ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!
16.
Nghiêm Sơn Hoàng đi theo phía sau An Khánh Huy, yên lặng nghiêm túc đi đường.
Một đêm trước vừa mới mưa, mặt tường xi măng vỡ nát hai bên hẻm bị bắn ẩm ướt, dấu vết sâu nông. Ở góc phủ một lớp rêu xanh, mặt đất bị người qua đường giẫm rất bẩn, chưa đi được mấy bước, trên giày của cậu đã chấm bùn đen lác đác.
Nghiêm Sơn Hoàng nhớ tới buổi tối mưa to đó.
Dưới đèn đường, An Khánh Huy xòe ô đi tới, che mưa cho Nghiêm Sơn Hoàng.
Còn nhẹ nhàng sờ tóc Nghiêm Sơn Hoàng, nói với cậu, so với quái vật, con người đáng sợ hơn.
Cho nên, dù thật sự biến thành quái vật, cũng không cần sợ.
Trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng rất hiểu, đối mặt với An Khánh Huy, không chỉ là bởi vì phần liên hệ đặc biệt hút máu này, cậu quyến luyến hơn chính là, An Khánh Huy không có chút thái độ khác thường nào, cùng với, chút dịu dàng và an ủi.
Nghiêm Sơn Hoàng theo bản năng muốn đến gần An Khánh Huy.
Nhưng lại theo bản năng cảm thấy ngại ngùng.
Không chỉ là bởi vì An Khánh Huy giá trị võ lực cao, lúc đánh nhau, mí mắt cũng không run một cái.
Mà là trên người An Khánh Huy, dường như mang theo u tối nào đó không tháo gỡ được cũng không lau đi được, giống như từng tầng mây đen, che lấp mặt trời.
Những thứ này, trong cuộc sống trước đây của Nghiêm Sơn Hoàng chưa từng tiếp xúc.
Bước chân không tự chủ chậm lại, nhìn bóng lưng An Khánh Huy, Nghiêm Sơn Hoàng phát hiện, đối phương giống như một cái hố đen nhai nuốt sao mây, có lực hấp dẫn vô cùng lớn với cậu.
Khiến Nghiêm Sơn Hoàng run rẩy, đồng thời lại không khắc chế được mà muốn đến gần.
"Sao thế?"
Thấy An Khánh Huy quay đầu lại, Nghiêm Sơn Hoàng mới phát hiện, mình đi quá chậm, đã rơi ở phía sau một đoạn lớn.
Vội vàng bước nhanh đi tới bên cạnh An Khánh Huy, Nghiêm Sơn Hoàng không thể không biết thẹn.
"Lúc nãy ngẩn người."
"Ừ."
Đi theo An Khánh Huy, Nghiêm Sơn Hoàng không dám hỏi đây là muốn đi đâu.
Một đường đi tới đối diện quán thịt bò lần trước ăn cơm, từ cửa lớn cửa hàng sửa chữa ô tô đi vào, lại đi vào trong, cuối cùng mới dừng ở một sân nhỏ.
Sân thật sự nhỏ, lộn xộn chất đống không ít săm lốp xe, dầu máy, ống nước nhựa, còn có vài thiết bị Nghiêm Sơn Hoàng không nhận ra.
Chỉ còn lại một chỗ hẹp, dựng một cái bàn vuông.
Nghiêm Sơn Hoàng thấy lẩu nóng hổi bày trên bàn, trong đĩa đựng món ăn cắt thái cẩu thả, cùng với Phạm Mạnh Tiến và Kim Châu Hưng ngồi bên cạnh bàn, có chút mông lung.
Phạm Mạnh Tiến và Kim Châu Hưng cũng rất kinh ngạc.
"Tiểu thiếu gia?"
Kim Châu Hưng đỡ mắt kính, lại nhìn An Khánh Huy trực tiếp ngồi xuống, kéo khui một lon bia lạnh ra, tự mình uống trước, không hiểu ra sao.
Đây là cái gì?
An Khánh Huy và tiểu thiếu gia này không phải bất hòa sao? Sao giờ đột nhiên dẫn người đến?
Phạm Mạnh Tiến không xoắn xuýt nhiều như vậy, ấn tượng của hắn đối với Nghiêm Sơn Hoàng vẫn rất tốt, người xuất hiện ở đây lại là An Khánh Huy đích thân mang đến, hắn đá chiếc ghế nhựa màu lam tới, chào hỏi.
