Truyen3h.Co

Moon quakes

(15)

shatoulvuuu

/Truyện được dịch và đăng tại wattpad chính chủ shatoulvuuu/


"Phải làm sao đây, phải làm sao đây!" Sa Sa cuống quýt, Đại Đầu cũng gấp không kém. Thấy người bên ngoài sắp vào cửa, tiểu ma vương trong nhà lại lon ton chạy ra mở, anh nhanh trí quát lên: "Đến đây đến đây, đừng gõ nữa, tưởng đòi nợ không bằng!"

Cửa mở ra, vẻ mặt giận dữ của Đại Đầu như sắp bùng nổ.

"Thằng nhóc thối này, bao lâu không về nhà, giờ giỏi rồi nhỉ!" Vừa vào cửa, chị anh đã nhéo tai anh một cái đau điếng.

"Bảo bối của chị đâu? Đừng nói với chị là nó bỏ nhà đi bụi rồi nhé." Chị anh vừa vào đã nhìn đông ngó tây, như đang tìm kiếm báu vật.

"Yên tâm đi, con trai chị vẫn khỏe chán, ăn ngon mặc đẹp." Anh đi theo sát gót chị mình, chị đi đâu anh theo đó, chỉ sợ chị phát hiện ra điều gì. Trong đầu anh xoay chuyển liên tục xem còn món gì chưa dọn dẹp không.

"Chị ơi, trong đó không có gì đâu." Anh vội đóng cửa phòng lại, liếc nhìn tủ quần áo một cái, thầm mong chị mình mau đi đi, kẻo "bảo bối" trong tủ bị ngạt mất.

"Thằng nhóc này, có phải 'kim ốc tàng kiều' rồi không?" Tiện tay chị lại mở cửa phòng ra. Chăn màn gấp vuông vức như đậu phụ, quần áo để ngăn nắp. Chị biết tính em trai mình ưa sạch sẽ, nhưng hôm nay sạch quá mức thế này thì chắc chắn là có biến rồi, hì hì.

"Làm gì có ạ, em ngày nào cũng đi học rồi về nhà, ba điểm một đường thẳng mà." Sa Sa trốn trong tủ quần áo không dám thở mạnh, lòng lo lắng lạ kỳ. Rõ ràng là đi tặng quà, kết quả lại thành "tàng kiều", mà không đúng, mình đâu có phải là... của cậu ta đâu...

"Chị ơi, sao mặt chị đỏ thế, chị thấy không khỏe ạ?" "Tiểu Tửu Oa" trong lòng Sa Sa nương theo ánh nắng lọt qua khe tủ chiếu vào, thấy mặt cô đỏ bừng như quả táo.

"Không, không có gì, lát nữa em ra ngoài trước, cứ theo kế hoạch nhé." Hai người ngoắc tay làm dấu.

"Bố mẹ bảo chị mang trái cây với sữa đến để trong tủ lạnh rồi đấy, nhớ mà ăn. Hôm nay sinh nhật cậu, đừng có quên ăn bánh kem." Chị anh vừa dọn đống đồ chơi của tiểu ma vương vừa nhắc nhở. Anh chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật mình. Vốn định đón cùng Sa Sa, nhưng thôi hôm nay cô ấy cũng mệt rồi. Ái chà, bảo bối còn đang trong tủ!

"Mẹ ơi, con đến đây!" Vừa đóng cửa tủ lạnh, cậu con trai đẹp trai đã nhào vào lòng mẹ.

"Có nhớ mẹ không?" "Nhớ lắm ạ, moa!" Nhóc tì thơm chụt vào hai bên má mẹ. Anh nhìn cảnh mẹ con sướt mướt mà lòng chỉ hướng về Sa Sa trong tủ, không biết cô có bị ngộp không.

"Cũng không còn sớm nữa, mẹ con chị về đây." Cuối cùng chị anh cũng chịu đi. Chưa bao giờ anh mong chị mình về đến thế, dù chị đến thường chẳng có gì hay ho.

"Lúc nào rảnh về thăm bố mẹ nhé, họ nhớ cậu lắm."

"Đúng rồi, nhớ cậu lắm đó nhen!" Đúng là mẹ nào con nấy.

"Được rồi, mau về đi, sến súa quá."

"Cậu ơi, cậu cúi xuống con bảo." Nhóc tì lại bày trò, ghé tai anh thì thầm: "Cậu phải mau chóng rước chị về nhà nhé, chị ấy thích cậu lắm đó." Nói xong liền tung tăng chạy về phía mẹ.

