67
Mục Nhiên còn muốn nói thêm vài điều, nhưng thấy Dịch Thiên đang uống cháo nên không lên tiếng quấy rầy nữa. Chờ anh ăn xong, cậu dọn dẹp bát đũa và bình giữ nhiệt, sau đó mới ngồi xuống bên giường, do dự gọi khẽ:
"Dịch Thiên."
Nghe tiếng, Dịch Thiên ngẩng đầu nhìn cậu.
Mục Nhiên có chút khẩn trương, nắm chặt tay:
"Vấn đề hôm qua anh hỏi tôi... tôi đã suy nghĩ kĩ rồi..."
Cậu không tự chủ cúi thấp đầu, tránh ánh mắt của anh. Nhìn phản ứng của cậu, nụ cười nơi khóe miệng Dịch Thiên dần thu lại, biểu tình trở nên nghiêm túc.
"Hiện tại sức khỏe của tôi rất tốt, anh đừng lo lắng."
Câu đầu tiên cậu nói là như vậy.
"Tôi cũng đã quen với cuộc sống ở nơi này..."
Cậu dừng lại, rồi chậm rãi nói tiếp:
"Tôi và Mục Cận sống rất tốt."
"Cho nên... tôi..."
Đôi môi mím chặt đến trắng bệch.
"Tôi sẽ không trở về."
Trong phòng thoáng chốc trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Mục Nhiên nín thở chờ đợi, nhưng mãi vẫn không có tiếng động nào. Cậu không dám ngẩng đầu nhìn Dịch Thiên, chỉ có thể thấp thỏm lo lắng — liệu câu trả lời như vậy có sai ở đâu không, liệu anh có cảm thấy mình ngu ngốc, không biết phân biệt nặng nhẹ. Tay cậu dần siết thành quyền, ngón cái không ngừng miết dọc theo ngón trỏ — chỉ nhìn cũng đủ biết cậu đang căng thẳng đến mức nào.
Dịch Thiên trầm mặc rất lâu, rồi đột nhiên đưa tay nắm lấy tay cậu, kéo người lại gần mình một chút, hạ mắt như tùy ý nói:
"Không về thì không về."
Mục Nhiên kinh ngạc ngẩng đầu. Còn chưa kịp nói gì, Dịch Thiên đã nghiêng người, hôn nhẹ lên môi cậu, thấp giọng nỉ non:
"Nếu em muốn ở chỗ này... vậy chúng ta sẽ ở lại chỗ này."
Mục Nhiên sững người. Đến khi hiểu hết ý trong lời anh, cậu vội vàng đứng bật dậy, lắp bắp:
"Không phải... không phải... Dịch Thiên, anh không cần..."
"Anh cứ sống cuộc sống của mình là tốt rồi."
"Sống cuộc sống của mình?"
Dịch Thiên hơi sững lại hỏi.
Mục Nhiên gật đầu thật mạnh.
"Là cuộc sống như thế nào?"
Dịch Thiên cười nhạt, vừa hỏi vừa tự trả lời:
"Làm việc, xã giao, rảnh rỗi thì ra ngoài vui vẻ với bạn bè. Gặp người hợp ý thì lên giường theo nhu cầu. Sau đó làm theo ý cha mẹ, cưới vợ sinh con, sống đến già... hoàn toàn không liên quan gì đến em."
"Sống cuộc sống như vậy... có phải không?"
Mục Nhiên hoảng hốt nhìn anh, một câu cũng không nói ra được. Dịch Thiên khẽ cười châm chọc:
"Hai lần... đều như vậy."
"Lần đầu em nói dạ dày anh không tốt, bảo anh chú ý sức khỏe, rồi nói sẽ chờ anh trở lại. Nhưng đến khi anh quay về... em đã không còn ở đó."
Giọng anh dần trở nên khàn khàn:
"Hôm nay cũng vậy. Nấu cháo cho anh, dặn anh tự chăm sóc mình... rồi nói với anh rằng anh cứ sống cuộc sống của mình là tốt rồi."
"Mục Nhiên."
Nụ cười nơi khóe miệng biến mất, sắc mặt anh lộ vẻ mệt mỏi.
"Em đâu phải người tàn nhẫn như vậy."
Mục Nhiên lặng lẽ nghe, không biết đã bao lâu mới run rẩy mở miệng:
"Tôi không biết... nếu có một ngày anh đột nhiên hối hận thì phải làm sao... Nếu Mục Cận nảy sinh tình cảm với anh, rồi anh không cần chúng tôi nữa thì phải làm sao..."
"Còn có... người nhà của anh..."
Cậu lắc đầu.
"Sao họ có thể đồng ý cho chúng ta ở bên nhau..."
Dịch Thiên cười chua chát:
"Em lo lắng những chuyện này sao? Mặc kệ anh đã hứa bao nhiêu lần? Nếu em không tin, thì những lời hứa đó cũng chỉ là lời nói suông vô giá trị."
"Mục Nhiên... đừng một lần nữa dùng những lý do đó để đẩy anh ra. Ngay cả cơ hội ở bên cạnh em... em cũng không muốn cho anh sao?"
Mục Nhiên nhìn anh — người nhiều lần tự hạ mình để cầu xin — muốn nói rằng cậu thật ra không cần anh hứa hẹn, cũng không phải muốn đẩy anh ra, chỉ là không muốn sau này anh phải khó xử.
Nhưng cố gắng vài lần, mọi lời đều nghẹn lại nơi cổ họng, không thể nói thành lời.