"Lại gặp nè, ghế ngồi bên cạnh An ca ổn không?"
Nghiêm Sơn Hoàng vẫn mông lung, nghe Phạm Mạnh Tiến hỏi, vội vàng gật đầu.
"Được, tớ ngồi đâu cũng được, cảm ơn cậu nhé."
"Không cần cảm ơn, chuyện có gì đâu, gọi tớ là Mã Đinh là được."
Phạm Mạnh Tiến lại lấy ra một bộ bát đũa, đặt trước mặt Nghiêm Sơn Hoàng.
Kim Châu Hưng hoàn hồn, nói chuyện với Nghiêm Sơn Hoàng.
"Duyên phận thật đấy, cậu hôm nay rất có lộc ăn, nồi lẩu này á, lai lịch không tầm thường!"
Nghiêm Sơn Hoàng rất tâng bốc.
"Lai lịch sao vậy?"
"Đầu bếp Mã Đinh của chúng ta, một tuần liền, ngày nào cũng giả bộ đi ngang qua, đến quán lẩu cũ góc đường kia học lỏm. Nguyên liệu lẩu là cậu ta mua về đích thân xào, nước lèo đích thân hầm, nhìn miếng khoai tây, miếng ngó sen độ dày không đồng nhất nè, đầu bếp của chúng ta đích thân xắt!"
Phạm Mạnh Tiến đạp Kim Châu Hưng một cái, cười mắng.
"Biến mẹ đi! Tiên sư mày cái nào độ dày không đồng nhất? Mở mắt nhìn rõ, đều đặn rành rành như vậy!"
Làm một người chưa từng đích thân xuống bếp, Nghiêm Sơn Hoàng chân tâm thật ý.
"Đã lợi hại lắm rồi!"
Phạm Mạnh Tiến được khen có chút ngượng ngùng, xoa xoa cái đầu đinh của mình, khai lửa.
"Được rồi được rồi, đừng bíp bíp nữa, nhanh ăn, nếm thử xem mùi vị ổn không."
Vừa nói, đổ hết thịt và rau vào nồi.
Đáy nồi cuồn cuộn, theo khói bốc lên, còn có mùi cay xè.
Nghiêm Sơn Hoàng bưng sữa đậu nành dùng để giải cay uống một hớp, cách làn khói, lén đánh giá An Khánh Huy.
An Khánh Huy đã uống xong một lon bia lạnh, lại từ trong tay Phạm Mạnh Tiến nhận lấy một lon, gập đốt ngón tay lên, "Cạch" một tiếng, kéo móc ra, có khói trắng mảnh mảnh bốc ra.
Cằm An Khánh Huy hơi ngửa, buông lông mi mắt, bia từ từ chảy qua răng môi, lúc nuốt xuống, hầu kết di chuyển trên dưới, có chút đẹp mắt.
Nghiêm Sơn Hoàng luôn cảm thấy, An Khánh Huy ở trường, và An Khánh Huy ở đường Thanh Xuyên, có sự khác biệt rất lớn.
Ở trường, An Khánh Huy dường như đem tất cả góc cạnh và sắc bén, giấu vào trong cái vỏ bọc "Học thần cao lãnh".
Giống như Triệu Vũ Phàm và Lý Hoa ngồi trước mặt Nghiêm Sơn Hoàng, trong giờ học luôn sẽ có không ít người tìm bọn họ tiến hành thảo luận và trao đổi giữa học bá.
Nhưng chưa từng ai tìm An Khánh Huy thảo luận vấn đề.
Thỉnh thoảng, đám Triệu Vũ Phàm bởi vì một cách giải đề làm ầm ĩ lên, không ai phục ai, mới sẽ đưa đề cho An Khánh Huy nhìn, để An Khánh Huy phán định ai đúng ai sai.
Hoặc là, một đề làm khó các học bá, ai cũng không làm được, liền sẽ do Triệu Vũ Phàm làm đại diện, cầm đề, đi hỏi An Khánh Huy cách làm.
Nghiêm Sơn Hoàng đứng ngoài xem, chắc là bởi vì An Khánh Huy cho người ta loại cảm giác xa cách.
Dù sao cũng khiến người ta không dám đến quá gần.