"Mẹ ơi, con kể mẹ nghe cái này." "Có phải muốn nói cậu con có bạn gái rồi không?" "Đúng đúng đúng, sao mẹ biết ạ? Mẹ thông minh quá!" "Đó là vì... thôi về nhà ăn cơm nào!"

"Sa Sa, Sa Sa cậu ổn chứ?" Anh đẩy cửa, mở tủ quần áo ra, thấy một cục nhỏ xíu đang cuộn tròn trong góc sắp ngủ quên mất rồi. Cô gái này đúng là tim lớn thật, lại ngủ quên trong phòng mình nữa. Nếu không phải anh là người chính nhân quân tử, thì hậu quả thật khó lường.

Anh cẩn thận chui vào tủ, thân hình mét tám lăm phải co chân lại. May mà ngày thường chăm tập luyện, anh vòng tay ôm lấy người trong lòng, nhẹ nhàng bế lên.

"Chúc mừng sinh nhật nhé, Đại Đầu!" Hơi thở dịu dàng phả vào cổ anh. Sa Sa mơ màng tỉnh dậy, đôi mắt to như hạt nho tỏa ra hương dâu tây ngào ngạt, cất tiếng chúc mừng sinh nhật. Thử hỏi có ai mà không động lòng cho được? Cô ấy đúng là "thả thính" mà không hề hay biết.

"Chưa kịp mua quà cho cậu, xin lỗi nhé." Giọng nói lúc mới ngủ dậy mang theo ngữ điệu nũng nịu đặc trưng, đáng yêu đến mức tim anh như tan chảy. Đợi thêm chút nữa nào Đại Đầu, anh tự nhủ thầm, yết hầu khẽ chuyển động, hít một hơi sâu để giữ bình tĩnh.

"Không sao, câu chúc mừng vừa rồi của cậu đã làm tôi vui lắm rồi." Anh lấy cái bánh kem chị mua trong tủ lạnh ra. Nhìn thấy hình Heo Peppa, anh đảo mắt một cái. Chị anh có thể bớt sến đi được không, lớn tướng rồi còn Heo Peppa, chắc chắn là do thằng nhóc kia chọn rồi.

"Cậu làm gì ở tủ lạnh thế?" Sa Sa dụi mắt đi tìm Đại Đầu, lúc này anh không biết có nên mang cái bánh kia ra không.

"Bính boong bính boong!" Chuông cửa lại reo, Sa Sa định ra mở.

"Để tôi, để tôi!" Anh giành phần. Anh shipper ngẩn người, rõ ràng lúc nãy nhận điện thoại là giọng nữ mà.

"Cho hỏi đây có phải là cô Đậu Bao không ạ?" Sa Sa bị chắn phía sau liền đáp một câu: "Là tôi." Cả hai đồng thanh làm anh shipper lú lẫn luôn.

"Tránh ra." Sa Sa đẩy anh một cái. Chà, cô gái này lực tay khỏe thật đấy. Cô liếc anh một cái đầy vẻ "cạn lời".

"Là tôi đây ạ."

"Đây là bánh kem của cô, chúc cô và bạn trai dùng bữa vui vẻ." Nói xong anh shipper đóng cửa lại. Anh được đà cười khoái chí.

"Cảm ơn anh em nhé!" Đại Đầu mở cửa hét với theo anh shipper.

Sa Sa lại đỏ mặt, cô chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất cho xong.

"Đây... đây là bánh tôi đặt." Mở hộp ra, một chiếc bánh kem "Hoàng tử bé" xinh xắn hiện ra, bên cạnh còn có rất nhiều hoa hồng. Anh thầm nghĩ may mà mình không mang cái bánh Heo Peppa kia ra.

Nhìn cô bận rộn chia chén đĩa, cắm nến, bật lửa châm nến. Cô không tìm thấy công tắc đèn, căn phòng bỗng chốc tối sầm lại, chỉ còn ánh nến lung linh khi cô bê bánh tiến về phía anh.

"Happy birthday to you~ Happy birthday to you~ Mau ước đi, đừng ngẩn ra đó nữa." Trong ánh nến, cô thật sự, thật sự rất đẹp. Mũi tên của thần Cupid đã hoàn toàn hạ gục anh. Cô gái trước mặt này dù có muốn hái sao trên trời anh cũng sẽ dâng tận tay.

