rồi là con đi hỏi vợ liền, má chịu hông?"
"Hừ!! Bây nói hay lắm..."
"Đi mà má... nha..."
Gã lại giở thói làm nũng với bà, mỗi lần như vậy thì bao nhiêu cơn bực tức trong bà cũng đều bay đi hết ráo, bà chỉ đành lắc đầu.
"Rồi rồi ông tướng!! Ăn cơm riết đi cho mấy đứa nó dọn dẹp!!"
Gã lại vui vẻ mà đưa bà về bàn đặng cùng ăn cơm.
"Tối nay má rảnh hông?"
"Có mần cái chi đâu mà hổng rảnh!"
"Vậy má đi coi hát hông, má con mình đi!"
"Được, tính dụ cho má quên chuyện của bây hay gì?"
"Đâu có đâu, chỉ là lâu rồi má con mình chưa đi coi hát với nhau, nên hôm nay con muốn đưa má đi đó mà!"
"Rồi rồi, ăn thêm chén cơm nữa đi rồi má đi!"
Tuy hai Văn có không chịu nghe lời bà mà cưới vợ, nhưng suy cho cùng gã vẫn là một người con trai có hiếu.
...
________________________________
...
Chờ cậu hai cùng bà ăn xong, nó lên dọn dẹp rồi rửa chén, mọi chuyện mỗi ngày đều lặp đi lặp lại như vậy suốt 6 năm trời, nó tuy chán nhưng cũng không bao giờ buông một lời than thở. Được làm ở đây là may phước lắm rồi.
Thằng Mạnh từ đâu lon ton tới ngồi kế nó, cười hì hì chìa ra hai củ khoai nhỏ.
"Trân Ni, tui tặng cô nè!"
"Gì đây? Sao tự nhiên anh lại tặng tui?"
"Tui đi ra vườn đào được nhiều khoai lắm, tặng cho Trân Ni hai củ ăn chơi!"
"Cảm ơn anh."
Thằng Mạnh cũng là hầu nhà này, tính tình cậu hoạt bát dễ thương nên cũng được lòng bà chủ, bà giao cho cậu đi canh ruộng khoai, lâu lâu đào lên đặng để dành ăn. Mỗi lần như vậy là cậu giấu vài củ đem tặng cho nó. Khỏi nói cũng biết thằng Mạnh thương Trân Ni nhiều đến mức nào, cậu còn bấm bụng ráng mần kiếm tiền sau này xin bà Lành cho hỏi cưới Trân Ni, rồi cậu và nó sẽ đi cất một ngôi nhà nhỏ ở, sống một cuộc sống hạnh phúc bên vợ hiền cùng con đàn cháu đống. Thấy thằng Mạnh mơ xa ghê chưa kìa!
Trân Ni biết thằng Mạnh thương nó nhưng mà nó lại giả vờ không biết vì nó không thương cậu, nó sợ sẽ mất đi một người anh hay ngày đêm ngồi trò chuyện tào lao với nó lắm. Con Bông ngồi kế bên tặc lưỡi dòm cặp đôi này, thằng Mạnh thì cái miệng tía lia không ngớt, còn nó thì chỉ im lặng lắng nghe rồi vừa cười hùa theo vừa rửa đống chén.
Rồi cậu hai từ nhà trước đi ra nhà sau dặn dò gì đó với lũ chúng nó.
"Cậu với bà đi coi hát, bây ở nhà canh nhà cho cẩn thận nghe chưa!"
"Dạ, cậu hai với bà đi vui vẻ!"
Nói xong rồi hai Văn quay người đi, con Bông say mê nhìn theo bóng lưng gã đang dần khuất, lấy được chút tinh thần trở lại mới quay sang thằng Mạnh với Trân Ni hỏi nhỏ.
"Anh Mạnh với chị Trân Ni đi coi hát bao giờ chưa, chứ em đó giờ chưa biết coi hát là coi mần sao luôn á đa?"
"Tao cũng chưa coi nữa, nhỏ tới giờ cắm đầu cắm cổ mần trong nhà này hông à có đi đâu mà biết! Trân Ni có coi chưa?"
Nó im lặng cúi người rửa đống chén, như suy nghĩ gì đó, thật lâu sau mới chậm rãi gật đầu.
"Gì sướng quá đa! Trân Ni thấy sao, có hay hông?"
"Hay lắm đó đa..."