Mà An Khánh Huy ở đường Thanh Xuyên, ngọn băng sắc bén bén nhọn duỗi ra từng góc cạnh, động vào chút thôi là đâm người, căn bản không muốn che giấu tàn bạo tràn ra từ trong xương.
Nghiêm Sơn Hoàng uống sữa đậu cũng không có vị gì, coi như thấm giọng.
Nghiêm Sơn Hoàng lại nghĩ, có lẽ đây mới là bình thường nhỉ?
Giống như mẹ Nghiêm Sơn Hoàng phải mặc đồ công sở, ngồi ở trong phòng làm việc bày mưu nghĩ kế, có lúc cũng phải thay lễ phục dạ hội xa hoa tao nhã, bưng ly rượu, chuyện trò vui vẻ với người ta, ông lừa tôi gạt.
Mỗi một nơi đều có cách sinh tồn của nơi đó.
Có lẽ ở đường Thanh Xuyên, không đánh nhau, không sử dụng bạo lực, không thể hung ác hơn người bên cạnh, liền sẽ bị bắt nạt, không sống được.
Phạm Mạnh Tiến cố ý cầm một đôi đũa dùng chung, một bát đĩa sạch, gắp mấy miếng thịt bò, đặt trước mặt Nghiêm Sơn Hoàng.
"Cậu ăn ít quá, nhìn Kim Châu Hưng kìa, cậu nếu không cướp, trong nồi không còn thịt đâu!"
Nghiêm Sơn Hoàng không giỏi cự tuyệt ý tốt của người khác lắm, nhưng cậu mới hút máu An Khánh Huy, không muốn ăn gì cả, căn bản không ăn được nhiều thịt như vậy.
Đang xoắn xuýt, bên cạnh duỗi qua một cánh tay, bưng hết đĩa thịt bò đi.
Phạm Mạnh Tiến kỳ quái.
"An ca, cậu muốn ăn thịt bò à, trong nồi vẫn còn, tao lấy muôi múc cho mày, đây là-"
"Nhiều quá, cậu ấy không ăn được."
An Khánh Huy giải thích một câu, bỏ thịt bò trước mặt mình.
Những lời này vừa nói ra, Kim Châu Hưng trực tiếp sặc sữa đậu vào khí quản, nghiêng người đi, che miệng ho dữ dội.
Đũa dùng chung trong tay Phạm Mạnh Tiến cũng suýt rơi xuống đất.
"À, hóa ra là vậy, vậy à."
Phạm Mạnh Tiến hoàn hồn, nói với Nghiêm Sơn Hoàng vẫn đang mông lung đầy mặt.
"Vậy, vậy, thì cậu muốn ăn gì, tự gắp, bọn tớ cũng không khách khí qua lại nữa."
Nghiêm Sơn Hoàng nuốt xuống thanh dưa chuột trong miệng.
"Ừ, được."
Từng đĩa thức ăn tiêu hao với tốc độ cực nhanh, Phạm Mạnh Tiến mặc áo lót rằn ri, tay vai lộ ra đều rất cường tráng, khẩu vị tự nhiên cũng lớn.
Khiến Nghiêm Sơn Hoàng kinh ngạc là, Kim Châu Hưng thoạt nhìn cao cao gầy gầy, đeo kính, cực nho nhã, không nghĩ tới uống bia ăn thịt, khẩu vị lại không thua kém Phạm Mạnh Tiến.
Hai người giống như gió cuốn mây tan, nhanh chóng tiêu diệt sạch toàn bộ món mặn.
Dưới mặt bàn đặt một két bia, cũng chưa được quá nửa.
Nghiêm Sơn Hoàng không uống, chỉ yên lặng miếng nhỏ ăn trái cây, nghe bọn họ tán gẫu. Bất quá An Khánh Huy cực ít mở miệng, hơn nửa đều là Phạm Mạnh Tiến và Kim Châu Hưng nói chuyện.
"Lần trước ở phố bên cạnh mới mở gara sửa ô tô, không phải chặn ba bọn mình sao, còn muốn dứt khoát đánh tàn phế bố mày, bảo nhà bọn tao dọn ra khỏi đường Thanh Xuyên. Thằng rác rưởi đó, thiếu trừng trị, đánh một trận, liền nghe theo, cũng không dám gây sự nữa."