"Ước cho tôi và Sa Sa mãi mãi bên nhau, Sa Sa luôn khỏe mạnh vui vẻ." Anh ước toàn là cho cô, chỉ cần cô hạnh phúc.

"Đại Đầu, hôm nay là tôi ở bên cậu, không đúng, là chúng ta cùng nhau, đợi chút, nói thế nào cũng thấy không đúng..."

"Cảm ơn cậu, bảo bối của tôi." Ngay khoảnh khắc nến tắt, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống trán cô rồi rời đi. Cô gái kiễng chân lên, chàng trai cúi thấp người. Bánh kem được đặt lên bàn, Sa Sa đưa dao cho anh, chia bánh vào đĩa, trông chẳng khác nào một đôi vợ chồng mới cưới.

"Cẩn thận ống tay áo." Anh vén tay áo cho cô. Đại ca trường học ngày nào giờ đã biến thành "ông bố trẻ" chăm sóc bạn gái, à chưa phải bạn gái, nhưng cũng sắp rồi.

"Cậu không ăn sao?" Lúc cô ăn miếng đầu tiên đã nhận thấy ánh mắt đối diện đang nhìn mình chăm chú. Cô giả vờ như không thấy, sợ phải chạm vào ánh mắt ấy, vì mỗi lần nhìn anh, cô đều không dám đối diện với ánh mắt tràn đầy tình ý đó.

"Tôi không đói, chỉ muốn ngắm cậu ăn thôi." Miếng bánh kem trong miệng cô bị nuốt cái ực, chưa kịp nhai đã trôi xuống bụng, vị ngọt của dâu tây còn chưa kịp cảm nhận hết.

"Tôi..." Cô ăn đến nỗi kem dính đầy quanh miệng, trông y hệt một chú mèo nhỏ.

Cô vẫn mải mê ăn bánh, định bụng miếng dâu tây tiếp theo phải nhấm nháp thật kỹ, mà không hề hay biết bóng hình đối diện đang tiến lại gần.

"Đợi chút, lau miệng đã, ngẩng đầu lên nào." Cô ngoan ngoãn đặt nĩa xuống ngẩng đầu lên. Dáng vẻ này khiến Đại Đầu nhớ đến con mèo nhỏ bà nội hàng xóm nuôi lúc trước hay nhìn chằm chằm vào cá khô.

Vết đỏ trên mặt vẫn chưa tan hết, khóe miệng dính đầy kem, cô còn thò lưỡi ra liếm vì sợ anh lau mất phần kem ấy. Đôi môi căng mọng nước, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn anh mà cứ dán vào miếng bánh kem. Hóa ra bánh sinh nhật còn quan trọng hơn cả anh sao? Hành động lau miệng bằng giấy của anh dừng lại.

Cảm giác chạm nhẹ nơi khóe môi như có luồng điện xẹt qua, mặt cô lại một lần nữa nóng bừng, nóng lan sang cả mang tai. Sa Sa ngồi bất động, ánh mắt nhìn quanh quất, tay không tự chủ được mà nắm chặt vạt áo, rồi bị một bàn tay to lớn bá đạo nắm lấy, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

"Tôi muốn một món quà, có được không?" Đôi đồng tử màu hổ phách phản chiếu hình bóng cô. Cô gái từng đạt giải nhất cuộc thi tranh biện ở trường lúc này không nói nên lời, nhịp tim đập nhanh đã tố cáo tâm tư cô.

Cô khẽ gật đầu.

"Tôi muốn có cậu. Tâm nguyện của tôi luôn là cậu. Cậu là món quà tuyệt vời nhất thế giới, là món quà tốt nhất dành cho Vương Sở Khâm, chính là cậu, Tôn Dĩnh Sa."

Nghe những lời thổ lộ của Đại Đầu, khóe mắt Sa Sa rưng rưng, cô khịt mũi một cái, ngẩng đầu lên, và Đại Đầu đã cúi xuống hôn lên môi cô.

Hương sữa thơm ngát lấp đầy căn phòng. Đại Đầu nhìn Sa Sa dưới thân mình, nhớ lại những ký ức đã qua, từ lần đầu gặp mặt "không đánh không quen" cho đến lúc bên nhau hiện tại, tất cả cứ như một giấc mơ.

Đây là lần sinh nhật hạnh phúc nhất trong đời anh.


/Truyện được dịch và đăng tại wattpad chính chủ shatoulvuuu/

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co