Dịch Thiên không chờ được câu trả lời, trong lòng không khỏi thất vọng. Nhưng anh cũng không muốn gây áp lực cho cậu, cuối cùng đành nói:
"Nếu em không muốn trở về, anh sẽ không miễn cưỡng."
"Chờ Tô Văn Dương quay lại, anh sẽ bảo cậu ấy liên hệ người để em kiểm tra toàn diện sức khỏe, xem thể trạng hiện tại thế nào."
Thật ra trước khi đến đây, anh đã sắp xếp bác sĩ ở nhà, chỉ chờ Mục Nhiên quay về là có thể lập tức kiểm tra. Nhưng nhìn thái độ của cậu lúc này, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ không về cùng mình. Điều kiện y tế ở đây không thể so với ở nhà, khiến anh không khỏi lo lắng. Trước mắt cứ kiểm tra sơ bộ, nếu không ổn, chỉ còn cách mời bác sĩ đến.
Mục Nhiên biết anh có ý tốt, cũng không muốn anh lo lắng, nên gật đầu nói:
"Được."
Dịch Thiên khẽ thở ra trong lòng. Anh còn muốn hỏi về quá trình hồi phục ở trại an dưỡng, nhưng điện thoại đặt bên giường đột nhiên vang lên.
Anh nhíu mày, cầm điện thoại lên. Thấy là số trong nhà, anh không nghĩ nhiều liền nhận cuộc gọi.
Nhưng khi nghe giọng bên kia, sắc mặt anh khẽ thay đổi. Sau đó anh cung kính chào:
"Ông nội."
Thấy vẻ mặt Dịch Thiên trở nên nghiêm túc như vậy, Mục Nhiên lo anh không tiện nói chuyện nên đứng dậy định rời đi. Nhưng vừa đứng lên đã bị anh kéo tay lại, ra hiệu ngồi xuống. Dịch Thiên tiếp tục nghe điện thoại. Mục Nhiên không dám làm phiền, chỉ có thể theo lực tay anh mà ngồi xuống ghế.
Cuộc trò chuyện không kéo dài lâu. Dịch Thiên cũng không nói nhiều, chỉ vài câu rồi đồng ý, sau đó cúp máy. Anh nắm tay Mục Nhiên, thẳng thắn nói:
"Ngày mai anh phải về nhà một chuyến. Thu xếp xong, anh sẽ quay lại."
Mục Nhiên hơi nhíu mày, lo lắng hỏi:
"Ngày mai đã phải về sao? Vết thương còn chưa hồi phục hoàn toàn..."
Dịch Thiên lắc đầu cười:
"Không sao, không đáng ngại."
"Dịch Thiên... trong nhà anh..."
Mục Nhiên dừng lại một chút, rồi do dự hỏi tiếp:
"Có phải xảy ra chuyện gì không?"
Dịch Thiên không trả lời trực tiếp, chỉ trấn an:
"Em đừng lo. Chờ anh quay lại."
Mục Nhiên còn muốn nói thêm, bên ngoài phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Sau khi có người lên tiếng, cửa mở ra — Tô Văn Dương dẫn Mục Cận bước vào. Vừa thấy Mục Nhiên, Mục Cận lập tức chạy tới nhào vào lòng cậu.
Bé mặc áo len nhỏ, bên ngoài khoác áo khoác lông màu hồng nhạt, váy vừa vặn cùng quần tất nhung ấm áp, dưới chân là đôi giày trắng xinh xắn — nói là tiểu thư con nhà giàu cũng không ai nghi ngờ. Mục Nhiên kinh ngạc nhìn Tô Văn Dương. Chưa kịp hỏi, Mục Cận đã tựa vào đùi cậu, có chút tủi thân nói:
"Chú nói là ba dặn mua."
Ban đầu Tô Văn Dương dỗ bé thử quần áo mùa đông, bé nhất quyết không chịu mặc. Sau khi nghe nói là Mục Nhiên dặn mua, bé mới do dự mặc vào.
Mục Nhiên nhìn sang Tô Văn Dương, thấy y vẫn giữ vẻ thản nhiên như lời Mục Cận nói là thật. Cậu biết y có ý tốt, nên không từ chối, chỉ mỉm cười cảm ơn bằng ánh mắt, rồi ôm Mục Cận lên đùi, nhẹ giọng nói:
"Là ba nhờ chú mua giúp. Quần áo mới của Mục Cận rất đẹp."
Lúc này bé mới thả lỏng, trên mặt lộ ra nụ cười thẹn thùng. Trời tối dần, Tô Văn Dương đưa hai cha con Mục Nhiên và Mục Cận về nhà. Sau khi xác nhận lịch hẹn kiểm tra sức khỏe với Mục Nhiên xong, y mới quay lại bệnh viện.
Khi trở về, Dịch Thiên đang nói chuyện với mẹ. Cúp điện thoại xong, anh giải thích với Tô Văn Dương:
"Mẹ tôi vì chuyện này nên đã nhờ ông nội ra mặt."
Ông nội của Dịch Thiên đã vất vả cả đời vì Dịch gia. Từ sau khi Dịch Hải Chiêu chính thức tiếp quản, ông rời khỏi nhà chính, tìm nơi non xanh nước biếc để dưỡng già. Trong Dịch gia ai cũng biết, trừ khi xảy ra chuyện lớn, nếu không tuyệt đối không được quấy rầy ông. Không ngờ lần này, vì sợ Dịch Thiên và Dịch Hải Chiêu thật sự xung đột, mẹ anh đành mời ông nội trở về.
Nghe xong, Tô Văn Dương chậm rãi nhíu mày.
Dịch Thiên lại như không có chuyện gì, thản nhiên nói:
"Sáng mai về nhà."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co