Phạm Mạnh Tiến một hơi giải quyết hết bia còn lại trong lon, ném lon rỗng ra.
"Cũng may mà An ca ở đó, nếu không dựa vào hai bọn mình, chắc đã lạnh."
Kim Châu Hưng cười nói
"Đúng vậy, tiên sư mắt cá chân tao suýt gãy!"
Hắn ăn xong miếng thịt dê cuối cùng.
"Mã Đinh, mày theo dõi không, quán kia rốt cuộc có đóng cửa không?"
"Đóng, là chuyện của tháng này. Tiền thuê nhà nợ không đóng nổi, còn không chuyển chỗ, chờ bị đánh ra ngoài?"
Nghiêm Sơn Hoàng chen lời.
"Các cậu nói chính là . . . . . . chuyện báo danh hôm khai giảng sao?"
Kim Châu Hưng gật đầu lia lịa.
"Đúng đúng đúng, chính là hôm đó, không phải đến muộn sao, An ca quả thực là danh hiệu huy hoàng thấy việc nghĩa hăng hái làm đã được tớ đội lên!"
"Quả thực thấy việc nghĩa hăng hái làm, một mình An ca, đã cứu hai đồ bỏ đi bọn mình."
Phạm Mạnh Tiến ăn mà mồ hôi đầy trán, cầm lon bia dán lên trán hạ nhiệt độ cho mình.
Dư quang hắn liếc thấy, Nghiêm Sơn Hoàng đưa tay lấy trái cây trong đĩa trái cây, cách quá xa, không với tới, An ca hắn thuận tay bưng cả đĩa trái cây cho Nghiêm Sơn Hoàng.
Cả đĩa trái cây, đặt trước mặt.
Đụ, An Khánh Huy sẵn lòng giúp người lúc nào vậy, có người yêu rồi?
Nghiêm Sơn Hoàng chọn một trái cà chua nhỏ tròn xoe ăn, nhớ tới gì đó, do dự hỏi.
"Đúng rồi, gara sửa ô tô các cậu nói, có phải tên là . . . . . . Gara Hằng Tường?"
Chúc Tri Phi tiếp lời.
"Đúng, chính là cái tên đấy! Cơ mà sao cậu biết?"
Nghiêm Sơn Hoàng trước tiên theo bản năng nhìn An Khánh Huy một cái, trong miệng đáp.
"Tớ . . . . . . lúc trước từng ngang qua một lần, có chút ấn tượng."
Trên thực tế, Nghiêm Sơn Hoàng vừa nãy gặp An Khánh Huy đánh nhau, trong lúc lơ đãng chú ý tới, trong đám người ngã xuống đất, có hai người đều mặc T-shirt xanh lam đậm giống nhau, bên trên in 4 chữ giống nhau, chính là Gara Hằng Tường.
Cơ mà thoạt nhìn, An Khánh Huy không định nói chuyện này.
Nghiêm Sơn Hoàng cũng yên lặng ăn cà chua, không nhiều lời.
Lúc ăn lẩu luôn rất có không khí tán gẫu.
Phạm Mạnh Tiến và Kim Châu Hưng tán gẫu bung lụa.
Một lát nói đến quán net đen ở góc đường, ông chủ rốt cuộc thay cái máy cũ, đặt máy mới lên, học sinh tiểu học cả con phố vui muốn điên.
Lại nói mưa liên tiếp, con sông Thanh Xuyên cách đó không xa nước dâng cao, hai hôm trước chú Dương ở đối diện tung lưới, không ít cá, mỗi nhà đều chia 2 con.
Còn thổ tào tối qua chơi game, An Khánh Huy không tham gia, hai người Phạm Mạnh Tiến và Kim Châu Hưng đứng song song, quỳ liên tục 4 ván. Hai người đẩy nồi cho nhau, ghét bỏ đối phương không được việc, vùng vằng nhau.
Nghiêm Sơn Hoàng đang cầm bình sữa đậu, nghe đến hăng hái bừng bừng.
Thịt và rau bị ăn sạch sẽ.
Kim Châu Hưng đứng dậy, sờ sờ bụng.
"Tao đến chỗ chú Dương đối diện xin ít trà giải ngấy, thuận tiện đi tiêu cơm, chúng mày đứa nào đi cùng tao?"
Nghiêm Sơn Hoàng hưởng ứng.