Nó nở môi cười sượng trân, lại nhớ đến giọng hát ngọt ngào năm xưa mà nó thấy bồi hồi. Phải chi giờ cô ở cạnh hát nó nghe nữa thì tốt biết chừng nào. Thằng Mạnh nhìn chằm chằm vào nó, nhìn dáng vẻ suy tư trầm ngâm kia đến mê mẩn, sao mà nó đẹp quá vậy cà.
"E hèm cô muốn nghe hát hông, tui biết hát đó à nghen!"
"Anh Mạnh mà biết hát hả, nói dóc vừa thôi!!"
Con Bông bỉu môi mỉa mai cậu, cậu vươn tay kí vào đầu nó một cái cốc rồi lại quay sang nhoẻn miệng cười với Trân Ni.
"Trân Ni nghe hông, tui hát cô nghe hén!"
"Ừa, anh hát đi!"
Thằng Mạnh mừng rỡ, ho khan vài tiếng rồi hít vào đặng lấy hơi hát cho nó nghe.
"....
Dưới trăng... dòng sông trôi rất dịu dàng...
Như dải lụa vàng xuôi về phương Đông...
Gành hào ơi...
Nửa đêm ai hát lên câu hoài lang....
Vầng trăng nghiêng xuống trên vạt rừng tràm...
Xề u xế u liu phạn...
Dây tơ đàn kìm buông thiết tha
Xề u xế u liu phạn...
Đưa cung đàn về trên bến xa...*
..."
Thằng Mạnh say sưa hát, nó với con Bông thì im lặng chăm chú nghe, hát xong thì cậu quay sang nó dùng ánh mắt như chờ đợi được khen thưởng.
"Cô thấy sao, hay hông?"
"Ờ... hay lắm đa, anh đi làm kép hát được đó!!"
"Thôi tui hát chơi cho cô nghe vậy thôi chứ, làm kép hát khổ lắm!"
"Sao anh lại nói như vậy?"
"Bộ Trân Ni chưa nghe câu xướng ca vô loài hả...?"
Nó không nói lời nào, lại tiếp tục gục đầu trong đống suy nghĩ dài dằng dẳng. Ra là thế, làm đào hát có sung sướng chi đâu, suy cho cùng cũng chỉ là ca múa mua vui cho thiên hạ, nếu biết nghề này khổ cực đến vậy, sao cô còn không mau trở về đây, bộ ở trển vui với được người ta đối đãi tốt lắm hay sao mà 6 năm rồi cô vẫn chưa về lấy một lần.
"Trân Ni! Trân Ni!"
"Aa dạ!"
"Cô mần gì mà nhìn suy tư dữ vậy chèn?"
"Ơ... hổng có gì đâu anh..."
"Đây tui dẹp chén cho, tay cô ngâm nước riết phồng hết lên rồi kìa!"
"Thôi hổng sao đâu, để em được rồi, phiền anh quá!"
"Phiền gì mà phiền!"
Nói rồi thằng Mạnh bưng thau chén đi vào bếp, để lại nó ngồi thơ thẩn như người mất hồn cùng với con Bông đang lặt rau bên cạnh. Con nhỏ nhìn thấy cảnh trước mắt cũng nghĩ nghĩ ngợi ngợi gì đó rồi nhích lại gần Trân Ni, nói nhỏ vào tai nó.
"Chị Trân Ni thấy anh Mạnh sao?"
"Hả?"
"Thì chị thấy anh Mạnh sao á?"
"Bông hỏi gì lạ vậy? Thì chắc là... anh Mạnh vừa ưa nhìn vừa tốt lại chăm chỉ... sao vậy? Bộ em thích ảnh hả?"
"Ủa gì? Hông có! Ý là chị có ưng ảnh hông á?"
"Tui coi anh Mạnh như anh trai của mình vậy đó, Bông đừng có nói tầm bậy bà chủ nghe lại la bây giờ."
"Chòi tiếc ghê! Anh Mạnh thương chị vậy mà..."
Trân Ni lắc đầu không nói nữa, nó đứng dậy cầm cây chổi đi thẳng vào trong quét nhà. Yêu đương gì, thương nhớ gì, bây giờ không phải lúc để nó để tâm đến những chuyện này. Nó vẫn còn nhiều điều chưa thể giãi bày trong lòng lắm.
Thằng Mạnh buồn bã thở dài một hơi, ban nãy đứng trong bếp cậu đã nghe Bông với Trân Ni nói chuyện cả rồi, cũng như bao lần, lúc nào cậu cũng chỉ nhận về sự thất vọng. Nhưng cậu thương Trân Ni thật lòng thật dạ chứ không phải nhất thời thấy nó đẹp mà mê mẩn, cậu nhất định sẽ không từ bỏ.
Tối đó cậu nằm vắt tay lên trán suy nghĩ thêm một ngàn lẻ một cách để tán tỉnh nó.
...
________________________________
...
Kim đồng hồ điểm đến mười giờ thì bà Lành cùng cậu Hai trở về, cả hai đều đang nói cười rất vui vẻ, như thể đã lâu rồi má con gã mới có được tiếng nói chung. Trân Ni chạy ra thưa bà chủ cậu chủ rồi nhanh lẹ đem túi xách, áo khoác của họ cất đi cho gọn. Bà cùng Hai Văn tiếp tục ngồi chỗ bàn gỗ vừa rót trà vừa nói chuyên rôm rả. Bà vỗ vai gã một cái.
"Ai chà, con bé đào hát đó đẹp quá hén con! Lại còn hát rất hay nữa!"
Gã lặng thinh một hồi, rồi khẽ ho nhẹ một tiếng như để lấp khoảng trống. Khuôn mặt hơi ửng đỏ, ánh mắt thì nhìn xuống đất, tay xoa nhẹ cổ áo như thể đang tìm lời gì đó để nói. Khóe môi gã hơi cong lên, nụ cười mang vẻ gì đó ngượng nghịu nhưng chân thành, không khác gì người đàn ông lần đầu dám đối diện với lòng mình.
"Cái mặt vậy là sao nữa đây, có nghĩa là khoái cô đào đó đúng hông? Hèn chi mà tự nhiên rủ má đi coi hát, cái thằng quỷ sứ này thiệt tình!"
Bà vươn tay nhéo vào má Hai Văn nựng như một đứa con nít ba tuổi, nhưng thật ra gã năm nay đã ba mươi tuổi. Bà mừng quá, tự nhiên bà thấy cái thân già này nhẹ nhõm hẳn ra, bà cứ sợ con bà thành bóng thì chết dở. Cuối cùng gã cũng chịu thương ai đó rồi.
Gã cười cười, rồi Hai Văn mới bắt đầu nhỏ nhẹ hỏi bà.
"Má thấy ưng ẻm hông?"
"Đương nhiên là ưng rồi đa! Bây mau đi hỏi cưới nó lẹ dìa cho má, đi liền bây giờ cũng được!"
"Má hông chê xuất thân của ẻm hả?"
"Chê gì mà chê, chỉ cần bây thương người ta thì có là ăn xin má cũng chịu!"
"Má... con cảm ơn má..."
Gã xúc động nắm lấy bàn tay nhăn nheo của bà, đôi mắt bà dịu dàng yêu thương nhìn lấy thằng con trai cuối cùng cũng đã biết nghĩ tới chuyện lập gia đình, yên bề gia thất.
"Nếu má đã ưng thuận thì mai con dẫn em dìa nhà mình ra mắt má nghen."
"Được được! Quá tốt, để má biểu hầu nó đi mua đồ chuẩn bị nấu cho ngày mai."
Nói rồi bà Lành quay sang nhìn lấy Trân Ni, dặn dò nó đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nó nghe lời mà gật đầu lia lịa, thú thật nó thấy mừng cho cậu Hai với bà lắm, cuối cùng thì nó cũng có dịp gọi tiếng "mợ hai" cho có với người ta rồi, nghĩ tới mà lòng nó cũng rộn ràng nôn nao không thua bà bá hộ.
Nó như muốn nhảy chân sáo về bếp để nói chuyện bà dặn với con Bông, nhưng trước khi đi nó lại tò mò rồi cười hỏi cậu hai.
"Cậu hai ơi, mợ hai tên gì vậy cậu?"
"Con bé này, chưa chi gọi người ta là mợ hai rồi!!"
Gã tuy là mắng nó nhưng vẫn không giấu được sự khoái chí trên khuôn mặt, gã tằng hắng một cái rồi dõng dạc trả lời.
"Mợ hai mày tên Kim Trí Tú đó đa!!"
....
__________________________________
*Bài hát: Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co