"Tớ đi cùng cậu nhé."
Nghiêm Sơn Hoàng luôn cảm thấy mình đã ăn chực, không thể vẫn ngồi yên không làm việc.
"Ok, đi đi đi."
Trong sân còn lại hai người An Khánh Huy và Phạm Mạnh Tiến.
Phạm Mạnh Tiến đặt xuống lon bia uống rỗng, từ trong két lấy lon cuối cùng ra, mở ra.
"Cụng cái?"
An Khánh Huy cầm lon bia, cụng nhẹ một cái với Phạm Mạnh Tiến.
Uống ngụm lớn, Phạm Mạnh Tiến suy nghĩ vài giây, thử dò xét cười hỏi.
"Lần trước gặp, mày không phải còn rất ghét tiểu thiếu gia kia sao? Hai chữ 'ghét bỏ', cũng sắp viết lên bảng gỗ treo trên mặt."
An Khánh Huy uống một hớp, đặt lon bia xuống, không phủ nhận.
"Ừm."
Phạm Mạnh Tiến thành tích không tốt, tuổi rất nhỏ, đã bắt đầu ở nhà hỗ trợ gara ô tô, qua lại gặp mặt không ít người, tâm tư phức tạp hơn Kim Châu Hưng chút.
Hắn nhìn ra được chút, thái độ của An Khánh Huy đối với Nghiêm Sơn Hoàng không đúng lắm.
Nhưng rốt cuộc không đúng thế nào, hắn lại không nói ra được.
Hơn nữa, cho dù quen biết thời gian dài như vậy, hắn cũng không hiểu tính tình An Khánh Huy.
Hồi An Khánh Huy mới đến đường Thanh Xuyên, cơ hồ suốt ngày đánh nhau.
Nhưng xa xa gần gần nhiều người như vậy, đâu có đánh nhiều như vậy.
Sau đó nhìn vài lần, hắn mới phát hiện, vốn là đánh rất nhiều, căn bản đánh không nổi, nhưng An Khánh Huy sẽ cố ý trào phúng, cố ý khiêu khích. Có khi mở miệng ra nói được câu, có thể đâm người ta nổ phổi, tức đến giậm chân.
Hắn đoán, An Khánh Huy hẳn là trong lòng tích trữ tàn bạo, muốn mượn cái này phát tiết ra ngoài.
Có lẽ, không có đường phát tiết, sẽ không chịu nổi nữa.
Hiện giờ, mắt thấy thái độ An Khánh Huy đối với Nghiêm Sơn Hoàng không bình thường, Phạm Mạnh Tiến lo lắng.
"An ca, tiểu thiếu gia này á, không cùng một loại người với chúng ta, cũng không cùng thế giới với chúng ta. Vừa nhìn, đã giống như bông hoa quý giá mảnh mai trong lồng kính, được trong nhà cưng chiều bảo vệ, hầu hạ tỉ mỉ lớn lên."
Hắn không nói quá nhiều, đến điểm là dừng.
"Tao biết."
Lại uống liền hai ngụm bia, Phạm Mạnh Tiến đánh giá mặt mày đen xì của An Khánh Huy, do dự hồi lâu, vẫn là hỏi.
"An ca, mày cũng đừng cảm thấy tao xen vào chuyện người khác. Tao đã trực tiếp hỏi rồi, mày . . . . . . đối với tiểu thiếu gia này, rốt cuộc có ý gì?"
Là ý gì?
Ngón tay An Khánh Huy cầm lon bia lạnh thấu người, nhẹ nhàng lắc lắc, bên trong có tiếng vang đung đưa của bia.
An Khánh Huy dường như nghe thấy tiếng thở dài thỏa mãn, lúc trong vườn thực vật hằng ôn, trong tiếng mưa rơi rào rào, lúc Nghiêm Sơn Hoàng vịn chặt lưng anh, răng cắn vào bả vai, tham lam hút máu anh, vô ý thức phát ra.
Ngồi dựa vào lưng ghế, An Khánh Huy rũ mắt, thờ ơ nghịch cái lon rỗng.
Âm thanh nhiễm cồn, nhiều thêm hai phần khàn.
"Tao muốn để cậu ấy cần tao, lệ thuộc vào tao, không thể rời khỏi tao nữa."
Chỉ có tao.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co